Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 59: CHƯƠNG 59: CHÚNG TA MUỐN CÔ PHẢI NGHE LỜI

“Mặc áo quần vào đi.” Lâm Quốc vung dao về phía Từ Phượng Ngọc, sau đó lui ra đứng một bên. Nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, chuyện còn lại là của Lão Đại.

“Rốt cuộc các anh muốn làm gì?” Từ Phượng Ngọc thấy mình bị người khác chụp ảnh khỏa thân, trong lòng thực sự sợ hãi, không biết đám người này muốn làm gì?

“Bác sĩ Từ, tôi nói cho cô rõ. Chúng tôi muốn nhờ cô hợp tác,” Trần Thiên Minh nhấn giọng nói.

“Hợp tác gì?” Từ Phượng Ngọc nghi hoặc hỏi.

“Chúng tôi là kẻ thù của Viện trưởng Lâm của các cô, chúng tôi chỉ muốn cô cung cấp một ít bằng chứng tham ô của Viện trưởng Lâm. Ví dụ như sản xuất thuốc giả,” Trần Thiên Minh đi thẳng vào vấn đề, càng giải quyết việc này càng sớm càng tốt, nếu ở lại đây lâu sẽ dễ sinh chuyện.

“Tôi không biết,” Từ Phượng Ngọc lắc đầu.

“Tôi nói cho cô rõ, ngày mai sẽ có hơn một trăm tấm ảnh của cô được dán khắp các cửa bệnh viện và mọi ngã tư trong thành phố. Tôi còn muốn phát tán lên mạng, để mọi người chiêm ngưỡng cô một chút – ba mươi tuổi mà còn vóc dáng như vậy, không tệ chút nào,” Trần Thiên Minh không nhanh không chậm nói. Nắm được điểm yếu này, loại người ham sống sợ chết như Từ Phượng Ngọc chắc chắn sẽ phải vâng lời.

“Anh, anh…” Từ Phượng Ngọc không thể ngờ bọn Trần Thiên Minh lại tàn nhẫn đến thế.

“Nếu cô dám báo cảnh sát, những hình ảnh của cô cũng sẽ bị dán lên và lan truyền trên mạng. Tôi tin tưởng cô lên mạng chắc chắn còn nổi tiếng hơn cả Mộc Tử Lý. Còn nữa, mỗi huynh đệ chúng tôi đều đã từng ra tay với vài kẻ bỏ mạng, nếu cô cả gan giở trò, đám huynh đệ tôi không ngại thêm một mạng người nữa. Hơn nữa cũng cho cô biết, không có bằng chứng để bắt bọn tôi, có ai nhìn thấy chúng ta bắt cô? Cô lại không biết chúng tôi là ai, vậy cô biết báo cảnh sát bắt ai?” Trần Thiên Minh đe dọa Từ Phượng Ngọc, nhìn ánh mắt sợ hãi của ả, Trần Thiên Minh cảm thấy rất vui, ai bảo ả dám làm hại chị Yến.

“Tôi nghe lời anh, anh muốn tôi làm như thế nào?” Từ Phượng Ngọc vừa nghe đến mấy chuyện bỏ mạng kia, càng thêm sợ hãi.

“Tôi biết trong tay cô có bằng chứng sản xuất thuốc giả của Viện trưởng Lâm, ngày mai đưa cho tôi,” Trần Thiên Minh thấy Từ Phượng Ngọc đã mặc quần áo vào, tự hỏi lòng mình có phải đã hơi quá đáng hay không. Nhưng nghĩ đến ả ta đã tàn độc hại chị Yến, ý nghĩ này lập tức bị dập tắt.

“Sao anh biết trong tay tôi có bằng chứng Viện trưởng Lâm sản xuất thuốc giả?” Từ Phượng Ngọc trong lòng giật thót, chuyện này ngay cả Viện trưởng Lâm cũng không biết, đối phương sao lại hay vậy?

“Ha ha, tôi biết chuyện của cô còn nhiều lắm! Cho nên tôi khuyên cô đừng giở trò!” Có ai ngờ Từ Phượng Ngọc thật sự có chứng cứ của Viện trưởng Lâm, Trần Thiên Minh đang lừa Từ Phượng Ngọc.

