Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 496: CHƯƠNG 496: TỚI NÚI THIÊN THAI DỰ HỘI

Nghe Ngô Thanh hỏi như vậy, Trần Thiên Minh cười tủm tỉm nói: "Ngô Thanh, tôi cảm thấy nếu như Tiểu Châu mặc vest, anh mặc váy thì có thể nói hai người là đôi đẹp nhất, song kiếm hợp bích."

"Cậu cút đi, Trần Thiên Minh!" Ngô Thanh nghe thấy Trần Thiên Minh bảo anh ta nên mặc váy, liền tức giận mắng Trần Thiên Minh.

"Ngô Thanh, vừa rồi hai người nhảy rất đẹp." Trần Thiên Minh cười an ủi khi thấy Ngô Thanh đang tức giận.

"Cái này là đương nhiên, cậu cũng nghĩ thế hả? Tôi và Tiểu Châu đã mất rất nhiều thời gian tập luyện." Ngô Thanh vui mừng nói khi nghe Trần Thiên Minh khen ngợi mình.

Sau khi cuộc thi kết thúc, ban giám khảo bắt đầu chuyển điểm cho thành viên phụ trách tổng hợp. Bởi vì ban giám khảo vừa quan sát cuộc thi vừa thống kê điểm của từng cặp nên nhanh chóng đã có kết quả cuối cùng. "Kính thưa các thầy cô giáo, đây là kết quả cuối cùng của cuộc thi!" Người dẫn chương trình cầm micro, vui vẻ nói.

Lý Hân Di choáng váng sau khi nghe công bố kết quả. Hai người bọn họ không những không giành giải nhất mà còn không lọt vào top ba để nhận thưởng. Cặp đôi nhận giải nhất đương nhiên là Ngô Thanh và Tiểu Châu, xem ra vừa rồi hai người đổi vai cho nhau đã gây ấn tượng tốt với ban giám khảo, nhất trí cho cả hai điểm cao. Tuy nhiên, vì để điểm của Đàm Thọ Thăng cao hơn, ban giám khảo đã hạ thấp điểm một số cặp khác. Nhưng do sự cố kéo váy của Đàm Thọ Thăng và việc ông ta chỉ nhảy được nửa chừng, ban giám khảo không dám cho điểm của ông ta quá cao.

"Hân Di, không sao đâu. Cuộc thi này chỉ để giải trí thôi mà, không nhận được phần thưởng cũng không sao." Trần Thiên Minh thấy sắc mặt Lý Hân Di không tốt, hắn liền tiến tới an ủi nàng. Haizz, tất cả là do gã Đàm Thọ Thăng lợi dụng chức quyền mà ra, thế nhưng ông ta cũng phải xấu hổ mà về. Kéo tụt váy của bạn nhảy, lại còn ngã chỏng vó nữa chứ.

"Tôi không quan tâm tới thứ hạng, chỉ tham dự cho vui mà." Lý Hân Di quả không hổ danh là một bí thư Đoàn. Nàng lập tức thay đổi tâm trạng của mình.

"Hân Di, anh mời em ăn cơm. Chúng ta phải chúc mừng cho sự khổ luyện của mình." Trần Thiên Minh nói.

"Được." Lý Hân Di gật đầu.

Sau khi Trần Thiên Minh và Lý Hân Di ăn cơm xong và tiễn nàng về nhà, điện thoại Trần Thiên Minh đổ chuông. "Chào anh, sư huynh." Trần Thiên Minh nói.

"Thiên Minh, chuyện lần trước em làm rất tốt. Cấp trên bảo anh thay mặt chúc mừng em." Chung Hướng Lượng vui vẻ nói.

"Ha ha, chỉ là may mắn thôi." Trần Thiên Minh nói.

"Thiên Minh, anh mới nhận được điện thoại của sư phụ." Chung Hướng Lượng nói thêm.

"Sư phụ? Ông ấy ở đâu?" Trần Thiên Minh vui mừng nói khi hắn nghe được tin tức của sư phụ. Hắn đã rất lâu rồi không gặp sư phụ. Nếu như không phải nhờ sư phụ, Trần Thiên Minh hắn vẫn chỉ là một giáo viên trung học bình thường ở nông thôn, để một người như hiệu trưởng Lý coi thường.

