Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 443: CHƯƠNG 443: CHUNG SỐNG DƯỚI MỘT MÁI NHÀ

Bảy người bảo tiêu cuối cùng khiến Trần Thiên Minh có chút thất vọng. Có người bị Lâm Quốc đánh lui vài bước, có người bị Lâm Quốc đánh bị thương. Nếu như Lâm Quốc không thu hồi công lực nhanh, hai người bảo tiêu cuối cùng thậm chí còn có thể bị nội thương.

Trần Thiên Minh phát hiện một chuyện thú vị: mấy bảo tiêu này được xếp theo số thứ tự để phân định võ công cao thấp, Số Một có võ công cao nhất, còn Số Mười thì thấp nhất. Tuy nhiên, dù sao đi nữa, Số Một, Số Hai, Số Ba, ba người này có võ công không tồi. Hóa ra đây là lý do Hoàng Na thường xuyên mang theo bọn họ ra vào, bởi vì họ bảo vệ rất tốt.

“Lão Đại, em đã thử xong hết rồi,” Lâm Quốc vỗ tay đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói.

Mặc dù Lâm Quốc đã giao đấu với mười người, nhưng vì hắn chỉ dùng một chiêu, hơn nữa võ công của bọn họ kém Lâm Quốc quá nhiều, cho nên Lâm Quốc vẫn trông rất tỉnh táo.

“Ừ, anh cũng nhìn ra được rồi, công lực của Số Một, Số Hai, Số Ba tốt hơn một chút,” Trần Thiên Minh gật đầu nói.

“Đúng vậy, những người khác kém rất nhiều,” Lâm Quốc gật đầu nói.

Lúc này, Hoàng Na đã đi tới, nàng nói với Trần Thiên Minh:

“Trần tiên sinh, anh cảm thấy mười người bảo tiêu của tôi như thế nào?”

Kỳ thật Hoàng Na đã chứng kiến Lâm Quốc cùng mười người bảo tiêu của mình luận võ. Mặc dù nàng không phải người trong nghề, nhưng từ thần sắc của mấy người bảo tiêu, đặc biệt là có người bị đánh ngã, nàng cũng nhận ra những người cuối cùng kém một chút.

“Ba người đầu tiên khá tốt, bảy người sau thì chỉ bình thường thôi,” Trần Thiên Minh nói.

“Không sao, kỳ thật hôm nay tôi phát hiện ra võ công của ba người bảo tiêu khá tốt đã thật sự cao hứng rồi, bọn họ có thể giúp chúng tôi rất nhiều việc,” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

Có thêm ba người bảo tiêu này, cho dù có cao thủ như lần trước đến, hắn cũng không sợ. Đặc biệt, chuyện của Hoàng Na được chính phủ rất coi trọng, đến lúc cần, chính quyền cũng sẽ đưa nhân lực và vật lực đến đây hỗ trợ.

“Vậy là tốt rồi,” Hoàng Na nhẹ nhàng vỗ vào bộ ngực đầy đặn của mình mà nói.

Trần Thiên Minh nhìn động tác này của Hoàng Na, hai tròng mắt không khỏi sáng ngời. Vóc người của Hoàng Na thật sự không thể chê vào đâu được, đặc biệt là bộ ngực cao ngất của nàng, dường như muốn bật ra ngoài.

Ừm, xem ra Hoàng Na bề ngoài đoan trang nhưng bên trong lại như nổi sóng, nếu không tại sao cái thứ trước ngực nàng sao lại cao ngất, tròn đầy đến thế chứ, quả thực giống như khối cầu làm cho người ta say mê. Trần Thiên Minh thầm nghĩ với vẻ dâm đãng.

Nói thật, lần trước hắn sờ vào ngực Phạm Văn Đình thật sảng khoái, cái thứ tròn tròn đầy đặn đó làm cho hắn không thể quên được. Không biết bây giờ ra sao, không biết chồng nàng có ở thành phố M không?

