Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 555: CHƯƠNG 555: TÌNH HUỐNG MỚI

Trong hai năm qua, Diệu Tây quả nhiên không làm hắn thất vọng. Cô luôn bên cạnh Lang vương, thăm hỏi mọi chuyện, giúp hắn sớm dự liệu và chuẩn bị trước những việc cần làm, khiến Lạp Đạt ngày càng thêm tín nhiệm và coi hắn như một đệ tử tốt. Hơn nữa, Diệu Tây chỉ là một quân cờ nhỏ trong tay hắn, bây giờ chẳng qua hắn lợi dụng cô để theo dõi Hồng Lạt ma giáo.

Chỉ đáng tiếc là, Diệu Tây và Lang vương cũng đã nảy sinh chút tình cảm. Phương Minh Ngọc biết rõ, chuyện này không thể nóng vội, vội vàng sẽ hỏng việc.

“Ngọc ca, hôm nay tôi có nghe Lang vương nói đến chuyện của anh.”

“Xem ra Lang vương lần này cũng không trách tôi. Tốt lắm, Diệu Tây, cô vừa nói đã học được bốn tuyệt chiêu, vậy hãy biểu diễn cho tôi xem qua đi.” Phương Minh Ngọc cao hứng đứng trước mặt Diệu Tây nói. Hắn đã sắp xếp cho Diệu Tây đi theo Lang vương, nghĩ rằng cô sẽ học được ít chiêu từ ông ta. Hắn biết võ công của Lạt ma giáo không giống với võ công thông thường, mặc dù Lạp Đạt nói nhận hắn làm đồ đệ nhưng chỉ dạy hắn một ít võ công phổ biến mà thôi.

Vì vậy, mới vừa rồi khi thấy Diệu Tây học võ công trong phòng Lang vương đi ra, sau khi chứng kiến bốn tuyệt chiêu cô vừa học được, Phương Minh Ngọc nhỏ giọng mắng: “Con mẹ nó, Lạp Đạt dĩ nhiên chỉ dạy mình võ công thông thường thì thôi đi, đến cả Lang vương có tuyệt chiêu mà cũng không chịu dạy mình.” Phương Minh Ngọc càng nghĩ càng giận.

Kỳ thực, Ma Môn và Hồng Lạt Ma Giáo hợp tác cũng chỉ vì lợi ích mà thôi, làm gì có chuyện mọi người thật lòng giúp đỡ lẫn nhau? Một bên thì muốn mượn lực lượng Ma Môn để thống nhất Lạt Ma Giáo, một bên thì muốn mượn lực lượng của Lạt Ma Giáo để thống trị thiên hạ. Cho nên, bọn họ vẫn luôn nghi ngờ và phòng bị lẫn nhau.

Sau khi Phương Minh Ngọc xem Diệu Tây thi triển bốn tuyệt chiêu võ công vừa học được, hắn cao hứng đến trước mặt cô nói: “Diệu Tây, lần này cô thật quá lợi hại, một lần đã học được bốn chiêu thức của Lang vương.”

Được Phương Minh Ngọc khen ngợi, trong lòng Diệu Tây cũng vô cùng thích thú. Cô cảm thấy vừa rồi mình vì Lang vương mà chịu ‘khổ’ cũng đáng, nhưng cái ‘khổ’ đó cũng thật quá gian nan, lão quỷ kia khiến cô dở sống dở chết, cả người không được thoải mái. Nghĩ tới đây, Diệu Tây liền đi tới bên cạnh Phương Minh Ngọc, dùng bộ ngực đầy đặn của mình cọ xát vào ngực hắn.

Lần này cô đã thay một bộ đồ ngủ, không phải trang phục Lạt Ma dày lúc nãy nữa. Bởi vậy, ngực cô nhanh chóng khiến máu nóng của Phương Minh Ngọc bốc lên, vài ngày nay hắn cũng chưa được gần gũi phụ nữ. Hắn liền ôm sát lấy Diệu Tây, sau đó dùng sức nhéo mấy cái vào mông cô.

“Ngọc ca, tôi muốn…” Bị Phương Minh Ngọc sờ soạng, lửa tình của Diệu Tây vừa rồi chưa được Lang vương thỏa mãn lập tức nổi dậy. Bây giờ, cô muốn được thỏa mãn cùng Phương Minh Ngọc ngay lúc này.