"Sư phụ đi gặp bạn bè, cách chúng ta rất xa. Sư phụ gọi điện nói cho anh biết năm nay tam phái sẽ tụ hội. Sư phụ bảo em cũng nên tham gia để có thêm kinh nghiệm." Chung Hướng Lượng nói.

"Khi nào thì bắt đầu?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.

"Vào lúc trường học của em nghỉ đông, lúc đó em sẽ rảnh rỗi." Chung Hướng Lượng nói.

"Sư phụ rất muốn em đi sao?" Trần Thiên Minh hỏi.

"Đúng vậy, Thiên Minh, mười năm mới tụ hội một lần, cơ hội này vô cùng hiếm có. Đối với người luyện võ chúng ta là cơ hội để tăng kiến thức, nâng cao võ công bản thân. Lần trước anh không thể tham gia vì phải bế quan tu luyện. Lần này anh nhất định phải tham gia." Chung Hướng Lượng nói vẻ nuối tiếc.

"Em có thể mang theo mấy huynh đệ không?" Trần Thiên Minh nghĩ đây chính là cơ hội tốt để mấy huynh đệ của hắn mở mang kiến thức và nâng cao võ công.

"Được. Cuộc gặp lần này không giới hạn số người tham gia, chỉ quy định số người được tỷ thí mà thôi. Đến lúc đó mấy huynh đệ của em cùng đi chung cũng được." Chung Hướng Lượng nói.

"Hay lắm, đến lúc đó anh thông báo cho em sớm nhé." Trần Thiên Minh nói.

Sau khi kết thúc học kỳ, Trần Thiên Minh liền bắt đầu sắp xếp mọi việc. Bởi Chung Hướng Lượng nói chuyến đi cũng mất mấy ngày nên không ảnh hưởng nhiều đến thời gian của hắn. Vấn đề quan trọng nhất với hắn bây giờ là chuyện của Lưu Mỹ Cầm. Hắn cũng cảm thấy yên lòng khi bác sĩ nói cho hắn biết nàng có thể sinh vào thời điểm hắn quay về.

Thế nhưng Trần Thiên Minh vẫn lo lắng. Hắn dứt khoát chuyển Mỹ Cầm và mẹ nàng tới thành phố M, cùng ở trên tầng lầu của mọi người để chị Yến và mọi người có thể chăm sóc chu đáo cho Mỹ Cầm. Hơn nữa ở thành phố điều kiện chăm sóc y tế cũng tốt hơn, điều này rất có lợi cho sức khỏe của Mỹ Cầm. Bản thân hắn còn có mấy huynh đệ ở lại bảo vệ nên hắn càng yên tâm hơn.

Sau khi sắp đặt hết thảy mọi việc, Trần Thiên Minh để Tiểu Tô và mấy huynh đệ ở lại điều hành công ty. Hắn mang theo Lâm Quốc, Trương Ngạn Thanh, Ngô Tổ Kiệt cùng Chiêm Ỷ, bốn người đi cùng với Chung Hướng Lượng. Bởi vì Chung Hướng Lượng thấy Trần Thiên Minh mang theo nhiều người nên anh ta chỉ đi một mình.

Mấy người Trần Thiên Minh đáp máy bay tới núi Thiên Thai ở phía Tây. Thời gian đi máy bay chỉ mất vài tiếng, hơn nữa khi xuống máy bay bọn họ còn phải đi ô tô tới núi Thiên Thai. Núi Thiên Thai là nơi có phong cảnh đẹp như tranh. Nơi này có rất nhiều ngọn núi cao, nghe nói đi cả một tháng cũng không hết các ngọn núi đó. Nơi này rất giống với Huyền Môn mà Trần Thiên Minh và mọi người từng tới trước kia.

"Sư huynh, tại sao chúng ta phải đi xa vậy?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng lúc ngồi trên máy bay.

Chung Hướng Lượng nhìn mây bay bên ngoài rồi trả lời: "Đây là quy định đã mấy trăm năm nay. Từ mấy trăm năm nay đều tụ hội ở nơi này. Điều này liên quan tới sự sắp xếp của Huyền Môn chúng ta và Ma Môn. Hai môn phái thay phiên nhau tổ chức. Lần này là tới lượt Ma Môn. Nơi ăn ở của chúng ta do Ma Môn sắp xếp, chúng ta cũng đã báo quân số cho bọn họ."

