Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 444: CHƯƠNG 444: NGƯỜI KHÁC NHÌN VÀO SẼ KHÔNG HAY

Lâm Quốc gật đầu với Trần Thiên Minh, rồi gọi hai người anh em cùng đi ra ngoài. Trần Thiên Minh quay đầu hỏi Trương Ngạn Thanh:

“Ngạn Thanh, Tiểu Tô cùng Tiểu Ngũ thương thế ra sao rồi?”

Trương Ngạn Thanh ngồi bên cạnh nói: “Tiểu Ngũ không có gì đáng ngại, hai ngày nữa có thể xuất viện. Tiểu Tô mặc dù thân thể tốt, hồi phục nhanh, nhưng bác sĩ nói còn cần một tuần nữa.”

“Ừ, dù cho bọn họ xuất viện cũng nên để họ nghỉ ngơi vài ngày, dù sao nơi này nhiều người, bọn họ không đến cũng được.”

Trần Thiên Minh uống một ngụm trà, thật sự rất thơm, như có luồng thơm mát chảy vào tận tim phổi thật lâu không tiêu tan.

“Cô chủ, phòng ở lầu bốn đã chuẩn bị tốt rồi.”

Một nữ giúp việc khoảng 40 tuổi đi tới bên cạnh Hoàng Na nhỏ giọng nói.

“Tôi biết rồi, bà Liễu, bà vào phòng bếp xem có cơm ăn chưa. Sau này ở đây sẽ có hơn mười người ăn cơm, tôi đã mời thêm hai người giúp việc đến phòng bếp làm việc,” Hoàng Na nói với bà Liễu ở bên cạnh.

Bà Liễu cúi chào Hoàng Na, rồi đi. Mặc dù bà Liễu nói nhỏ, nhưng Hoàng Lăng ở bên cạnh cũng nghe được, cô bé nói với Hoàng Na:

“Mẹ, con đưa thầy giáo lên lầu bốn xem phòng được không?”

“Được, con đi xem đi,” Hoàng Na nói:

“Thầy Trần, Tiểu Lăng buổi tối có phải đến trường tự học?”

“Đúng vậy, tôi sẽ đưa em ấy tới trường,” Trần Thiên Minh gật đầu nói.

“Đi thôi, thầy, chúng ta lên trên xem một chút.”

Hoàng Lăng hớn hở kéo tay Trần Thiên Minh, sau khi kéo được hắn, cô bé vừa đi vừa khoác tay hắn, dường như không ngại có người nhìn thấy.

Trần Thiên Minh cảm giác có chút không ổn, hắn nhỏ giọng nói với Hoàng Lăng:

“Hoàng Lăng buông tay ra, thầy tự mình đi tới.”

Mặc dù Trần Thiên Minh nhìn quanh bốn phía một lượt, chưa có ai chú ý đến sự thân mật thầy trò giữa hắn và Hoàng Lăng, nhưng hắn nghĩ điều này không ổn. Nếu như Hoàng Na nhìn ra Hoàng Lăng thích mình thì không hay chút nào.

“Sợ cái gì, trước kia trong nhà có người khác tới, em cùng bọn họ thân thiết cũng là như thế này, mẹ sẽ không nói gì chúng ta đâu, mẹ không biết em thích thầy.”

Hoàng Lăng nhỏ giọng vừa nói vừa mỉm cười với Trần Thiên Minh.

Trời, nếu như để cho mẹ em biết, cô ấy khẳng định sẽ không bỏ qua cho tôi. Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.

Trong chốc lát, Trần Thiên Minh cùng Hoàng Lăng lên tới lầu bốn. Ngôi nhà của Hoàng Na được trang trí rất đẹp, chỉ nhìn tay vịn cầu thang làm bằng gỗ lâu năm, cầm vào cảm giác thật thoải mái.

