Trần Thiên Minh nhận điện thoại, nói: “Chào chị Đình.”
“Thiên Minh, tôi gọi điện cho cậu không làm phiền cuộc hẹn của cậu với người đẹp chứ?” Một giọng nói quyến rũ truyền ra từ màn hình điện thoại.
“Làm sao mà ảnh hưởng được? Tôi đang lo không có mỹ nữ để trò chuyện đây này! Chị Đình dạo này sao thế, lâu rồi không thấy ở quán bar, tôi đến tìm chị mấy lần mà chẳng gặp.” Trần Thiên Minh vội vàng nói.
“Thật không? Tôi không tin đâu. Cậu Trần Thiên Minh mà lại thiếu mỹ nữ để trò chuyện sao?” Phạm Văn Đình khúc khích cười. Nàng hiểu rõ Trần Thiên Minh nên mới không tin lời hắn nói!
“Thật mà, chị Đình, tôi lừa ai cũng không lừa chị đâu!” Trần Thiên Minh ra sức vỗ ngực nói. Nhưng tiếc là Phạm Văn Đình không ở bên cạnh nên không thể nhìn thấy hắn.
“Vậy thì tốt. Giờ cậu có rảnh không?” Phạm Văn Đình hỏi.
“Có rảnh, có rảnh chứ! Mỹ nhân như chị thì sao tôi lại không có thời gian được? Tôi cho dù đang ở tận mặt trăng, cũng sẽ lập tức bay qua chỗ chị.” Trần Thiên Minh lập tức lớn tiếng nói.
“Được lắm. Cậu đến quán bar uống rượu với tôi đi, tôi có chuyện muốn tâm sự!” Phạm Văn Đình nhẹ giọng nói.
“Được, tôi lập tức tới ngay.” Trần Thiên Minh nói xong liền lái xe đến Dạ Độc Túy Quán Bar.
Vừa bước vào quán bar, Trần Thiên Minh đã thấy Phạm Văn Đình ngồi đúng chỗ trước kia hắn hay ngồi – một góc vắng vẻ chỉ có thể nhìn thấy đầu người chứ những thứ khác thì không. “Chị Đình.” Trần Thiên Minh đi đến cạnh Phạm Văn Đình, nhẹ giọng gọi.
“Thiên Minh, cậu đến rồi đấy à? Mau ngồi xuống đi.” Phạm Văn Đình thấy Trần Thiên Minh đến, vội vàng đứng lên, chỉ về phía đối diện bảo hắn ngồi xuống. Phạm Văn Đình mặc một bộ vest công sở, để lộ khuôn ngực đầy đặn, vòng ba cong vút. Mặc dù nàng mặc quần tất nhưng vẫn không thể che đi cặp đùi thon dài quyến rũ.
“Đúng vậy, tôi đã đến đây.” Trần Thiên Minh thấy dáng vẻ mê người của Phạm Văn Đình, không khỏi nuốt khan. Hắn không ngồi đối diện nàng mà lại ngồi ngay bên cạnh. Ngồi đối diện thì không tiện nói chuyện cũng như động tay động chân.
Phạm Văn Đình thấy Trần Thiên Minh ngồi sát bên mình, thẹn thùng nói: “Thiên Minh, cậu ngồi gần như vậy, người khác nhìn thấy thì không hay đâu.”
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: “Chị sợ gì chứ? Ở đây chị là bà chủ, ai dám nói gì chị thì cứ sa thải họ đi.”
“Nhưng tôi là người đã có chồng.” Phạm Văn Đình cười. Dáng vẻ quyến rũ của nàng lúc này đâu phải là từ chối, mà dường như đang ngầm đồng ý với Trần Thiên Minh.
“Ha ha, chồng chị không phải không ở đây sao? Hắn đang ở huyện J. Nếu hắn ở đây thì chị cũng đã chẳng bảo tôi tới rồi.”
Trần Thiên Minh nghĩ, Phạm Văn Đình không chỉ đơn thuần tâm trạng không tốt mà muốn tìm người trò chuyện, hơn nữa, việc nàng bảo hắn đến đây nói chuyện cũng ngầm khẳng định chồng nàng không có mặt.
“Cậu rất thông minh.” Phạm Văn Đình vừa nói vừa dùng ngón tay mình khẽ chạm vào trán Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh bắt lấy ngón tay Phạm Văn Đình, khẽ mê đắm vuốt ve: “Chị Đình, tay chị mịn quá!”
“Có mịn hơn tay Hà Đào không?” Trong lời nói của Phạm Văn Đình dường như có chút ghen tuông.
“Có, có chứ! Tôi vuốt tay chị Đình, càng sờ càng thoải mái, càng sờ càng muốn sờ.” Trần Thiên Minh muốn tiến thêm một bước với Phạm Văn Đình nên mới nịnh nọt nàng.
“Cậu đấy à! Miệng cứ như có đường ấy nhỉ, lúc nào cũng dỗ ngon dỗ ngọt, ai mà gặp cậu thì đúng là bất hạnh!” Phạm Văn Đình cố ý nhẹ nhàng than thở.
