Trần Thiên Minh thấy điện thoại di động của mình vang lên, liền cầm lên xem, là Chung Hướng Lượng gọi tới.
"Sư huynh," Trần Thiên Minh nghe máy.
"Thiên Minh, cậu đang ngủ à? Anh có quấy rầy cậu không?" Chung Hướng Lượng cười nói.
"Không, bây giờ mới là mười một giờ tối, mà đàn ông thường sống về đêm, giờ mới bắt đầu thôi. Ui cha!"
Trần Thiên Minh đau đến kêu lên. Hóa ra Tiểu Trữ nghe Trần Thiên Minh nói vậy, cái gì mà đàn ông sống về đêm, liền hung hăng bấm một cái vào đùi hắn.
"Sao vậy, Thiên Minh?"
Chung Hướng Lượng cho rằng Trần Thiên Minh có chuyện gì xảy ra.
"Cậu bây giờ đang làm gì đó?"
"Không có việc gì, em đang ở phòng trong công ty xem TV, vừa rồi chỉ là bị muỗi cắn, ha ha," Trần Thiên Minh cười nói.
Tiểu Trữ nghe Trần Thiên Minh nói nàng là muỗi, không khỏi trừng mắt nhìn hắn đầy hung hăng. Có điều, nàng không dám lại cấu Trần Thiên Minh, sợ hắn lại la to, để người khác nghe thấy thì không hay.
"Này, Thiên Minh, là như thế này, anh có việc tìm cậu, sáng mai cậu có rảnh không?" Chung Hướng Lượng nói.
"Có," Trần Thiên Minh gật gật đầu, nói.
"Vậy sáng mai lúc mười giờ, cậu đến khách sạn lần trước anh em mình nói chuyện được không? Vẫn là căn phòng đó." Chung Hướng Lượng nói.
"Được, dù sao em đang không có việc gì, sáng mai em sẽ xử lý công việc trong ban nhanh nhất có thể." Trần Thiên Minh nói.
"Tốt lắm, sáng mai chúng ta sẽ gặp nhau tại đó." Chung Hướng Lượng nói xong, liền tắt điện thoại.
Trần Thiên Minh để điện thoại di động xuống, không khỏi âm thầm suy nghĩ.
Chung Hướng Lượng muộn thế này còn gọi điện thoại hẹn gặp mặt ngày mai, hơn nữa lại không nói rõ trong điện thoại, có thể thấy chuyện ngày mai rất quan trọng, không tiện nói qua điện thoại. Rốt cuộc là chuyện gì? Trần Thiên Minh âm thầm suy đoán.
Ngày hôm sau, Trần Thiên Minh phát hiện trong ban kỷ luật đã tốt hơn nhiều, đặc biệt là Tôn Úy Đình ngồi rất nghiêm chỉnh, đến sớm, đọc sách cũng rất lớn tiếng.
Xem ra, chuyện tối hôm qua khiến đám học sinh này đặc biệt nghiêm chỉnh. Hắn nghĩ tới mình đã xem qua hồ sơ của Tôn Úy Đình, thường xuyên trốn học, cũng đánh nhau với thầy giáo, không thèm để ý việc học hành. Hy vọng lần này hắn thật sự tiến bộ.
Trần Thiên Minh bắt tay xử lý các công việc, hắn nhìn đồng hồ đã hơn chín giờ, vì thế liền đi đến điểm hẹn với Chung Hướng Lượng.
Đến cửa phòng khách sạn, Trần Thiên Minh nhìn thấy Tiểu Hạ ở ngoài cửa chờ hắn.
"Anh Tiểu Hạ," Trần Thiên Minh chào hỏi.
"Thiên Minh, cậu đã đến rồi, mau vào đi thôi, Sư phụ đang chờ cậu bên trong."
Tiểu Hạ nói xong, đi đến góc khuất bên cạnh rồi vào phòng. Căn phòng này ở khách sạn là chỗ rất kín đáo, chỗ Tiểu Hạ đứng vừa vặn để người khác không nhìn thấy hắn, nhưng hắn lại có thể nhìn thấy người khác.