“Được, cô bé của anh, anh sẽ đáp ứng em ngay bây giờ. Em đã vất vả như vậy rồi, anh rất muốn an ủi em.” Nói xong, Phương Minh Ngọc lập tức cởi hết quần áo của Diệu Tây ra, sau đó rất nhanh cởi luôn quần áo của mình.

“Ngọc ca, chúng ta hãy lên giường nào!” Bây giờ Diệu Tây còn gấp gáp hơn Phương Minh Ngọc.

“Anh không muốn lên giường, đây chính là khách sạn, nếu chúng ta mà gây tiếng động quá lớn sẽ đánh thức những người ở phòng dưới. Chúng ta hãy đứng làm chuyện đó nhé, có được không?” Phương Minh Ngọc nhẹ nhàng nói với Diệu Tây.

“Được, Ngọc ca nói sao thì làm vậy đi!” Diệu Tây liều mạng gật đầu. Lúc này cô chỉ ham muốn Phương Minh Ngọc, dù làm chuyện đó dưới đất, trên giường hay là đứng, chỉ cần Phương Minh Ngọc vào trong cô là được.

Phương Minh Ngọc liền kéo Diệu Tây lại gần, sau đó làm cho cô ôm lấy cổ hắn. Một tay hắn kéo một chân của Diệu Tây, một tay hắn cầm lấy cậu nhỏ đang cương cứng của mình hướng vào bên trong Diệu Tây. Vừa rồi hắn vừa sờ soạng một chút phía dưới của Diệu Tây đã thấy bên trong cô ướt át như một dòng sông rồi.

Hơn nữa, hắn cũng biết Diệu Tây về khoản này đặc biệt hơn những người phụ nữ khác, phía dưới của cô nước ra cũng rất đặc biệt, chỉ cần sờ soạng, vuốt ve một hồi là có thể thẳng vào trong cô mà không có chút trở ngại gì cả. Vì vậy, Phương Minh Ngọc không chút do dự cho cậu nhỏ vọt thẳng vào trong cô.

“Hả! Ngọc ca, anh thật mạnh mẽ quá!” Diệu Tây hưng phấn kêu lên. Người ta nói không sợ không có hàng tốt, chỉ sợ hàng không bằng hàng thôi. Bây giờ cậu nhỏ của Phương Minh Ngọc so với Lang vương thì to và dài hơn, hơn nữa lại khiến cô dễ dàng đạt được khoái cảm.

“Có đúng không? Anh so với Lang vương, ai lợi hại hơn ai?” Phương Minh Ngọc nghe được câu khen ngợi của Diệu Tây, hắn cũng càng trở nên hưng phấn. Hắn biết Diệu Tây thường ngủ với Lang vương nên mới hỏi như vậy.

“Làm… thì tất nhiên là Ngọc ca lợi hại hơn nhiều rồi!” Phương Minh Ngọc đang ấn sâu vào bên trong khiến Diệu Tây nói cũng không thành câu. Mà Phương Minh Ngọc cũng đúng là mạnh mẽ thật, lần nào cũng vào được chỗ sâu nhất của Diệu Tây.

“Ha ha, đương nhiên là vậy, cái lão già kia làm sao có thể so với tôi được chứ!” Phương Minh Ngọc vừa cao hứng nói, vừa tiếp tục kéo cao chân Diệu Tây lên.

Phương Minh Ngọc làm như vậy không lâu, liền bảo Diệu Tây bỏ chân xuống, sau đó lại kéo chân bên kia lên rồi tiếp tục tiến hành.

“Ngọc ca, tôi thích quá! Anh đổi tư thế làm bên trong tôi cũng thay đổi cảm giác, khoái cảm cũng thay đổi theo!” Diệu Tây nhỏ giọng kêu lên. Nếu như đây không phải là khách sạn thì có lẽ cô đã kêu lên thật to để biểu đạt sự hưng phấn của mình rồi.

“Tất nhiên là vậy rồi, đây chính là kinh nghiệm thực chiến của anh đúc rút được. Diệu Tây, em ngàn vạn lần không được kêu quá lớn đó biết không?” Phương Minh Ngọc biết Diệu Tây vô cùng hưng phấn kêu lên không dứt nên hắn mới nhắc nhở cô.

Diệu Tây cắn răng, lắc đầu nói: “Ngọc ca, anh… anh yên tâm đi, tôi, tôi sẽ không kêu, tôi…” Diệu Tây còn muốn nói, nhưng bị Phương Minh Ngọc khiến cho nói không ra lời nữa.