“Phải không? Miệng tôi có đường mà sao tôi không biết nhỉ? Chị Đình, chị giúp tôi hôn thử một cái xem có phải vậy không?” Trần Thiên Minh vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý. Thế là hắn quay đầu, hôn lên môi Phạm Văn Đình một cái.
“Thiên Minh, cậu muốn chết à!” Phạm Văn Đình không ngờ Trần Thiên Minh dám hôn mình ngay trong quán bar, nàng bụm miệng mắng.
“Chị Đình, môi chị thơm quá! Không biết thêm vị ngọt của tôi thì sẽ thành vị gì nhỉ?” Nói xong, Trần Thiên Minh lại muốn hôn thêm một cái nữa. Bọn họ ở trong góc vốn dĩ sẽ không khiến ai chú ý.
“Thiên Minh, cậu an phận một chút được không? Không nên hôn tôi ở chỗ này.” Phạm Văn Đình đỏ mặt, nhỏ giọng nói.
“Tôi biết rồi, lát nữa lên phòng tôi sẽ lại hôn chị.” Trần Thiên Minh đương nhiên có thể hiểu ý của Phạm Văn Đình.
Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Phạm Văn Đình trừng mắt liếc hắn. Nhưng nhìn thấy vẻ anh tuấn của Trần Thiên Minh, trong lòng nàng lại rất thích.
Trần Thiên Minh thấy khuôn mặt kiều diễm của nàng, trong lòng càng thêm bứt rứt. “Chị Đình, hôm nay tâm trạng chị không tốt sao?”
“Thiên Minh, tôi mệt mỏi quá! Dạo này quán bar buôn bán không tốt như trước, tôi cũng không biết phải làm sao bây giờ?” Phạm Văn Đình buồn bã nói.
“Chị Đình, tôi nuôi chị được không?” Trần Thiên Minh nói với Phạm Văn Đình.
“Tôi có chồng đấy, tại sao cậu phải nuôi tôi?” Phạm Văn Đình u oán nói, dường như nàng nhận ra Trần Thiên Minh đã đến quá muộn. Giá như nàng chưa kết hôn thì tốt biết mấy. “Chút tiền lương làm giáo viên của cậu không đủ nuôi tôi đâu.”
“Tôi... tôi...” Trần Thiên Minh muốn nói mình còn có công ty, nhưng lại nghĩ, người ta đã có chồng rồi, chẳng lẽ mình lại khiến nàng ly hôn? Hắn không thể làm chuyện như thế được. Nếu như cả hai tình nguyện, đồng ý thì còn có thể ở với nhau, chứ như vậy thì không được.
“Thực xin lỗi chị Đình, tôi không nên nói như vậy.” Trần Thiên Minh ngượng ngùng nói.
“Ai có gì mà phải ngại chứ, giá như tôi sớm biết cậu vài năm trước thì tốt rồi. Khi đó tôi chưa kết hôn, tôi có thể tự do đi theo cậu.” Phạm Văn Đình ngây người nhìn Trần Thiên Minh, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ mâu thuẫn.
Trần Thiên Minh cũng xúc động nắm lấy tay Phạm Văn Đình, nói: “Chị Đình, đây là số mệnh, nhưng bây giờ chúng ta có thể ở cùng nhau cũng là số mệnh.”
Phạm Văn Đình kiên định gật đầu, nói: “Thiên Minh, tôi phải quý trọng thời gian ở bên cạnh cậu.” Nói xong, nàng cầm chặt tay Trần Thiên Minh.
“Chị Đình, nếu có gì khó khăn cứ nói cho tôi, nhất định tôi sẽ giúp chị.” Trần Thiên Minh nói.
“Đấy là cậu nói đấy nhé, không được hối hận đâu đấy.” Phạm Văn Đình kiều diễm nói.
“Đương nhiên là tôi nói, tôi sẽ không đổi ý.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa vuốt ve bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng.
Phạm Văn Đình nhẹ nhàng đẩy Trần Thiên Minh ra, nhỏ giọng nói: “Để người ta thấy thì không hay đâu, cậu nghĩ lại thân phận của tôi đi.”
Nghe Phạm Văn Đình nói vậy, Trần Thiên Minh đành phải rút tay lại. Nhưng hắn cũng không nản chí, mà đặt tay mình lên đùi nàng, nhẹ nhàng sờ soạng.
“Không được, Thiên Minh.” Đùi thật ra cũng là một nơi rất mẫn cảm của phụ nữ, Phạm Văn Đình bị Trần Thiên Minh vuốt ve không khỏi nhộn nhạo.
“Chị Đình, không sao đâu, tay tôi ở dưới, có người đi qua cũng không thấy đâu.”