Trần Thiên Minh đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Chung Hướng Lượng ngồi gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, hình như đang thưởng thức phong cảnh.
"Sư huynh, em tới." Trần Thiên Minh nói.
"Ừ, Thiên Minh, cậu lại đây ngồi."
Chung Hướng Lượng kêu gọi Trần Thiên Minh ngồi ở bên cạnh hắn.
Đợi Trần Thiên Minh ngồi xuống, Chung Hướng Lượng liền nói với hắn:
"Thiên Minh, chúng ta đều là người một nhà, cho nên anh cũng không khách sáo với cậu, anh trực tiếp nói cho cậu sự tình."
"Sư huynh, anh nói đi." Trần Thiên Minh gật gật đầu, nói.
"Thiên Minh, anh lần này gọi cậu đến là muốn cậu nhận một nhiệm vụ mới."
Chung Hướng Lượng lần này gọi Trần Thiên Minh tới mục đích là muốn nói thẳng ra.
"Nhiệm vụ gì?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.
"Là như vậy, Tập đoàn Âu Minh có một công ty muốn đầu tư vào một dự án của chúng ta, họ cần tìm đối tác hợp tác. Cho nên, các công ty trên thế giới đều đến tham gia cạnh tranh, muốn trở thành đối tác của công ty Âu Minh. Trải qua một vòng cạnh tranh, chúng ta và công ty gỗ Sato là hai đối tượng mà công ty Âu Minh đang cân nhắc. Tuy nhiên, qua đánh giá nội bộ, dự án hợp tác lần này rất có khả năng sẽ thuộc về chúng ta." Chung Hướng Lượng uống một ngụm trà, nói.
"Sư huynh, có phải anh lo lắng công ty gỗ Sato sẽ giở trò sau lưng không?"
Trần Thiên Minh nghe Chung Hướng Lượng nói vậy, hỏi.
"Không phải lo lắng, mà là bọn họ đã bắt đầu giở trò rồi. Hôm trước, chủ tịch công ty chúng ta đã nhận được một phong thư đe dọa, nói nếu tiếp tục tham gia dự án tranh cử hợp tác lần này, sẽ khó mà yên ổn, và người nhà cũng sẽ gặp bất lợi. Ngày hôm qua, chủ tịch cùng bí thư thị ủy đã phản ánh chuyện này. Bí thư thị ủy cảm thấy đây là một chuyện vô cùng trọng yếu, đặc biệt là dự án lần này có nguồn tài chính đầu tư lớn. Nếu công ty chúng ta tham gia, đây sẽ là cơ hội rất tốt để phát triển." Chung Hướng Lượng nói.
Trần Thiên Minh hỏi: "Dự án lần này có nguồn tài chính đầu tư là bao nhiêu?"
"20 tỷ USD, hơn nữa đây chỉ là con số ước tính, khả năng về sau còn có thể đầu tư thêm." Chung Hướng Lượng nói.
"20 tỷ USD, trời ạ, nhiều như vậy hả!" Trần Thiên Minh kêu to.
"Đúng vậy, đây là một đại sự của công ty. Nếu có thể nắm bắt cơ hội hợp tác lần này, công ty chúng ta nhất định sẽ nâng tầm lên một bậc nữa. Hơn nữa, dự án lần này rất có giá trị, nếu công ty chúng ta tham gia, về mặt kỹ thuật chúng ta có thể học hỏi được rất nhiều, từ nay về sau sẽ có tác dụng rất lớn trong lĩnh vực này."
Chung Hướng Lượng nói.
"Nói như vậy, nếu chúng ta có thể trở thành đối tác dự án, thì đó là một chuyện nhất cử lưỡng tiện." Trần Thiên Minh cười nói.
"Không hẳn, chuyện này có thể phát sinh nhiều vấn đề khác, có thể liên lụy đến những khía cạnh khác. Ví dụ như việc sử dụng nhà xưởng và công nhân, tất cả đều có lợi cho chúng ta." Chung Hướng Lượng nói.
