“Thiên Minh, sao anh lại ôm ngực vậy? Anh có gì không thoải mái sao?” Lý Hân Di thắc mắc hỏi Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh thở dài một hơi nói: “Ôi, mấy ngày hôm nay không gặp em, nhưng ngày nào anh cũng nhớ em. Vậy mà em chẳng hề nhớ đến anh, nên lòng anh mới đau nhói thế này”.
“Thiên Minh, anh…”, Lý Hân Di đỏ mặt, đưa ánh mắt quyến rũ nhìn hắn khiến hắn không khỏi rung động.
“Hân Di, anh sao thế? Có phải bây giờ em đã nhận ra mình cũng nhớ anh rồi phải không?” Trần Thiên Minh mỉm cười. Ở phương Tây, cuộc sống thoải mái hơn, hắn có thể vô tư bông đùa tình cảm với Hân Di như thế.
“Hân Di”, lúc này một người từ bên ngoài bước tới, vừa đến cửa đã lớn tiếng gọi Hân Di.
Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, thấy đó chính là Đàm Thọ Thăng.
Đàm Thọ Thăng vừa thấy Trần Thiên Minh đang đứng đó thì sững người lại. Trong khoảng thời gian Trần Thiên Minh xin phép trường nghỉ học, hắn mỗi ngày đều quấn quýt bên Lý Hân Di, mong chiếm được tình cảm của nàng. Nhưng hắn không ngờ rằng, hôm nay, khi hắn đến phòng làm việc của Lý Hân Di thì Trần Thiên Minh đã ở đó rồi. Lại còn đứng rất gần Hân Di nữa chứ.
Lần trước tại cuộc thi khiêu vũ, hắn đã định thể hiện sức mạnh và tài năng của mình. Thế mà không hiểu tại sao tự dưng lại vướng vào váy người ta mà ngã một cái, làm náo loạn cả sàn nhảy, ảnh hưởng không ít người khác. Nếu không phải đã cảnh cáo những người khác thì khéo sự kiện mà mọi người trêu chọc là “xé váy” này còn được nhắc đi nhắc lại mãi không thôi.
Bây giờ Đàm Thọ Thăng chỉ mong Trần Thiên Minh vĩnh viễn không quay lại trường học, nhưng hắn đã phải thất vọng rồi. “Trần Thiên Minh, anh vẫn còn dám về đây à? Tôi cứ tưởng anh đã bỏ mạng ở xó xỉnh nào rồi chứ”, Đàm Thọ Thăng cười khẩy Trần Thiên Minh.
“Ha ha Đàm Phó, tôi phải làm anh thất vọng rồi. Anh còn chưa chết thì làm sao tôi bỏ mạng được chứ. À, tôi suýt chút nữa quên mất, không được gọi anh là Đàm Phó mà phải là Đàm Khố Liễu. Ôi, trước kia tôi chưa từng gặp ai mà lại thích váy của người khác đến vậy. Ngay cả trên sàn khiêu vũ trước mắt bao nhiêu người lại đi kéo váy người ta như thế, sợ thật đó. Anh đã nói anh chỉ là đệ nhị sắc lang, vậy thì ai dám nhận vị trí đệ nhất nữa chứ”, Trần Thiên Minh lớn tiếng cười nói.
“Mày… mày…” Đàm Thọ Thăng tức giận đến mức nghẹn lời. Hắn thật không ngờ Trần Thiên Minh ngay trước mặt Lý Hân Di lại dám nói hắn như vậy, chẳng lẽ hắn không muốn sống nữa hay sao?
“Tôi sao hả? Đàm Khố, đây không phải là những lời tôi tự nghĩ ra đâu. Mọi người đều nói thế nên tôi chỉ nhắc lại cho anh nhớ thôi. Nếu có trách thì phải trách anh dám kéo váy phụ nữ. Ôi, may mà thời đại này không có nhiều người như anh, nếu không thì không biết sẽ ra sao nữa”, Trần Thiên Minh thở dài một hơi, khuôn mặt vờ tỏ vẻ lo lắng.
Lý Hân Di vốn tưởng những gì xảy ra trong buổi khiêu vũ đó chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn, nhưng bây giờ nghe Trần Thiên Minh nói vậy, nàng vừa thấy kỳ lạ lại có chút sợ hãi. Nếu như mình với Đàm Thọ Thăng ở riêng một mình, có trời mới biết hắn sẽ dám làm gì. Nghĩ tới đây, nàng thầm hạ quyết tâm sau này nhất định sẽ không để Đàm Thọ Thăng có cơ hội ở riêng với mình.
“Hân Di, em đừng nghe hắn nói bậy, em nghe anh giải thích được không, chuyện lần đó hoàn toàn là hiểu lầm thôi”, Đàm Thọ Thăng sợ Lý Hân Di hiểu lầm nên vội vàng giải thích.
Lý Hân Di thấy Đàm Thọ Thăng đang tiến về phía mình, vội vàng chạy ra sau lưng Trần Thiên Minh.
