Buổi sáng thứ Sáu cuối tuần, những thầy cô giáo đăng ký tham gia cuộc thi nhảy giao lưu đều tề tựu trong phòng tập nhảy. Bởi vì giáo viên dạy nhảy còn chưa tới nên tất cả mọi người vẫn đang trò chuyện với nhau.
"Ngô Thanh, cậu cũng đến à? Bạn nhảy của cậu là ai?" Trần Thiên Minh nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu của Ngô Thanh thì không nhịn được hỏi.
"Là tôi, tôi và Ngô Thanh nhảy cùng nhau để lấy 3.000 đồng tiền thưởng." Tiểu Châu bên kia nghe thấy Trần Thiên Minh hỏi Ngô Thanh liền đi tới nói.
Trần Thiên Minh nghe thấy Ngô Thanh và Tiểu Châu cùng nhau nhảy liền cảm thấy có hơi buồn cười, Ngô Thanh gầy gò như vậy, Tiểu Châu vừa cao lại vừa vạm vỡ, Ngô Thanh kia làm sao có thể ôm nổi Tiểu Châu chứ?
Lại nhìn chân của hắn còn không to bằng cánh tay của Tiểu Châu, "Ài, cậu đúng là khổ rồi," Trần Thiên Minh âm thầm thấy tiếc cho Ngô Thanh.
"Tốt, tốt, vô cùng tốt." Trần Thiên Minh cố ý vỗ tay lớn tiếng tán thưởng.
"Tốt cái gì mà tốt?" Ngô Thanh lườm nguýt giận dữ liếc nhìn Trần Thiên Minh, hắn bởi vì không có nữ giáo viên nào chịu làm bạn nhảy nên mới đành phải đồng ý với Tiểu Châu, hiện giờ lại nghe thấy Trần Thiên Minh trêu chọc như vậy thì không khỏi bực mình.
"Các cậu một người phong độ một người mềm mại đáng yêu, thật đúng là trời sinh một cặp, trận đấu lần này chắc chắn sẽ giành được 3.000 đồng." Trần Thiên Minh khoa trương nói. Dù sao thì đáng yêu cũng chia ra làm nhiều loại, mà dáng người mảnh khảnh như Ngô Thanh thì một cơn gió thổi qua chắc cũng bay luôn.
"Thầy Trần cũng thấy rằng chúng tôi đúng là do ông trời tác hợp cho à? Hi hi." Tiểu Châu cười liền lộ ra cái miệng rộng như muốn nuốt chửng hết bọn họ.
"Đúng vậy đúng vậy, hai người các cậu mà phối hợp với nhau, tôi dám nói rằng ở Cửu Trung, không phải, ở cả thành phố cũng tuyệt đối không tìm thấy đôi thứ hai có thể so được." Trần Thiên Minh cười nói, kiểu nữ mạnh nam yếu như Tiểu Châu và Ngô Thanh ở trong cả thành phố hẳn là cũng không tìm ra được.
"Hì hì, cám ơn thầy đã khích lệ, thầy Trần." Tiểu Châu càng nghe càng phấn khởi, phấn khởi đến mức dựa hẳn vào Ngô Thanh. Thân hình mảnh khảnh của Ngô Thanh sao có thể chống đỡ được thân hình cao lớn của Tiểu Châu, chỉ thấy Ngô Thanh lảo đảo suýt ngã nhào xuống đất.
Ngô Thanh vội vàng đứng vững thân mình, sau đó hỏi Trần Thiên Minh: "Thiên Minh, cậu không phải bảo là tham gia à? Sao lại tới một mình, cậu không có ai nhảy cùng sao?"
"Tôi nhảy cùng với Hân Di, tôi vốn cũng không muốn tham gia nhưng không có cách nào, ài, người đẹp trai như tôi thì mỹ nữ cứ thế mà tìm đến nhảy thôi." Trần Thiên Minh cười gượng nói.
