Vừa mới bắt đầu, Hà Đào còn đang giãy giụa, nhưng khi Trần Thiên Minh không ngừng vuốt ve, nàng cũng dần dần buông bỏ sự kháng cự, chìm đắm vào sự hưng phấn mà hắn mang lại.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào không còn phản kháng nữa thì bắt đầu cởi quần áo của nàng. Đầu tiên là chiếc áo khoác bên ngoài, tiếp đó là một chiếc áo thun mỏng, để lộ ra chiếc áo chíp màu tím gợi cảm khiến Trần Thiên Minh không thể rời mắt. Hắn vội vàng cởi bỏ nốt chiếc áo còn lại của Hà Đào, hai bầu ngực trắng ngần hiện ra trước mắt hắn.
“Hà Đào, em đẹp quá!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve đôi gò bồng đảo của Hà Đào. Lần trước ở trong bệnh viện, vì thời gian gấp gáp nên hắn không thể ngắm nhìn cẩn thận, nhưng hôm nay thì khác. Hắn muốn thưởng thức vẻ đẹp mà hắn yêu thích nhất ở phụ nữ.
Đó là sự yêu thích với người khác giới, một thứ mà cả đời này không thể quên, giống như mối tình đầu khắc cốt ghi tâm. Giờ đây, Trần Thiên Minh đang mang tâm trạng ấy đối mặt với sự hưng phấn và niềm si mê dành cho người phụ nữ hắn yêu, một cảm xúc khó tả.
“Ư…” Hà Đào khẽ rên, vừa như đáp lời Trần Thiên Minh, vừa như chìm đắm trong khoái cảm.
Trần Thiên Minh không kìm được, vội vàng trượt tay xuống quần của Hà Đào. Hắn dùng ngón tay cởi khóa quần, để lộ ra chiếc quần lót ren trắng in hoa. Điều mê hoặc nhất là họa tiết hoa lại nằm đúng vị trí nhạy cảm nhất, khiến người ta khó lòng cưỡng lại.
Thế là Trần Thiên Minh vội vàng kéo quần dài của Hà Đào xuống, rồi từ từ cởi bỏ chiếc quần lót của nàng. “Ôi, thật đẹp!” Trần Thiên Minh khẽ tán thưởng trong lòng. Từ nơi nhạy cảm ấy của Hà Đào tỏa ra một mùi hương quyến rũ, thôi thúc hắn tiến tới.
Hà Đào nhìn thấy Trần Thiên Minh đang nhìn chằm chằm vào phía dưới của mình thì sốt ruột, vội vàng lấy tay che lại, xấu hổ nói: “Thiên Minh, anh không được nhìn!”
“Hì hì, sợ gì chứ? Trên người em chỗ nào anh cũng đã ngắm qua rồi, Hà Đào, buông tay ra nào.” Trần Thiên Minh thấy Hà Đào lấy tay che đi nơi đặc sắc có hơi thất vọng. Thế là hắn bắt Hà Đào nhanh chóng buông ra.
“Không, em không bỏ.” Hà Đào nhẹ nhàng lắc đầu. Tuy nàng hiểu nhưng trong lòng vẫn có chút thẹn thùng.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào không buông tay ra, hắn cũng không ép buộc, dù sao hắn không thích kéo dài sự chờ đợi này. Nhưng Trần Thiên Minh cũng sẽ không vì thế mà bỏ cuộc. Hắn tiến sát lại, cúi xuống hôn lên khắp cơ thể Hà Đào.
“Nhột quá, Thiên Minh, nhột quá!” Hà Đào khanh khách cười. Nàng mới nở nụ cười một hồi thì có gì đó thật lạ. Vừa rồi Trần Thiên Minh hôn lên người mình cảm giác còn có chút nhột, nhưng một lát sau nàng lại thấy khác, loại cảm giác này khiến nàng rung động khôn tả.
Trần Thiên Minh, với kinh nghiệm lão luyện, cảm nhận được cơ thể nàng đang biến đổi. Thế là hắn tiếp tục dùng lưỡi hôn lên ngực Hà Đào. Hắn muốn xem khi hắn hôn lên chỗ mẫn cảm của Hà Đào thì nàng còn có thể giữ vững phòng tuyến cuối cùng được bao lâu.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc, Hà Đào bắt đầu khẽ rên rỉ. Nàng vốn đang cố gắng che chắn phía dưới cũng dần dần buông lỏng.