Nhưng hiện tại Trần Thiên Minh phát hiện bộ ngực của Hoàng Na so với Phạm Văn Đình chỉ có hơn chứ không kém, nó vừa tròn lại to, có vẻ như muốn bật ra ngoài.

Không biết bộ ngực của Hoàng Na may mắn được trời cho như thế, hay là được người đàn ông khác “chăm sóc” nhỉ? Trần Thiên Minh nhìn chằm chằm phía trên của Hoàng Na âm thầm nghĩ.

“Trần tiên sinh!”

Hoàng Na phát hiện Trần Thiên Minh nhìn trước ngực mình với ánh mắt có chút lạ thường, mặt nàng không khỏi đỏ lên mà kêu.

“Ân, Hoàng Đổng, cô nói với bảo tiêu của cô một chút, tốt nhất bọn họ nên tìm một người đứng đầu, sau đó nghe theo chúng tôi chỉ huy, như vậy mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn.”

Trần Thiên Minh nghe được tiếng kêu, vội vàng quay mặt đi, sau đó vội vàng nói với Hoàng Na.

“Tôi mới vừa rồi đã nói với bọn họ, Số Một sẽ đứng đầu. Về sau an bài như thế nào, anh cứ phân phó đi?” Hoàng Na mỉm cười nói.

Trần Thiên Minh nhìn một chút bốn phía, nói với Hoàng Na:

“Hoàng Đổng, hay là chúng ta quay về đại sảnh lầu một nói chuyện nhé. Gọi Số Một lại đây, chúng ta cùng nhau thương lượng một chút.”

“Tốt, cũng không nên đứng ở đây thương lượng công việc.”

Hoàng Na gật đầu nói.

Vì vậy, mấy người Trần Thiên Minh đi về phía tòa nhà. Vào đại sảnh tầng một thì có hai người giúp việc bưng nước trà lên cho mọi người.

Trần Thiên Minh xem mà nghĩ: Có tiền là có tất cả, đúng là không sai.

Hắn trong lòng âm thầm mơ tới: Ôi, có tiền thật là tốt, sau này ta cũng muốn mời hai người nữ giúp việc xinh đẹp như hoa hầu hạ mới được. Nhưng mơ thì vẫn chỉ là mơ thôi.

Hắn chờ sau khi mọi người ngồi xuống liền nói với mọi người:

“Tôi tính như thế này. Tôi cùng một người huynh đệ của tôi thành một tổ, A Quốc, Ngạn Thanh, Tiểu Kiệt cùng ba bảo tiêu còn lại thành một tổ.”

Hoàng Na nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, lo lắng nói: “Trần tiên sinh, cậu một mình một tổ, thực lực có hơi yếu không? Nếu không, tôi đưa thêm bên cậu hai người bảo tiêu, cậu xem thế nào?”

Bởi vì nàng nghĩ Trần Thiên Minh chỉ có một người nên không yên tâm.

“Được rồi, trừ ba bảo tiêu vừa rồi, những người khác cũng được,” Trần Thiên Minh thấy Hoàng Na nói như vậy biết nàng không yên tâm, hơn nữa dù sao còn có bảy người bảo tiêu không thể không tận dụng.

“Bất quá, Hoàng Đổng, tôi nghĩ cô nên biết, với thực lực của tôi bây giờ có thể địch lại được vài người trong số họ. Hơn nữa, tổ của mấy người A Quốc chủ yếu là bảo vệ cô, còn tổ của tôi là bảo vệ Hoàng Lăng. Đến tối mọi người sẽ hợp lực bảo vệ nơi này.”

“Lão Đại, tổ bọn em cụ thể phân công như thế nào?” Lâm Quốc hỏi Trần Thiên Minh.

“Tổ các cậu thì cậu làm tổ trưởng. Cậu và Ngạn Thanh sẽ bảo vệ bên cạnh Hoàng Đổng, tóm lại hai người các cậu bây giờ là cận vệ của Hoàng Đổng. Bất kỳ ai chưa được sự đồng ý sẽ không thể đi vào phạm vi bảo vệ của hai cậu. Nếu có người bất chấp lao vào, các cậu cứ đánh bật chúng ra!”