"Lý Hân Di?!" Ngô Thanh vừa nghe thấy hai mắt liền lập tức tóe lửa, dường như hận không thể giết Trần Thiên Minh ngay lập tức.
"Các cậu đừng nói nữa, Hà Đào đến rồi, nghe nói lần này phụ trách dạy chúng ta nhảy. Ồ, cái anh đẹp trai bên cạnh là ai thế?" Ánh mắt Tiểu Châu bỗng lộ ra một tia khác thường.
Trần Thiên Minh nghe Tiểu Châu nói như vậy, ngẩng đầu lên vừa thấy đã tức đến mức không thốt nên lời, "đẹp trai" theo lời Tiểu Châu nói đương nhiên là tình địch Trang Dũng của mình.
"Thiên Minh, "cục gạch" của cậu đến rồi kìa." Ngô Thanh cũng phát hiện ra Trang Dũng xuất hiện, hắn đi tới bên người Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói.
"Cái gì mà "cục gạch" của tôi, Ngô Thanh cậu về sau phải chú ý lời nói một chút." Trần Thiên Minh tức giận nói. Không thể tưởng được Hà Đào cũng dám mang Trang Dũng đến Cửu Trung khoe với mình, xem ra mình không tìm người dạy cho Trang Dũng một bài học thì hắn sẽ không biết cái gì gọi là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay.
"Các vị thầy cô giáo thân mến, tôi tên là Hà Đào thuộc khoa Thanh nhạc, lần này do trường học ủy thác tôi đến phụ trách hướng dẫn mọi người tập nhảy. Trước ngày thi đấu, sáng thứ Sáu mỗi tuần ở phòng tập nhảy đều không có người, mọi người có thể tới nơi này tập luyện và tôi cũng sẽ ở đây chỉ đạo mọi người. Mặt khác bởi vì khoa Thanh nhạc của tôi không có giáo viên nam cho nên tôi đã mời thầy Trang Dũng tới làm bạn nhảy nam để tiện cho mọi người giao lưu." Hà Đào dịu dàng nói.
Ngô Thanh thấy Trần Thiên Minh trừng mắt nhìn liền vội vàng tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: "Thiên Minh, hôm nay Hà Đào ăn mặc rất quyến rũ, dáng người ấy thật khiến người ta mê mẩn. Đáng tiếc một lúc nữa sẽ cùng "cục gạch" nhảy mà cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn! Nhìn người phụ nữ của mình nhảy cùng người khác thì trong lòng sẽ đau khổ, cậu cũng không cần phải bận lòng, hiện tại xông lên đánh cho tên "cục gạch" đó một trận đi." Ngô Thanh vẻ mặt đầy mong đợi, theo như lời hắn nói thì chính là muốn Trần Thiên Minh hành động ngay lập tức.
Trần Thiên Minh nhìn thoáng qua Hà Đào, phát hiện ra Hà Đào hôm nay ăn mặc cũng không có gì đặc biệt, chỉ mặc một bộ đồ nhảy bó sát màu đen. Nhưng chính quần áo vũ đạo bó sát người lại làm cho những đường cong cơ thể nàng nổi bật lên, vòng một đầy đặn căng tràn như muốn xé toang lớp áo mà thoát ra, mà vòng eo nhỏ nhắn dường như chỉ cần một vòng tay là có thể ôm trọn. Thật là chỗ cần nở thì nở mà chỗ cần thon thì thon, Trần Thiên Minh nhìn đến mức mắt mở to.
"Thiên Minh, cậu không nên nhìn, cậu càng nhìn như vậy thì lát nữa sẽ lại càng thêm thương tâm." Ngô Thanh kéo áo Trần Thiên Minh, vui sướng khi người gặp họa nói.
"Thiên Minh, cậu tới sớm thế!" Lúc này Lý Hân Di cũng đã từ ngoài đi tới bên người Trần Thiên Minh cười gượng nói.
