“Reng reng reng,” Trần Thiên Minh cầm điện thoại lên, thấy số liền trả lời, “Alo.”
“Đại ca, mọi việc đã được an bài, đêm nay có thể hành động,” Lâm Quốc ở bên kia cao hứng nói.
“Tốt, đêm nay liền hành động. Tằng Phó Cục trưởng nói rằng Cục đã tiến hành điều tra Chị Yến, sẽ sớm có kết luận, tình hình vô cùng bất lợi, chúng ta nên ra tay thôi,” hắn gật đầu, xem ra đã đến lúc hành động rồi.
“Tốt lắm, Đại ca, tám giờ tối nay gặp,” Lâm Quốc nói xong liền cúp máy.
“Số Hai, Số Hai, đây là Số Một, đây là Số Một, nghe rõ trả lời, nghe rõ trả lời,” Lâm Quốc đang ngồi cạnh xe bánh mì, cầm bộ đàm gọi.
“Số Một, Số Hai đã nghe, Số Hai đã nghe,” Tiểu Tam ở bên kia đáp lại.
“Có... phát hiện mục tiêu không, có... phát hiện mục tiêu không?” Lâm Quốc tiếp tục gọi. Bọn họ hành động, làm cho Trần Thiên Minh cảm giác như chính mình là cảnh sát đang tham gia hoạt động lùng bắt.
“Phát hiện mục tiêu, phát hiện mục tiêu, mục tiêu vừa rời bệnh viện, mục tiêu vừa rời bệnh viện, xin chỉ thị, xin chỉ thị,” bộ đàm lại vang dội.
“Tiếp tục quan sát, tiếp tục quan sát, khi tới gần yêu cầu báo cáo, khi tới gần yêu cầu báo cáo,” nói xong hắn liền quăng bộ đàm lên đầu xe.
Xe dừng lại ngay góc đường đối diện, Trần Thiên Minh liền cùng Lâm Quốc nhảy xuống.
Đã tám giờ, màn đêm đen kịt bao trùm bầu trời. Lúc này trời chợt đổ mưa, cũng vì cơn mưa, trên phố vắng tanh không một bóng người. Vài cột đèn cũ nát, phát ra ánh sáng làm cho con đường thêm vẻ mông lung.
“Đại ca, hôm nay thật là cơ hội tốt để xuống tay,” Lâm Quốc đem tấm giấy kết hôn có chữ “Trăm năm hạnh phúc” áp vào biển số xe. “Em đã xem dự báo thời tiết, hôm nay sẽ mưa, quả nhiên bây giờ đường phố vắng tanh không một bóng người.”
“Tại sao lại dán bảng ‘Trăm năm hạnh phúc’? Có nhiều thứ khác để che mà,” Trần Thiên Minh biết Lâm Quốc sợ người khác nhìn thấy biển số, nhưng cũng đâu phải dùng đến cái đó chứ.
“Đại ca, dùng cái khác che sợ người ta nghi ngờ, chỉ cần dùng cái này người ta sẽ nghĩ mình chuẩn bị đón cô dâu,” Lâm Quốc nói rõ ý nghĩa của mình, xem ra hắn có thừa kinh nghiệm trong khoản này. “Đại ca, lên xe chờ thôi.”
Lâm Quốc quay ra đằng sau nói với Tiểu Tô, “Thứ anh dặn chuẩn bị em đã làm xong chưa?”
“Anh Quốc, mọi thứ đều tốt, anh xem,” Tiểu Tô đưa ra một chiếc túi, cái túi này rất lớn, một, hai người chui vào cũng không vấn đề gì.
“Tốt,” Lâm Quốc gật đầu, quay lại nói, “Đại ca, chúng ta ở đây, một lúc sau Tiểu Tam sẽ liên lạc.”
Trần Thiên Minh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì.
“Số Một, đây là Số Hai, Số Một, đây là Số Hai, mục tiêu đã tới, mục tiêu đã tới, ngay hướng mọi người đi tới, ngay hướng mọi người đi tới.” Tiếng Tiểu Tam chợt vang lên từ bộ đàm.
“Đại ca, bọn em đi xuống, anh ở đây đợi bọn em một chút. Tiểu Tô, Tiểu Hoàng theo anh,” Lâm Quốc mỗi người liền lấy một chiếc mặt nạ đội lên, nói vào bộ đàm: “Số Hai, động thủ, Số Hai, động thủ.” Vừa nói xong, cả ba liền kéo mở cửa xe, nhảy xuống.
Trần Thiên Minh liền ngồi vào vị trí lái xe, khởi động máy.
Chỉ một chốc sau, cửa xe bật mở, chỉ thấy bọn Lâm Quốc đang ôm mấy cái túi phóng lên. “Mau lên xe,” Lâm Quốc kêu lên.
Mấy người Tiểu Tô liền nhảy vào, đóng cửa. Trần Thiên Minh liền nhấn ga, chạy thẳng hướng ngoại ô.