"Thì ra là như vậy." Trần Thiên Minh bừng tỉnh. Đó chính là nguyên nhân người của Ma Môn tới đưa thư mời dự hội.

"Thiên Minh, bề ngoài thì công bố ba phái tụ hội luận bàn võ công để cùng nhau tiến bộ, nhưng đây chính là cơ hội ngàn năm có một để một người có thể lập danh. Ba phái chúng ta là ba đại phái lớn nhất trong võ lâm. Các môn phái khác trong võ lâm chỉ giống như những môn phái nhỏ, phụ thuộc vào ba phái lớn. Thế nhưng ba phái chúng ta không thể hòa hợp với nhau để thảo luận võ công, bởi thế cuộc luận bàn võ công mười năm một lần chính là để tuyển chọn một Long Đầu quản lý võ lâm trong mười năm. Phương pháp tuyển chọn này là dựa vào võ công. Ai thắng người đó chính là Long Đầu." Chung Hướng Lượng giải thích mục đích tụ hội cho Trần Thiên Minh.

"Vậy chẳng phải người thắng cả ba môn phái, Long Đầu quản lý võ lâm, có võ công vô cùng lợi hại sao?" Trần Thiên Minh nói.

Chung Hướng Lượng gật đầu nói: "Đúng vậy, trước kia toàn do người Huyền Môn chúng ta thắng, vì thế trên giang hồ không xảy ra chuyện gì. Nhưng sư phụ cảm thấy thực lực của Ma Môn bây giờ đã khác xưa. Sư phụ không yên tâm. Lần tụ hội này Biển Trí sư huynh không đi, sư phụ lo chúng ta không thể thắng nên mới bảo em đi cùng. Thắng thua với chúng ta không có vấn đề gì. Điểm chính là an nguy của võ lâm. Nếu như để người của Ma Môn làm chưởng quản, chắc chắn sẽ cùng với một số môn phái làm tổn hại tới lợi ích quốc gia. Đến lúc đó chính phủ sẽ can thiệp, nếu thế thì giới võ lâm sẽ gặp tai kiếp."

"Muốn em làm gì, sư huynh cứ việc phân phó." Trần Thiên Minh nói với Chung Hướng Lượng.

"Kỳ thực trước kia chúng ta cũng chẳng quan trọng chuyện thắng thua. Tình thế lần này hoàn toàn khác. Trí Hải sư huynh không muốn xuống núi. Huynh ấy nói có em đi là mọi chuyện sẽ rất thuận lợi, vì thế sư phụ mới bảo anh gọi em đi." Chung Hướng Lượng nói.

"Đao Môn chưa bao giờ tranh giành mấy thứ này. Trước kia bọn họ chỉ luận bàn về võ công. Hai lần gần đây họ không cử người tham gia. Nghe đâu lần này họ sẽ cử người tới tham dự. Nếu Đao Môn làm chưởng quản, chúng ta không cần lo lắng, nhưng chỉ e người của Ma Môn sẽ làm chưởng quản võ lâm." Chung Hướng Lượng lo lắng nói. Xem ra vẻ lo lắng của anh ta là có nguyên nhân.

"Sư huynh, lần tụ hội này là do Ma Môn tổ chức. Liệu bọn họ có chuẩn bị trò ám muội nào không?" Trần Thiên Minh lo lắng hỏi. Trước kia hắn đã từng nếm trải sự âm hiểm của Ma Môn nên mới hỏi thế. Đánh nhau minh bạch, đường hoàng thì hắn không sợ. Hắn đã từng đánh nhau với người Ma Môn, võ công cũng không cao hơn hắn là bao. Nhưng điều Trần Thiên Minh không ngờ tới là Ma Vương đang luyện Âm Dương công. Hơn nữa hắn ta còn đã luyện thành. Hắn ta mà tới dự hội chắc chắn sẽ đánh thắng cả hai phái.