Hoàng Lăng kéo Trần Thiên Minh tới trước một gian phòng nói:

“Đây là phòng của mẹ em, vừa nãy mẹ nói hai gian phòng bên phải là phòng chúng ta sẽ ở, chúng ta đi xem một chút.” Hoàng Lăng vừa nói vừa kéo Trần Thiên Minh về bên phải:

“Thầy xem đây là phòng của thầy, còn lại là của em.”

Nói xong, Hoàng Lăng mở cửa ra.

Bên trong có một cái giường lớn, còn có tivi, tủ quần áo, điện thoại bàn, đồ dùng trong nhà vân vân. Bên trong còn có phòng vệ sinh, gian phòng rộng khoảng 40 mét vuông.

Trần Thiên Minh nhìn một lượt rồi nói với Hoàng Lăng:

“Hoàng Lăng, những phòng này có giống nhau không? Thầy muốn xem phòng em.”

Hoàng Lăng nghe Trần Thiên Minh nói vậy lắc đầu nói:

“Không giống, phòng của em làm sao có thể đơn sơ như vậy? Phòng của thầy trước kia là nơi bạn của mẹ ở lại khi đến thăm mẹ, bên trong bày biện không có gì thay đổi cả, chỉ có giường là đổi mà thôi.”

“Đơn sơ?” Trần Thiên Minh nhìn căn phòng như vậy khó hiểu nói.

Nếu như căn phòng này mà gọi là đơn sơ, vậy phòng mình trước kia chính là quá đỗi đơn sơ. Xem ra người có tiền đúng là không thể nào giống mình được. Trước kia mình cứ tưởng mình rất có tiền nhưng so sánh với Hoàng Na thì thật khác xa một trời một vực.

“Đúng vậy, nhà em mỗi một phòng đều như thế, có đồ gia dụng, tivi, phòng vệ sinh. Đi thôi, thầy, đi xem phòng em một chút.” Hoàng Lăng vừa nói vừa khoác tay Trần Thiên Minh.

Hơn nữa lần này, cô bé càng làm cho cánh tay hắn thêm nặng trĩu khi đem ngực mình đè lên tay Trần Thiên Minh. Dù sao ở đây chỉ có hai người bọn họ, Hoàng Lăng đối với Trần Thiên Minh thân mật hơn rất nhiều.

“Hoàng Lăng, em không nên như vậy, được không? Nếu như mẹ em nhìn thấy sẽ hiểu lầm chúng ta.”

Trần Thiên Minh lo lắng nhìn hành lang, may mà không có ai.

“Em không sợ đâu, mẹ em rất thương em, em làm sai việc gì mẹ cũng không nỡ mắng em. Hơn nữa thầy là thầy giáo của em, em đối tốt với thầy thì có gì không đúng đâu?” Hoàng Lăng bất cần nói.

“Cái này không phải là đúng hay sai, mà chúng ta như vậy đã vượt quá quan hệ thầy trò. Hay là em cũng làm như vậy với các thầy giáo khác hả?”

Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng lộ ra bộ dáng bất cần, chỉ đành lấy ví dụ để dạy dỗ cô bé.

“Không, nhìn thấy bộ dáng mấy thầy giáo khác em đã buồn nôn, em làm sao có thể cùng bọn họ như vậy, em ngay cả chạm vào bọn họ một chút cũng không có đâu!” Hoàng Lăng ấm ức nói.

Hình như Trần Thiên Minh nói như vậy làm tổn hại danh dự của cô bé.

“Chúng ta cũng không thể như vậy, người khác nhìn vào sẽ không hay.” Trần Thiên Minh bất đắc dĩ nói.

Hoàng Lăng này hình như thật sự rất cố chấp, mình nói cái gì cô bé cũng không tiếp thu.

“Em hiểu rồi, ý của thầy là khi có người khác nhìn chúng ta sẽ không thể như vậy, nếu như không có ai khác chúng ta có thể như vậy, Ý thầy là vậy sao?” Hoàng Lăng cố ý nói với Trần Thiên Minh.

Cô bé không phải không rõ ý tứ của Trần Thiên Minh, chỉ là cô bé sẽ không nghe theo hắn!

