Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 60: CHƯƠNG 60: NGÀY CỦA PHỤ NỮ

Trần Thiên Minh tiến đến cửa phòng của Hà Đào, kêu lên một tiếng: “Cô Hà, có nhà không?” Hắn nghe thấy tiếng Hà Đào vang lên trong phòng, biết nàng hiện đang ở bên trong.

“Vào đi, thầy Trần” Hà Đào ở trong phòng nói.

“Anh về sau cứ gọi tên của em được không? Cứ gọi cô Hà cô Hà, xa lạ quá, chúng ta ngoài tình đồng nghiệp còn là hàng xóm nữa” Hà Đào mỉm cười duyên dáng, làm Trần Thiên Minh ngắm mãi.

Bất cứ khi nào Hà Đào cũng luôn tỏa sáng trước mắt Trần Thiên Minh. Điều này là bởi vóc dáng quyến rũ của Hà Đào, đường cong nóng bỏng, nơi cần đầy đặn thì đầy đặn, nơi cần thon gọn thì thon gọn, Trần Thiên Minh thật muốn xông tới, vuốt ve đôi gò bồng đảo đầy đặn của Hà Đào một cái.

“Bộ quần áo này của em đẹp không?” Hà Đào nghĩ Trần Thiên Minh đang thưởng thức quần áo nàng đang mặc, hôm qua nàng mới mua quần áo mới.

“Đẹp, đẹp lắm” Trần Thiên Minh nhìn bộ ngực đầy đặn của Hà Đào mà nuốt nước miếng.

“Em cũng thích bộ quần áo này” Hà Đào phấn khởi nói. Có thể được người khác khen mình ăn mặc đẹp, cũng là một chuyện rất vui vẻ.

Trần Thiên Minh vẫn còn nhìn không hề chớp mắt.

“Anh, anh…” Hà Đào rốt cuộc phát hiện câu nói của Trần Thiên Minh không phải ám chỉ quần áo của nàng, mà là về cái khác.

Trần Thiên Minh cứ như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng, liền quay đầu lại.

Hà Đào tức giận véo lỗ tai của Trần Thiên Minh, nói: “Anh nói đi, vừa rồi cái gì đẹp?”

“Cái, cái gì cũng đẹp cả?” Trần Thiên Minh không biết trả lời sao cho tốt, đành nói chống chế.

“Nói hay không?” Hà Đào tức giận, gia tăng sức mạnh của bàn tay.

“Quần áo đẹp” Cho dù đánh chết Trần Thiên Minh, hắn cũng không dám nói bầu ngực Hà Đào đẹp.

“Thiên Minh, chuyện của nhà anh thế nào rồi?” Hà Đào sắc mặt dịu đi, buông tay ra. Nàng nhớ tới chuyện nhà của Trần Thiên Minh, nên hỏi.

“Thật ra là chuyện của chị anh, Viện trưởng bệnh viện của chị ấy vu cáo chị ấy, nói chị ấy dùng thuốc giả, thật ra là do tên Viện trưởng dùng thuốc giả” Trần Thiên Minh đem hết nguyên do sự tình nói với Hà Đào.

“Có chứng cớ không?” Hà Đào đưa ghế cho Trần Thiên Minh, đôi má hồng đã nhạt không ít.

“Có” Trần Thiên Minh gật đầu.

“Thế sao không đi tố cáo hắn?” Hà Đào thấy lạ.

“Cục Y Tế với hắn có quan hệ tốt, bao che hắn. Anh đi tìm thư ký Hà của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật quận, ông ấy phớt lờ anh” Trần Thiên Minh cười khổ. “Đúng rồi, ông ấy và em cùng họ đó?”

“Trên đời này người cùng họ có rất nhiều! Cùng họ có gì lạ chứ?” Hà Đào không cho là đúng, nàng suy nghĩ, rồi an ủi Trần Thiên Minh: “Hay là, anh có thể lại tìm thư ký Hà, có thể lần này ông ta sẽ để ý anh, anh chưa nghe qua, chỉ cần có ý chí, thì sắt đá cũng phải mòn sao?”

Trần Thiên Minh lắc đầu: “Nói sau đi”.

Hà Đào đưa cho Trần Thiên Minh một ly nước, Trần Thiên Minh cám ơn rồi tiếp lấy, tay hắn cùng tay Hà Đào chạm nhau. Hà Đào cùng Trần Thiên Minh như bị điện giật, vội rút tay lại.

Trần Thiên Minh cúi đầu, uống nước.

“Này, ngày mai anh lại đi tìm thư ký Hà, biết không?” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh đang ngồi uống nước, liền nói một câu. Hà Đào cũng không biết sao mình lại đối tốt với Trần Thiên Minh như vậy, bảo hắn tới ăn cơm, hết lần này đến lần khác cứ quan tâm đến hắn.

“Ồ!” Trần Thiên Minh đáp lại qua loa một tiếng. Hắn biết thư ký Hà đã nói rất rõ, cho dù tìm mười lần cũng chỉ vô dụng. Chẳng qua vì Hà Đào có hảo tâm, nên Trần Thiên Minh đành phải hồi đáp.

Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn Hà Đào một chút, hôm nay nàng mặc chiếc váy màu đỏ sẫm sáng cộc tay rất đẹp, để lộ cánh tay trắng như ngọc, như bông sen trắng tinh khôi. Bộ váy bó sát người không hề che đậy cặp nhũ đầy đặn kia, lại còn làm cho đôi gò bồng đảo kia càng thêm vun cao, kiêu hãnh. Chiếc eo nhỏ mảnh khảnh, thướt tha, cặp mông vểnh lên, không hề bị váy áo che khuất vẻ uyển chuyển khi nàng cử động, đôi chân ngọc ngà trắng nõn, làm cho Trần Thiên Minh không nhịn được muốn đi sờ một cái, sau đó lại vuốt ve lên trên.

“Anh còn nhìn nữa?” Hà Đào phát hiện Trần Thiên Minh đang nhìn lén nàng, ngượng ngùng kêu lên. Bất quá trong lòng nàng hiện giờ không hề tức giận, thậm chí còn có chút tự hào.

“Em, em không nhìn anh, sao biết anh nhìn em?” Cùng Hà Đào tiếp xúc đã lâu, Trần Thiên Minh cũng không sợ Hà Đào nữa, hắn liền khôi phục sự lanh lợi bình thường của mình.

“Anh, anh lại trêu chọc em” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh không chịu thừa nhận, rõ ràng đang ngắm mình, lại còn cố cãi lý, tức giận đến mức mắt trợn tròn.

“Hà Đào, em giận sao?” Trần Thiên Minh thấy Hà Đào cúi gằm mặt, dường như đang giận dỗi, liền lúng túng hỏi.

“Anh nói em không giận sao? Hừ, không thèm nói chuyện với anh nữa!” Hà Đào tức giận quay đầu lại, không để ý đến Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh vội đi tới bên cạnh Hà Đào, vội giọng dịu dàng nói: “Xin lỗi mà, anh thực không cố ý, em đừng giận”.

Hà Đào không để ý tới Trần Thiên Minh, lại “hừ” nhẹ một tiếng.

“Là, là anh không đúng, anh không nên nhìn trộm em, đều là lỗi của anh. Tại anh không kiềm chế được bản thân, bị sắc đẹp của em hấp dẫn, lén nhìn trộm em. Sau này anh không dám nữa” Trần Thiên Minh nói lắp bắp. Hắn vừa nói vừa ở một bên lén nhìn biểu cảm của Hà Đào.

“Anh đi đi, cái gì mà bị sắc đẹp của em hấp dẫn, không kiềm chế được bản thân” Hà Đào bị Trần Thiên Minh trêu đùa, liền bật cười khúc khích.

“Ừ, ai kêu em lại xinh đẹp như vậy, anh là một phàm phu tục tử, làm sao có thể kiềm chế được bản thân? Anh nghĩ cho dù là hòa thượng, hắn cũng sẽ thích em” Trần Thiên Minh thấy Hà Đào cười, liền nói bừa với Hà Đào.

“Hòa thượng mới thích anh” Hà Đào lại bị trêu đùa. Nghĩ không ra bình thường mình không nói nhiều trước mặt Trần Thiên Minh, hôm nay cứ như uống nhầm thuốc gì, nói chuyện cũng rất to gan không ngần ngại. “Anh có phải bị bệnh không?” Hà Đào quan tâm hỏi.

“Anh, anh nào có bệnh?” Trần Thiên Minh cũng giận Hà Đào, tự dưng nói hắn có bệnh, thật là.

Hà Đào thấy Trần Thiên Minh xụ mặt xuống, tức giận nói: “Anh hôm nay sao khác thế, em nghĩ anh không thoải mái. Sao chứ? Người ta quan tâm một chút, anh liền giận như vậy? Hừ, đã vậy em không cần hỏi gì anh nữa” Lần này Hà Đào thực sự tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn giận đến đỏ bừng.

“Không phải, anh không phải ý đó. Anh thực sự bị oan mà” Lần này Trần Thiên Minh liên tục nói lời xin lỗi. Dù Hà Đào có khiến hắn cảm thấy toàn thân nóng ran cũng chẳng đáng gì, hiếm lắm mới thấy người đẹp vui vẻ. Sao hắn lại không thông suốt cơ chứ?

Hà Đào không thèm nói một lời.

“Anh là vô thức gây ra, bị em hấp dẫn, có khi chính anh nói gì cũng không biết” Trần Thiên Minh vì để cho người đẹp hết giận, bèn dứt khoát nói: “Anh có thể là có bệnh, không biết có phải là bệnh tương tư không, ngày mai anh đến chùa xem mới được”.

“Không đi bệnh viện lại đi chùa?” Hà Đào thấy lạ.

“Bệnh tương tư bác sỹ có thể chữa được sao? Anh nghĩ hay là anh đi chùa xem sao. Hoặc là đọc ít câu sắc tức thị không, không tức là sắc” Trần Thiên Minh nói vẻ nghiêm túc.

“Anh đi đi, không nói được một câu đứng đắn. Em đâu có muốn anh bị bệnh, em chỉ nói chuyện khác thôi mà” Hà Đào lại bật cười khúc khích.

“Ôi, rốt cuộc cũng cười.” Trần Thiên Minh thở phào một hơi, thầm nói: “Ai nói tháng sáu là ngày của trẻ em, ta nên nói là tháng sáu là ngày của phụ nữ mới phải, thật là dễ dỗ!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!