Hiện tại, dù ba người Phương Thúy Ngọc đối phó Trần Thiên Minh có ít đi Vân Ma, nhưng Trần Thiên Minh vẫn khó lòng giành chiến thắng. Bởi vì thân pháp của Phương Thúy Ngọc rất quỷ dị, khi trái khi phải, Trần Thiên Minh muốn đối phó với ả ta, chỉ tiếc là thân pháp của ả quá khó đoán, nên có thể tránh được. Hơn nữa, thân thể Phương Thúy Ngọc có thể đột nhiên rút nhỏ lại, Trần Thiên Minh liền nhận ra, đây chính là Súc Cốt Pháp trong truyền thuyết.
Mà Phong Ma lại đứng đầu trong số tứ ma, nội lực cũng là mạnh nhất. Bởi vậy, lão tung ra nội lực mạnh mẽ như cơn lốc, dồn ép Trần Thiên Minh khiến hắn khó lòng chuyên tâm đối phó những người khác. Đặc biệt là Phong Biến Cửu Thức của Phong Ma, mỗi lần lão xuất chiêu đều tạo ra luồng gió xoáy nơi chưởng, trong chưởng vừa cương vừa nhu, khiến Trần Thiên Minh không dám khinh thường.
Diệp Đại Vĩ tuy luyện Quỳ Hoa Bảo Điển thời gian quá ngắn, nhưng bù lại hắn được ma vương chỉ điểm, hơn nữa chân khí cũng không hề kém cạnh. Quỳ Hoa Bảo Điển cũng là một trong hai đại thần công của Ma Môn, cho nên, võ công Diệp Đại Vĩ cũng không kém Phong Ma là bao. Mà Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn là võ công âm nhu, có những đòn công kích khiến Trần Thiên Minh vô cùng khó chịu.
Cho nên, để ứng phó với ba người tấn công, Trần Thiên Minh phải dốc hết sở học bản thân, dùng toàn bộ chân khí mới có thể đối phó với ba người Phương Thúy Ngọc. Dù không chịu hạ phong khi đối phó ba người, nhưng hắn nhất thời cũng không thể thắng được, mà muốn thắng cũng không hề dễ dàng.
Phương Thúy Ngọc thấy tấn công lâu mà không thành công, hơn nữa Vân Ma lại bị Trương Ngạn Thanh cuốn lấy. Dù Vân Ma chiếm thượng phong, nhưng lão cũng không có cách nào thoát ra được.
Hơn nữa, đám cao thủ Ma Môn không tồi mà ả mang đến đều đang bị đánh cho đến bờ vực nguy hiểm. Nhất là về phía hai tên đang tấn công Dương Quế Nguyệt đã bị nàng ta đánh cho mặt mũi bầm dập, chẳng mấy chốc sẽ bị Dương Quế Nguyệt đánh bại.
Tiểu Tô, dù một mình đối phó ba người, nhưng dựa vào nội lực mạnh mẽ đã đánh cho mấy tên Ma Môn ngã trái ngã phải. Ngô Tổ Kiệt thì càng lợi hại, hơn nữa chỉ phải đánh một tên Ma Môn, mà tên Ma Môn vừa bị Ngô Tổ Kiệt đánh trúng một quyền xem ra chẳng mấy chốc sẽ không trụ được nữa.
Nghĩ tới đây, Phương Thúy Ngọc rút từ trong ngực ra một cây Thập Tự Châm, chuẩn bị âm thầm đánh lén Trần Thiên Minh. Thập Tự Châm này chính là độc môn ám khí của Phương Thúy Ngọc, bề ngoài hình chữ thập, nhỏ như kim châm, vì thế mới có tên gọi như vậy.
Mà điểm độc của Thập Tự Châm này là nó được bôi độc bên trên, độc tính vô cùng mạnh mẽ, thấy máu là độc chết người. Mặc dù loại độc này không thể khiến người võ công cao cường mất mạng ngay, nhưng có thể khiến võ công Trần Thiên Minh suy giảm, rất nhanh sẽ bị giết chết.