Hai người làm ở tư thế đó một lúc, sau đó Phương Minh Ngọc nói với Diệu Tây: “Diệu Tây, em hãy ôm chặt cổ anh, chúng ta cùng thử một kiểu kích thích khác nhé!”

Nghe Phương Minh Ngọc nói như vậy, Diệu Tây vội vàng ôm chặt cổ hắn.

Phương Minh Ngọc thấy Diệu Tây đã chuẩn bị xong, rồi hắn vận nội lực, một tay kia ôm lấy Diệu Tây, một tay khác đặt vào bắp đùi cô kéo lên. Lúc này hai đùi Diệu Tây đều bị Phương Minh Ngọc kéo lên, mà hai đùi cô cũng tự nhiên vòng chặt vào thắt lưng hắn.

“Nào, chúng ta cùng vận động nào!” Phương Minh Ngọc vui sướng kêu lên. Hắn nắm chặt lấy hai chân của Diệu Tây, sau đó không ngừng kéo đẩy.

Mặc dù Diệu Tây biết Phương Minh Ngọc dùng tới nội lực nhưng cô vẫn sợ mình bị ngã xuống nên cố gắng ôm chặt cổ hắn, khiến cho cậu nhỏ của Phương Minh Ngọc càng được thể xông sâu vào bên trong cô.

Một lát sau, những động tác kích thích mạnh mẽ như vậy khiến Diệu Tây bắt đầu rên rỉ: “Ngọc ca, thích, thích quá đi. Tốt, cứ như vậy, nhanh lên một chút, mạnh hơn một chút.” Diệu Tây hưng phấn kêu lên, nhưng cô cũng không dám kêu quá to, chỉ cố kìm nén cảm xúc, khổ sở kêu lên.

“Diệu Tây, chúng ta cùng nhau vui sướng nhé!” Vừa nói, Phương Minh Ngọc lại tiếp tục lôi kéo hai chân Diệu Tây rồi dùng sức thực hiện động tác mạnh hơn.

“Hả!” Phương Minh Ngọc cùng Diệu Tây hưng phấn kêu lên. Bây giờ Diệu Tây khoan khoái dựa vào lòng Phương Minh Ngọc, mãn nguyện cười. Phương Minh Ngọc cũng thỏa mãn từ từ buông Diệu Tây xuống rồi kéo cô lên giường ôm vào lòng.

“Ngọc ca, anh thật mạnh mẽ.” Diệu Tây thỏa mãn nói.

Phương Minh Ngọc cao hứng nói: “Anh không mạnh mẽ như vậy sao có thể thỏa mãn được em?”

“Ngọc ca, nhờ có anh giúp em, nếu làm như Lang vương có lẽ em cũng đến chết mất. Hắn luôn tưởng mình rất giỏi trong lĩnh vực này vì đã từng học qua kỹ năng phòng the. Già rồi dù sao cũng kém hơn một chút.” Diệu Tây tỏ ra bực bội khi nói về Lang vương. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chờ đón hắn, còn để cậu nhỏ của hắn chơi đùa trong miệng, vậy mà hắn khiến cô mất hết hứng thú, toàn thân khó chịu vì chưa được thỏa mãn.

Phương Minh Ngọc vỗ vỗ mông Diệu Tây nói: “Diệu Tây, nếu như Lang vương chưa đủ với em thì em cứ vụng trộm mà tới tìm anh.”

“Ngọc ca, đấy là chính anh nói đấy nhé.” Diệu Tây cao hứng nói.

“Tất nhiên, ai bảo anh thích em chứ. Nếu như anh mà vẫn chưa đủ cho em thì ai mới thỏa mãn được em đây? Hơn nữa, em làm vậy với anh cũng đã đủ tủi thân cho em lắm rồi.” Phương Minh Ngọc giả bộ thương tâm nói.

Diệu Tây lắc đầu nói: “Ngọc ca, em không thấy tủi thân, nếu có thể làm cho anh cao hứng, em cũng không sợ gì cả.” Diệu Tây lộ vẻ mặt kiên cường.

“Nha đầu ngốc, anh mà không chịu thì em chết hả?” Phương Minh Ngọc gắt gao nói với Diệu Tây. Mới vừa rồi hai người thực hiện tất cả những hành động kịch liệt, trên người bọn họ đều toát hết mồ hôi.

“Ngọc ca, không còn chuyện gì nữa thì em phải về.” Diệu Tây lưu luyến nói.

“Ôi, Diệu Tây, anh không nỡ để em đi đâu!” Phương Minh Ngọc vừa đi theo từng bước chân của Diệu Tây vừa nói.

