Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 389: CHƯƠNG 389: BỐN NGƯỜI CÙNG ĐÁNH

Buổi tối, Trần Thiên Minh ngồi luyện công bên cạnh Kính Tây Thi, đột nhiên hắn khẽ nhíu mày, nói với Trương Ngạn Thanh:

“Có người tới.”

Đám Trương Ngạn Thanh nghe thấy có người tới, tất cả đều đứng bật dậy, căng thẳng nhìn ra cửa chính. Hôm nay là buổi tối thứ tư, bởi vì sau khi bị giáo huấn lần trước, những nhóm trộm khác cũng không dám ra tay, nên lần này có kẻ dám đến, chắc chắn là chúng đã chuẩn bị kỹ càng, không còn sợ hãi gì nữa rồi.

“Cạch” một tiếng, cửa mở ra, một nữ nhân mặc trang phục cảnh sát đi vào. Trần Thiên Minh vừa nhìn tới, thì ra là Dương Quế Nguyệt. Trời ạ, cô làm tôi hết hồn rồi đấy.

“Là tôi, mọi người đừng căng thẳng.”

Dương Quế Nguyệt tiến vào, vì không muốn phiền phức, thế nên nàng lên tiếng trước.

“Dương Quế Nguyệt, cô tới thì gọi điện thoại trước đi có được không? Nửa đêm canh ba rồi, tôi còn tưởng hồ ly tinh nào đến dụ dỗ đàn ông chứ?”

Trần Thiên Minh thấy Dương Quế Nguyệt tiến vào, hắn tức giận lắm, trễ thế này rồi, nàng còn qua đây làm gì, muốn dọa người thì cũng đừng đến vào lúc này chứ.

Dương Quế Nguyệt thấy Trần Thiên Minh căng thẳng như vậy, nàng vừa cười vừa nói:

“Trần Thiên Minh, anh đừng có làm chuyện vô ích như vậy được không? Mới có một người tiến vào đã sợ như vậy rồi, tôi chỉ đến nhìn qua một chút, xem anh có lười biếng không thôi?”

Trần Thiên Minh liếc xéo Dương Quế Nguyệt đầy khinh thường, hắn tức giận nói:

“Tôi mà lười biếng á? Cô nghe đứa nào nói xấu tôi thế hả, Dương Quế Nguyệt.”

Cô nàng Dương Quế Nguyệt này đã đến dọa người còn chưa thèm nói, nếu mà nàng ta canh ở đây mỗi đêm xem, mỗi ngày mình đều giả làm đạo tặc đến thăm, xem nàng ta có biến thành thần kinh không?

“Trần Thiên Minh, anh còn nói tôi xấu, tôi liều mạng với anh đó.”

Dương Quế Nguyệt càng nói càng tức, nàng vốn là bông hoa của sở cảnh sát, có biết bao người nịnh nọt theo đuổi, thế mà Trần Thiên Minh hắn cứ liên tục nói nàng xấu thì làm sao nàng không nổi trận lôi đình chứ?

“Dù sao thì cô có xấu hay không tôi không biết, nhưng mà mấy cô mỹ nữ người ta ai nấy đều xinh đẹp mê người, phong thái vạn phần quyến rũ. Cô nhìn lại mình xem, chỗ cần lớn thì không lớn, chỗ cần nhỏ thì không nhỏ, cô tự nói xem, có chỗ nào mà không xấu hả?”

Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn thoáng qua bộ ngực căng tròn của Dương Quế Nguyệt, trào phúng nói.

“Trần Thiên Minh, hôm nay tôi không cho anh nếm mùi đau khổ thì không được rồi, tôi không ra tay anh lại chẳng biết thế nào là lợi hại!”

Dương Quế Nguyệt vừa nói vừa xoa nắm tay, oán hận trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, giống như là muốn đánh Trần Thiên Minh một trận nhừ tử vậy.

“Cô đừng có làm bậy.” Trần Thiên Minh đột nhiên biến sắc, lớn tiếng nói:

“Có người tới, mọi người chú ý.”

Dương Quế Nguyệt vừa nghe Trần Thiên Minh nói vậy, nàng tưởng Trần Thiên Minh nói dối lừa nàng, thế nên tức giận nói:

“Trần Thiên Minh, anh không cần gạt tôi, hôm nay tôi không giáo huấn anh, tôi không nuốt được cục tức này.”

