Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 442: CHƯƠNG 442: BA THÀNH CÔNG LỰC

Trần Thiên Minh chứng kiến vẻ hưng phấn của Lâm Quốc, không khỏi cười nói:

“A Quốc, chơi thì chơi, nhưng phải có chừng mực, không được đánh người ta bị thương. Hơn nữa, chú mạnh thì còn có người mạnh hơn, chú không nên kiêu ngạo quá!” Trần Thiên Minh thấm thía nói.

Mặc dù Lâm Quốc bây giờ coi như là cao thủ, có thể kiêu ngạo, nhưng làm người vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn.

“Vâng, em sẽ không như vậy đâu, lão Đại. Em chỉ có chút ngứa tay mà thôi.” Lâm Quốc lắc đầu nói.

Hắn chứng kiến võ công của Trần Thiên Minh cao hơn mình rất nhiều, hắn nào dám kiêu ngạo chứ. Chẳng qua nghe được có thể cùng người khác luận võ thì hắn cao hứng mà thôi.

“A Quốc, chú phải nhớ kỹ, mặc kệ là cao thủ phái nào, chiêu thức dùng đều là đại đồng tiểu dị. Khác biệt chỉ là chiêu thức càng thêm linh hoạt và xảo diệu một chút mà thôi. Mục đích của bọn họ chỉ có một, đó là dùng chiêu thức của mình để đánh bại đối thủ. Cho nên, chú hãy đề cao võ công của mình, mặc kệ đối phó cao thủ dạng nào cũng thừa sức ứng phó.” Trần Thiên Minh nhìn Lâm Quốc nói.

Trong số mấy người này, võ công của Lâm Quốc chính là cao nhất, có lẽ là bởi nguyên nhân trước kia hắn từng ở trong bộ đội.

“Rõ!” Lâm Quốc lộ ra vẻ chăm chú lắng nghe.

“Thấy chiêu phá chiêu, tiên phát chế nhân, vô chiêu thắng hữu chiêu. Chú hãy suy nghĩ cho kỹ đi.” Trần Thiên Minh dừng một chút nói.

Hắn biết đây là đạo lý võ công, Lâm Quốc phải tự mình lĩnh hội mới được, bản thân hắn chỉ có thể ở bên cạnh chỉ dẫn một chút.

“Cảm ơn lão Đại, em sẽ ngẫm nghĩ cho kỹ.” Lâm Quốc cao hứng nói.

Hắn biết Trần Thiên Minh nói cho hắn cách ứng dụng chiêu thức. Hắn biết Trần Thiên Minh chú trọng tác dụng của chiêu thức, chứ không phải hình dạng của chiêu thức. Chỉ có như vậy võ công mới có thể đề cao nhanh hơn.

“Tốt lắm, một lát nữa gọi các anh em đến sân bên ngoài tập trung. Đây xem như cơ hội tốt để mọi người học tập.”

Trần Thiên Minh khoát tay với Lâm Quốc, rồi tự mình dạo chơi khắp nơi.

Ước chừng nửa giờ sau, tất cả mọi người lục tục tập trung tại sân bên ngoài. Hoàng Na và Hoàng Lăng cuối cùng cũng tới, Hoàng Lăng trông rất cao hứng, xem ra cô bé muốn xem trò vui.

“Trần tiên sinh, hàng người phía đối diện là 10 bảo tiêu của tôi. Bắt đầu từ người đầu tiên gọi là Số Một, thứ tự tiếp theo cứ như vậy.” Hoàng Na chỉ vào 10 bảo tiêu phía trước nói với Trần Thiên Minh.

Ba bảo tiêu Số Một, Số Hai, Số Ba trước đây thường xuyên đi theo bảo vệ Hoàng Na.

“Tôi biết rồi. A Quốc, chú đi thử bọn họ một chút, mỗi người tiếp chú một chiêu, chú dùng 3 thành công lực là được.” Trần Thiên Minh quay đầu nói với Lâm Quốc ở phía sau.

“Được rồi, lão Đại.” Lâm Quốc gật đầu, liền bước nhanh về phía giữa sân.

