Từ buổi tối xảy ra sự kiện kẻ địch đánh lén, Trần Thiên Minh cùng bọn Lâm Quốc thay nhau canh giữ bên cạnh Ngật Tang Đại Kiệt, để tránh kẻ địch một lần nữa xâm phạm. Nhưng bọn Hổ Vương bị Trần Thiên Minh đánh một lần, cũng không dám tới nữa, vì vậy những buổi tối sau đó cũng tương đối an toàn, không có chuyện gì xảy ra.
Sau khi Ngật Tang Đại Kiệt rời khỏi giường, liền đến ngay bên cạnh Trần Thiên Minh nói: “Trần tiên sinh, tối qua là nhờ có các anh, không thì…”
“Đừng khách khí, đây là trách nhiệm của chúng tôi.” Trần Thiên Minh mỉm cười rồi lắc đầu nói.
“Tối hôm qua sáu kẻ địch, sáu người, đều là sáu cao thủ. Nếu không nhờ có các anh, e rằng lần này tôi khó thoát khỏi. Xem ra, Lạp Đạt đã rất biết nắm bắt thời cơ, muốn dồn tôi vào chỗ chết đây mà.” Ngật Tang Đại Kiệt khẽ thở dài.
Trần Thiên Minh ngẫm nghĩ, vuốt cằm nói: “Hoạt Phật, nếu tối qua không có chúng tôi, các cao thủ ở đây cũng sẽ ngăn cản bọn chúng. Hơn nữa, tôi có một cảm giác rất kỳ quái, chính là khi chúng tôi chuẩn bị tiêu diệt sáu cao thủ đó thì đột nhiên có một người phóng ra một làn khói độc. Mặc dù tôi không nhìn thấy mặt người này, nhưng đoán là một đệ tử trong môn giáo của ngài.”
Ngật Tang Đại Kiệt trầm tư nói: “Chuyện này tối qua Hồ Minh cũng có bẩm báo với tôi. Tôi đã rất buồn bực, nhưng cũng khẳng định rằng trong giáo hội chúng tôi có nội gián, mà tôi nghĩ có ba đệ tử có thể có chút liên quan.”
“Hoạt Phật, nói như vậy thì ngài đang trong tình cảnh hết sức nguy hiểm. Nội gián giống như một người bình tĩnh ngắm bắn, khi thời cơ đến là có thể nổ súng.” Trần Thiên Minh có chút lo lắng. Sự việc xảy ra tối hôm qua chứng tỏ trong Hoàng Giáo nhất định có nội gián. Nếu không bắt được kẻ đó thì rất có thể trong thời điểm quan trọng hắn sẽ tấn công từ phía sau mọi người.
“Ôi, xem ra tôi đã sai lầm rồi, nhưng đệ tử này tôi cũng không biết là ai?” Ngật Tang Đại Kiệt nói.
“Vậy ngài phải cẩn thận một chút, kể cả Hồ Minh và Ba Tang cũng phải đề phòng. Chừng nào nội gián chưa bị tìm ra, ngài phải cảnh giác cao độ, đừng để ba anh em chúng tôi rời khỏi ngài. Ngài càng tưởng rằng không có kẻ nào trong hội bán đứng thì rất có thể hắn đã bán đứng ngài rồi.” Trần Thiên Minh nói với Ngật Tang Đại Kiệt.
Ngật Tang Đại Kiệt gật đầu nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ cẩn thận.”
Lúc này, từ ngoài cửa đi vào một Lạt Ma chừng sáu mươi tuổi, mặt mày xanh xao, vàng vọt, vóc người nhỏ nhắn, gầy gò. Hắn đi đến bên cạnh Ngật Tang Đại Kiệt, nhỏ giọng nói: “Hoạt Phật, đã đến lúc ngài đi giảng kinh.” Nói xong, hắn len lén liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh, hình như có vẻ ngạc nhiên vì chưa bao giờ gặp qua Trần Thiên Minh.
“Trần tiên sinh, đây là đệ tử Ba Tang của tôi. Ba Tang, đây là bạn của tôi, Trần tiên sinh. Bởi vì bây giờ tôi đang trong hoàn cảnh nguy hiểm nên tôi mời anh ấy cùng một vài thuộc hạ của anh ấy đến đây giúp tôi.” Ngật Tang Đại Kiệt thấy ánh mắt kỳ quái của Ba Tang đang nhìn chăm chăm vào Trần Thiên Minh, hắn liền giới thiệu rõ với Ba Tang, bởi vì sớm muộn gì Ba Tang cũng sẽ biết thân phận của bọn Trần Thiên Minh.