Hơn nữa, cô bé sẽ không thể thua Trịnh Tiểu Hồng. Cô bé học tập không tốt bằng Trịnh Tiểu Hồng nhưng không có nghĩa là ở phương diện này cô bé không hơn được Trịnh Tiểu Hồng.

“Em, em…” Trần Thiên Minh không biết nói như thế nào.

Hoàng Lăng này, càng nói cô bé, cô bé càng như thế, càng nói càng rối rắm.

“Thầy, thầy xem phòng em một chút, đồ của em bà Liễu cũng đã mang lên hết rồi.”

Hoàng Lăng cười ranh mãnh với Trần Thiên Minh, sau đó kéo hắn vào một gian phòng khác. Gian phòng này cùng phòng Trần Thiên Minh không khác biệt nhiều, nhưng bày biện nhiều hơn một chút, đều là một ít đồ con gái. Xem ra đúng như Hoàng Lăng nói, đây là phòng của cô bé.

Hoàng Lăng đi tới chiếc bàn bên cạnh, chỉ vào chiếc máy tính trên bàn nói với Trần Thiên Minh:

“Thầy, thầy thích dùng máy tính không? Chiếc máy tính này là của em, thầy muốn dùng lúc nào có thể đến phòng em.”

“Không dùng, thầy tháng này tới bảo vệ em cùng mẹ em chứ không phải tới đây để chơi,” Trần Thiên Minh khoát tay nói.

“Thầy, võ công của thầy lợi hại lắm sao? Vừa rồi võ công của anh Quốc thật lợi hại, thầy có phải còn lợi hại hơn anh ấy không?” Hoàng Lăng tò mò nói.

Cô bé không ngờ Trần Thiên Minh bên ngoài là thầy giáo, thật ra lại mở công ty vệ sĩ, trách không được ngày đó thầy lái xe đến cứu mình.

“Võ công của thầy cũng bình thường thôi. Được rồi Hoàng Lăng, em không được nói cho người khác biết chuyện thầy ở bên ngoài mở công ty và còn biết võ công nữa.” Trần Thiên Minh dặn dò Hoàng Lăng.

Hy vọng cô bé nghịch ngợm này có thể giữ bí mật cho mình.

Hoàng Lăng nhìn Trần Thiên Minh hỏi: “Thầy, Tiểu Hồng có biết việc này không?”

“Tiểu Hồng đối với chuyện của thầy biết rất ít.”

Trần Thiên Minh dùng từ “rất ít” để che giấu rốt cuộc Tiểu Hồng biết những gì về chuyện của mình.

“Tốt lắm, em sẽ không nói cho người khác.”

Hoàng Lăng biết mình hiểu rõ chuyện của Trần Thiên Minh hơn Tiểu Hồng, trong lòng cô bé rất cao hứng, cô bé vội vàng đáp ứng Trần Thiên Minh.

“Em cần phải giữ lời, nếu không thầy sẽ tức giận đấy!” Trần Thiên Minh có chút không yên lòng với cô bé nghịch ngợm Hoàng Lăng.

“Em sẽ giữ lời,” Hoàng Lăng gật đầu nói.

Lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa, Hoàng Lăng đi ra mở cửa, thì ra là bà Liễu.

“Tiểu thư, phu nhân gọi cô cùng thầy Trần xuống ăn cơm, nói cô tối nay còn phải đến trường tự học nữa!” bà Liễu hiền lành nhìn Hoàng Lăng.

Bà chăm sóc Hoàng Lăng từ nhỏ đến lớn, cho nên đối với Hoàng Lăng có chút cưng chiều. Cũng vì thế, Hoàng Lăng ở trường học có chuyện gì xấu bà cũng đều làm cho chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ thành không có.

“Cháu biết rồi, bà Liễu, bà xuống trước đi.”

Hoàng Lăng vừa nói vừa kéo cổ tay bà Liễu, rồi bảo bà đi xuống.

