Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 497: CHƯƠNG 497: CÁI TÚI VẢI CỦA CHƯỞNG MÔN SƯ HUYNH

Chung Hướng Lượng bùi ngùi nhìn Trần Thiên Minh nói: "Thiên Minh, sau này Huyền Môn dựa cả vào mấy người bọn em."

"Sư huynh, anh nói như thể bản thân mình là ông lão không bằng. Sau này em còn phải nhờ anh giúp đỡ" Trần Thiên Minh cười nói.

"Sư phụ, chúng ta bao nhiêu thời gian nữa mới tới nơi?" Trương Ngạn Thanh ngồi bên cạnh hỏi.

"Sắp rồi, còn khoảng gần một tiếng nữa thôi. Sau đó chúng ta sẽ đi xe, khoảng cuối buổi chiều chúng ta sẽ tới núi Thiên Thai" Chung Hướng Lượng nói.

"Vậy Trí Thâm sư huynh và những người khác đi bằng phương tiện gì?" Trần Thiên Minh hỏi.

Chung Hướng Lượng nói: "Họ đã đi xe tới đó rồi. Anh vốn định chi tiền để họ đi máy bay tới đó nhưng mấy người nói không cần lãng phí tiền, họ thích đi xe." Thế nhưng Chung Hướng Lượng nghĩ, dù sao họ cũng hiếm khi có dịp ra ngoài cùng nhau, nên việc đi xe để ngắm cảnh cũng là một ý hay.

Sau khi máy bay hạ cánh, Chung Hướng Lượng gọi điện thoại, chẳng bao lâu sau đã có một chiếc xe van chạy tới. "Anh không quen thuộc địa bàn ở đây nên anh gọi điện cho các anh em trong ngành ở đây đến, nhờ họ thuê giúp chúng ta một chiếc xe" Chung Hướng Lượng nói với Trần Thiên Minh và mọi người.

"Sư huynh thật lợi hại, ngay cả chuyện này cũng nghĩ ra được!" Trần Thiên Minh giơ ngón tay cái lên nói với Chung Hướng Lượng.

"Chuyện này có gì mà lợi hại đâu. Bọn anh thường xuyên ra ngoài, nên phải liên hệ thường xuyên với các anh em trong ngành. Qua lại nhiều rồi thì mọi người cũng quen biết nhau thôi" Chung Hướng Lượng cười nói.

Thế là, sau khi Chung Hướng Lượng cùng mọi người lên chiếc xe van, xe liền chạy về hướng núi Thiên Thai. Khi đến chân núi Thiên Thai, Chung Hướng Lượng trả tiền cho tài xế và hẹn anh ta chiều mai quay lại đón mọi người tại đây. Núi Thiên Thai thực ra hình thành bởi nhiều ngọn núi cao liên tiếp. Từ xa nhìn lại, nó tựa như một đài cao sừng sững giữa trời. Trên đỉnh núi còn có rừng cây rất rậm rạp, còn rậm rạp hơn cả núi của Huyền Môn.

"Xin hỏi mấy người từ đâu tới?" Hai người đàn ông từ bên trong đi ra, nhìn Trần Thiên Minh và những người khác hỏi. Nhìn trang phục của hai người có vẻ là người của Ma Môn.

"Chúng tôi là người Huyền Môn" Chung Hướng Lượng trả lời.

"Không phải sáng nay đã có một nhóm người tới sao? Tại sao bây giờ lại có một nhóm nữa?" Một người nhíu mày nói.

"Chúng tôi phân ra hai nhóm" Chung Hướng Lượng nói.

"Thì ra là vậy. Tôi sẽ đưa các anh tới chỗ của bọn họ" Người nọ gật đầu nói. Bọn họ chỉ phụ trách việc đón tiếp, không để ý tới những việc khác. Anh ta lấy điện thoại ra gọi. Một lát sau, một người khác ăn mặc tương tự hai người kia đi ra, dẫn Trần Thiên Minh và mọi người đi.

Trần Thiên Minh và mọi người đi theo người nọ lên núi. Sau khi đi ước chừng một tiếng đồng hồ, bọn họ đi tới một khu đất trống rất lớn, có thể chứa đựng mấy ngàn người. Không ngờ trên núi cũng có một khu đất trống rộng lớn như vậy. Thực sự là hiếm thấy. Trên khu đất trống có rất nhiều lều vải, có rất nhiều người không ngừng đi lại.