"Đúng vậy, nếu tất cả các dự án đều sử dụng người của chúng ta, vậy chuyện này có thể giải quyết vấn đề sinh kế cho rất nhiều người." Trần Thiên Minh nói.
"Đúng vậy, cho nên, chúng ta không thể để người khác đến cản trở. Nếu công ty gỗ Sato dựa vào bản lĩnh của mình mà giành được dự án hợp tác này, chúng ta không có lời nào để nói. Nhưng nếu công ty Sato dùng thủ đoạn hèn hạ để đoạt được, chúng ta sẽ không ngồi yên."
Chung Hướng Lượng nói với vẻ chính khí nghiêm nghị, trông rất tức giận.
"Vậy chúng ta cần phải làm cái gì?" Trần Thiên Minh nghe Chung Hướng Lượng nói vậy, thấy mình chỉ mới nắm được vấn đề một phần.
"Bảo vệ vị chủ tịch kia cùng với con gái ông ấy, đảm bảo họ không bị tổn hại trong vòng một tháng này. Một tháng sau là thời điểm ký kết dự án. Chúng ta lo sợ trong vòng một tháng này, vị chủ tịch kia hoặc con gái ông ấy xảy ra chuyện gì, như vậy hợp đồng này có khả năng sẽ không được ký kết." Chung Hướng Lượng nói.
"Em hiểu rồi, có phải bây giờ chúng em sẽ bắt đầu bảo vệ họ không?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.
"Không phải, vị chủ tịch kia ngày hôm qua tìm bí thư thị ủy, đêm đó phải đi Úc tham gia một hội nghị, một tuần sau mới về. Hơn nữa, trong một tuần đó, vị chủ tịch kia có thể sẽ bị đe dọa. Một tuần sau, nếu chủ tịch không đến công ty Âu Minh để tranh cử nữa, vậy bọn họ sẽ không khách khí. Vả lại, con gái chủ tịch luôn có người bảo vệ. Tuy nhiên, anh hơi lo lắng về thân thủ của những người đó." Chung Hướng Lượng nói.
"Ồ, hóa ra là vậy." Trần Thiên Minh nói.
"Sư huynh, ý anh là muốn em bảo vệ tốt hai người đó trong ba tuần còn lại phải không?" Trần Thiên Minh hỏi.
"Đúng vậy, Thiên Minh, từ lần trước công ty của các cậu bảo vệ kính Tây Thi, danh tiếng của các cậu ngày càng lớn. Lần này, chính vị chủ tịch kia đã tự mình chọn công ty của các cậu. Bà ấy nói công ty cậu có thể bảo toàn cho họ như cách các cậu đã bảo vệ tốt kính Tây Thi, chắc hẳn bảo vệ hai người họ thì không thành vấn đề. Hơn nữa, đây là chủ tịch thông qua bí thư thị ủy để tìm đến chúng ta, và để anh liên lạc với các cậu." Chung Hướng Lượng cười nói.
"Nói như vậy, chúng em không thể không nhận nhiệm vụ này sao?" Trần Thiên Minh cũng cười nói.
"Cũng không phải vậy, các cậu có quyền lựa chọn. Tuy nhiên, anh hy vọng cậu có thể đảm nhiệm. Bề ngoài thì dự án này là do cô ta quyết định, nhưng thực chất là đại diện cho mối quan hệ lợi ích giữa công ty chúng ta và công ty Sato. Vì vậy, chúng ta tuyệt đối không thể để công ty kia thực hiện được mưu đồ, nếu không, từ nay về sau sẽ gặp phiền toái về tài chính, quản lý và kỹ thuật." Chung Hướng Lượng lo lắng nói.
"Vậy được rồi, em nhận." Trần Thiên Minh nghe Chung Hướng Lượng nói vậy, hắn sảng khoái đồng ý.
