Sau đó, Tiểu Tô âm thầm vận nội lực, vọt tới sát tên thượng nhẫn mà tấn công. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang sức mạnh ngàn cân. Trong bóng tối, bóng Tiểu Tô thoắt ẩn thoắt hiện, lượn lờ quanh tên thượng nhẫn.
Tên thượng nhẫn cũng không hề kém cạnh, hắn dùng thân pháp cùng những chiêu thức quỷ dị để đối kháng. Võ công của ninja vốn dĩ đều lấy mục đích đoạt mạng làm trọng, vì thế mỗi chiêu của tên thượng nhẫn đều thực sự rất nguy hiểm.
Dựa vào thân pháp và võ công quỷ dị, tên thượng nhẫn biết mình sẽ không dễ dàng thất bại. Tuy nhiên, hắn thực sự cảm thấy áp lực từ Tiểu Tô ngày càng đè nặng, võ công của đối phương so với hắn quả thực cao hơn hẳn một bậc.
Sau một hồi giao chiến, mặc dù võ công và thân pháp của tên thượng nhẫn vô cùng kỳ dị, nhưng Tiểu Tô cũng đã tìm được biện pháp khắc phục.
“Tên chó Mộc Nhật, tiếp chiêu của ta đây!” Tiểu Tô sau một hồi thăm dò, lợi dụng lúc tên thượng nhẫn chưa kịp thu hồi thế phòng thủ, liền lao về phía hắn, song chưởng nhắm thẳng ngực hắn mà đẩy tới.
Gặp chiêu có tốc độ quá nhanh, lại mang sức mạnh dời non lấp biển này, tên thượng nhẫn biết không thể tránh được, đành nghiến răng vung hai tay chống đỡ.
“Thình thịch!” Tiểu Tô và tên thượng nhẫn đối chưởng. Tên thượng nhẫn vì nội lực không thâm hậu bằng Tiểu Tô nên bị chấn động lùi lại hai bước. Không khí xung quanh cũng bị nén ép, tỏa ra bốn phía, nếu không phải khăn bịt mặt của hắn được buộc chặt thì cũng sớm bị thổi bay rồi.
“Ha ha, lại đây tiếp ta một chưởng nữa!” Tiểu Tô cười đắc chí.
Trong ba người Lâm Quốc, Ngạn Thanh, Tiểu Tô, chỉ có hắn là có vẻ nhàn nhã nhất. Hiện tại, hắn đang chiếm thế thượng phong, vì vậy vừa đánh vừa chế giễu, khiến tên thượng nhẫn càng thêm tức giận đến nỗi rối loạn cả trận pháp.
Tiểu Tô nói xong, vận chân hướng tới tên thượng nhẫn, đánh tiếp một chiêu Thiên Địa Hỗn Chưởng. Nhất thời, vô số chưởng ảnh của Tiểu Tô xuất hiện trước mặt tên thượng nhẫn, khiến hắn không thể phân biệt được Tiểu Tô đang ở đâu.
Tên thượng nhẫn hít một hơi thật sâu, thò tay vào trong bọc, móc ra ba thanh phi đao rồi hướng về phía thân ảnh phía trước mà ném ra. Rốt cuộc hắn cũng không thể phán đoán được Tiểu Tô đang ở đâu, đành đánh liều một phen.
Nhìn ba luồng bạch quang hình chữ phẩm bay tới, Tiểu Tô chỉ đành thu chiêu, phóng người lên không trung để tránh đòn. Lúc này, Tiểu Tô cũng không dám đùa giỡn nữa, không ngờ bọn ninja Nhật Bản này lại có nhiều chiêu trò cổ quái đến vậy. Nếu bản thân mình không nhanh chóng tránh được, thì nguy to rồi.
Tên thượng nhẫn thấy Tiểu Tô tránh được ám khí, liền rút thanh đao sau lưng, xông tới Tiểu Tô, xuất chiêu. Bình thường hắn rất ít khi sử dụng đao, nhưng lúc này hắn đã biết võ công của mình không bằng Tiểu Tô, vì thế đành dùng lợi thế vũ khí để duy trì sự cân bằng.
