Khoảng 1 giờ 30 sáng, nhóm Diệp Đại Vĩ lao nhanh về phía biệt thự của Hoàng Na. Lần tập kích này, bọn chúng sử dụng toàn cao thủ, vì thế tốc độ của chúng rất nhanh. Nếu là người bình thường, chỉ cảm thấy những vệt gió lướt qua mà không thấy có gì. Chẳng mấy chốc, bọn chúng đã áp sát bờ tường bao bên ngoài biệt thự.
Khi bọn chúng nhảy qua tường bao để vào trong biệt thự của Hoàng Na, bên trong lập tức đèn đóm sáng trưng, đồng thời tiếng còi báo động cũng vang lên. Xem ra người ở bên trong đã phát hiện ra có kẻ đột nhập, bất quá bọn chúng đã quyết tâm ra tay, vì thế Diệp Đại Vĩ nói: “Mọi người tiến hành theo đúng kế hoạch, giết!” Hắn vừa dứt lời, đồng bọn của hắn cũng lao lên về phía những người bảo vệ biệt thự, bắt đầu chém giết.
Lâm Quốc đã phát hiện có người đột nhập, huy động toàn bộ anh em ra ứng chiến. Cũng may là Trần Thiên Minh đã nhắc nhở từ trước, vì thế nên nhóm Lâm Quốc nói là nghỉ ngơi nhưng thực chất vẫn luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Khi đối phương xuất hiện, bọn họ cũng không có một chút lúng túng, bị động nào.
Cho nên, khi nhóm Diệp Đại Vĩ vừa tiến vào, nhóm Lâm Quốc đã nắm rõ tình thế, nhanh chóng chọn ra những cao thủ của đối phương để ứng phó. Bọn họ nhanh chóng hình thành những cặp đấu tay đôi: Lâm Quốc đối đầu Phương Thúy Ngọc, Tiểu Tô giao chiến với tên thượng nhẫn, còn Ngạn Thanh đấu với Vân Ma.
Nhóm người Ngô Tổ Kiệt, Tiểu Chiêm, Tiểu Hạ, Thành Mộc và những vệ sĩ của Hoàng Na cũng chia ra tìm đối thủ mà đánh. Trong khoảng thời gian ngắn, bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, mọi người giao chiến đến mức cát bay đá chạy, không khác gì một chiến trường thực thụ. Ai nấy đều sử dụng toàn bộ võ công của bản thân, nhất thời tiếng khí kình va chạm, nổ vang như sấm rền. Nếu thực sự có người bình thường ở đây, chắc chắn đã sớm bị trọng thương rồi. Cũng vì điều đó mà nhóm Diệp Đại Vĩ cũng chỉ mang tới đây những hảo thủ trong Hoa Hắc Bang mà thôi.
Khi mọi người đang ra sức chiến đấu, Diệp Đại Vĩ cùng Tá Đằng Mộc lặng lẽ như những bóng ma, âm thầm vòng ra phía sau, lén lút tiến về phía tầng lầu. Theo tình hình hiện tại, Trần Thiên Minh không ra mặt chiến đấu, khẳng định là hắn vẫn đang bảo vệ Hoàng Na ở phía trong. Cho nên, mặc kệ tình hình bên ngoài thế nào, bọn chúng cũng muốn vào phía trong để có thể giết được Hoàng Na. Hiện tại, bọn chúng ba đối một, hoàn toàn có thể hạ gục Trần Thiên Minh.
Lâm Quốc thấy địch nhân tới rất nhiều, lại toàn là cao thủ. Nếu bản thân không thể mau chóng hạ gục đối thủ hiện tại để hỗ trợ đồng đội, thì các huynh đệ chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Vì vậy, hắn hạ thấp người, tay phải thu về, vận toàn lực tung một chiêu thẳng vào ngực đối phương. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng cường đại bùng lên, nhắm thẳng vào ngực Phương Thúy Ngọc mà lao tới.