“Thầy, bà Liễu là quản gia nhà em, thầy cần gì có thể nói với bà. Thầy nhớ không cần khách sáo, cứ coi đây như nhà thầy là được.”

Hoàng Lăng nói tới đây, cảm giác câu cuối cùng nói hơi quá, mặt cô bé không khỏi đỏ lên.

Trần Thiên Minh nhìn Hoàng Lăng đỏ mặt cũng hơi ngạc nhiên. Hoàng Lăng này mà cũng có lúc đỏ mặt, xem ra hôm nay mặt trời mọc đằng tây.

Hoàng Lăng cùng Trần Thiên Minh xuống ăn cơm cùng mọi người, sau đó cùng Trần Thiên Minh đến trường.

Để tiện cho Trần Thiên Minh bảo vệ Hoàng Lăng, Hoàng Na cũng gọi hai bảo tiêu đi cùng hắn. Tới trường, Trần Thiên Minh để hai bảo tiêu tìm chỗ ngồi đợi gần phòng học của Hoàng Lăng, còn hắn thì trở về văn phòng Đoàn trường.

Sau khi tan học, Trần Thiên Minh để Hoàng Lăng đến phòng làm việc của mình ngồi một lúc, chờ học sinh về hết rồi, bọn họ cùng nhau quay về nhà Hoàng Lăng.

Trở lại nhà Hoàng Lăng, bà Liễu lập tức cho người đưa tới cho Hoàng Lăng và Trần Thiên Minh một ít điểm tâm khuya.

Trần Thiên Minh thấy vậy, cảm giác Hoàng Lăng thật hạnh phúc, đúng là sinh ra trong một gia đình giàu có. Tuy nhiên, đáng tiếc là Hoàng Lăng trước kia không hiểu chuyện. Nghe nói con nhà giàu giáo dục không được tốt cho lắm, điều này có thể do họ luôn cho rằng bản thân ưu việt hơn người khác.

“Thầy, em đi tắm trước đây.”

Hoàng Lăng nói chuyện một chút với Trần Thiên Minh rồi đi lên lầu.

Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng đi rồi liền gọi điện thoại cho Lâm Quốc: “A Quốc, cậu ở đâu vậy?”

“Lão Đại, em ở trên tầng thượng của tòa nhà,” Lâm Quốc nói.

“Cậu xuống đây một chút, anh có chuyện nói với cậu.” Trần Thiên Minh nói.

Lát sau, Lâm Quốc đi tới chỗ Trần Thiên Minh. Bây giờ Lâm Quốc mặc một bộ quần áo đen, trên quần áo có dấu hiệu huỳnh quang màu trắng.

Đây là Trần Thiên Minh để mọi người mặc vào buổi tối, bởi vì phạm vi bảo vệ rộng, nhiều người. Nếu mọi người không mặc thống nhất sẽ không thể dễ dàng phân biệt, như vậy có thể khiến cho khi kẻ địch đến còn tưởng là người nhà ấy chứ!

“Cậu đã nắm được lịch làm việc ngày mai của Hoàng Đổng chưa?” Trần Thiên Minh nói.

“Có, sáng mai cô ấy đến văn phòng Tập đoàn Âu Minh thống nhất một số chi tiết cuối cùng của hợp đồng hợp tác, xế chiều sẽ quay về công ty, buổi tối không có việc gì.” Lâm Quốc nói với Trần Thiên Minh.

“Vậy hệ thống bảo vệ đã được điều khiển tốt chưa?” Trần Thiên Minh nói.

“Đã điều khiển tốt rồi, bây giờ nếu ở khu vực phụ cận tòa biệt thự này có người xuất hiện, người phụ trách giám sát đều sẽ phát hiện ra họ. Lão Đại, đây là bộ đàm mini của anh, bộ đàm này đã được kết nối với tất cả mọi người.”

Lâm Quốc vừa nói vừa đưa một chiếc bộ đàm mini cho Trần Thiên Minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!