Nhất thời, xung quanh Tiểu Tô xuất hiện vô số đao ảnh. Xem ra tên thượng nhẫn đã dốc toàn bộ bản lĩnh ra đối phó với Tiểu Tô. Bây giờ đây, hắn tay phải cầm đao, tay trái vung chưởng, cùng lúc sử dụng hai loại võ công để tấn công. Người ngoài nếu nhìn vào cũng phải lắc đầu thán phục.
Tiểu Tô thấy tên thượng nhẫn tấn công liều mạng mà trong tay mình lại không có vũ khí, vì thế đành phải vận toàn bộ công lực vào song chưởng để tiếp đón. Vì vậy, hiện tại Tiểu Tô cũng không còn vẻ nhàn nhã như trước nữa. Mặc dù hắn vẫn chiếm thế thượng phong nhưng nhất thời cũng không thể dứt điểm tên thượng nhẫn kia được.
Ba người Diệp Đại Vĩ len lén lẻn vào phòng khách, đã thấy Trần Thiên Minh lạnh lùng đứng dưới chân cầu thang chờ sẵn.
Không cần nói cũng hiểu, bọn chúng chỉ cần vượt qua Trần Thiên Minh là có thể lên lầu trên hạ thủ Hoàng Na. Vì vậy, Diệp Đại Vĩ trầm giọng nói: “Lên, chúng ta giết hắn!” Hắn cũng không muốn Trần Thiên Minh nhận ra mình nên đã cố ý biến đổi giọng nói.
Nghe vậy, Tá Đằng Mộc và Phong Ma lập tức phi thân tới gần Trần Thiên Minh. Chưa kịp tiếp đất, cả hai tên đều vung tay phải đánh về phía Trần Thiên Minh một chưởng. Từng giao thủ với Trần Thiên Minh, bọn chúng đều biết võ công của hắn rất lợi hại, vì thế đã hợp sức tạo nên đòn đánh mạnh về phía Trần Thiên Minh.
“Ha ha, đến đây, xem bọn ngươi có bao nhiêu năng lực!” Trần Thiên Minh nói vậy nhưng trong lòng không khỏi có chút khẩn trương. Nếu thực sự bọn Ma Môn liên kết cùng Tá Đằng Mộc, vậy thì bọn Tứ Ma kia cũng sẽ kéo đến, hắn không thể chủ quan khinh địch. Do đó, hắn vận lực vào song chưởng, đẩy về phía Tá Đằng Mộc và Phong Ma.
“Thình thịch!” Hai tiếng vang lên, Tá Đằng Mộc cùng Phong Ma đã đối chưởng với Trần Thiên Minh. Cả hai đều rung động thân mình, lại do mất đà nên rơi xuống. Cũng may bọn chúng có võ công khá cao nên khi tiếp đất hầu như không tổn hại gì.
Trần Thiên Minh thấy bên cạnh bọn chúng có Diệp Đại Vĩ nên cũng không lao lên tấn công nữa.
“Chúng ta cùng lên!” Tá Đằng Mộc lớn tiếng hô, rồi lại vung tay xông tới tấn công tiếp.
Diệp Đại Vĩ và Phong Ma thấy Tá Đằng Mộc vội vàng như vậy cũng không muốn hắn gặp chuyện. Nếu hắn thực sự bị hạ sớm thì hai người còn lại cũng không phải đối thủ của Trần Thiên Minh, vì vậy cả hai đều vận nội lực, nhắm Trần Thiên Minh mà lao tới.
Trần Thiên Minh thấy cả ba tên cùng xông lên cũng vận bốn loại chân khí gồm Thiên khí, Địa khí, Huyết khí (khí lực do Huyết Nghĩ Hoàng sinh ra) và Hương khí, tập trung một chỗ chuẩn bị tiếp ứng. Hiện tại, hắn đang chiếm lợi thế về địa hình, phía sau hắn là cầu thang. Vì vậy, ba tên kia không thể hình thành thế bao vây để tấn công hắn được. Hắn chỉ cần giữ vững vị trí này thì đối phương cũng không thể lên lầu trên mà hạ thủ mẹ con Hoàng Na được.
Vì vậy, khi cả ba tên đến gần, hắn liền phối hợp cả bốn loại chân khí rồi chia thành ba phần bằng nhau, công tới mỗi tên một đạo.