"Người của Huyền Môn ở bên kia" Người nọ chỉ vào khu lều vải ở phía đối diện nói với Trần Thiên Minh và mọi người. Ở phía đó có mười mấy chiếc lều cạnh nhau. Xem ra đó là khu vực dành cho người cùng nhóm.

"Cứ để chúng tôi tự tới đó. Anh bận cứ đi đi" Chung Hướng Lượng nói với người nọ.

Người nọ lắc đầu nói: "Tôi phải dẫn các anh tới. Đó là quy định, tất cả khách phải được đón tiếp chu đáo." Kỳ thực, người đó chỉ muốn xác nhận Chung Hướng Lượng và mọi người có đúng là người Huyền Môn hay không. Buổi sáng đã có một nhóm tới. Sao buổi chiều lại có thêm một nhóm nữa đến?

"Thôi được, làm phiền anh vậy" Mặc dù Chung Hướng Lượng không có cảm tình với người Ma Môn nhưng người ta đã khách khí thì mình cũng nên đáp lễ.

Khi đến trước khu lều vải, vừa hay thấy Lý Quân đang đứng bên ngoài. Lý Quân phát hiện Chung Hướng Lượng và mọi người đang đi tới, hắn vui mừng chạy đến reo lên: "Sư thúc, mọi người đã đến rồi!" Nói xong, hắn vui vẻ trò chuyện với Trần Thiên Minh và những người khác.

Người nọ thấy Chung Hướng Lượng và mọi người quả nhiên là người Huyền Môn, liền không nói gì thêm. Anh ta gật đầu với Chung Hướng Lượng rồi bỏ đi. Anh ta đương nhiên phải về báo cáo với người của môn phái mình rằng bên Huyền Môn có rất nhiều người đến.

"Lý Quân, tại sao cậu lại tới sớm thế?" Trần Thiên Minh cũng vui mừng nói với Lý Quân. Lý Quân đã tới vậy nhất định Ngải Tiểu Ny cũng đã tới. Trần Thiên Minh như mở cờ trong bụng khi nghĩ đến việc có thể gặp Ngải Tiểu Ny.

"Đúng vậy, chúng tôi đi xe tới. Ngồi xe mấy ngày, di chuyển khắp nơi. Bây giờ chúng tôi vẫn còn chóng mặt" Lý Quân cười nói.

"Lý Quân, nơi ở của chúng ta đã sắp xếp xong chưa?" Chung Hướng Lượng hỏi Lý Quân. Bởi trước khi họ đến đây, đã thông báo trước với Ma Môn về số lượng người cùng giới tính. Người Ma Môn đã giúp dựng lều vải.

Lý Quân gật đầu nói: "Có, cháu dẫn mọi người đi, hai người ở chung một chiếc lều. Trí Thâm sư thúc sợ mọi người không tìm thấy nên mới bảo cháu đứng đây chờ mọi người." Lý Quân vừa nói vừa dẫn Chung Hướng Lượng và mọi người đến khu lều vải của mình. Sau đó hắn chỉ cho từng chiếc lều của mọi người.

"Trí Thâm sư huynh và những người khác đi đâu rồi?" Chung Hướng Lượng hỏi.

"Sư thúc cùng với Trí Tĩnh sư thúc và những người khác đã qua bên kia núi, nói là muốn làm quen với phong cảnh xung quanh đó" Lý Quân chỉ vào ngọn núi lớn phía trước nói: "Ma Môn nói sáng mai, tám giờ, cuộc tỷ thí sẽ bắt đầu ở bên kia. Người Đao Môn nói họ chỉ có hai người tham gia tỷ thí cùng với người của hai môn phái chúng ta và Ma Môn, nhưng họ sẽ không tham gia vào cuộc đấu cuối cùng để chọn ra Long Đầu chưởng quản võ lâm."

"Đao Môn vẫn như trước, không tham gia tranh giành chức chưởng quản" Chung Hướng Lượng khẽ thở dài nói. Thực tế, họ cũng chẳng muốn tranh giành làm gì. Vấn đề là họ không muốn Ma Môn thực hiện được âm mưu của mình. Một khi Ma Môn trở thành chưởng quản võ lâm, chắc chắn võ lâm sẽ gặp nhiều tai kiếp. "Thôi được, Lý Quân, bận thì cứ đi đi. Chúng ta cũng cần phải nghỉ ngơi một lát. Một ngày ngồi máy bay và xe cũng mệt rồi."