Trần Thiên Minh không khỏi đờ đẫn, Lý Hân Di mặc một chiếc áo phông trắng tinh, phía dưới là một chiếc quần co giãn. Vòng một trước ngực nhô cao, chiếc quần bó sát càng làm vòng ba của nàng căng tròn khiến cho Trần Thiên Minh có một loại cảm giác muốn sờ thử xem sao.
"Hân Di, cô hôm nay đẹp quá!" Ngô Thanh nhìn Lý Hân Di không kìm được thốt lên.
"Cám ơn." Lý Hân Di vui vẻ nói với Ngô Thanh.
"Ngô Thanh, Tiểu Châu của cậu gọi cậu kìa, cậu nhanh nhanh tới đi." Trần Thiên Minh thấy buồn cười, Ngô Thanh này bạn nhảy của mình không lo chăm sóc, lại đi nịnh nọt bạn nhảy của người khác, kiểu gì thế này?
"Thiên Minh, cậu hôm nay ăn mặc rất bảnh!" Lý Hân Di nhìn Trần Thiên Minh nói. Hôm nay Trần Thiên Minh mặc một bộ đồ thể dục màu trắng càng tôn lên vóc dáng cao ráo của hắn.
"Ha hả, Hân Di, chúng ta hôm nay ăn mặc thật là giống đồ đôi đó!" Trần Thiên Minh hứng chí trêu chọc Lý Hân Di.
"Đi chết đi, ai mặc đồ đôi với cậu?" Lý Hân Di hờn dỗi lườm Trần Thiên Minh một cái. Có điều nghe Trần Thiên Minh nói như vậy trong lòng Lý Hân Di lúc này rất vui.
Hà Đào bên kia nhìn thấy bộ dáng Trần Thiên Minh và Lý Hân Di nói chuyện một chỗ rất vui, sắc mặt của nàng liền khẽ biến đổi. Có điều sắc mặt Hà Đào chỉ nhẹ nhàng thay đổi liền khôi phục lại bình thường, hắng giọng một chút rồi nói với mọi người: "Hôm nay tôi và thầy Trang Dũng sẽ nhảy chậm ba bước cơ bản cho mọi người học theo, tốt nhất là chúng ta cùng nhau nhảy, chúng tôi sẽ nhảy rất chậm."
Nói xong Hà Đào liền đứng đối diện với Trang Dũng bắt đầu khiêu vũ. Bởi vì phần lớn giáo viên tham gia cuộc thi nhảy giao lưu đều đã biết sơ qua nên chỉ trong chốc lát mọi người đã học xong bước cơ bản.
"Bây giờ tôi và thầy Trang Dũng sẽ cùng nhau nhảy đôi để mọi người cùng xem." Hà Đào quay đầu nói với mọi người, nói xong nàng dang hai tay mình ra, Trang Dũng sải bước về phía trước một tay ôm lấy eo Hà Đào, một tay cầm tay của Hà Đào đưa lên.
Theo tiếng nhạc vang lên Hà Đào và Trang Dũng chìm đắm vào điệu nhảy. Hai người bọn họ nhảy duyên dáng và kỹ thuật, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, đương nhiên hấp dẫn cả ánh mắt Trần Thiên Minh. Có điều trong ánh mắt Trần Thiên Minh không phải là tán thưởng mà là ấm ức, lẽ ra phải là mình nắm tay nhảy với Hà Đào chứ không phải Trang Dũng.
"Thiên Minh, Trang Dũng ôm Hà Đào như vậy, cậu thế nào còn không mau xông lên chém hắn đi?" Ngô Thanh ở một bên không hiểu sao Trần Thiên Minh lần nào cũng có thể kiềm chế bản thân không động thủ với Trang Dũng.
Nếu Trần Thiên Minh và Trang Dũng đánh nhau, vậy thì hay biết mấy.
"Bọn họ ở đó nhảy chứ không phải ôm nhau, cậu có hiểu hay không?" Trần Thiên Minh tức giận lườm Ngô Thanh, tuy rằng ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng hắn ghen tuông và ấm ức đã không thể dùng lời nào để diễn tả được nữa.