“Trần tiên sinh, người của cậu chỉ dùng 3 thành công lực để thử bảo tiêu của tôi sao?” Hoàng Na có chút không tin nói.

Bảo tiêu của nàng đều đã học qua võ công, phải dùng rất nhiều tiền mời về. Đặc biệt có mấy người thân thủ rất tốt, cho nên nàng mới yên tâm xông pha nam bắc bên ngoài mà chưa từng bị thương tổn.

“Đúng vậy, chỉ dùng 3 thành. Nếu như bọn họ có thể đỡ được 3 thành công lực của huynh đệ tôi, thì xem ra thân thủ không tồi rồi.” Trần Thiên Minh gật đầu nói.

Kỳ thật Chiêm Ỷ và Ngô Tổ Kiệt cũng chỉ đỡ được 3, 4 thành công lực của Lâm Quốc mà thôi. Nếu như toàn bộ 10 người này có công lực giống như Chiêm Ỷ, vậy thì khả năng bảo vệ sẽ được đề cao rất nhiều.

“Thầy, thầy không đánh sao?” Hoàng Lăng vẻ mặt có chút nuối tiếc.

Cô bé vốn tưởng rằng Trần Thiên Minh sẽ đấu với mấy chú bảo tiêu của nhà mình, nhưng Trần Thiên Minh lại gọi người khác tới đấu, làm cho cô bé vốn chờ mong Trần Thiên Minh ra tay đã không thành hiện thực.

“Thầy đánh làm gì, dù sao đây chỉ là thử mà thôi.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.

“Hoàng Lăng, em không đi học mà tới đây nhìn cái gì hả?” Trần Thiên Minh vừa nói vừa trách cứ nhìn Hoàng Lăng. Chuyện này không phải để trẻ con đến xem!

“Có nghe thấy không, Tiểu Lăng, thầy giáo của con cũng nói con đó. Trần tiên sinh, tôi mới vừa rồi không muốn cho nó tới, nhưng nó vừa nghe được ở đây có người luận võ, liền năn nỉ tôi mang nó tới. Không có cách nào khác, đứa trẻ này bình thường rất quấy phá, tính tình ương ngạnh.” Hoàng Na xấu hổ nói.

Trần Thiên Minh ngẫm lại cũng đúng. Giống như khi Hoàng Lăng cứ nhất quyết làm bạn gái của mình, hắn không chịu, cô bé lại lộ ra vẻ mặt dù có chết hắn cũng phải đáp ứng.

“Quên đi, dù sao mọi người cũng đã tới, cũng không có gì máu me, mọi người chỉ động một chút mà thôi.”

Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng và mọi người đã tới, không thể làm gì khác là bỏ qua.

Tỷ thí bắt đầu rồi. Lâm Quốc hai tay ôm quyền, nói với bảo tiêu thứ nhất:

“Người anh em, cậu lên trước đi. Các cậu bắt đầu từ Số Một, từng người một đi lên, chỉ tiếp tôi một chiêu là được.”

Bảo tiêu Số Một trước kia cũng đã gặp Lâm Quốc. Mặc dù không giao thủ, nhưng hắn cũng biết mấy người Lâm Quốc võ công rất cao. Hắn hướng Lâm Quốc ôm quyền nói:

“Xin mời.”

Người ta chỉ dùng 3 thành công lực đối phó mình. Nếu như họ không có bản lĩnh sẽ không dám dùng khẩu khí như vậy, cho nên hắn không dám coi thường.

Lâm Quốc giơ tay lên, chân phải bước lên một bước. Tiếp theo hắn hét lớn một tiếng, một chiêu Hỗn Long Xuất Hải, tay phải hướng bảo tiêu Số Một đánh tới.

Mặc dù Lâm Quốc chỉ dùng tới 3 thành công lực, nhưng chưởng phong tay phải hắn xuất ra còn lợi hại hơn gió cấp 12. Chưởng phong giống như con báo hung mãnh hướng bảo tiêu Số Một đánh tới.