Thấy Lâm Quốc toàn lực tấn công, Phương Thúy Ngọc cũng biến sắc, lùi lại một bước rồi vận toàn lực ra tay phải đối chiêu, một đạo bạch quang từ tay nàng bắn ra. “Thịch!” Hai luồng chưởng phong va chạm dữ dội, ánh sáng tung tóe khắp nơi.
Lâm Quốc trong lòng rùng mình, không ngờ rằng đối thủ của mình tuy nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng võ công lại vô cùng cao cường. Chợt hắn nhớ tới khi Trần Thiên Minh kể chuyện có nói về Phương Thúy Ngọc, người này chắc hẳn là Phương Thúy Ngọc của Ma Môn rồi. “Phương Thúy Ngọc, không ngờ rằng võ công của ngươi cũng rất khá, bất quá hôm nay ngươi đã đến đây, cũng đừng hy vọng trở về được, ha ha!” Lâm Quốc cố ý dùng lời lẽ để lung lay tinh thần Phương Thúy Ngọc, hy vọng tạo thêm cơ hội chiến thắng cho mình.
Nghe Lâm Quốc gọi đúng tên mình, Phương Thúy Ngọc không khỏi giật mình kinh hãi. Đối phương đã biết Ma Môn đã liên kết với gia tộc Tá Đằng để đối phó Hoàng Na, đồng thời cũng đã chuẩn bị sẵn sàng khi bị tập kích. Hành động đánh lén hôm nay sẽ không dễ dàng đạt được kết quả như mong đợi. Nghĩ đến đây, Phương Thúy Ngọc cũng không nói gì, tiến lên, song chưởng vận toàn bộ nội lực, tung đòn về phía Lâm Quốc, một chưởng nhắm thượng bàn, một chưởng nhắm hạ bàn.
“Thật đáng sợ quá đi! Đồ bất lịch sự, đánh thì đánh, sao lại có thể vô đạo đức như thế chứ!” Lâm Quốc lên tiếng châm chọc.
Theo Trần Thiên Minh đã lâu, mặc dù Lâm Quốc không học được võ công như Trần Thiên Minh, nhưng lời nói cũng bị ảnh hưởng không ít từ hắn. Nói thì nói vậy nhưng Lâm Quốc cũng không dám chậm trễ, vận toàn lực vào song chưởng, chuẩn bị đối kháng. Mặc dù hai chiêu kia của nàng nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng lại cực kỳ nhanh, hơn nữa còn có thể tạo ra gió xoáy nhắm thẳng vào người. Nếu không cẩn thận, chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi lớn, Lâm Quốc thầm nghĩ.
Lâm Quốc tiến lên một bước, song chưởng đồng thời xuất chiêu Hỗn Tảo Thiên Quân. Hai luồng nội lực lại lao vào nhau, “Phanh, phanh!” Hai tiếng vang lên, Lâm Quốc và Phương Thúy Ngọc đã giao chiêu. Phương Thúy Ngọc vẫn đứng im tại chỗ, còn Lâm Quốc thì bị đẩy lùi một bước. Như vậy có thể thấy nội lực của Lâm Quốc không bằng với Phương Thúy Ngọc.
Tuy nhiên Lâm Quốc cũng không hề bối rối, cần phải tiếp tục chiến đấu. Ở phe mình, ngoại trừ võ công của Trần Thiên Minh là cao hơn hắn, những người còn lại đều không hơn được hắn. Xét tình hình hiện tại, nếu hắn không thể chống lại Phương Thúy Ngọc thì những người còn lại cũng khó lòng làm được. Vì thế, hắn cắn răng kiên cường giao đấu với Phương Thúy Ngọc.
Phía bên kia, Ngạn Thanh cũng đang đấu với Vân Ma. Võ công của cả hai cũng không chênh lệch nhiều lắm. Ngạn Thanh có phần trội hơn về nội lực, tuy nhiên Vân Ma lại bù đắp bằng kinh nghiệm chiến đấu, vì thế nên trận chiến của cả hai vẫn đang ở thế giằng co, khó lòng sớm kết thúc.