Lý Quân gật đầu rời đi. Các lều vải được phân bố theo vai vế. Ví dụ như Chung Hướng Lượng và Trần Thiên Minh có vai vế trên nên mỗi người ở một chiếc lều. Lâm Quốc và những người khác thì hai người ở chung một chiếc lều. Trần Thiên Minh vào trong lều vải của mình. Hắn bỏ đồ của mình xuống và bắt đầu ngồi vận công, điều tức. Ngày mai sẽ có một trận Long Hổ tranh đấu. Nếu không điều tức, hồi phục thể lực thì sẽ không ổn chút nào.

Trần Thiên Minh lại nghe Chung Hướng Lượng nói rằng ngày mai những người được tuyển chọn sẽ tiến hành tỷ thí với Ma Môn, nên hôm nay mọi người phải nghỉ ngơi, khôi phục trạng thái tốt nhất để chuẩn bị cho ngày mai. Đương nhiên Trần Thiên Minh không dám chậm trễ. Hắn muốn khôi phục hoàn toàn nội lực của bản thân đến mức dồi dào để dễ dàng đối phó với Ma Vương.

Trần Thiên Minh mở mắt sau khi hắn vận hết ba mươi sáu chu thiên. Hắn đứng lên vung tay, hắn cảm giác được khí lực tràn ngập khắp toàn thân. Trần Thiên Minh thầm nghĩ hay là mình đi tìm Ngải Tiểu Ny nhỉ. Đã nửa năm nay không gặp, không biết dạo này Ngải Tiểu Ny trông ra sao nhỉ?

Vì thế Trần Thiên Minh đi ra khỏi lều. Hắn thấy Lý Quân đang đứng bên ngoài, dường như Lý Quân đang đứng đợi hắn. "Lý Quân, tại sao cậu nhàn rỗi đứng đây làm gì thế?" Trần Thiên Minh cười hỏi Lý Quân.

"Ha ha. Tiểu sư thúc, tôi là người nhàn rỗi mà. Ngày mai Huyền Môn chúng ta cử bốn người tỷ thí. Với thân thủ của tôi, làm sao tôi có cơ hội xuất trận chứ?" Lý Quân gãi đầu cười nói.

Trần Thiên Minh cảm thấy Lý Quân nói cũng đúng. Với thân thủ của Lý Quân, ngày mai hắn sẽ không được xuất trận. Ngày mai bốn vị trưởng bối thuộc hàng chữ Trí sẽ xuất trận. "Cậu tìm tôi có việc gì vậy?" Trần Thiên Minh thấy hình như Lý Quân có chuyện gì đó cần nói với hắn nên hắn liền hỏi.

"Đúng vậy, tôi có chuyện muốn tìm tiểu sư thúc. Chúng ta vào trong nói chuyện đi." Lý Quân nhìn xung quanh rồi khẽ thì thào với Trần Thiên Minh.

"Được, chúng ta vào trong" Trần Thiên Minh thấy dáng vẻ thần bí của Lý Quân liền gật đầu và cùng Lý Quân đi vào trong lều.

Sau khi đi vào trong lều của Trần Thiên Minh. Lý Quân lấy từ trong người ra một chiếc túi vải đưa cho Trần Thiên Minh và nói: "Tiểu sư thúc, cái này là của sư phụ tôi, người bảo tôi đưa cho sư thúc. Sư phụ nói sư thúc hãy cầm hộ người. Khi nào cần, người sẽ lấy lại."

"Sao lại đưa cho tôi cầm? Đây là vật gì thế?" Trần Thiên Minh không nhận chiếc túi vải trong tay Lý Quân. Hắn ngạc nhiên nhìn chiếc túi vải màu đỏ. Hình như bên trong chiếc túi vải đó có đựng vật gì đó.

Lý Quân lắc đầu nói: "Tôi cũng không biết. Tôi chỉ nghe sư phụ nói là sợ để mất. Sư phụ bảo người sợ đánh mất trong nơi thâm sơn cùng cốc này, nên muốn sư thúc hãy cầm hộ người. Sau này, người sẽ lấy lại nếu cần."