“Ừm, như vậy thì thật tốt quá. Chuyện xảy ra tối hôm qua làm tôi sợ muốn chết, nhưng tôi cũng nghe Hồ Minh nói bên cạnh Hoạt Phật đã có người bảo vệ nên tôi cũng yên lòng. Người đó chính là Trần tiên sinh đây sao?” Ba Tang cao hứng nói.
Ngật Tang Đại Kiệt nói: “Đúng vậy, tối hôm qua may nhờ có Trần tiên sinh và mấy người kia.”
“Hoạt Phật, tối hôm qua mặc dù tôi phụ trách cảnh giới bên ngoài nhưng tôi nghe vài đệ tử nói có người phóng khói độc. Tôi đoán là trong Hoàng Giáo của chúng ta có nội gián, nếu không có nội gián xuất hiện thì mấy kẻ địch kia nhất định không thể trốn thoát.”
Ngật Tang Đại Kiệt gật đầu: “Đúng vậy, tôi cũng vừa nói chuyện với Trần tiên sinh. Nếu tối hôm qua mà không có người phóng khói độc thì mấy kẻ địch đó không thể chạy thoát. Ôi, nếu bắt được sáu tên địch đó thì sau này chúng ta sẽ không phải trong tình cảnh như này sao?”
“Vậy Hoạt Phật, ngài nhất định phải cẩn thận.” Ba Tang lo lắng nói.
“Được rồi, tôi sẽ cẩn thận. Thôi, anh cứ ra ngoài trước chờ tôi, lát nữa tôi ra sau.” Ngật Tang Đại Kiệt nói. Thấy Ba Tang đi ra ngoài, Ngật Tang Đại Kiệt liền quay sang phía Trần Thiên Minh nói: “Trần tiên sinh, tôi muốn đi giảng kinh. Anh bảo ba người của bọn Lâm Quốc đi theo tôi là được, còn anh thì cứ về nghỉ ngơi một chút đi!”
Trần Thiên Minh gật đầu, sau đó nhắn nhủ một số chuyện với bọn Lâm Quốc, rồi mới rời đi.
Trở lại khách sạn, Trần Thiên Minh nghe thấy Ngô Tổ Kiệt nói có người tên là Tôn Hoa đến tìm hắn. Vì vậy, hắn đến gõ cửa phòng 305. Một lát sau, cửa mở, Phương Minh Ngọc ra mở cửa.
“Tôn tiên sinh, tối qua anh tìm tôi sao?” Trần Thiên Minh hỏi.
Phương Minh Ngọc thấy Trần Thiên Minh thì sửng sốt một chút, sau đó hắn cười nói: “Sáng sớm tôi còn tưởng là ai chứ? Không ngờ là Trần tiên sinh. Đúng vậy, tối qua tôi định hỏi anh, hôm nay tôi đi lấy dược liệu trong thôn, anh có đi cùng không?”
Trần Thiên Minh lắc đầu nói: “Hôm nay tôi không muốn đi, anh cứ đi một mình đi! Cảm ơn anh nhé, Tôn tiên sinh, giờ tôi có việc phải đi trước đây.” Nói xong, Trần Thiên Minh từ biệt Phương Minh Ngọc quay về phòng mình.
Phương Minh Ngọc thấy Trần Thiên Minh rời đi hẳn, hắn âm thầm cắn răng. Có thể nói bây giờ nếu có thể, hắn chỉ muốn cho Trần Thiên Minh một chưởng rồi giết chết luôn. Nhưng hắn biết rằng so với Trần Thiên Minh thì võ công của hắn còn thua xa nên không dám lỗ mãng.
Khi Trần Thiên Minh trở lại phòng của mình cách đó không xa, Thản Tạp cũng đến. Hắn nói với Trần Thiên Minh: “Trần tiên sinh, thật là vô duyên quá, tối hôm qua chúng tôi mải nói chuyện trong phòng nên đã đến chậm.”
“Không có chuyện gì đâu, dù sao bây giờ cũng còn sớm. Thản Tạp, ở Hoàng Giáo của các anh đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Thiên Minh cố ý hỏi thăm.
“Ngày hôm qua có người muốn giết Hoạt Phật Ngật Tang Đại Kiệt, chúng tôi cũng đã đánh lùi được bọn họ khá tốt.” Thản Tạp nói.
“Vậy bắt được hung thủ chưa?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Chưa.” Thản Tạp lắc đầu.
“Ôi, bây giờ con người thật sự càng ngày càng quá đáng, ngay đến cả Hoạt Phật mà cũng dám giết.” Trần Thiên Minh khẽ thở dài.