“Mày tốt nhất nên ngoan ngoãn, nếu không tao một đao đâm chết,” Tiểu Tô hung hăng đấm hai cái vào chiếc túi.
Người bên trong đang liều mạng giãy giụa liền bất động. Lâm Quốc liền xếp vào sau xe, chỉ vào chiếc túi của Tiểu Tam nói: “Đặt nó xuống đây đi.”
Xe dừng lại tại một khu đất hoang, Lâm Quốc đưa một cái mặt nạ cho Trần Thiên Minh: “Đại ca, cái mặt nạ này của anh.”
Trần Thiên Minh liền tiếp lấy.
“Số Hai, Số Ba, đem hàng vào trong.” Lâm Quốc từ trên xe lấy ra đèn pin chuyên dụng, camera và một con dao đi rừng.
Tiểu Tam liền mở túi, bên trong chính là Từ Phượng Ngọc đang run rẩy vì sợ hãi.
“Các người định làm gì?” Từ Phượng Ngọc thét lên chói tai. Nhìn thấy mấy tên hung tợn che mặt, nàng sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn, khụy xuống, tê liệt ngay trên mặt đất.
“Mày mà hé răng một tiếng, tao chém chết không tha,” Lâm Quốc kề dao vào cổ nàng. “Tao cũng nói luôn đây chính là nơi bỏ hoang, cho dù có kêu khản cổ cũng không ai tới giúp đâu.”
“Tất cả tiền của tôi đều ở trong túi,” Từ Phượng Ngọc nhỏ giọng đáp, nàng tưởng rằng mình gặp phải bọn bắt cóc tống tiền.
“Mày nghĩ tao cần tiền sao?” Lâm Quốc hung ác nói, lưỡi dao lại dí sát vào cổ nàng hơn.
“Anh, các anh muốn cái gì?” Từ Phượng Ngọc giữ chặt áo, run rẩy, nàng tưởng đám người Trần Thiên Minh có ý đồ với thân thể mình.
“Số Hai, Số Ba, lột sạch quần áo nó ra.” Lâm Quốc ra lệnh cho Tiểu Tam và Tiểu Tô.
“Không, đừng mà,” nàng liều mạng giãy giụa, nàng đoán quả không sai, bọn bắt cóc đúng là muốn lột quần áo nàng.
“Nếu mày còn cử động nữa, lưỡi dao của tao sẽ không có mắt đâu,” Lâm Quốc liền tăng thêm lực, trên cổ nàng đã hiện lên dấu dao.
“Đừng mà. Các anh thả tôi ra, tôi sẽ đưa các anh tiền.” Từ Phượng Ngọc khóc nức nở. Không ngờ hôm nay mình lại nhục nhã đến mức này, nhưng con dao trên cổ làm nàng không dám lộn xộn.
“Không thể tưởng tượng được thân thể mày… con mẹ nó, lại ngon đến thế?” Lâm Quốc nhìn thấy Tiểu Tam cuối cùng đã đem chiếc nội y màu đỏ lột ra. Từ Phượng Ngọc toàn thân thể hiện ra trước mặt mọi người: giữa cặp đùi thon dài là vùng lông mu rậm rạp, vừa nhìn đã biết chính là kẻ ham mê sắc dục, không kể đến vòng eo thon gọn cùng cặp mông trắng nõn, làm cho máu trong người Lâm Quốc như muốn sôi lên. Ở trên chính là bộ ngực lớn, có lẽ vì đã trải qua nhiều lần ân ái nên có vẻ hơi chảy xệ. Chẳng qua với một phụ nữ ngoài ba mươi, thân thể như vậy đã được coi là giữ gìn tốt. Lâm Quốc nuốt nước bọt ừng ực, mạnh mẽ kiềm chế chính mình. Bởi vì hắn đứng cách nàng chỉ khoảng bốn mươi centimet, ngay cả lông mu phía dưới cũng thấy rất rõ ràng.
Lúc này, Trần Thiên Minh cầm lấy camera, chụp lại thân thể nàng từ nhiều góc độ.
Từ Phượng Ngọc bị lột hết quần áo, vốn tưởng sẽ bị cưỡng hiếp, nhưng không kẻ nào xông vào, chúng chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm. Nàng phát hiện Trần Thiên Minh đang chụp ảnh khỏa thân của mình, sợ hãi ôm chặt lấy thân thể, run rẩy nói: “Anh, các anh muốn… muốn làm gì?”
“Buông tay ra... Nếu không bọn tao sẽ làm ra một số việc đáng sợ như cưỡng hiếp rồi giết hoặc là giết rồi cưỡng hiếp đấy.” Lâm Quốc cười nham hiểm, hành động của hắn vô cùng hợp lý, xem ra đi theo Trần Thiên Minh một thời gian cũng học được không ít.
Từ Phượng Ngọc vừa nghe được “Cưỡng hiếp rồi giết”, sợ hãi buông hai tay ra, mặc kệ cho chúng muốn làm gì thì làm.
Trần Thiên Minh chụp hơn một trăm tấm rồi hài lòng gật đầu với Lâm Quốc.