Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 391: CHƯƠNG 391: ANH LÀ LÃO ĐẠI

Mặc dù tay phải của Trần Thiên Minh vẫn còn đau, nhưng giờ đây hắn phải dốc toàn lực. Hắn muốn dùng tất cả chân khí tích tụ bấy lâu, tung ra chiêu Tống Phật Tây Thiên để đánh gục Phương Thúy Ngọc và Phong Ma.

Ngay lập tức, Trần Thiên Minh bùng phát chân khí cuồn cuộn như lốc xoáy giữa trời, cùng với luồng bạch quang mãnh liệt chớp lóe, lao thẳng vào Phong Ma và Phương Thúy Ngọc.

Thấy Trần Thiên Minh chủ động tấn công, Phong Ma và Phương Thúy Ngọc vội vàng vận công lực chống đỡ. Nhưng lúc này, làm sao bọn chúng có thể là đối thủ của Trần Thiên Minh được nữa?

Một tiếng “Ầm” nổ vang, hai chưởng của Trần Thiên Minh đã giáng thẳng lên ngực Phong Ma và Phương Thúy Ngọc.

Phương Thúy Ngọc không thể ngờ Trần Thiên Minh đã trúng độc mà vẫn còn lợi hại đến thế. Chưởng phong của hắn đánh ả bay xa mấy mét, rồi ngã vật xuống đất bất tỉnh.

Còn Phong Ma, do bị tay phải của Trần Thiên Minh đánh, nên lão không bị thương nặng như Phương Thúy Ngọc, nhưng vẫn bị đánh bay. Lão ôm ngực, máu tươi trào ra từ miệng. Xem ra, Phong Ma đã bị trọng thương.

Sau khi đả thương Phương Thúy Ngọc và Phong Ma, Trần Thiên Minh liền vọt đến trước mặt Ngô Tổ Kiệt. Hắn nhận ra Ngô Tổ Kiệt là người vất vả nhất, một mình chống đỡ ba tên Ma Môn và đã bị thương. Vì thế, Trần Thiên Minh ưu tiên giúp Ngô Tổ Kiệt trước.

“Tiểu Kiệt, anh tới đây, cậu lui về giúp Tiểu Ngũ đi.”

Trần Thiên Minh tung ra chiêu Ba Khí Như Lai, ngay lập tức, một luồng khí lưu cường liệt ập đến phía ba tên Ma Môn. Lúc này, Trần Thiên Minh đã nổi giận, hắn ra tay không chút lưu tình, dồn toàn bộ công lực vào chưởng này, một chiêu đoạt đi ba mạng người.

“Thịch thịch thịch” ba tiếng, ba tên Ma Môn trúng chiêu. Võ công của bọn chúng kém xa Trần Thiên Minh, vì thế vừa trúng đòn đã bị đánh bay xa sáu bảy mét rồi bỏ mạng.

Diệp Đại Vĩ thấy Trần Thiên Minh trúng ám khí mà vẫn bình an vô sự, lại còn đả thương Phong Ma và Phương Thúy Ngọc, giờ đây còn giết chết ba cao thủ Ma Môn, hắn biết tiếp theo sẽ đến lượt mình.

Vì vậy, Diệp Đại Vĩ liền tung một chiêu mạnh về phía Tiểu Tô, sau đó lùi lại, rồi lập tức xoay người, bay vút đến chỗ Phương Thúy Ngọc đang bất tỉnh.

Bởi vì hắn biết, nếu đêm nay mình cứu được Phương Thúy Ngọc, Ma Vương chắc chắn sẽ trọng thưởng. Hơn nữa, mình còn có ân cứu mạng với Phương Thúy Ngọc, sau này ả ta sẽ phải nghe lời mình răm rắp.

Vì thế Diệp Đại Vĩ lập tức ôm Phương Thúy Ngọc đang hôn mê, lớn tiếng gọi Phong Ma và Vân Ma:

“Sư thúc, đối thủ quá mạnh, chúng ta mau chạy thôi, nếu không sẽ không kịp đâu.”