Thản Tạp nghe Trần Thiên Minh nói như vậy hình như cũng vô cùng tức giận, nói thêm: “Thật quá đáng, những người này thật là to gan lớn mật, ngay cả Hoạt Phật của chúng ta cũng dám giết. Nếu tôi mà bắt được bọn chúng nhất định giết không tha.”
“Chẳng lẽ không có chút đầu mối gì sao?” Trần Thiên Minh lại cố ý hỏi Thản Tạp.
Thản Tạp liền nói: “Chúng tôi cũng có phán đoán.” Nói tới đây, Thản Tạp đột nhiên cảm thấy không nên nói như vậy với Trần Thiên Minh. Cho dù Trần Thiên Minh là bạn bè với hội Hoàng Lạt Ma Giáo, nhưng đó cũng là chuyện nội bộ, không thể nói cho Trần Thiên Minh. Vì vậy, hắn không nói gì thêm nữa.
“Là ai?” Trần Thiên Minh thấy Thản Tạp không nói gì nên cũng không hỏi thêm nữa.
“Trần tiên sinh, đây là chuyện trong môn giáo của chúng tôi, anh không thể biết được.” Thản Tạp lắc đầu cự tuyệt.
Trần Thiên Minh cố tình tỏ ra ngạc nhiên nói: “Thản Tạp, các anh có nhiều người như vậy, tại sao ngay cả thích khách cũng không bắt được?”
Thản Tạp suy nghĩ một chút, cảm thấy câu hỏi đó của Trần Thiên Minh cũng không có gì đáng ngại nên trả lời: “Bọn họ rất thông thuộc địa hình Hoàng Giáo của chúng tôi. Tôi có nghe mấy đệ tử gác đêm nói rằng những người đó toàn đi những đường mà chúng tôi vừa tuần tra qua, dường như họ rất quen thuộc với chúng tôi.”
“Nói như vậy là bên trong Hoàng Giáo của các anh có nội gián?” Trần Thiên Minh nói.
Thản Tạp nhìn ra cửa, rồi nhỏ giọng nói: “Trần tiên sinh, tôi thấy anh cũng là bạn bè với Hoàng Giáo của chúng tôi, tôi cũng không giấu anh nữa. Mấy đệ tử có quan hệ tốt với tôi đều nói rằng, kẻ địch lần này nhất định biết rõ tình hình bên trong Hoàng Giáo của chúng tôi, lại còn có một người mặc đồ đen từ trong Hoàng Giáo chạy ra cứu nguy cho bọn chúng, nếu không thì bọn chúng cũng không thể thoát được.”
“Trời ạ! Như vậy thì thật đáng sợ. Thản Tạp, vậy việc kinh doanh của chúng ta có thể gặp nguy hiểm không?” Trần Thiên Minh hỏi Thản Tạp.
“Không sao đâu,” Thản Tạp xua tay nói, “thích khách này cũng không phải nhằm vào các anh, bọn chúng chỉ nhằm vào chúng tôi. Ba người đệ tử bên cạnh Ngật Tang Đại Kiệt đã bị thích khách giết chết. Ở Tây Bộ này, chuyện đó đã không còn là bí mật nữa, tất cả mọi người đều biết cả.” Thản Tạp có vẻ lo lắng, nếu tình hình cứ như thế này thì tính mạng của Hoạt Phật ngày càng nguy hiểm.
“Chúng tôi không có nguy hiểm gì là tốt rồi, nhưng các anh cũng phải cẩn thận đấy.” Trần Thiên Minh cố ý đưa tay đập vào ngực mình, thở phào nhẹ nhõm nói.
Thản Tạp nhìn Trần Thiên Minh nói: “Trần tiên sinh, hôm nay chúng ta có phải vào trong thôn mua hàng không?”
“Hôm nay chúng ta hãy nghỉ ngơi đi, tôi muốn đi tham quan chùa chiền nơi này một chút, muốn được tận mắt chiêm ngưỡng toàn bộ vẻ đẹp của Lạt Ma Giáo một lần.”
“Vậy cũng được, đây là lần đầu tiên anh đến Lạt Ma Giáo, không đi tham quan danh lam thắng cảnh ở đây thì cũng rất đáng tiếc.” Thản Tạp gật đầu nói.
Vì vậy, Thản Tạp đưa Trần Thiên Minh và mấy thuộc hạ của hắn đi tham quan một số chùa chiền nổi tiếng của Hoàng Lạt Ma Giáo, xem hết rồi lại đi tham quan Hồng Lạt Ma Giáo. Bởi vì bây giờ Thản Tạp với tư cách hướng dẫn viên dẫn du khách đi tham quan nên mấy đệ tử của Hồng Lạt Ma Giáo cũng không vặn hỏi gì nhiều, chỉ đơn giản là hỏi một số thông tin về lai lịch của bọn họ mà thôi.