Trần Thiên Minh lớn tiếng nói.

“Bọn em biết rồi,” Lâm Quốc cùng Trương Ngạn Thanh gật đầu nói.

“Số Một, cậu cùng hai người bảo tiêu, còn có Tiểu Kiệt phụ trách bảo vệ bên ngoài. Tôi tin tưởng sáu người các cậu có thể đảm bảo an toàn cho Hoàng Đổng.” Trần Thiên Minh nói với Số Một bảo tiêu.

“Được rồi, Trần tiên sinh,” Số Một bảo tiêu nói.

“Lão Đại cứ yên tâm, bọn em sẽ cố gắng, chỉ cần bọn em ở đó sẽ không để Hoàng Đổng bị thương,” Lâm Quốc lớn tiếng nói.

Hoàng Na nghe được tiếng nói của mấy người Lâm Quốc, trong lòng cũng yên tâm một chút. Ban đầu nàng nghĩ Trần Thiên Minh bảo vệ mình, bây giờ nghe được là tổ Lâm Quốc bảo vệ mình, trong lòng có chút hụt hẫng. Nhưng nghĩ tới võ công Lâm Quốc vừa rồi, nàng cũng không sợ.

“Tốt, A Quốc cùng Ngạn Thanh, các cậu mặc áo chống đạn. Khi cần thiết có thể giúp Hoàng Đổng đỡ đạn,” Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút nói.

Mặc dù dưới tình huống bình thường đạn sẽ không bắn tới Lâm Quốc cùng Trương Ngạn Thanh, nhưng là bọn họ bây giờ đang bảo vệ Hoàng Na, thì mặc áo chống đạn sẽ tốt hơn, lúc cần có thể giúp Hoàng Na đỡ đạn. Mà nhìn Hoàng Na ăn mặc phong phanh như vậy, hơn nữa phụ nữ đều thích đẹp nên chắc nàng sẽ không chịu mặc áo chống đạn.

“Vâng,” bọn Lâm Quốc lại gật đầu.

“Các cậu nhớ kỹ, bây giờ phân tổ chỉ là tình huống bình thường, nếu tình huống đặc biệt có thể thay đổi. Bây giờ tôi lo lắng nhất là ở bên ngoài, cho nên các cậu lúc ở bên ngoài phải đặc biệt cẩn thận. Ngược lại nơi này nguy hiểm không quá lớn, chính phủ đã đối với nơi này an bài. Nếu như chỗ chúng ta bị tập kích, chỉ cần chúng ta báo cảnh sát, khoảng 30 phút sau sẽ có cảnh sát lại đây trợ giúp chúng ta,” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

Mới vừa rồi Chung Hướng Lượng gọi điện thoại cho hắn, nói cho hắn tin tức tốt này.

“Lão Đại, tại sao không trực tiếp gọi cảnh sát lại đây bảo vệ hả?” Trương Ngạn Thanh khó hiểu hỏi thăm.

“Không được, dù sao Hoàng Đổng không phải viên chức chính phủ, hơn nữa chỉ dựa vào cảnh sát là không đủ. Chủ yếu là dựa vào chúng ta bảo vệ, cảnh sát chỉ để hù dọa bọn họ mà thôi. Nếu như kẻ đến võ công cao cường, nếu không nổ súng, bọn họ sẽ không biết đâu.”

Trần Thiên Minh lắc đầu, nói với Trương Ngạn Thanh.

“Ồ, thì ra là như thế,” Trương Ngạn Thanh nói.

“Cho nên tôi bây giờ không sợ bọn họ đến vào buổi tối, bởi vì buổi tối là lúc người của chúng ta tập trung nhất. Tôi lo lắng chính là ban ngày, đặc biệt bên Hoàng Đổng phải cẩn thận. Hoàng Lăng tại trường học, tiếp xúc đều là mấy đứa trẻ, bảo vệ dễ hơn một chút. Hơn nữa ở trường số 9 khi vào học không cho người lạ ra vào trường, giáo viên và cảnh sát cũng sẽ tuần tra gần đó trong giờ học,” Trần Thiên Minh nói.