"Vậy cậu cứ thế xem bộ dáng ăn ý thân mật của bọn họ sao? Nếu tôi là cậu à, lúc này đã xông lên đánh Trang Dũng rồi." Ngô Thanh vẫn chưa chịu bỏ cuộc, hắn không tin Trần Thiên Minh lại có thể giữ được phong độ kiên nhẫn tốt như vậy.
"Cậu đừng nói nữa, tôi cứ xem đã rồi nói tiếp." Trần Thiên Minh ấm ức nói, hắn vẫn luôn luôn nhìn chằm chằm vào Hà Đào và Trang Dũng nhảy, nếu tay của Trang Dũng có ý đồ giở trò hắn lập tức sẽ xông lên đánh cho gãy tay, "Dám ôm người phụ nữ của ta," Trần Thiên Minh phẫn nộ nghĩ thầm.
Kỳ thật Trần Thiên Minh chỉ là lo xa thôi, có nhiều giáo viên ở bên cạnh nhìn họ nhảy như vậy, làm sao có thể làm ra chuyện gì trước mặt mọi người chứ.
Nhảy một hồi, Hà Đào và Trang Dũng ngừng lại, nàng lại nói với mọi người: "Tất cả mọi người đã nhìn chúng ta phối hợp động tác, bây giờ các thầy cô giáo có thể thử cùng với bạn nhảy của mình, phải nhảy thành thạo những bước nhảy mà chúng ta vừa hướng dẫn mới được."
Vì thế mọi người bắt đầu tìm bạn nhảy của mình để bắt đầu tập luyện, mà Trần Thiên Minh cũng đã đang nhảy với Lý Hân Di rồi. Trần Thiên Minh vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của Lý Hân Di, bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng, mùi hương cơ thể của Lý Hân Di khiến tinh thần của Trần Thiên Minh không khỏi xao động.
"Hân Di, cô nhảy không tệ, trước đây đã từng học rồi à?" Nhảy cùng Lý Hân Di một hồi Trần Thiên Minh cảm thấy rằng Lý Hân Di nhảy thực sự không tệ, nếu bọn họ cứ tập luyện như vậy thì giành giải nhất cũng không khó. Hơn nữa Trần Thiên Minh tuy rằng không phải cao thủ nhảy nhưng mà hắn trước kia trong trường đại học cũng thường xuyên nhảy nên cũng không tệ.
"Ừm, trước kia ở đại học đã học qua, có điều lâu rồi không nhảy nên thiếu chút nữa đã quên rồi." Lý Hân Di cười nói.
"Thảo nào cô nhảy tốt thế, xem ra chúng ta đúng là có hy vọng giành quán quân rồi." Trần Thiên Minh cũng cười nói.
"Đúng vậy, cậu cũng nhảy rất tốt, chỉ cần chúng ta luyện tập ăn ý là nhất định có thể giành quán quân." Lý Hân Di nhìn thoáng qua Trần Thiên Minh nói.
"Ha hả, chúng ta nói một lúc dường như là đang tự khen mình phải không." Trần Thiên Minh cười phá lên, khiêu vũ với Lý Hân Di là một sự hưởng thụ, thân hình nhẹ nhàng giống như bướm bay giữa bụi hoa, hắn chỉ cần dẫn dắt là có thể nhảy.
"Đây không phải đều là cậu nói sao." Lý Hân Di cười duyên, nàng cũng cảm thấy khiêu vũ với Trần Thiên Minh là một điều vô cùng thoải mái.
Nhảy tới hết một bản nhạc, Hà Đào lại nói với mọi người: "Các thầy cô giáo, mọi người có thể thảo luận với nhau kiểm tra xem bước nhảy của mình có chỗ nào sai không, nếu có vấn đề có thể nhảy cùng tôi hoặc là thầy Trang Dũng để khắc phục."
☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