"Thiên Minh, cậu phải biết rằng, việc bảo vệ lần này quan trọng hơn nhiều so với lần bảo vệ kính Tây Thi. 20 tỷ USD chỉ là bề nổi, đằng sau sẽ còn nhiều hơn nữa. Mà lần này gia tộc Sato lại mang đến rất nhiều tinh anh, hơn nữa, người dẫn đầu là Thiếu chủ đời sau của công ty gỗ Sato, võ công rất cao. Thực lực gia tộc Sato còn lợi hại hơn nhiều so với gia tộc Liễu Sinh. Hơn nữa, lần bảo vệ này là bảo vệ người, không phải vật, điều này sẽ mang đến rất nhiều khó khăn cho các cậu." Chung Hướng Lượng nói.
"Em biết rồi, chúng em sẽ làm hết sức." Trần Thiên Minh gật gật đầu, nói.
"Tuy nhiên, các cậu cũng không nên quá lo lắng, bởi vì chúng ta cũng đã phái người theo dõi gia tộc Sato. Bọn họ muốn động thủ cũng không dám quá kiêu ngạo. Nếu để chúng ta bắt được bọn họ có hành vi trái pháp luật, chúng ta sẽ trục xuất họ, vậy họ sẽ không thể tham gia vào dự án hợp tác tranh cử này."
Chung Hướng Lượng nhẹ nhàng vỗ vai Trần Thiên Minh, cười nói.
"Sư huynh, anh có thể cho em một ít tư liệu về gia tộc Sato không? Tốt nhất là lần này nên biết tư liệu càng kỹ càng tốt."
Trần Thiên Minh nghe nói gia tộc Sato cũng nhớ tới gia tộc Liễu Sinh, xem ra có chút giễu cợt. Lý do là bởi vì lần trước hắn không biết tư liệu gì về bọn Liễu Sinh, cho nên đã để chúng cải trang trộm mất kính Tây Thi. Nếu có tư liệu của bọn chúng, việc bảo vệ sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Chung Hướng Lượng nghĩ ngợi rồi nói: "Anh sẽ cố gắng giúp cậu tìm được tư liệu kỹ càng về bọn họ. Chờ một tuần sau vị chủ tịch kia trở về, anh sẽ đưa cậu đi gặp bà ấy. Anh và vị chủ tịch đó trước đây cũng từng có giao tình."
Trần Thiên Minh gật gật đầu, nói: "Tốt, em cũng sẽ cho Lâm Quốc và những người khác chuẩn bị một chút. Đến lúc đó chủ tịch trở về, nhờ sư huynh báo cho em biết một tiếng."
"Tốt, Thiên Minh, chúng ta nói chuyện lâu như vậy, nên ăn cơm thôi. Đã lâu rồi anh và cậu không có ăn cơm với nhau, lần này sư huynh sẽ mời cậu." Chung Hướng Lượng vừa nói vừa lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi Tiểu Hạ trở về.
"Sư huynh, bữa này để em mời. Lần trước chúng ta bảo vệ kính Tây Thi cũng lời được một triệu, người ta thấy chúng em giúp họ tìm được kính Tây Thi trở về, đã thưởng thêm cho chúng em. Cho nên, bữa cơm này để em mời, coi như cảm tạ anh đã giúp đỡ chúng em. Ha ha." Trần Thiên Minh cười nói.
"Được rồi, vậy bữa này do cậu mời. Dù sao bây giờ cậu đã là Đại lão bản, hơn nữa Lệ Linh cũng đã giúp cậu thành lập công ty địa ốc rồi." Chung Hướng Lượng cũng cười nói:
"Đúng rồi, Thiên Minh, lần bảo vệ này, vị chủ tịch kia cho các cậu hai triệu. Chỉ cần đảm bảo họ không bị tổn hại, và nếu ký kết được hợp đồng, họ sẽ trả thêm nhiều tiền nữa."
"Cái này không thành vấn đề, sư huynh. Gọi Tiểu Hạ vào đi, chúng ta gọi món ăn." Trần Thiên Minh nói.