“Bọn em sẽ cẩn thận,” bọn Lâm Quốc đáp.

“Trần tiên sinh, tôi nghĩ cho bên cậu một chiếc xe tốt, có thể chống đạn chống va đập, thuận tiện đưa đón Tiểu Lăng đi học,” Hoàng Na nói với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh cảm thấy Hoàng Na nói cũng đúng, có xe tốt sử dụng cũng hay hơn, hơn nữa đón Hoàng Lăng cũng thuận tiện một chút, vì vậy hắn gật đầu đáp ứng.

“Mẹ, như vậy sau này thầy sẽ đưa con đi học à?” Hoàng Lăng cao hứng nói với Hoàng Na.

Nàng nghĩ trời cho nàng một cơ hội tốt ở gần Trần Thiên Minh, nàng sẽ có cơ hội tốt biểu lộ chân tình.

“Đúng vậy, sau này con phải ngoan ngoãn nghe lời thầy Trần.”

Hoàng Na xoa đầu Hoàng Lăng, nhẹ nhàng nói.

“Con đương nhiên là ngoan rồi, nhất định sẽ nghe lời thầy, có phải không hả thầy?” Hoàng Lăng vừa nhìn Trần Thiên Minh vừa hỏi.

Nàng sợ Trần Thiên Minh sẽ nói lung tung nên cố ý âm thầm liếc mắt về phía Trần Thiên Minh.

“Trước kia nghe lời cũng không có nghĩa là sau này cũng thế, Hoàng Lăng, phải xem biểu hiện của em sau này.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

Hừ, Hoàng Lăng mà ngoan ngoãn thì mặt trời mọc đằng Tây mất.

“Thầy, thầy không nên lo lắng, biểu hiện của em khẳng định sẽ khiến thầy hài lòng,” Hoàng Lăng nhu thuận nói.

Nàng quay đầu nhìn Hoàng Na nói: “Mẹ, con có phải lên lầu bốn ở không?”

“Đúng vậy, thầy Trần nói con và mẹ ở một tầng, thuận tiện bảo vệ hai mẹ con.” Hoàng Na gật đầu nói.

Hoàng Na cảm thấy gọi Trần Thiên Minh là thầy thì tốt hơn.

“Ồ, vậy thầy ở đâu hả? Mẹ không phải nói một tháng này thầy cùng chúng ta ăn ở một chỗ sao?” Hoàng Lăng cao hứng cười nói.

Nghĩ tới Trần Thiên Minh ở đây cùng với mình, nàng sẽ có rất nhiều thời gian ở cùng một chỗ với Trần Thiên Minh.

Hừ, Trịnh Tiểu Hồng, xem ra ngươi không thể đoạt được thầy của ta. Hoàng Lăng âm thầm nói ở trong lòng.

“Anh… anh ấy ở lầu bốn, như vậy bảo vệ chúng tôi tốt hơn.” Hoàng Na khựng lại một chút rồi mới lên tiếng.

Nàng không muốn để người khác biết Trần Thiên Minh ở lầu bốn còn có ý đồ khác.

Hoàng Lăng vừa nghe mẹ nói như vậy trong lòng lại càng vui sướng:

“Vậy thì tốt quá, thầy, một lúc nữa chúng ta lên xem phòng được bố trí như thế nào, vừa rồi mẹ gọi người giúp chúng ta chuẩn bị phòng một lát là xong rồi.”

Nếu như không có nhiều người tại đây như vậy, Hoàng Lăng thật muốn nhào vào lòng Trần Thiên Minh. Bất quá nàng cũng không vội, dù sao Trần Thiên Minh còn ở đây một tháng, còn nhiều thời gian mà!

“A Quốc, cậu bây giờ dẫn người trở về mang theo những vật dụng cần thiết đến đây, bắt đầu từ tối hôm nay, chúng ta sẽ ở đây một tháng,” Trần Thiên Minh nói với Lâm Quốc ở bên cạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!