Đây chính là điểm lợi hại của Phương Thúy Ngọc, Súc Cốt Pháp, khinh công, ám khí của nàng ta đều rất khác người. Cho dù ả ta có gặp cao thủ mạnh hơn đi nữa, ả ta vẫn có thể dùng Thập Tự Châm để đoạt mạng đối phương.
“Chúng ta liều mạng với bọn chúng!” Phương Thúy Ngọc cố ý kêu lên.
Ả ta muốn mượn Phong Ma và Diệp Đại Vĩ để thu hút sự chú ý của Trần Thiên Minh, sau đó lén tung Thập Tự Châm, nhân lúc Trần Thiên Minh không phòng bị. Chỉ cần Trần Thiên Minh bị đánh trúng, nhất định sẽ trúng độc, lúc đó hắn sẽ không còn là đối thủ của Ma Môn.
Phong Ma vừa nghe thấy Phương Thúy Ngọc nói, lão vội vàng giơ chưởng trước ngực, sau đó vận nội lực toàn thân, đánh ra chiêu cuối trong Phong Biến Cửu Thức. Nhất thời, cả người Trần Thiên Minh bị một luồng khí bao quanh, cứ như muốn nuốt chửng hắn vậy.
Diệp Đại Vĩ cũng dốc toàn bộ nội lực, tung chiêu Hoa Thủ Động Thiên trong Quỳ Hoa Bảo Điển. Chỉ là chiêu thức của hắn có chút kỳ quái, ngón tay cái và ngón giữa của tay phải chụm vào nhau, trông hệt như thế Lan Hoa Thủ trong vũ đạo. Sau đó, Diệp Đại Vĩ phi thân lùi lại, ngón tay trỏ trong thế Lan Hoa Thủ đâm thẳng về phía Trần Thiên Minh.
Chỉ thấy, ngón tay trỏ của Diệp Đại Vĩ lúc này phát ra một luồng khí âm nhu, dù nhìn như êm ái, nhưng thực chất lại ác liệt như tia laser. Đừng nói là người, mà đến cả một bức tường cũng có thể bị xuyên thủng.
Phương Thúy Ngọc thấy Phong Ma và Diệp Đại Vĩ đã công kích Trần Thiên Minh, ả ta cũng không chậm trễ, vội dùng đến tuyệt chiêu độc môn của bản thân: Phi Thiên Ma Thủ. Tay ả như biến thành hàng ngàn cánh tay, đánh tới tấp về phía Trần Thiên Minh.
Nhất thời, chung quanh Trần Thiên Minh đều bị chân khí bao vây, thanh âm vù vù điếc tai vang lên, khiến người ta kinh hãi.
Trần Thiên Minh vội đem bốn loại chân khí trong người hợp lại làm một. Kỳ thực, nội lực của đám Phương Thúy Ngọc cùng lúc tung ra như vậy, Trần Thiên Minh vẫn có thể ứng phó. Thế nên, hắn dùng một chiêu Nộ Hải Khiếu Ba, bộc phát ra tất cả chân khí trong cơ thể.
“Rầm” một tiếng, nội lực của Trần Thiên Minh va chạm với nội lực của đám Phương Thúy Ngọc, khiến tất cả đều thoáng lung lay.
Ngay lúc thân thể Phương Thúy Ngọc thoáng lắc lư, tay ả ta dùng sức giương lên, Thập Tự Châm liền lén bay về phía Trần Thiên Minh. Chỉ thấy ngân quang lóe lên, mắt thường căn bản khó lòng nhìn rõ.
Vừa mới tung ra chân khí toàn lực, Trần Thiên Minh còn chưa kịp thu tay. Khi thấy một đạo bạch quang lóe lên, hình như là có rất nhiều đạo bạch quang đánh về phía mình, tốc độ nhanh đến mức không thể dùng từ ngữ nào để diễn tả.
Trong lòng Trần Thiên Minh thầm kêu nguy to. Bởi vì nội lực vừa tung ra, muốn tránh cũng không nhanh được như bình thường. Nếu là bình thường, hắn hoàn toàn có thể tránh được ám khí này.
Dù sao đi nữa, Trần Thiên Minh vẫn phải tránh. Chỉ là làm sao để ám khí không đánh trúng mình đây? Vì thế, hắn vội bay qua bên trái.