Nghĩ tới hôm trước Trần Thiên Minh chế nhạo nàng trước mặt bao người, cục tức trong lòng nàng không thể nuốt trôi.

Phương Thúy Ngọc cùng Diệp Đại Vĩ và Phong Vân nhị ma dẫn theo sáu cao thủ nữa của Ma môn len lén tiến vào phòng triển lãm. Diệp Đại Vĩ nhỏ giọng hỏi Phương Thúy Ngọc:

“Thúy Ngọc sư tỷ, phía trước có hai xe cảnh sát, hơn nữa còn có hai cảnh sát đang đứng.”

Chỉ thấy Phương Thúy Ngọc và Diệp Đại Vĩ rút hai thanh tiểu đao sắc bén từ bên bắp chân ra, sau đó lén lại gần hai người cảnh sát, cổ tay khẽ nhoáng lên, chỉ thấy ‘Hự’ một tiếng, đầu hai cảnh sát nghẹo sang một bên, máu tươi bắn ra, cả hai gục xuống chết ngay tại chỗ.

Phương Thúy Ngọc vung tay ra hiệu về phía sau, Phong Vân nhị ma và đám cao thủ Ma môn đều tiến lên, trên người cả đám đều mặc quần áo màu đen che mặt, căn bản là không nhìn được ra họ là ai.

“Thật đó, không tin cô xem.”

Trần Thiên Minh lui lại sau hai bước, thân hình của những người kia đều rất nhanh, xem ra toàn là cao thủ, trong lòng Trần Thiên Minh cũng cả kinh, xem ra đêm nay phải khổ chiến rồi.

Dương Quế Nguyệt vốn muốn mắng Trần Thiên Minh, nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt của hắn, hơn nữa dáng vẻ đám thủ hạ của Trần Thiên Minh cũng như đang đối mặt với kẻ thù lớn, vì thế nàng vội quay đầu, lúc này chỉ thấy có mười người đang bịt mặt, có hai người vóc dáng nhỏ gầy hơn một chút, có vẻ là phụ nữ.

Kỳ thật Dương Quế Nguyệt cũng nhìn đúng phân nửa, hai người nhỏ gầy này một là Phương Thúy Ngọc, còn một là… là Diệp Đại Vĩ. Bởi vì Diệp Đại Vĩ sau khi luyện Quỳ Hoa bảo điển, thân hình có biến hóa rất lớn, cho nên Diệp Đại Vĩ giờ chẳng ra nam cũng chẳng ra nữ.

“Các ngươi là ai? Không sợ bị bắt về đồn sao?”

Dương Quế Nguyệt theo bản năng nghề nghiệp, nàng chỉ vào đám người Phương Thúy Ngọc mà nói.

“Nói nhảm, bọn chúng tất nhiên là đến trộm Kính Tây Thi, chứ chẳng lẽ đến nói chuyện phiếm với cô à?”

Trần Thiên Minh tức giận trừng mắt nhìn Dương Quế Nguyệt.

“Tất cả các ngươi đều phải chết, giống như lũ cảnh sát bên ngoài kia!” Phương Thúy Ngọc cười rất âm hiểm.

Bên Trần Thiên Minh chỉ có năm người, còn bên ả thì có tới mười người, căn cứ theo Ma Vương an bài, ả ta, Diệp Đại Vĩ và Phong Vân nhị ma đối phó Trần Thiên Minh, còn sáu tên Ma môn khác thì đối phó đám người còn lại, có lẽ là chẳng bao lâu sẽ giết sạch.

“Đến đi, có bản lĩnh thì cứ thử xem.” Trần Thiên Minh cười lạnh.

Xem ra đám gia hỏa này toàn là bọn giết người không nháy mắt, mình không cần nương tay.

“Các huynh đệ, bọn chúng đã giết cảnh sát bên ngoài, không cần phải lưu tình làm gì.” Trần Thiên Minh nói xong, hắn vận nội lực, sẵn sàng nghênh chiến.