Chỉ thấy Ngạn Thanh vung tay trái ra phía trước cản một chiêu của Vân Ma rồi vận lực vào tay phải, đẩy một chưởng vào ngực Vân Ma. Vân Ma võ công cũng không kém, vội vàng thụp người xuống tránh được chưởng uy mãnh liệt vừa rồi của Ngạn Thanh. Tuy tránh được nhưng hắn cũng chật vật vô cùng, vì Ngạn Thanh mỗi chiêu đều như dốc toàn lực đánh ra, tựa như muốn liều mạng với hắn.
Vân Ma càng đánh càng cảm thấy sợ hãi, không ngờ một kẻ hậu sinh như Ngạn Thanh mà võ công lại cao thâm đến thế. Bản thân Vân Ma gia nhập Ma Môn đã vài chục năm mới đạt được võ công như vậy, thế mà Ngạn Thanh, một kẻ hậu sinh, lại có thể đánh ngang tay với hắn, thậm chí còn có phần lấn lướt hơn. Nếu Ngạn Thanh có thể luyện tập với thời gian tương đương mình, thì không biết võ công sẽ khủng khiếp đến mức nào. Xem ra hậu bối của Huyền Môn cũng thật là cường đại, chẳng trách Ma Vương luôn nhắc nhở bọn hắn phải cẩn thận với người của Huyền Môn.
Mặc dù yếu thế hơn so với Ngạn Thanh nhưng để có thể thu hút sự chú ý của đối phương để nhóm Diệp Đại Vĩ có thể hạ sát Hoàng Na, Vân Ma vẫn phải tiếp tục giao đấu với Ngạn Thanh. Cho dù võ công của Ngạn Thanh có thể cao hơn nhưng vẫn thua sút về mặt kinh nghiệm, như vậy mình cũng không thể dễ dàng bị hạ gục trong tay hắn được, nghĩ vậy nên Vân Ma thấy phấn chấn hẳn lên, lập tức xuất ra tuyệt chiêu đối đầu Ngạn Thanh, khí thế hừng hực như muốn liều mạng.
Ngạn Thanh cước bộ khoan thai, nhẹ nhàng lách sang một bên, tránh đòn cước của Vân Ma. Quan sát đòn đánh của Vân Ma, Ngạn Thanh biết hắn đã sử dụng tuyệt chiêu bởi vì lúc mới đầu, tốc độ hai chân của Vân Ma còn chậm, có thể quan sát được, nhưng càng về sau, phi cước của hắn càng nhanh. Hiện tại Ngạn Thanh chỉ thấy quanh mình vô số cước ảnh của Vân Ma phóng tới như vũ bão.
Cũng may, Ngạn Thanh đã học được thân pháp cận chiến của Huyền Môn. Thân pháp này quả thật huyền diệu, đặc biệt là khả năng áp dụng vào việc tránh đòn, vì thế chỉ thấy bóng Ngạn Thanh vẫn lướt qua lại trong rừng cước ảnh, dáng vẻ vẫn vô cùng nhàn nhã, không hề có chút vất vả nào. Chỉ đáng tiếc là Khâu Hiểu Lệ không có mặt ở đây để chứng kiến võ công của hắn. Nếu không, nàng cũng có thể biết võ công của hắn không thua kém nhiều so với lão đại và đội trưởng của nàng.
Tránh thoát được đòn liên hoàn cước của Vân Ma, Ngạn Thanh liền có đi có lại, lập tức thực hiện trả đòn. Hắn biến chưởng thành quyền, dồn toàn bộ nội lực nhằm Vân Ma mà đánh tới. Nếu Vân Ma trúng phải đòn này, chắc chắn không chết cũng phải trọng thương.