“Chừng nào anh trả ảnh lại cho tôi?” Điều Từ Phượng Ngọc quan tâm nhất chính là mấy tấm ảnh khỏa thân.

“Chờ cô làm xong việc này cho tôi, tôi sẽ giữ chúng, tuyệt đối không tung ra.”

“Cái gì, làm sao tôi có thể tin tưởng anh được?” Từ Phượng Ngọc nói.

“Cô không có lựa chọn. Chúng tôi đã nói ra thì nhất định giữ lời, tôi sẽ không lừa cô. Nếu như tôi muốn lừa cô, cho dù tôi có đưa ảnh cho cô, tôi vẫn có thể lưu lại bản sao.”

“Anh không gạt tôi chứ?” Từ Phượng Ngọc lo lắng nói.

“Không đâu, cô chỉ cần giúp tôi làm việc, tôi đã nói thì sẽ giữ lời. Ngày mai tôi sẽ gọi điện cho cô,” Trần Thiên Minh quay đầu lại bảo Lâm Quốc: “Bịt mắt cô ta lại rồi đưa lên xe.”

“Bác sĩ Từ, sau khi cô xuống xe, nơi đó chỉ cách thành phố năm trăm mét. Tôi sẽ trả lại di động cho cô, nhưng tôi mượn điện thoại của cô một lát, tôi sẽ đặt nó dưới gốc cây lớn ở cửa thành, hôm nay thật ngại quá,” Trần Thiên Minh nói xong liền bảo Lâm Quốc đưa Từ Phượng Ngọc lên xe. Hôm nay dẫn các huynh đệ làm chuyện phạm pháp, cho nên cần phải đặc biệt cẩn thận. Vì sợ Từ Phượng Ngọc báo cảnh sát, hắn vẫn giữ di động của cô ta. Chờ cô ta đi bộ năm trăm mét đến chỗ lấy điện thoại, bọn Trần Thiên Minh đã ở trong khách sạn uống trà rồi.

“A Quốc, hôm nay các cậu đã vất vả rồi, lát nữa tôi sẽ phát cho mỗi người hai ngàn tiền công.” Lúc Trần Thiên Minh đi vào cửa khách sạn, thả lại một câu.

“A Quốc, ngày mai cậu đi mua thẻ điện thoại Thần Châu, dùng số đó liên lạc với Từ Phượng Ngọc, bảo cô ta chuẩn bị đủ chứng cứ. Sau đó cậu đi lấy, phải cẩn thận. Cậu không nên nói trước cho cô ta, đợi buổi tối cô ta về nhà, cậu bất ngờ gọi điện thoại gặp cô ta, bảo cô ta ném từ cửa sổ xuống, dù sao cô ta chỉ ở lầu hai, không cao. Vất vả các cậu rồi.”

Lâm Quốc lắc đầu: “Lão Đại, không vất vả. Dù sao chúng tôi đã từng ra vào nơi hiểm nguy, trước kia còn làm việc nguy hiểm hơn bây giờ nhiều.”

“Tốt, cậu cũng nghỉ ngơi đi.” Trần Thiên Minh đi vào phòng nghỉ ngơi. Để thuận tiện cho công việc, Lâm Quốc đã bố trí một phòng khách ở lầu hai để hắn dùng làm nơi nghỉ ngơi. Bình thường thời điểm này không có nhiều khách lắm, nhưng nếu phòng khách vẫn hoạt động và khách vẫn đông, Trần Thiên Minh sẽ về nhà. Dù sao kiếm tiền vẫn quan trọng.

“Lão Đại, đây là chứng cứ lấy về từ chỗ Từ Phượng Ngọc,” Lâm Quốc mang theo một tập tài liệu đưa cho Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh xem một hồi, cao hứng nói: “Cái Từ Phượng Ngọc này đã ghi chép rõ ràng chuyện Viện trưởng bọn họ sản xuất thuốc giả, thời gian chuẩn xác đến từng giây. Ha ha, ta xem lần này tên viện trưởng khốn kiếp kia chết chắc rồi.”

“A Quốc, cậu có biết Thư ký Hà không?” Trần Thiên Minh hỏi Lâm Quốc.