“Em cũng vậy!” Diệu Tây nói: “Chỉ cần Ngọc ca giữ kín chuyện này thì sau này chúng ta có thể ở bên nhau.”

“Đúng vậy, cho nên nhất định em phải hết sức giúp anh, vì sau này chúng ta sẽ ở cùng một chiến tuyến.” Phương Minh Ngọc gật đầu, nói tiếp: “Được rồi, Diệu Tây, trong thời gian này anh phát hiện ra một chuyện mới.”

“Chuyện gì vậy?” Diệu Tây hỏi Phương Minh Ngọc.

Phương Minh Ngọc nhỏ giọng nói: “Trước kia anh cứ tưởng Lạp Đạt Hoạt Phật không gần phụ nữ, nhưng bây giờ anh mới phát hiện ra Lạp Đạt kỳ thực cũng rất háo sắc, chỉ là không lộ liễu như Lang vương thôi. Diệu Tây, em hiểu ý anh chứ?”

“Em đã hiểu, em sẽ tìm cơ hội dụ dỗ Lạp Đạt Hoạt Phật.” Diệu Tây gật đầu nói. Trong lòng cô cũng có chút hưng phấn, dù sao trong tư tưởng người Tây bộ sùng bái địa vị của Lạt Ma. Bây giờ cô nghĩ đến việc chính mình có thể cùng Lạt Ma làm mấy chuyện này, trong lòng có cảm giác vinh dự đặc biệt.

Nếu như đây là lần đầu tiên thì chắc chắn Diệu Tây không dám nghĩ đến những chuyện như vậy. Nhưng bây giờ, Phương Minh Ngọc đã huấn luyện cô trở thành một người phụ nữ không tầm thường, chỉ cần Phương Minh Ngọc luôn đứng sau cô, là chỗ dựa vững chắc cho cô thì chuyện gì cô cũng dám làm.

“Tốt, đến lúc đó anh sẽ cố gắng tạo cơ hội tốt cho em. Nhưng em cũng phải cố gắng nắm lấy cơ hội khi nó đến. Trước mặt Lạp Đạt, em phải cố gắng khiến hắn chú ý đến em. Chỉ cần hắn sủng ái em thì sau này em có thể nắm giữ được Hồng Lạt Ma Giáo, tương lai chúng ta nắm giữ Hoàng Lạt Ma Giáo sẽ không còn xa nữa.” Phương Minh Ngọc cười bí ẩn.

“Thôi em đi trước đây Ngọc ca.” Mặc quần áo xong, Diệu Tây hôn lên má Phương Minh Ngọc một cái rồi len lén đi ra khỏi cửa. Bởi vì Phương Minh Ngọc muốn đào tạo Diệu Tây, nên khi cô học võ công cũng đã dạy cho cô một chút căn bản, rồi cũng để một vài chuyên gia cấp cao về gián điệp đào tạo cho cô. Bởi vậy, bây giờ Diệu Tây đã không khác gì một gián điệp.

Một nữ gián điệp thật có nhiều điểm tốt. Chính Phương Minh Ngọc cũng không thể đem chính thân thể mình ra làm phương tiện để đạt được mục đích, Diệu Tây là người phù hợp nhất, và cũng là biện pháp hữu hiệu nhất. Cho nên Phương Minh Ngọc mới nghĩ đến việc dùng Diệu Tây để dò xét tin tức của Hồng Lạt Ma Giáo. Nếu như không có cô, hắn biết hắn không có khả năng biết nhiều tin tức của Hồng Lạt Ma Giáo.

Mà Diệu Tây cũng không phải chỉ qua lại với một mình Lang vương, ít nhất cô cũng qua lại với vài đệ tử của Hồng Lạt Ma Giáo. Điều này khiến Diệu Tây nắm bắt rất chuẩn xác và nhanh chóng tâm tư tình cảm của các thành viên Hồng Lạt Ma Giáo. Bây giờ Phương Minh Ngọc cũng càng ngày càng thích Diệu Tây, cảm thấy cô là một quân cờ rất tốt, đặc biệt là trong lĩnh vực dò hỏi tình báo, nên hắn lại càng như cá gặp nước.

Đàn ông đều có một bệnh chung, đó là luôn có xu hướng muốn lên giường với người phụ nữ thể hiện kỹ năng của bản thân, không phải để họ nói cho điều gì. Nếu như người phụ nữ bên cạnh hắn mà có ham muốn thì điều đó càng dễ dàng hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!