Trong khoảng thời gian vừa qua, hắn nhận thấy bốn loại chân khí của hắn không đồng đều, không thể sử dụng để đối phó địch nhân. Vì vậy, hắn đã suy nghĩ cách để có thể phối hợp bốn loại chân khí kia, rồi phân phối đồng đều sức mạnh để tấn công nhiều đối thủ. Khi phát hiện điều này, hắn đã vô cùng sung sướng. Hiện tại, nếu có mười tên cùng lên, hắn cũng có thể chia đều thành mười phần mà đối phó.
Hiện tại chính là như vậy, hắn chia nội lực thành ba đạo đánh tới đối phương. So với trước khi kết hợp, hiệu quả tốt hơn hẳn. Ba đạo chân khí như những con rồng hung mãnh, tiếp xúc với chưởng của bọn Diệp Đại Vĩ.
“Phanh phanh phanh!” Liên tiếp ba tiếng nổ vang lên gần như đồng thời. Không khí trong phòng khách bị sức ép làm cho bàn ghế nhất thời bay loạn xạ. Phòng khách của Hoàng Na nhất thời trở thành một đống hỗn độn, cũng may phòng khách khá lớn, đủ không gian cho cả bốn người giao thủ.
Trần Thiên Minh vẫn đứng trước cầu thang, không di chuyển. Điều này khiến bọn Diệp Đại Vĩ muốn xông lên cũng không được. Hiện tại, chỉ có một cách duy nhất là giết Trần Thiên Minh trước rồi xông lên hạ thủ mẹ con Hoàng Na sau.
Diệp Đại Vĩ giật mình, công lực hiện tại của Trần Thiên Minh tăng lên đáng kể so với lần giao thủ trước. Bản thân hắn thời gian vừa rồi đã rất nỗ lực luyện tập, nghĩ rằng có thể thu hẹp khoảng cách với Trần Thiên Minh. Thế nhưng, qua lần giao thủ vừa rồi, hắn phát hiện ra võ công của Trần Thiên Minh cũng đề cao với tốc độ chóng mặt, trong lòng hắn không khỏi kinh hãi.
Hiện tại còn có sức ép về thời gian, Diệp Đại Vĩ vội vàng vận khởi công lực theo tâm pháp Quỳ Hoa Công, chuẩn bị tấn công tiếp.
Nghe Ma Vương nói, Quỳ Hoa Thần Công khi luyện đến tầng thứ mười cũng không thua kém gì Âm Dương Công mà Ma Vương đang luyện. Hiện tại, hắn đã luyện đến tầng thứ sáu rồi.
Tuy nhiên, Ma Vương cũng chưa từng sử dụng Âm Dương Công, nên Diệp Đại Vĩ cũng không biết uy lực thực sự của nó. Chỉ biết là Ma Vương nói khi luyện Âm Dương Công đến mức tối cao chính là lúc đại công cáo thành. Nhưng các võ công khác của Ma Vương cũng phi thường lợi hại, vì vậy Diệp Đại Vĩ cũng biết Âm Dương Công thực sự có uy lực.
Chỉ thấy Diệp Đại Vĩ bộ dạng như một nữ nhân phong tình lả lướt, tay phải sử dụng Lan Hoa Chỉ đánh ra. Ngay lập tức, một đạo nội kình âm nhu hướng tới Trần Thiên Minh. Đừng coi thường đạo chỉ phong này, nhìn bề ngoài chỉ tưởng như luồng gió, nhưng bên trong lại ngầm chứa sát chiêu. Chỉ cần Trần Thiên Minh bị trúng đòn, chắc chắn sẽ bị thương.
Đồng thời, Phong Ma cũng vận dụng toàn bộ nội lực vào hai tay. Nhất thời, một quả cầu khí cuồn cuộn xuất hiện, lấp lánh hồng quang, giống như một quả cầu lửa (ai đã từng đọc Bảy Viên Ngọc Rồng có thể hình dung nó giống như lúc vận chưởng Kamehameha). Hắn nhanh chóng nhắm Trần Thiên Minh đẩy mạnh. Quả cầu lồng lộn bay đi, càng bay càng lớn dần, lại tỏa ra sức nóng hừng hực. Đây chính là tuyệt chiêu Phong Hỏa Cầu của Phong Ma, bên trong lại còn ẩn chứa vài chục năm công lực của hắn.
❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI cộng đồng