Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 57: CHƯƠNG 57: TIỂU HỒNG LẠI TỚI

Sau hai tiết học nữa, Trần Thiên Minh vừa tan lớp liền trở về phòng, ngã vật lên giường không nhúc nhích. Xem ra cần phải tìm một mối quan hệ để giúp công việc này dễ thở hơn mới được, nếu cứ chạy qua chạy lại hai bên liên tục như thế này, thân thể chắc sẽ không chịu nổi mất.

“Thầy Trần, thầy có nhà không?” bên ngoài có tiếng một học sinh sốt ruột gọi.

Hắn liền hỏi: “Ai đấy? Vào đi.”

“Thầy Trần, Tiểu Hồng bị đau bụng, mới bị xỉu trong phòng học,” Tiểu Linh dìu Tiểu Hồng vào phòng hắn.

“Cái gì? Tiểu Hồng ngất xỉu?” Nghe vậy, hắn vội chạy tới.

“Bạn ấy tỉnh lại rồi, bạn ấy nhờ em đưa tới chỗ thầy uống nước,” Tiểu Linh chậm rãi đỡ Tiểu Hồng xuống ghế, hôm nay nhìn cô bé vô cùng tiều tụy.

“Tiểu Hồng, bình thường thân thể em tốt lắm cơ mà, sao hôm nay lại có thể đau bụng tới ngất xỉu?” Trần Thiên Minh cảm thấy có chút kỳ lạ, bình thường Tiểu Hồng rất khỏe mạnh, làm sao có thể đau bụng đến xỉu, yếu đuối, mong manh như thế chứ.

“Thầy Trần, thầy không biết đâu, mấy ngày nay Tiểu Hồng đều không được ăn thịt, cứ thế mãi, thân thể làm sao chịu được?” Tiểu Linh nói ra lo lắng của mình, cô bé chính là bạn tốt của Tiểu Hồng, biết rất nhiều về bạn mình.

“Tiểu Linh!” Tiểu Hồng cắt lời cô bé, “Mình không việc gì đâu, bạn cứ về lớp trước đi. Mình uống nước xong liền trở về, xin phép hộ mình nhé.”

“Ừ, thế cũng được, mình đi trước nhé.” Tiểu Linh thấy thầy giáo cũng có mặt ở đây, Tiểu Hồng cho dù có vấn đề gì cũng không đáng lo, cho nên yên tâm về lớp.

“Tiểu Hồng, em sao rồi, tối hôm qua ăn bậy gì sao?” Trần Thiên Minh lấy đường cho vào nước ấm, nước đường có thể bổ sung chút năng lượng, đối với người bị xỉu cũng có chút công dụng đặc thù. Hắn còn lấy trong ngăn tủ cả một lọ thuốc, đưa tới trước mặt cô bé.

Tiểu Hồng nhận ly nước, mặt có chút hồng, rồi trả lại thuốc cho hắn, “Anh, em uống nước là được, thuốc này không uống đâu.”

“Bị bệnh mà không uống thuốc thì sao mà khỏi được?” Hắn lại đẩy lọ thuốc về phía cô bé, “Cô bé này vẫn không nghe lời, bệnh rồi mà vẫn còn ương bướng.”

“Em, em không bị bệnh, không uống thuốc đâu,” cô bé khẩn cấp đến độ nắm chặt tay, khuôn mặt cũng đỏ lên.

“Không nói nữa, mau uống đi, không thì anh giận đó!” Thấy cô bé không chịu uống, hắn cũng trở nên gấp gáp, ấn một viên thuốc vào miệng cô bé.

“Anh, anh à, em, em đau bụng là bởi vì, vì cái kia, cái kia… tới mà!” Cô bé nói xong liền xấu hổ cúi đầu, dường như còn muốn vùi cả mặt vào ngực.

“Trời đất!” Trần Thiên Minh ôm đầu thầm nghĩ, “Mình cũng thật là ngốc, con gái không phải mỗi tháng đều có mấy ngày không thoải mái sao? Thảo nào vừa rồi Tiểu Hồng lại có sắc mặt lạ lùng, mình vừa rồi cũng quá sốt ruột, không nhìn ra, thật sự là ngốc mà.”

“Uống nước nữa không? Anh rót cho em ly nữa nhé?” Hắn cầm cái ly cô bé đã uống hết hỏi. Hắn hơi ngượng khi nghe đến chuyện riêng tư của con gái. Đó chính là chuyện xấu hổ của phụ nữ, hơn nữa lại do học trò của mình nói ra thì càng xấu hổ hơn.

Cô bé gật gật đầu, mặt đỏ như cà chua, vô cùng đáng yêu.

Hắn liền làm thêm một ly nước đường cho cô bé.

“Tiểu Hồng, vừa rồi Tiểu Linh nói gần đây em không ăn thịt, sao lại như thế?” Nhớ tới những lời Tiểu Linh vừa nói, hắn có chút nghi hoặc.

“Anh đừng nghe nó nói bậy, em không thích ăn thịt mà!” Cô bé thật hận không thể mắng Tiểu Linh được, sao lại nói với thầy chứ, thật là…

“Tiểu Hồng, em xem mặt em đỏ chưa kìa, trẻ con không được nói dối, mau nói ra cho anh!” Hắn liền vạch trần sự thật.

“Không, em không nói dối mà,” Tiểu Hồng lại lắc lắc đầu, tay nắm chặt vạt áo.

“Tiểu Hồng, em không còn coi anh là đại ca nữa à, sao lại giấu anh, lại còn nói dối nữa… Chà, xem ra cái chức đại ca này anh không làm được nữa rồi!” Hắn thấy cô bé không chịu thừa nhận liền phát cáu.