Vân Ma đã bị lỡ đà, thấy quyền của Ngạn Thanh nhanh chóng áp tới, liền cúi người, lăn sang một bên, vừa vặn tránh được đòn phản công của Ngạn Thanh. Hiện tại bộ dạng của hắn thật thê thảm, do hắn vừa dốc toàn lực ra đòn, chưa kịp phục hồi thì quyền của Ngạn Thanh đã ập tới. Hắn không còn cách nào để giữ thể diện, đành phải sử dụng chiêu “lừa già lăn lộn”, chạy trối chết.
Cũng may hiện tại là hắn vẫn đang che mặt. Nếu không, để người khác biết một trong Tứ Đại Cao Thủ Phong – Vân – Lôi – Điện của Ma Môn phải dùng đến cách này để tránh đòn, thì cái tên của hắn sẽ không còn mặt mũi nào mà xưng bá giang hồ nữa. Vì vậy, ngay sau khi lăn lộn tránh đòn, Vân Ma vừa hổn hển thở dốc, vừa vùng dậy, huy động song quyền liều mạng tấn công.
Qua lại được vài chiêu nữa, khăn bịt mặt của Vân Ma cũng đã bị Ngạn Thanh giật mất. Hiện tại hắn đã thực sự liều mạng, hắn muốn bằng chính võ công của mình giết được Ngạn Thanh, như vậy cũng có thể vớt vát lại chút thể diện. Chỉ thấy quyền của hắn vun vút không ngừng, nhằm Ngạn Thanh mà công tới.
Ngạn Thanh cũng không phải là bao cát để người khác muốn đấm thì đấm. Hắn lách qua một bên tránh đòn của Vân Ma rồi sử dụng Hỗn Nguyên Công phản kích. Ngạn Thanh đến bây giờ cũng không còn giữ được vẻ nhàn nhã như lúc ban đầu nữa. Mặc dù võ công của Vân Ma kém hơn một chút so với hắn, nhưng Vân Ma giờ đây đã trở nên điên cuồng, lại đầy mình kinh nghiệm chiến đấu, vì thế nên Ngạn Thanh cũng rất vất vả chiến đấu. Dù sao, xét tình hình hiện tại, mặc dù Ngạn Thanh có chút khó khăn nhưng thể lực của Vân Ma cũng không thể dồi dào như hắn. Hơn nữa, qua một thời gian giao chiến, Ngạn Thanh cũng đã tìm được chiến thuật đối phó với Vân Ma, do đó việc Vân Ma thất bại là điều khó tránh khỏi.
Phía bên phải của Ngạn Thanh chính là trận chiến của Tiểu Tô với tên thượng nhẫn, thủ hạ của Tá Đằng Mộc. Qua trang phục, Tiểu Tô biết hắn chính là một thượng nhẫn của Nhật Bản, vì thế nên lập tức sử dụng những tuyệt chiêu nhắm vào chỗ trí mạng của hắn mà tấn công.
Tên thượng nhẫn cũng tỏ ra không kém, dốc toàn lực mà chiến đấu. Lúc đầu, hắn thấy Tiểu Tô vóc dáng nhỏ con, chắc hẳn võ công cũng chỉ có chút thành tựu. Càng đánh, hắn càng nhận ra mình đã sai lầm. Hiện tại, hắn đã phát hiện thực lực của Tiểu Tô thậm chí còn vượt trội hơn mình, vì vậy hắn kinh ngạc khôn cùng.
“Đồ chó Nhật Bản, ta cho ngươi nếm sự lợi hại của ta!” Lúc này, Tiểu Tô sảng khoái ra tay. Đã một tháng nay hắn buồn bực đến phát cuồng trong bệnh viện. Mặc dù cơ thể hắn đã bình phục từ lâu nhưng Trần Thiên Minh vì lo lắng nên vẫn bắt hắn phải điều trị cho đến cùng. Nếu hắn không sợ Trần Thiên Minh trách mắng thì đã sớm đến đây bảo vệ Hoàng Na từ lâu. Lúc này, tên thượng nhẫn chính là đối tượng để hắn trút bỏ những bực dọc bấy lâu nay.