Trần Thiên Minh xem thời cơ đã đến, vội vàng đưa tay sờ vào phần dưới của Hà Đào. Trời ạ, nơi đó đã ướt đẫm! Thế là hắn nhẹ nhàng vuốt ve.
“A!” Hà Đào bị Trần Thiên Minh sờ như vậy lập tức rụt người lại.
Trần Thiên Minh vừa vuốt ve vùng nhạy cảm của Hà Đào, vừa hôn lên môi nàng. Hà Đào cũng hé môi, đáp lại nụ hôn của Trần Thiên Minh. Sau một hồi hôn môi, Trần Thiên Minh lại chuyển xuống hôn lên đôi gò bồng đảo của nàng.
Cảm giác kích thích khiến Hà Đào cảm thấy toàn thân như bị thiêu đốt, một luồng khoái cảm mãnh liệt tràn ngập cơ thể. Giờ đây, nàng khao khát Trần Thiên Minh chiếm lấy mình. “Thiên Minh, em muốn.” Hà Đào thấp giọng nói.
Nghe được tiếng nói của Hà Đào, Trần Thiên Minh lập tức cởi bỏ y phục của mình, ném sang một bên, rồi nhẹ nhàng tách hai chân nàng ra.
Ngay khi Trần Thiên Minh vừa tiến vào, Hà Đào cảm thấy toàn thân nóng bừng. Cảm giác này làm cho nàng khó có thể quên. “Thiên, Thiên Minh!” Hà Đào sung sướng kêu lên một tiếng.
“Làm gì vậy?” Trần Thiên Minh cố ý hỏi. “Có phải em không thích thế này sao? Nếu vậy thì anh sẽ ra.” Dù nói vậy, hắn không hề rút ra mà ngược lại còn tiến sâu hơn, liên tục chuyển động không ngừng.
“Không, không phải.” Hà Đào có chút vội vàng. Hành động của Trần Thiên Minh khiến nàng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
“À, hóa ra em muốn anh chuyển động mạnh hơn.” Nói rồi, Trần Thiên Minh lập tức tăng tốc độ.
“Ân, Thiên Minh, em thích như vậy.” Hà Đào hưng phấn kêu lên. May mà căn phòng của nàng cách âm tốt, nếu không bên ngoài đã nghe thấy rồi.
Trần Thiên Minh dừng lại hỏi Hà Đào: “Hà Đào, em vừa mới nói cái gì? Anh không nghe rõ, em nói lại đi.”
“Thiên Minh, đừng có ngừng lại.” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh ngừng lại, sốt ruột nói. Nàng không ngờ hắn lại dừng lại để nói chuyện với mình.
“Em nói trước đi, em vừa nói anh cử động cái gì cơ.” Trần Thiên Minh híp mắt cười nói. Đây là lúc hắn “báo thù”, đàn ông phải mạnh mẽ như vậy chứ.
“Em nói anh mau làm tiếp đi.” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh vẫn chưa động đậy nên lắc nhẹ vòng eo của mình, nhưng động tác đó chỉ như muối bỏ biển, làm sao có thể giải quyết được ham muốn đang dâng trào trong nàng?
“Không phải câu này, câu trước đó cơ,” Trần Thiên Minh muốn trêu chọc Hà Đào, cố ý động đậy ba cái rồi lại ngừng.
“Câu nào? Em không biết, Thiên Minh, anh mau làm tiếp đi! Em chịu không nổi nữa rồi!” Hà Đào cầu khẩn Trần Thiên Minh.
“Em nói thích cái gì đó, nói cho anh nghe lần nữa đi.” Trần Thiên Minh không biết Hà Đào giả vờ hay thật sự không biết, hắn chỉ muốn nhắc nhở nàng.
Hà Đào biết Trần Thiên Minh muốn nghe cái gì nhưng nàng cũng không muốn chịu thua nên nói: “Hừ, anh ra đi, em không thèm để ý tới anh nữa!” Nói xong, nàng cắn môi, cố nén ham muốn đang dâng trào trong lòng.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào dường như giận dỗi, không nghe lời mình nên hắn vuốt ve thân thể của nàng, rồi khẽ động đậy.
“A!” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh động đậy, tưởng rằng hắn đã nghe lời mình. Nhưng không ngờ, ngay khi nàng vừa mới hứng khởi thì hắn lại ngừng.