Chung Hướng Lượng cười khoát tay nói: "Thiên Minh, điều này em cứ yên tâm. Lần tụ hội này ở núi Thiên Thai, ngoài người của ba môn phái còn có chưởng môn của các danh phái trong võ lâm tới dự. Có mặt bọn họ chắc chắn Ma Môn không dám làm điều gì ám muội sau lưng. Nếu như bọn họ giở trò để thắng được chúng ta, các phái khác sẽ không để bọn họ chưởng quản."

"Vậy em an tâm. Khi đó có thể dùng chính bản lĩnh của mình để tỷ thí." Trần Thiên Minh thấy Chung Hướng Lượng nói thế, hắn không còn bận tâm gì nữa. Đi tới đó đương nhiên không cần phải lo lắng về thức ăn có độc, buổi tối ngủ không sợ bị ám toán.

"Thế nhưng sư phụ nói gần đây Ma Vương không xuất hiện. Người hoài nghi hắn ta đang bế quan tu luyện loại võ công tà phái gì đó nên sư phụ nhắc nhở chúng ta phải cẩn thận." Chung Hướng Lượng nói.

"Sư huynh, lần này Huyền Môn của chúng ta phái bao nhiêu người tới núi Thiên Thai?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.

"Không nhiều lắm, chỉ mười mấy người. Trí Thâm sư huynh, Trí Tĩnh sư tỷ, cùng với Lý Quân, Tiểu Ny, Chí Dũng. Thực ra lần này Huyền Môn của chúng ta đi cũng không ít. Ở đây chúng ta có sáu người, lại toàn là cao thủ, cộng với những người kia nữa là hai mươi người." Chung Hướng Lượng cười ha hả nói.

Tiểu Ny cũng tới sao? Trần Thiên Minh nghe Chung Hướng Lượng nói thế hắn mừng phát điên. Lần tham gia tụ hội này hắn còn có một mục đích riêng đó là gặp lại nữ sư điệt xinh đẹp, thuần khiết Ngã Tiểu Ny. Tâm trạng Trần Thiên Minh vô cùng hưng phấn khi hắn nghĩ tới gương mặt thanh tú, bộ ngực mềm mại, kiều đồn trắng nõn, tròn trịa của nàng.

"Võ công của Ma Vương thế nào?" Trần Thiên Minh đột nhiên hỏi. Võ công của Ma Vương cao thâm thế nào mới là vấn đề quan trọng nhất.

Chung Hướng Lượng suy nghĩ một lát rồi nói: "Lần trước anh không đi dự nên anh không chứng kiến. Anh chỉ nghe mấy chưởng môn sư huynh nói lại rằng võ công của Ma Vương tương đương với hai người Phong Ma cộng lại, cũng tương đương với chưởng môn sư huynh. Lần trước chính chưởng môn sư huynh đã đánh bại Ma Vương." Chung Hướng Lượng cảm thấy khá nuối tiếc khi bản thân không được chứng kiến cuộc kịch chiến đó.

"Nếu nói như vậy, em cũng không cần lo lắng." Trần Thiên Minh nói.

"Nhưng đó là chuyện của mười năm trước. Bây giờ võ công Ma Vương cao thâm thế nào không ai biết, vì thế sư phụ mới bảo mọi người phải cẩn thận." Chung Hướng Lượng khẽ thở dài nói. Anh ta luôn cảm thấy lần tụ hội này hoàn toàn không đơn giản. Chỉ dựa vào việc Ma Vương vẫn chưa xuất hiện đã đủ để mọi người thấy kỳ lạ.

Trần Thiên Minh cười thoải mái nói: "Sư huynh, sợ gì chứ? Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Chúng ta còn sợ Ma Môn sao? Bây giờ Huyền Môn của chúng ta toàn cao thủ. Cho dù bọn họ cùng tiến lên, bọn họ cũng không phải là đối thủ của chúng ta."

Chung Hướng Lượng gật đầu. Trần Thiên Minh nói cũng đúng. Bây giờ võ công của Lâm Quốc, Trương Ngạn Thanh và những người khác bên cạnh Trần Thiên Minh rất cao. Có thể đã vượt qua cả anh ta. Có những người này trợ giúp thì dù cả Ma Môn cùng tiến lên anh ta cũng không sợ. Hơn nữa Phong Ma đã bị Trần Thiên Minh giết chết. Ma Môn đã mất đi một cao thủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!