Nói xong, Diệp Đại Vĩ cũng chẳng thèm để ý đến Phong Ma và Vân Ma, chỉ biết ôm Phương Thúy Ngọc chạy mất hút.

Vân Ma sau khi giáng một chưởng vào Trương Ngạn Thanh, lão lập tức phi thân về phía Phong Ma, sau đó cả hai lão đều chật vật bỏ chạy. Bọn chúng biết lúc này đối thủ chẳng hề yếu hơn mình bao nhiêu, nếu có thêm một người nữa xông vào, nhất định bọn chúng sẽ gặp nạn. Hơn nữa, Trần Thiên Minh đang chuẩn bị đối phó bọn chúng, nếu còn không đi, kết quả chắc chắn sẽ không khác gì đám thủ hạ Ma Môn kia.

Nhờ có thêm Ngô Tổ Kiệt gia nhập, đám Tiểu Ngũ nhẹ nhõm hơn nhiều. Bọn họ đã bị đánh đến toàn thân đầy thương tích, nếu không có người đến giúp, e rằng cũng chẳng trụ được bao lâu. Ngô Tổ Kiệt vốn đang phẫn nộ, liền tung một chưởng tấn công tên Ma Môn kia, còn đám Tiểu Ngũ thì đồng loạt ra đòn phía sau hắn.

Tên kia trúng đòn liên tiếp, đầu tiên là dính chưởng của Ngô Tổ Kiệt, sau đó lại bị đám Tiểu Ngũ chém chết. Còn về phía Dương Quế Nguyệt, nàng vốn đã chiếm ưu thế, hơn nữa còn đả thương hai tên cao thủ Ma Môn kia.

Trần Thiên Minh sợ còn có kẻ đánh lén, vì thế, hắn xông lên, giáng cho mỗi tên cao thủ Ma Môn một chưởng. Dương Quế Nguyệt cũng chưa dừng tay, nàng cũng dồn lực giáng thêm cho mỗi tên một chưởng nữa. Thế là, hai tên vốn đã bị Trần Thiên Minh đánh chết, giờ lại trúng chưởng của Dương Quế Nguyệt, bay thẳng về phía hắn.

“Trời ạ, Dương Quế Nguyệt, cô làm cái quỷ gì thế? Đây là tử thi đó, cô ném về phía tôi làm gì?”

Trần Thiên Minh thấy hai cỗ thi thể kia bắn về phía mình, hắn vội vàng né tránh.

“Tôi, tôi tự mình có thể xử lý hai tên đó, anh chạy tới làm gì hả?”

Dương Quế Nguyệt cũng tức giận trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, nàng bực bội nói:

“Cô nhìn mình xem, trời cũng sắp sáng rồi còn ở đó mà đánh, tôi không giúp cô thì cô còn định đánh đến ngày mai à!” Trần Thiên Minh cũng trừng mắt nhìn lại.

“Chỉ có anh là lợi hại sao?” Dương Quế Nguyệt nói.

Trần Thiên Minh cũng không còn hơi sức đâu mà tranh luận với Dương Quế Nguyệt nữa. Hắn muốn xem thương thế của đám huynh đệ thế nào. Vì vậy, hắn xoay người, đi đến bên cạnh Trương Ngạn Thanh, hỏi:

“Ngạn Thanh, các cậu thế nào? Có ai bị thương không?”

Trương Ngạn Thanh nói: “Tiểu Ngũ bị thương do đao, Tiểu Kiệt bị nội thương, những người khác thì không sao.”

Trần Thiên Minh nghe Trương Ngạn Thanh nói vậy, hắn vội vàng đến bên cạnh Tiểu Ngũ, cẩn thận xem xét vết thương. Hóa ra, tên Ma Môn kia đã dùng nội lực của mình khiến đao của Tiểu Ngũ bật ngược lại, găm vào vai cậu ấy. May mắn là không phải bộ phận quan trọng.

Trần Thiên Minh liền vận nội lực điểm huyệt cầm máu cho Tiểu Ngũ, sau đó băng bó vết thương cho các huynh đệ khác.