Bảo tiêu Số Một thấy chưởng phong Lâm Quốc đánh ra lợi hại như vậy, hắn chỉ biết Lâm Quốc nội lực rất mạnh mẽ. Vì vậy hắn vội vàng vận hết nội lực, cũng ra sức đánh ra một chưởng.

“Bùm!” một tiếng, hai luồng nội lực va chạm phát ra tiếng nổ. Người bên cạnh chỉ cảm thấy nội lực chạm nhau tán phát tứ tung. Những người có võ đều thầm vận nội lực hóa giải chưởng phong bay về phía mình. Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng và Hoàng Na đều không có võ công, vì vậy hắn nhẹ nhàng vung tay lên, hóa giải chưởng phong bay tới hướng mẹ con họ.

Ở bên cạnh, Hoàng Na và Hoàng Lăng không cảm giác được Trần Thiên Minh giúp họ hóa giải chưởng phong. Họ chỉ cảm giác được Lâm Quốc và bảo tiêu Số Một võ công lợi hại, chỉ một chưởng đánh ra có thể phát ra tiếng vang lớn như vậy. Nếu như một chưởng này đánh trúng một người bình thường thì người đó sẽ không còn mạng nữa rồi.

Xem ra bảo tiêu Số Một công lực không tồi, có thể dễ dàng đỡ được 3 thành nội lực của Lâm Quốc. Theo như Lâm Quốc thử thì nếu bảo tiêu Số Một dùng tới 10 thành công lực, phỏng chừng hắn còn có thể tiếp được 4 thành công lực của mình. Chẳng qua, bây giờ chỉ là thử võ công của bọn họ mà thôi, cho nên Lâm Quốc ra tay thử là được.

“Xin mời bảo tiêu Số Hai đi ra!” Lâm Quốc lớn tiếng nói.

Mới vừa rồi đánh còn chưa đã nghiền, cho nên hắn kêu bảo tiêu Số Hai chuẩn bị để mình xuất chiêu thứ hai.

Bảo tiêu Số Hai nghe Lâm Quốc kêu, liền ngầm vận khinh công nhảy ra.

“Mời chuẩn bị tiếp chiêu!”

Lâm Quốc vừa nói vừa nghiêng người, tay phải liền động. Một chiêu Hỗn Long Xuất Hải hướng bảo tiêu Số Hai công tới.

Lúc này, chỉ thấy nội lực Lâm Quốc giống như mãnh long hướng bảo tiêu Số Hai bay tới. Khí lưu mạnh mẽ tựa như thế rồng dữ, nhanh mà mạnh.

Bảo tiêu Số Hai thấy chiêu thức của Lâm Quốc hướng bản thân công tới, hắn vội vàng dùng tuyệt chiêu của mình đánh lại. Bây giờ, hắn không cầu có công chỉ cầu không có chuyện, hắn thầm nghĩ mình có thể tiếp được một chiêu này của Lâm Quốc là tốt rồi.

Từ lúc Lâm Quốc và bảo tiêu Số Một đối chiêu, hắn đã chứng kiến uy lực 3 thành công lực của Lâm Quốc, cho nên hắn đã cẩn trọng phát ra 10 thành nội lực của bản thân.

“Bốp!” một âm thanh xé gió vang lên, nội lực Lâm Quốc và nội lực bảo tiêu Số Hai va chạm.

Bảo tiêu Số Hai mặc dù tiếp được nội lực của Lâm Quốc, nhưng hắn biết mình vừa rồi có thể tiếp được 3 thành nội lực của Lâm Quốc. Chỉ một chiêu này mình tiếp được cũng không dễ dàng. Vừa rồi đối chiêu nếu như Lâm Quốc tăng nội lực lên một chút thì mình sẽ bị đẩy lùi vài bước hoặc là bị thương.

“Bảo tiêu Số Một và bảo tiêu Số Hai, hai người anh em cũng không tồi. Xin mời bảo tiêu Số Ba tiến lên!” Lâm Quốc cao hứng kêu.

Hắn đã thử được bảo tiêu Số Một và bảo tiêu Số Hai, thấy nội lực không tồi. Bọn họ và Ngô Tổ Kiệt không khác biệt lắm. Nếu có thêm mấy người như vậy giúp đỡ, vậy lần này khả năng bảo vệ thành công sẽ lớn hơn nữa.