Khi nàng đang hưng phấn tột độ, Trần Thiên Minh vẫn chậm rãi trêu tức nàng. Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, Hà Đào không thể nhịn được nữa, nàng kêu lên: “Thiên Minh, anh mau làm đi!”
“Em nói "em yêu anh, em thích chúng ta như vậy".” Trần Thiên Minh cười gian.
“Không, em không nói.” Hà Đào có chút dao động, nàng như sắp phát điên. Nhưng Trần Thiên Minh lại cứ động đậy rồi lại thôi.
“Được thôi, vậy anh sẽ chầm chậm làm, em chịu không được thì nói, chịu được thì thôi.” Trần Thiên Minh, sau lần chinh phục Trương Lệ Linh trước đó, cảm thấy chiêu này có tác dụng phi thường.
Chầm chậm, Hà Đào nhịn không được, nàng nhỏ giọng nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, em thích anh. Em thích chúng mình như vậy, anh mau động đi.”
“Cái gì? Anh nghe không rõ.” Trần Thiên Minh cố ý nói.
“Em yêu anh, em thích chúng mình như vậy!” Bị ép buộc bất đắc dĩ, Hà Đào đành phải lớn tiếng kêu lên.
Trần Thiên Minh cao hứng nói: “Được, Hà Đào, anh cũng thích em, anh cũng thích chúng mình như vậy, anh sẽ yêu em cả đời này.” Trần Thiên Minh hướng về phía Hà Đào, bày tỏ tình yêu của mình, sau đó lại bắt đầu.
“A! Thiên Minh, đúng như vậy, em rất thích.” Khi Trần Thiên Minh mạnh mẽ tiến vào, Hà Đào bắt đầu rên rỉ.
“Ha ha, Hà Đào, anh cũng yêu em chết mất!” Trần Thiên Minh kêu lên. Thế là hắn ra sức chuyển động trên người Hà Đào.
“A! Thiên Minh, sướng quá!” Hà Đào đột nhiên kêu lên một tiếng sung sướng.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào đã thỏa mãn, hắn cũng muốn nhanh chóng thỏa mãn, dù sao đây cũng là nhà của Hà Đào, không thể làm quá lâu.
“Tiểu Đào!” Bên ngoài, tiếng mẹ Hà vọng vào. Bà cứ tưởng Hà Đào và Trần Thiên Minh đang nói chuyện phiếm trong phòng, nào ngờ hai người lại đang làm chuyện này.
“Mẹ, chuyện gì?” Nghe được tiếng mẹ, Hà Đào kinh hãi, vội vàng hắng giọng, lớn tiếng đáp. Trần Thiên Minh cũng không vì tiếng mẹ bên ngoài mà dừng lại, dù sao cửa phòng cũng đã cài then, mẹ không thể vào được. Trong tình cảnh như vậy mà làm chuyện này càng khiến Trần Thiên Minh thấy vô cùng kích thích.
Bởi vì Trần Thiên Minh vẫn còn đang trên người Hà Đào, Hà Đào chỉ cảm thấy phía dưới lại bắt đầu hưng phấn, nhưng nàng không dám rên rỉ mà chỉ âm thầm cắn môi chịu đựng.
“Chúng ta đi ngủ đây, lát nữa con tiễn Thiên Minh nhé.” Mẹ Hà nói xong rồi đi luôn.
Nghe được tiếng mẹ đã đi, Hà Đào lại bắt đầu rên rỉ. Vừa rồi Trần Thiên Minh khiến nàng muốn kêu mà không dám.
Trần Thiên Minh không muốn mất quá nhiều thời gian, hắn đẩy nhanh tốc độ. “A!!” Trần Thiên Minh cuối cùng cũng phóng thích toàn bộ.
“Thiên Minh, anh thật là đáng sợ! May mà không phải em đi cùng anh, nếu không chắc em chịu không nổi.” Hà Đào lau mồ hôi trên trán nói.
“Em không thích anh đáng sợ như vậy sao?” Trần Thiên Minh tự hào nói.
“Thích!” Nói xong, Hà Đào thẹn thùng cúi đầu.
Trần Thiên Minh ra khỏi nhà của Hà Đào cũng mới có mười giờ. Sớm như vậy nhưng hắn cũng không thể ở lại quá muộn, dù sao hắn vẫn chưa chính thức hẹn hò với Hà Đào, không thể để bố mẹ nàng có cái nhìn không tốt về mình.
“Reng reng reng!” Điện thoại của Trần Thiên Minh vang lên, là Phạm Văn Đình gọi tới.