“Tiểu Kiệt, cậu bị thương ở chỗ nào?”

Trần Thiên Minh đi đến bên cạnh Ngô Tổ Kiệt, quan tâm hỏi thăm.

“Lão đại, em không sao, anh cứ xem thương thế cho mình đi.”

Ngô Tổ Kiệt nhìn thấy vết thương trên tay Trần Thiên Minh còn đang chảy máu, hắn lo lắng nói.

Thập Tự Châm kia có độc, hơn nữa hiện giờ còn găm trong tay Trần Thiên Minh. Nếu không phải vì Trần Thiên Minh có máu của Huyết Nghĩ Hoàng trong người, hắn đã sớm gục ngã rồi.

“Anh không có việc gì, trước tiên xem thương thế cho cậu đã.”

Trần Thiên Minh lắc đầu, không nói gì nữa mà bắt mạch cho Ngô Tổ Kiệt, cẩn thận kiểm tra một hồi.

“Cậu bị thương không nặng, anh giúp cậu trị thương một chút sẽ không có việc gì đâu.” Trần Thiên Minh nói xong, hắn giơ tay mình lên.

Ngô Tổ Kiệt thấy Trần Thiên Minh cũng bị thương, hơn nữa ám khí có độc còn chưa được xử lý, vì thế hắn sốt ruột lắc đầu, nói:

“Không cần, lão đại, anh cứ xem thương thế mình trước đi. Em bị thương là chuyện nhỏ, chậm chút cũng không sao.”

Cả đám Trương Ngạn Thanh nghe thấy, cũng đều khuyên Trần Thiên Minh trị thương cho chính mình trước.

Trần Thiên Minh tức giận, lớn tiếng nói: “Các cậu không cần làm ầm lên! Hiện giờ anh là lão đại hay các cậu là lão đại? Anh nói các cậu còn nghe không? Anh nói, anh bị thương không nặng, các cậu không cần lo. Nếu còn nhiều lời, anh sẽ giận đấy!”

Nói xong, hắn vận công điểm một chút lên huyệt vị của Ngô Tổ Kiệt, sau đó dùng chân khí giúp Ngô Tổ Kiệt trị thương.

Không bao lâu, Trần Thiên Minh thả tay ra, nhẹ nhàng thở dài, nói với Ngô Tổ Kiệt:

“Tốt lắm, Tiểu Kiệt, cậu đã không còn gì đáng ngại. Giờ vận công điều tức đi, ngày mai sẽ hồi phục như trước.”

“Lão đại, anh có cần đi bệnh viện không?”

Trương Ngạn Thanh đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh, nhỏ giọng nói.

“Không cần, nếu anh đi, lỡ bọn chúng quay lại thì phải làm sao?” Trần Thiên Minh khoát tay, nói.

Hắn quay đầu lại nói với Dương Quế Nguyệt: “Dương Quế Nguyệt, cảnh sát các cô tới chưa?”

“Tới rồi, bọn họ đang ở cửa.” Dương Quế Nguyệt gật đầu nói.

“Cô để bọn họ vào đưa mấy cái xác này đi trước. Còn nữa, bảo họ tra xét bên ngoài một chút, đừng đi vội, tôi cần vận công trị thương một lát.” Trần Thiên Minh nói.

Dương Quế Nguyệt nhíu mày, nói với Trần Thiên Minh: “Anh không đi bệnh viện xem qua sao?”

Trần Thiên Minh lắc đầu, nói: “Không đi, tôi phải ở đây trông Kính Tây Thi. Nếu Kính Tây Thi bị trộm đi, vậy thì phiền phức lớn. Cô có thể gọi bác sĩ đến đây, giúp tôi và mấy huynh đệ băng bó không?”

“Được, bọn họ cũng ở bên ngoài.” Dương Quế Nguyệt nói.

Nàng nói xong, liền rút di động của mình ra, gọi một cú điện thoại. Chỉ lát sau, một số cảnh sát đi vào khiêng mấy cái xác của đám Ma Môn ra. Các bác sĩ cũng giúp đám Tiểu Ngũ khử độc và băng bó lại lần nữa.