Hoàng Na nghe Lâm Quốc nói như vậy cũng thật cao hứng, xem ra bảo tiêu mình mời cũng rất tốt. Chẳng qua, nàng chứng kiến võ công của Lâm Quốc càng lợi hại hơn, trong lòng nàng lại càng giật mình.

Xem ra, mình mời mấy người Trần Thiên Minh là không nhầm. Trần Thiên Minh chỉ đưa ra một người là có thể đối phó tất cả bảo tiêu của mình.

“Trần tiên sinh, người của cậu thật lợi hại nha.” Hoàng Na nhẹ nhàng nói với Trần Thiên Minh.

“Quá khen rồi, chúng ta xem tiếp đi thôi. Xem một chút 8 người khác võ công như thế nào. Chẳng qua hai người vừa rồi võ công không tồi, có thể tăng cường rất nhiều khả năng bảo vệ của chúng ta.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

Hắn cho Lâm Quốc ra tay thử võ công còn có một mục đích, đó là để mấy người Hoàng Na chứng kiến bản lĩnh. Sau đó làm cho những người khác nghe mình chỉ huy, nếu không trong quá trình bảo vệ xuất hiện tình huống không nghe chỉ huy thì sẽ phiền toái.

Chẳng qua hắn cũng thật không ngờ Hoàng Na có thể mời được bảo tiêu như Số Một, Số Hai. Xem ra có tiền thật tốt, có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ. Hy vọng mấy người bảo tiêu kia cũng lợi hại như vậy, vậy thì lần này bảo vệ sẽ không khó khăn như mình tưởng tượng.

Bảo tiêu Số Ba thấy đến lượt mình liền đi ra. Mới vừa rồi hắn cũng đã chứng kiến đối chiêu, cho nên hắn cũng đã chuẩn bị ứng phó rồi. Lâm Quốc thấy bảo tiêu Số Ba đi ra, cười nói:

“Tôi chuẩn bị xuất chiêu.” Nói xong, Lâm Quốc lại vận 3 thành nội lực của mình.

Chỉ thấy ánh mắt Lâm Quốc bình thản, nhưng tay của hắn lại khiến người ta không cảm thấy bình thản chút nào. Lâm Quốc thầm vận nội lực, thủ chưởng hình thành một luồng khí lưu, khí lưu càng lúc càng lớn.

“Thiên Địa Vô Cực!” Lâm Quốc quát to một tiếng liền bước lên nửa bước. Tiếp theo đánh ra một chưởng, một luồng khí lưu cường đại đánh tới bảo tiêu Số Ba.

Nhìn khí lưu bay tới, Số Ba đem toàn bộ chân khí tích tụ đánh ra ngoài. Bởi vì đây là thử nội lực nên mọi người không thể tránh né, chỉ có thể dùng nội lực mạnh mẽ chống đỡ. Bởi vậy khi Lâm Quốc xuất một chiêu, hắn cũng ra một chiêu chống đỡ.

“Bùng!” hai luồng khí lưu cường đại va chạm, cát bụi mịt mù xung quanh Lâm Quốc và bảo tiêu Số Ba. Đây đều là do nội lực bọn họ gây ra. Bả vai bảo tiêu Số Ba run lên hai lần, mặc dù hắn cũng không lui lại nhưng sắc mặt hắn đỏ bừng, mồ hôi hột chảy ra.

Xem ra bảo tiêu Số Ba nội lực kém hơn một chút so với bảo tiêu Số Một và Số Hai. Chẳng qua hắn có thể tiếp 3 thành nội lực của Lâm Quốc mà không bị đẩy lùi, điểm này xem ra đã không tồi.

“Ha ha, tốt, không tồi. Hy vọng còn có người có thể tiếp được 3 thành công lực của A Quốc.” Trần Thiên Minh cao hứng nói.

Mới vừa rồi 3 bảo tiêu nội lực không tồi. Mặc dù chiêu thức không lợi hại lắm nhưng có thể đối phó với cao thủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!