“Thản Tạp, việc phân chia lợi nhuận của Lạt Ma Giáo của các anh tính như thế nào?” Trần Thiên Minh hỏi Thản Tạp.
“Ôi, giải thích chuyện này thì dài lắm. Trước kia, chúng tôi chỉ có Lạt Ma Giáo thì không có việc phân chia lợi nhuận. Nhưng bởi vì từ tổ tiên của chúng tôi đã có thời chia làm vài giáo phái, chủ yếu vẫn là hai giáo Hồng, Hoàng.” Thản Tạp nói.
“Tại sao không hợp nhất hai giáo vào với nhau?”
Thản Tạp cười khổ nói: “Về mặt này có rất nhiều nguyên nhân, tôi nhất thời cũng không hiểu rõ.”
Sau khi Trần Thiên Minh cùng mấy người thuộc hạ vào Hồng Giáo, cũng chụp được một vài bức ảnh. Đáng tiếc là có một số phong cảnh không được chụp, nếu muốn chụp thì phải mất tiền.
Ra khỏi Hồng Giáo, Trần Thiên Minh ngẩng đầu nhìn lại ngôi chùa của Hồng Giáo một lần nữa, rồi lại xem chùa của Hoàng Giáo. Hắn có cảm giác kiến trúc của hai giáo này đều có một đặc điểm chung. Đột nhiên, ánh mắt Trần Thiên Minh chợt sáng lên. Hắn nhìn thấy không gian ở phía sau giữa hai giáo phái có một tòa kiến trúc thành, tất nhiên là không giống như chùa chiền.
“Thản Tạp, tòa thành màu trắng kia là gì? Nó thuộc về Hoàng Giáo hay là Hồng Giáo? Sao trông không giống một ngôi chùa vậy nhỉ, chẳng lẽ là một khách sạn?” Trần Thiên Minh chỉ vào tòa thành màu trắng hỏi Thản Tạp.
Thản Tạp nhìn thoáng qua tòa thành màu trắng, vừa cười vừa nói: “Đó là Thần Đường, nó không thuộc về Hoàng Giáo của chúng tôi, cũng không thuộc kiến trúc của Hồng Giáo, nó thuộc về Lạt Ma Giáo!”
“Nó thuộc về Lạt Ma Giáo là sao?” Trần Thiên Minh nghi hoặc hỏi lại. Không phải bây giờ Lạt Ma Giáo không thống nhất sao? Như vậy sao tòa Thần Đường màu trắng kia lại là của Lạt Ma Giáo được?
“Đúng vậy, Trần tiên sinh, anh nhất định sẽ rất ngạc nhiên. Mới tới đây ai cũng ngạc nhiên với Thần Đường này cả,” Thản Tạp cười nói.
Trần Thiên Minh có vẻ hứng thú khi Thản Tạp nói về Thần Đường, hắn cao hứng quay sang nói với Thản Tạp: “Thản Tạp, chúng ta cùng vào Thần Đường tham quan một chút đi.”
Thản Tạp nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy vội vàng lắc đầu nói: “Không được, Trần tiên sinh, đó là thánh địa của Lạt Ma Giáo của chúng tôi. Bất luận kẻ nào không được phép đi vào Thần Đường thì không thể vào được đó.”
“Có chuyện như vậy sao? Thần Đường này thần bí như vậy cơ à?” Trần Thiên Minh càng thêm tò mò.
“Đúng vậy, bên trong đó còn có Thánh Nữ của Lạt Ma Giáo của chúng tôi. Địa vị của ngài đối với chúng tôi còn cao hơn cả Hoạt Phật nữa đấy.” Thản Tạp nói.
“Vậy đó có phải người trông coi toàn bộ Lạt Ma Giáo không?” Trần Thiên Minh nói.
Thản Tạp xua tay nói: “Tôi chỉ nói đến địa vị thôi. Thánh Nữ trong lòng của chúng tôi đó là một vị thánh, không cho phép kẻ nào xâm phạm. Vả lại, bất kể Lạt Ma Giáo có xảy ra chuyện gì thì Thánh Nữ cũng chính là sứ giả của thần linh, là đại diện của Lạt Ma Giáo của chúng tôi giao tiếp với thần linh.” Lúc này, vẻ mặt của Thản Tạp trở nên thành kính, hình như Thánh Nữ trong lòng hắn là một vị thần không thể xâm phạm.