“Bác sĩ, anh đến đây một chút.” Trần Thiên Minh gọi nam bác sĩ.

“Tôi có thể giúp anh điều gì?” Nam bác sĩ hỏi Trần Thiên Minh.

“Trong cánh tay phải của tôi có một ám khí có độc. Anh có thể dùng dao gạt nó ra giúp tôi. Vật này có độc, anh tuyệt đối không nên chạm trực tiếp vào.” Trần Thiên Minh dặn bác sĩ.

Nam bác sĩ có chút khó xử, nói: “Hiện tại ở đây chúng tôi không có thuốc men gì, đến cả thuốc tê cũng không mang. Hay là anh theo chúng tôi về bệnh viện?”

“Vậy anh có dao ở đây không?” Trần Thiên Minh hỏi.

“Có, tôi có mang theo.” Nam bác sĩ nói.

“Vậy giờ anh giúp tôi gạt nó ra là được. Tôi không cần thuốc tê, anh cứ giúp tôi lấy ra, sau đó băng bó cho tôi là được.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

Cứ như thể hắn đang nói về tay của người khác chứ không phải tay mình vậy.

“Không được, tôi sợ máu sẽ không ngừng chảy, mà nơi này lại không có đủ công cụ và dược phẩm, tôi không làm được.” Nam bác sĩ kiên quyết lắc đầu, không chịu đáp ứng Trần Thiên Minh.

Nếu anh ta giúp Trần Thiên Minh mà lại xảy ra vấn đề gì, anh ta sẽ không biết giải thích thế nào trước tòa, cho nên nam bác sĩ này không dám đáp ứng.

“Vậy anh cho tôi mượn dao là được.” Trần Thiên Minh bất đắc dĩ cười khổ. Xem ra đành phải tự mình làm.

Vốn nam bác sĩ còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của Trần Thiên Minh, anh ta chẳng còn cách nào khác đành lấy dao phẫu thuật của mình đưa cho hắn.

Trần Thiên Minh cởi áo ra, sau đó nói với nam bác sĩ:

“Anh không cần sợ, tôi tự mình làm tê tay, còn có thể tự cầm máu.”

Nói xong, hắn dùng ngón tay trái điểm vào ma huyệt ở tay phải. Ngay lập tức, tay phải của hắn không còn cảm giác nữa.

Trần Thiên Minh vừa dùng đao rạch chỗ vết thương trên tay, vừa nói với bác sĩ:

“Tôi đã điểm ma huyệt của mình, hiện giờ tay phải không còn cảm giác nữa. Cho dù giờ anh có chặt tay phải tôi xuống, tôi cũng không đau.”

Hắn vừa nói vừa tiếp tục rạch trên tay phải, muốn tìm ám khí kia. Nhưng vì góc độ tầm nhìn hạn chế, Trần Thiên Minh dù có tìm thấy cũng không thể tự mình lấy ra được.

Hóa ra Thập Tự Châm đang ghim sâu vào trong thịt của Trần Thiên Minh, muốn dùng dao lấy ra là không dễ dàng gì. Nam bác sĩ thấy tay Trần Thiên Minh cứ chảy máu không ngừng, anh ta cắn răng, lấy từ trong hộp cấp cứu ra một chiếc kìm sắt, sau đó nói với Trần Thiên Minh:

“Tôi đến giúp anh.”

Nói xong, anh ta cầm lấy dao phẫu thuật từ tay Trần Thiên Minh, sau đó dùng dao đẩy phần thịt xung quanh chỗ ám khí, rồi dùng kìm sắt rút Thập Tự Châm ra.

Trần Thiên Minh thấy Thập Tự Châm đã được lấy ra, vì thế, hắn vội vàng điểm lên tay mình một cái, làm máu ngừng chảy, sau đó mỉm cười nói với nam bác sĩ:

“Bác sĩ, phiền anh giúp tôi băng bó vết thương lại một chút!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!