"Tôi không giữ nó có được không?" Trần Thiên Minh không muốn nhận. Hắn không biết bên trong chiếc túi có vật gì. Chưởng môn sư huynh lại không nói. Nếu như bên trong là một vật đáng giá, mà bản thân mình lại đánh mất, vậy khi đó biết trả lại thế nào đây?

"Tiểu sư thúc, đừng như vậy chứ. Sư phụ rất ít khi cầu khẩn người khác đâu. Lần này sư phụ phải nhờ sư thúc giữ hộ đồ, chắc chắn là người có điều gì khó xử. Sư thúc nhất định phải giúp người" Lý Quân cầu khẩn Trần Thiên Minh.

"Thôi được, tôi cứ giữ hộ sư huynh trước" Trần Thiên Minh không thể làm gì hơn, hắn đành nhận chiếc túi vải từ Lý Quân. Tay hắn bóp mạnh xem bên trong là vật gì, nhưng vẫn không nhận ra. Hắn thầm nghĩ mình phải giao vật này cho Lâm Quốc giữ hộ mới được.

"Cám ơn, tiểu sư thúc" Lý Quân vui mừng nói khi hắn thấy Trần Thiên Minh đồng ý nhận.

"Cảm ơn gì chứ. Chúng ta đều là người một nhà" Trần Thiên Minh khoát tay nói. "À mà Lý Quân. Lần trước cậu có đưa chiếc vòng đá hồng ngọc cho Tiểu Ny không?" Đây chính là vấn đề Trần Thiên Minh quan tâm nhất lúc này. Hắn chỉ muốn biết Ngải Tiểu Ny có nhận quà tặng của hắn hay không?

Lý Quân gật đầu nói: "Có, tôi có đưa cho Tiểu Ny."

Trần Thiên Minh vui vẻ hỏi: "Vậy Tiểu Ny có nói gì không?"

Lý Quân lắc đầu nói: "Không có. Cô ấy chỉ nhận lấy mà không nói gì."

"Chẳng lẽ Tiểu Ny không nhảy lên vì vui sướng?" Trần Thiên Minh tiếp tục hỏi Lý Quân.

Lý Quân suy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: "Hình như không có. Sau khi cô ấy cầm chiếc vòng liền quay người bỏ đi, không nói thêm câu gì. Sắc mặt vẫn bình thản như vậy."

"Vậy Tiểu Ny có thường đeo ở tay hay khoe với người khác là chiếc vòng đó là quà tặng của tôi không?" Trần Thiên Minh vẫn chưa hết hy vọng. Hắn tiếp tục hỏi Lý Quân.

"Không" Lý Quân lắc đầu nói.

Trần Thiên Minh lại thấy Lý Quân lắc đầu. Sự vui vẻ của hắn tan biến dần theo từng cái lắc đầu của Lý Quân. Xem ra Ngải Tiểu Ny chỉ tiếp nhận quà tặng của mình như của một người bình thường. Nàng không hề có một thái độ đặc biệt quý trọng món quà đó. Nói thẳng ra nàng không hề có bất kỳ tình cảm nào với hắn. Điều này làm Trần Thiên Minh vô cùng u buồn.

"Tiểu sư thúc. Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi đi đây. Tôi muốn đi gặp người của Ma Môn nói chuyện một lát, để họ chuẩn bị thức ăn cho chúng ta" Lý Quân đứng lên nói với Trần Thiên Minh. Lý Quân là người khá thật thà, Trí Thâm giao cho hắn phụ trách việc ăn ở của mọi người ở núi Thiên Thai. Thế nhưng, nói khó nghe một chút, đó là để Lý Quân làm việc còn những người khác có thời gian đi dạo.

"Thôi được, cậu vội cứ đi đi. Tôi cũng phải đi tìm Lâm Quốc để nhờ cậu ta giữ chiếc túi này" Trần Thiên Minh gật đầu, để Lý Quân đi ra rồi hắn cũng ra khỏi lều đi tìm Lâm Quốc, giao chiếc túi vải để Lâm Quốc cẩn thận bảo quản. Hắn dặn đây là vật vô cùng quý giá, tuyệt đối không được đánh mất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!