Trần Thiên Minh cười. Phạm Văn Đình nghĩ lại cũng không nói gì nữa. Hơn nữa, lần này nàng gọi Trần Thiên Minh tới cũng là vì nhớ hắn, cho nên không bận tâm. Trần Thiên Minh làm như vậy, chỉ cần không để người khác thấy là được. Chỉ là, Trần Thiên Minh vuốt ve trên lớp váy mỏng khiến nàng có thể cảm nhận rất rõ bàn tay của hắn.
Tay Trần Thiên Minh vuốt ve sờ soạng khắp đùi nàng, rồi lần lên trên, chính là chỗ giữa hai chân. Nghĩ đến nơi thần bí đó, Trần Thiên Minh vô cùng hưng phấn.
“Không được, Thiên Minh.” Phạm Văn Đình nhỏ giọng rên rỉ. Tay Trần Thiên Minh càng sờ vượt lên, đã sắp chạm đến quần lót. Điều này làm cho nàng vừa thẹn vừa ngứa ngáy. Nếu là trong phòng, nàng sẽ không ngăn lại, nhưng bây giờ là trong quán bar, người qua lại nhiều như vậy, Trần Thiên Minh sao có thể làm thế?
“Đừng sợ, không có ai đâu. Chỉ cần chị không kêu lên, cứ khẽ hưởng thụ là được.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa xem xét tình hình bên ngoài. Nếu có người đi tới, hắn lập tức rút tay lại; nếu không có ai, hắn lại tiếp tục sờ soạng. Tuy chỉ vuốt ve qua lớp quần lót, nhưng hắn có thể cảm nhận được da thịt nàng đang run rẩy.
Thân thể Phạm Văn Đình nhẹ nhàng run lên, bởi khoái cảm mỗi khi hắn vuốt ve đùi nàng. Giữa chốn đông người thế này, nàng vừa sợ vừa vui, một cảm giác chưa từng trải qua.
Lúc này, Trần Thiên Minh thấy một nữ phục vụ đi tới, hắn vội vàng rút tay lại, ra vẻ đạo mạo ngồi.
Phạm Văn Đình thấy Trần Thiên Minh rút tay lại, có phần thất vọng. Nàng khẽ thở dài, nhìn Trần Thiên Minh, dường như muốn hỏi hắn vì sao lại rút tay ra.
“Chị Đình, có một người khách muốn thẻ ưu đãi của hội viên.” Nữ nhân viên phục vụ nói với Phạm Văn Đình. May mắn là ánh sáng nơi này không rõ nên không thấy rõ nàng đang đỏ mặt.
“Chi phí của hắn có nằm trong quy định của chúng ta không?” Phạm Văn Đình nhỏ giọng hỏi. Hứng thú khi nãy vẫn còn chưa lắng xuống nên nàng chỉ còn cách cố nhịn.
“Có.” Nữ nhân viên gật đầu.
“Tốt lắm, cho hắn đi.” Phạm Văn Đình nói.
Trần Thiên Minh thấy nữ nhân viên phục vụ đi rồi, lại vội vàng bắt đầu sờ soạng giữa hai chân nàng. Tuy qua lớp quần áo, nhưng Trần Thiên Minh vừa rồi có thể cảm nhận được phía dưới của Phạm Văn Đình nóng rực. Cực phẩm nữ nhân, đúng là cực phẩm nữ nhân! Cách lớp quần áo vẫn có thể khiến nàng kích thích đến vậy, nếu mình trực tiếp sờ thì nàng sẽ như thế nào nhỉ? Trần Thiên Minh tưởng tượng.
“Thiên Minh, chúng ta không nên làm thế ở chỗ này.” Phạm Văn Đình đỏ bừng cả khuôn mặt. Trần Thiên Minh lại sờ lên phía dưới của nàng, làm cho nàng kìm lòng không được.
“Được, lát nữa chúng ta lên phòng chị.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa lại tiếp tục vuốt sâu hơn. Hắn đã vào trong rồi, làm sao có thể lập tức rút tay ra được? Trước tiên cứ giải quyết tạm thời ở đây đã! Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh đưa tay lên cao hơn.
“Ưm...” Phạm Văn Đình nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng. Nàng cảm nhận được ngón tay Trần Thiên Minh đang chuyển động nơi mẫn cảm của mình. Mặc dù có quần áo, nhưng vẫn làm cho nàng hưng phấn không thôi. Giờ đây, Phạm Văn Đình nhẹ nhàng tựa vào lưng ghế, sau đó nhắm mắt lại. Dường như nàng đã có chút say, nhưng tối hôm nay nàng đâu có uống rượu!
“Reng, reng, reng!” Điện thoại của Trần Thiên Minh vang lên. Ai mà lại gọi điện cho mình giờ này nhỉ? Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa không muốn rút tay ra, sau đó nhận điện thoại.
“A lô, A Quốc à? Có chuyện gì?” Trần Thiên Minh thấy Lâm Quốc gọi điện tới.
“Đại ca, Diệp Đại Vĩ lộ diện rồi!” Lâm Quốc cao hứng kêu lên.
⟡ Tải truyện dịch AI ở Thiên Lôi Trúc . com ⟡