Nhưng hắn vẫn chậm một chút, một cây Thập Tự Châm đã đánh trúng cánh tay phải của hắn. Hắn chỉ cảm thấy cánh tay tê dại, hình như đã trúng độc.
Phương Thúy Ngọc thấy Trần Thiên Minh ôm cánh tay, ả ta hớn hở nói:
“Ha ha, Trần Thiên Minh, ngươi đã trúng ám khí tẩm độc của ta, ngươi chết chắc rồi!” Nói xong, ả ta còn cười to một trận.
Diệp Đại Vĩ thấy Trần Thiên Minh bị ám khí của Phương Thúy Ngọc làm bị thương, hắn cao hứng nói:
“Chúng ta cùng xông lên giết hắn, tránh đêm dài lắm mộng.”
Diệp Đại Vĩ tuy nói vậy nhưng cũng đã nghĩ kỹ. Hắn nghĩ tới võ công cao cường của Trần Thiên Minh, cũng không biết Trần Thiên Minh trúng độc nặng hay không, thôi thì cứ gọi mọi người cùng lên coi như là để bảo đảm.
“Được, chúng ta giết chết hắn.” Phong Ma gật đầu, vận nội lực, chuẩn bị giáng cho Trần Thiên Minh một đòn chí mạng.
Nghe thấy bọn chúng nói vậy, trong lòng Trần Thiên Minh có chút sốt ruột. Cánh tay hắn hiện giờ có chút tê dại, nếu dùng nội lực lúc này khẳng định không còn như vừa rồi. Hiện giờ đám Phương Thúy Ngọc lại cùng công kích hắn, e rằng hắn không ứng phó nổi.
Phía Tiểu Tô và đồng đội cũng đang nóng ruột. Hắn thấy Tiểu Ngũ cầm đao cùng với năm huynh đệ chạy tới, vì thế vội lên tiếng:
“Tiểu Ngũ, sáu người mau đến giúp Tiểu Kiệt cầm chân tên kia. Tiểu Kiệt, cậu lại đây giúp tôi ngăn ba tên này, sống chết cũng phải giữ vững. Lão đại bị bọn khốn kia dùng ám khí làm bị thương, tôi phải qua giúp lão đại.”
Nói xong, Tiểu Tô toàn lực tung một chưởng. Chiêu này chính là Hỗn Thôi Vạn Mã, đánh lui ba tên cao thủ Ma Môn lại mấy bước, sau đó hắn phi thân đến bên Trần Thiên Minh.
Vừa phi thân, Tiểu Tô vừa tung chiêu Hỗn Giao Xuất Động, đánh về phía Diệp Đại Vĩ. Mặc dù võ công Tiểu Tô không cao bằng Diệp Đại Vĩ, nhưng hắn cũng giống như Trương Ngạn Thanh, cầm chân Diệp Đại Vĩ, giúp Trần Thiên Minh bớt đi một đối thủ.
Vừa rồi Tiểu Tô nghe thấy Trần Thiên Minh bị ám khí tẩm độc làm bị thương, cũng không rõ vết thương của Trần Thiên Minh ra sao. Hiện giờ, hắn cũng chỉ có thể giúp Trần Thiên Minh giảm bớt gánh nặng mà thôi.
Diệp Đại Vĩ tưởng võ công Tiểu Tô không cao, chỉ cần hắn dùng một ngón tay cũng đánh bay được Tiểu Tô. Vì thế, hắn chỉ dùng một chiêu Tả Xuyên Hoa Thủ, muốn đánh bay Tiểu Tô ra để tiếp tục đối phó Trần Thiên Minh.
Nhưng Diệp Đại Vĩ đã đoán sai. Võ công của Tiểu Tô cũng không kém hắn quá nhiều, vì thế, nội lực của hắn khi va chạm với Tiểu Tô, Tiểu Tô chỉ lùi lại một bước, chứ không bị đánh bay hay trọng thương.
Vừa lùi lại, Tiểu Tô lại liều mạng lao về phía Diệp Đại Vĩ, hai tay vung lên, tung một đòn chí mạng vào Diệp Đại Vĩ. Tiểu Tô nghe thấy Trần Thiên Minh bị thương, vì thế cũng không còn quan tâm gì nữa. Hiện giờ, hắn muốn vì Trần Thiên Minh mà báo thù. Cho nên, mỗi chiêu hắn tung ra đều là chiêu liều mạng.