“Lên!” Phương Thúy Ngọc lạnh lùng lên tiếng, bởi vì đã có an bài trước, bốn người đánh Trần Thiên Minh, vì thế, ả cùng ba người Diệp Đại Vĩ phi tới Trần Thiên Minh. Đám Ma môn khác thì đánh với đám Trương Ngạn Thanh.

Hiện giờ, đám bốn người Phương Thúy Ngọc đối phó Trần Thiên Minh, hai tên Ma môn đánh Trương Ngạn Thanh, một tên đánh Tiểu Tô, một với Ngô Tổ Kiệt, còn một tất nhiên là đánh Dương Quế Nguyệt.

Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy bốn luồng kình phong mạnh mẽ đánh về phía mình, chân khí rất cường đại, nếu để hắn đối phó hết cả bốn luồng, hắn cảm thấy hơi quá sức, đây là lần đầu tiên hắn gặp khó khăn sau khi luyện thành võ công. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

Mà kỳ thật Trần Thiên Minh cũng không biết, bốn người Phương Thúy Ngọc công lực cực kỳ mạnh mẽ, mỗi một người so ra đều cao hơn Lôi Ma, cho nên Trần Thiên Minh đối phó mới thấy cố hết sức.

Nhất thời, Phương Thúy Ngọc đã công kích Trần Thiên Minh vài chiêu, bên cạnh nhất thời hình thành kình khí cường đại, trong luồng khí còn lóe lên bạch quang, đồng loạt đánh tới Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh cắn răng, vận bốn đạo chân khí toàn thân lên gồm Thiên khí, Địa khí, Huyết khí và Hương khí (chân khí của Hương Ba Công) đối đầu với bốn đạo chân khí của bốn người Phương Thúy Ngọc.

“Ầm” một tiếng, bốn đạo chân khí của Trần Thiên Minh va chạm dữ dội với chân khí của nhóm Phương Thúy Ngọc.

Nhưng mà, bởi vì chân khí trong cơ thể Trần Thiên Minh chia làm bốn đạo, vì thế không thể mạnh mẽ bằng chân khí toàn thân của nhóm Phương Thúy Ngọc, thế nên, Trần Thiên Minh bị chân khí bốn người đánh lui mấy bước.

“Ha ha, tiểu tử này không thể chống lại đòn hợp kích của bốn người chúng ta, chỉ cần chúng ta công thêm vài chiêu nữa, hắn chắc chắn sẽ bị đánh ngã thôi.” Vân Ma hưng phấn kêu lên.

Quả nhiên là Ma Vương đoán không sai, với sức mạnh hợp lực của bốn người, chúng ta có thể đánh chết Trần Thiên Minh.

Trong lòng Diệp Đại Vĩ lại càng mừng thầm, chỉ cần bọn chúng tiếp tục công tới Trần Thiên Minh, không lâu Trần Thiên Minh sẽ bị đả thương, với lực lượng của bốn người, thiên hạ ai địch nổi đây chứ.

Chẳng qua, Diệp Đại Vĩ thấy hiện giờ cũng chưa phải lúc, cho nên, hắn sợ Trần Thiên Minh nhận ra, nên vẫn chưa lên tiếng.

Đám Trương Ngạn Thanh ở bên cạnh thấy Trần Thiên Minh bị bốn người đánh lui mấy bước, trong lòng vô cùng sốt ruột, vì thế, hắn nói với Tiểu Tô:

“Tiểu Tô, cậu giúp tôi ngăn hai người, tôi qua giúp đại ca.”

Nói xong, hắn đánh ra một chiêu Phi Độ Hỗn Giang, rồi phi thân một cái cao đến hai mét, sau đó dùng hai chưởng giao đấu với hai cao thủ Ma môn.

Hai người Ma môn kia mặc dù võ công không yếu, nhưng mà sao sánh được với cao thủ như Trương Ngạn Thanh, vì thế vẫn có khoảng cách, cho nên, bọn chúng đánh với Trương Ngạn Thanh rất khổ.

Chẳng qua chúng vẫn dùng du đấu, dù không đánh lại được Trương Ngạn Thanh, nhưng ít nhất cũng cầm chân được hắn. Chỉ cần đám Phương Thúy Ngọc giết được Trần Thiên Minh, lúc đó quay lại có thể giết chết Trương Ngạn Thanh rồi. Vì thế đám cao thủ Ma môn đều rất cố gắng.