“Không biết, nghe nói người này ít khi gặp ai, thiết diện vô tư. Hắn là quận ủy viên cấp phó phòng, lại là quản lý cán bộ tỉnh. Chỉ cần hắn không phạm sai lầm, ở đây không ai có thể làm gì hắn.” Mấy chuyện này Lâm Quốc cũng chỉ nghe tên chơi cổ phiếu Hồng Tiểu Tố nói.

“Như vậy có chút khó tiếp xúc đây. Vậy thì sao! A Quốc, mai chúng ta cầm hai phần tài liệu này đến văn phòng của Thư ký Hà tìm hắn. Cậu chuẩn bị phong bì năm ngàn đồng, đến lúc đó tùy cơ ứng biến. Bây giờ mọi cơ quan bề ngoài đều giống nhau, nhưng bên trong lại chỉ một kiểu.” Đối với loại người như vậy, Trần Thiên Minh không tin lắm. Hắn còn chưa gặp qua loại quan chức không thích tiền? Có thể chỉ là do người ta đồn! “A Quốc, đến lúc đó cậu nhìn ánh mắt tôi. Dù hắn là một quan tốt không nhận tiền, chuyện này vẫn rất tốt. Dù sao chúng ta có chứng cứ, có thể đòi công lý là tốt nhất.”

“Là các cậu nói có việc khẩn nhất định muốn đích thân gặp tôi?” Một người đàn ông khuôn mặt chữ điền, mày rậm mắt to, gần năm mươi tuổi ngồi dựa trên ghế lạnh lùng đánh giá bọn Trần Thiên Minh. Ánh mắt ông ta sắc bén, khiến bọn Trần Thiên Minh cảm giác như tia X quang đang quét lên cơ thể mình.

“Thư ký Hà, chào ngài!” Bọn Trần Thiên Minh liền chào Thư ký Hà. Thư ký Hà đã ăn cơm ở tửu điếm vài lần, điều này khiến Lâm Quốc có ấn tượng.

“Đúng vậy, chúng tôi muốn phản ánh về Viện trưởng Lâm Hoa ở quận 3 phạm pháp. Hắn là kẻ khả nghi đã cùng tình nhân tham ô, đây là chứng cứ,” Trần Thiên Minh đặt tập tài liệu trên tay lên bàn làm việc của Thư ký Hà. Xem bộ dạng này, Thư ký Hà đúng là một người thực sự khó đối phó, không thể đối đãi như trước. Trần Thiên Minh liền nháy mắt với Lâm Quốc.

Lâm Quốc hiểu lầm ý của Trần Thiên Minh. Hắn tưởng Trần Thiên Minh ra hiệu cho mình, vội móc phong bì trong túi ra, đồng thời đặt ở bên dưới tài liệu.

Thư ký Hà vừa thấy, nổi giận nói: “Nếu như việc này là thật, ta cũng muốn điều tra. Nhưng hiện giờ các ngươi lại làm thế này, ta thực sự nghi ngờ tính chân thực của việc này.”

Trần Thiên Minh thấy mọi chuyện hỏng bét, vội giải thích: “Thư ký Hà…”

“Anh không cần nói. Dựa theo quy định, đầu tiên các anh phải đến Cục Y Tế phản ánh tình huống, báo cáo từng cấp một. Các ngươi đây là kiện vượt cấp, hiểu không? Ngươi là quản lý khách sạn Không Thiên sao? Các ngươi tới Cục Y Tế đi!” Thư ký Hà liếc nhìn Lâm Quốc, khoát tay, hạ lệnh đuổi khách.

“Thư ký Hà, chuyện này là có thật, ngài có thể hãy xem tài liệu trước,” Trần Thiên Minh sốt ruột. Nếu đem tài liệu đến Cục Y Tế, mọi chuyện sẽ không dễ dàng. Cục Y Tế ở đây sẽ rất rề rà, bệnh viện bên kia sẽ tìm cách khắc phục hậu quả, đến lúc đó rất khó lật đổ Lâm Hoa.

“Anh nói nữa, ta sẽ tố cáo các anh về hành vi hối lộ ta.” Thư ký Hà lần này rất tức giận, hắn dùng tay vỗ mạnh vào mặt bàn.

Trần Thiên Minh và Lâm Quốc đành thất vọng đi ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!