Ba tên cao thủ Ma Môn đang vây đánh Tiểu Tô cũng muốn đến giúp Diệp Đại Vĩ, nhưng Ngô Tổ Kiệt lại xuất hiện, ngăn chặn ba tên này. Ngô Tổ Kiệt tung một chiêu toàn lực là Hỗn Tảo Thiên Quân, một luồng chân khí cường đại lập tức quét qua ba tên Ma Môn. Ba tên kia cũng không hề kém cạnh, đều dồn chưởng đánh trả.
Chỉ nghe thấy “Rầm” một tiếng, Ngô Tổ Kiệt bị ba tên đánh lùi ba bước. Xem ra, võ công Ngô Tổ Kiệt còn kém một bậc, không phải đối thủ của ba tên cao thủ Ma Môn này.
Nhưng Ngô Tổ Kiệt vẫn lao về phía ba tên, bởi vì sau khi nghe thấy Trần Thiên Minh bị thương, cả đám huynh đệ cũng không còn quan tâm gì nữa. Bọn họ đều muốn giết chết đối phương, giết từng tên một.
Lại ‘Rầm’ một tiếng, Ngô Tổ Kiệt lại bị đánh lùi ba bước. Hơn nữa lần này hắn bị một tên Ma Môn đánh trúng vào ngực.
Cảm giác đau nhói mơ hồ trong ngực, nhưng Ngô Tổ Kiệt chỉ xoa ngực mình một cái, sau đó lại lao vào cầm chân ba tên Ma Môn. Sau khi đối chiến hai chiêu, hắn biết võ công ba tên kia cao hơn mình, vì thế không thể cứng đối cứng được. Thế nên Ngô Tổ Kiệt dùng lối du đấu để cầm chân ba người.
Tiểu Ngũ lúc này mang theo năm huynh đệ đến đối phó với tên Ma Môn mà Ngô Tổ Kiệt đang giao chiến, sau đó dùng lối du đấu cầm chân hắn. Lực lượng của sáu người đám Tiểu Ngũ tất nhiên không bằng tên Ma Môn kia, vì thế, khi du đấu, họ dùng đao trong tay ứng chiến một cách cẩn trọng.
Trần Thiên Minh vừa thấy Tiểu Tô cầm chân Diệp Đại Vĩ, còn các huynh đệ khác sắp không chống đỡ nổi, hắn biết mình đã đến lúc phản công rồi. Vì nếu không phản công, lát nữa sẽ không còn cơ hội. Trần Thiên Minh vì thế hô lớn với các huynh đệ:
“Các huynh đệ, mọi người vất vả rồi, anh không sao, mọi người kiên trì một chút, anh sẽ giết bọn chúng rồi đến giúp mọi người!”
Đám Trương Ngạn Thanh nghe thấy tiếng Trần Thiên Minh, đặc biệt là nghe thấy Trần Thiên Minh nói không việc gì, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Mới rồi còn cảm thấy nội lực sắp cạn kiệt, nhưng giờ nội lực như tràn đầy, dũng cảm giao chiến với kẻ địch.
Vì vậy, Trần Thiên Minh quát lớn một tiếng, sau đó cắn răng, dồn toàn bộ bốn đạo chân khí của mình tung ra, hai chưởng thu về trước ngực.
Trong quá trình vận chưởng tạo thành hình tròn trước ngực, trên hai chưởng đều mang theo một luồng ngân quang, càng lúc càng mạnh mẽ, khiến Trần Thiên Minh cũng hơi khó chống đỡ.
Chiêu này của Trần Thiên Minh gọi là Tống Phật Tây Thiên. Hiện giờ hắn đang muốn tiễn Phương Thúy Ngọc cùng Phong Ma về Tây Thiên.
Hắn đem chân khí chia làm hai đạo, hai đạo vào chưởng trái, hai đạo vào chưởng phải, sau đó phân biệt đánh về phía Phương Thúy Ngọc và Phong Ma.