Nhưng mà, dưới hai chưởng mạnh mẽ của Trương Ngạn Thanh, hai tên Ma môn chỉ có thể bảo toàn tính mạng, chúng vội vàng bay ngược lại, tránh né đòn tấn công của Trương Ngạn Thanh.

Trương Ngạn Thanh thấy hai tên bị đánh lui, hắn vội xoay người phi thân đến bên Trần Thiên Minh. Hắn vận toàn bộ công lực lên, tung một chiêu vào sau lưng Vân Ma.

Thấy có người đánh lén phía sau mình, Vân Ma vội vàng dồn nội lực tung một chưởng ra.

“Ầm” một tiếng, chưởng lực của Trương Ngạn Thanh và Vân Ma giao nhau, nhưng vì nội lực Vân Ma mạnh hơn, vì thế Trương Ngạn Thanh bị đánh lùi. Nhưng Trương Ngạn Thanh cũng không vì công lực Vân Ma thâm hậu mà chịu bỏ cuộc, hắn lại vội vận công lực mạnh mẽ nhất tấn công Vân Ma.

Hắn thấy bốn tên cao thủ kia bắt đầu vây đánh Trần Thiên Minh, nếu như mình không giải vây cho Trần Thiên Minh, vậy thì hậu quả sẽ rất phiền phức, đến lúc đó không chỉ Trần Thiên Minh bị giết, mà cả bọn họ cũng sẽ không thoát khỏi cái chết.

Hơn nữa, hắn theo Trần Thiên Minh lâu như vậy rồi, trong lòng luôn muốn đi theo Trần Thiên Minh, vì thế sao có thể để người khác làm thương tổn Trần Thiên Minh được.

Vân Ma trong lòng cả kinh, lão không nghĩ nơi này còn có cao thủ, mặc dù là công lực Trương Ngạn Thanh không cao hơn lão, nhưng cũng không kém quá xa, lão muốn thắng cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Nhưng mà Vân Ma không có cách nào cả, Trương Ngạn Thanh cứ quấn lấy lão, mà lão cũng không thể bỏ mặc Trương Ngạn Thanh mà cứ tiếp tục tấn công Trần Thiên Minh được.

Mà hai tên cao thủ Ma môn vốn vây công Trương Ngạn Thanh lúc này cũng đã bay tới, bọn chúng nghĩ muốn quấn lấy Trương Ngạn Thanh, không để Trương Ngạn Thanh ảnh hưởng đến việc công kích của bốn người Phương Thúy Ngọc.

Nhưng mà Tiểu Tô ở bên cạnh làm sao để chúng thực hiện được mưu kế, vì thế Tiểu Tô dùng một quyền đánh lui kẻ đang vây mình, sau đó phi thân đến quấn lấy hai tên cao thủ Ma môn kia, đánh ra một chiêu Hỗn Long Xuất Hải.

Mặc dù là mấy người này võ công rất cao, nhưng mà Tiểu Tô vẫn cắn răng đánh tới, một đấu một hay một đấu hai Tiểu Tô đều làm được dễ dàng, nhưng hiện giờ là một đối ba nên Tiểu Tô phải cố hết sức.

Không phải, mà là Tiểu Tô giờ không cố thêm được cũng phải cố, chỉ có cầm chân được ba tên này, Trương Ngạn Thanh mới có thể qua giúp Trần Thiên Minh. Thời gian giao chiến càng dài, bọn họ càng có lợi, vì lúc đó cảnh sát sẽ đến.

Lúc này, vốn sáu huynh đệ đang ẩn mình ở bên cạnh cũng vác đao xông ra.

Ban đầu vốn Trần Thiên Minh thấy võ công của bọn họ không cao, sợ bọn họ ra mặt sẽ bị giết như đám cảnh sát bên ngoài, cho nên mới kêu bọn họ ẩn mình hỗ trợ.

Nhưng mà, bọn họ hiện giờ thấy đối thủ của Trần Thiên Minh quá mạnh mẽ, Trần Thiên Minh càng đánh càng bất lợi. Thế nên, bọn họ cũng không màng đến tính mạng, vác đao xông đến giúp Trần Thiên Minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!