“Anh, anh đừng giận mà!” Thấy hắn phát cáu, cô bé liền kêu lên, “Em, em gần đây rất ít ăn thịt.”

“Tại sao vậy? Nói cho anh biết đi.” Hắn thấy Tiểu Hồng nhượng bộ, liền tiếp tục thúc đẩy, để cô bé nói ra chân tướng.

“Em, nhà của em không có tiền.” Cô bé vừa nói xong hai mắt liền đỏ lên.

Thấy cô bé khóc, hắn vội an ủi, “Cha em ở trên trấn có một cửa hàng phải không? Kinh tế sao lại khó khăn được?” Mặc dù gia đình cô bé không phải giàu có, nhưng cũng không thể đến nỗi thịt cũng không có mà ăn.

“Cha em năm trước mê cờ bạc, mọi thứ có giá trị trong nhà đều đã bán hết. Mẹ vì giận quá nên đã về nhà bà ngoại ở, em có cơm ăn cũng là tốt lắm rồi.” Ngay cả học phí kỳ sau của cô bé cũng không có tiền đóng, cứ nghĩ tới việc hết học kỳ này là phải nghỉ học, cô bé liền khóc lên.

“Hóa ra cha em lại mê cờ bạc.” Bây giờ hắn mới biết rõ nguyên nhân tại sao cô bé không có đồ ăn. Lấy từ trong bóp 200 đồng, hắn nói, “Tiểu Hồng, em cầm lấy đi, dùng hết thì lại hỏi anh nhé. Em bây giờ đang tuổi lớn, ăn uống không đủ thì làm sao mà khỏe được, chất dinh dưỡng còn không đủ để nuôi cơ thể nữa. Với lại, sắp tới đợt kiểm tra học kỳ rồi.”

“Không, em không lấy đâu!” Cô bé lắc đầu. Nhà mình có vấn đề, nói ra thật xấu hổ, bây giờ sao dám cầm tiền chứ.

“Cầm đi, nghe lời anh, đại ca là phải giúp đỡ em gái chứ, em thấy có đúng không?” Hắn liền cương quyết nhét tiền vào tay cô bé.

“Anh, sao em có thể cầm tiền của anh được chứ?” Mặt cô bé vốn đã hồng, nay càng hồng thêm.

“Ngoan, cầm đi. Nếu không thì coi như anh cho em mượn, em về sau đi làm có tiền rồi trả lại cho anh, được không? Nhớ là sau này nhất định phải trả đó!” Chuyện sau này thì ai mà biết được, chờ tới lúc cô bé đi làm thì không biết đến bao giờ nữa, chẳng qua, nếu không nói như vậy thì cô bé sẽ không lấy.

“Em, em sẽ sớm trả lại cho anh,” cô bé gật gật đầu nói. “Anh, khi nào em đi làm có tiền sẽ trả lại anh gấp đôi!” Đôi mắt cô bé ánh lên nét kiên định.

“Tốt lắm, em cầm lấy tiền đi, dùng hết rồi lại nói với anh. Nhớ phải chú ý đến thân thể, đừng cho cha biết về số tiền này.” Thấy cô bé chịu nhận, hắn vô cùng vui mừng.

“Tiểu Hồng, bụng em còn đau không?” Hắn quan tâm hỏi, đây cũng là vấn đề nhạy cảm, ngay cả mặt hắn cũng đỏ lên.

“Không có, bây giờ tốt rồi, không thấy đau nữa,” Tiểu Hồng ấp a ấp úng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ. “Anh, anh thật là tốt với em, sau này em sẽ báo đáp anh thật tốt!” Mặt cô bé càng hồng hơn.

Trần Thiên Minh liền bị bộ dạng đỏ ửng mê người của cô bé hấp dẫn. Nhìn thấy ngực nhỏ của cô bé, hắn thầm muốn chạm vào một cái, “Đồ ngốc, anh không tốt với em thì tốt với ai?”

“Anh, anh thật tốt!” Tiểu Hồng kích động mà nhào vào lòng hắn, hai tay ôm chặt cổ.

“Em…” Trần Thiên Minh không biết phải làm sao, hai tay đặt ở đâu cho tốt. Ở trên lưng, hay ở mông? Hay là…

“Tiểu… Tiểu Hồng à!” Hắn nhẹ nhàng gọi, cửa phòng mình đâu có đóng, nếu như có giáo viên khác chứng kiến, sợ nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội được. Hắn rụt tay lại, nhẹ nhàng thúc Tiểu Hồng, muốn đẩy cô bé ra.

“Đừng… Anh.” Thân thể cô bé chợt run rẩy, bàn tay ôm cổ hắn trở nên vô lực, như muốn ngã xuống.

“Ôi trời ơi!” Hắn kêu to trong lòng. Mới vừa rồi cô bé lao vào hắn, căn bản không thể thấy rõ. Bây giờ mới phát hiện, hắn vừa rồi đẩy Tiểu Hồng, Tiểu Hồng tuy còn nhỏ, nhưng bộ ngực đã tròn trịa. Trách không được cảm giác mềm mại, mình còn tưởng thân thể cô bé mềm mại chứ! Bây giờ càng giải thích càng hiểu nhầm, phải làm sao đây?

Chẳng qua, phải nói, cái loại này tuy… nho nhỏ mà cảm giác thật là thoải mái, so với những người phụ nữ khác cũng khác biệt. Tóm lại một câu, “sướng!”

Hắn bây giờ thật muốn có cái lỗ để chui xuống đất. Bởi vì, trước mặt mình chính là cô học trò mới chỉ 16 tuổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!