Đàm Thọ Thăng thấy tình cảnh này, biết rằng Lý Hân Di phần nào đã tin lời Trần Thiên Minh nói, hắn chỉ thẳng vào mặt Trần Thiên Minh mà nói: “Trần Thiên Minh, ngươi hãy nhớ kỹ điều này, ngươi nhất định sẽ có ngày phải hối hận vì những lời ngươi đã nói hôm nay”, nói xong, hắn thở hổn hển mở cửa rồi tức giận bước đi.
Lý Hân Di nhìn Đàm Thọ Thăng rời đi với bộ dạng tức giận như vậy thì lo lắng mà nói: “Thiên Minh, anh đã đắc tội với Hiệu trưởng Đàm rồi, anh nhất định phải cẩn thận đấy”.
“Hừ, anh mà phải sợ cái tên sắc lang đó sao?” Trần Thiên Minh nhún vai thờ ơ trả lời.
“Được rồi, thế những lời anh vừa nói có phải sự thật không? Sao tôi chưa từng nghe các thầy cô khác nói qua?” Lý Hân Di nghi hoặc hỏi Trần Thiên Minh. Quả thật, trước giờ nàng chưa từng nghe các thầy cô khác nói về chuyện này của Đàm Thọ Thăng.
Trần Thiên Minh nói: “Điều đó có gì lạ đâu, em thường xuyên ở trong phòng làm việc thì làm sao nghe được chuyện như thế. Em không tin thì đến chiều hỏi các thầy cô khác là biết ngay”. Khi nói câu này, trong lòng Trần Thiên Minh đã có sẵn một kế hoạch muốn làm mất mặt Đàm Thọ Thăng. Dù sao thì hắn cũng chẳng phải người tốt gì.
Trần Thiên Minh đang ở trong phòng Đoàn ủy thì lấy cớ phải đi vệ sinh nhưng thực chất hắn chạy một mạch đến phòng làm việc của Ngô Thanh.
“Ngô Thanh, anh đi ra đây một chút, tôi có chuyện muốn nói với anh”, Trần Thiên Minh đứng ở cửa phòng Ngô Thanh gọi to. Trong phòng làm việc của Ngô Thanh lúc này đang có nhiều người nên hắn không tiện nói luôn.
“Thiên Minh, anh tìm tôi có chuyện gì hả? Anh không thấy tôi đang bận rộn nói chuyện với mỹ nữ trong phòng sao?” Ngô Thanh tức giận nói với Thiên Minh, không thèm liếc mắt lấy một cái.
Trần Thiên Minh nghe vậy có chút bực tức trong lòng. Cái người đang nói chuyện với Ngô Thanh mà hắn gọi là “mỹ nữ” đó chắc hẳn là Tiểu Châu. Thiên Minh vỗ vai Ngô Thanh, nhỏ giọng nói: “Ngô Thanh, tôi có một chuyện muốn nói cho anh biết, một chuyện bí mật mà hầu như chưa ai biết cả”.
“Tin tức đặc biệt bí mật à?” mắt Ngô Thanh bỗng sáng bừng lên, hắn vội vàng nói: “Thiên Minh, là tin tức gì vậy, anh nhanh nói cho tôi nghe đi”.
Trần Thiên Minh làm ra vẻ thần bí nói: “Là thế này, anh đã biết về sự kiện Đàm Thọ Thăng kéo váy người ta trong buổi khiêu vũ rồi đúng không? Việc tôi định nói là liên quan đến hắn đấy”.
“Không phải lúc đó hắn vô tình bị vậy sao?” Ngô Thanh hỏi.
“Không phải, tôi nói cho anh nghe, tôi nghe nói Đàm Thọ Thăng ở bên ngoài được mệnh danh là “ác quán mãn doanh” đó, từ cụ bà 80 tuổi đến đứa trẻ 8 tháng, hắn ta mà thích thì không tha cho ai đâu”, Trần Thiên Minh nói.
Ngô Thanh nghe Trần Thiên Minh nói vậy thì hai mắt mở to hơn nữa, hưng phấn hỏi: “Thật vậy sao? Tôi thật không thể tin được Đàm Thọ Thăng lại là một kẻ dâm đãng như vậy”.
“Thật đó, anh không thấy trước mắt bao nhiêu người mà hắn còn dám kéo váy phụ nữ như vậy sao? Hắn nói hắn không cố ý, nhưng ai biết được tâm địa hắn thực chất ra sao? Hơn nữa, Đàm Thọ Thăng đã từng đánh tiếng ở bên ngoài rằng hắn sẽ sàm sỡ hết tất cả nữ thầy cô trong trường Cửu Trung này, ngay cả Tiểu Châu cũng không tha đâu”, Trần Thiên Minh cố ý nhắc tới Tiểu Châu mà Ngô Thanh yêu quý.
“Con bà nó, Đàm Thọ Thăng không phải là người”, Ngô Thanh oán hận nói. Đột nhiên, như nghĩ ra điều gì, Ngô Thanh ngạc nhiên hỏi Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, anh làm sao biết được chuyện này?”
Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói: “Có một lần Đàm Thọ Thăng ở bên ngoài quán bar uống rượu. Rượu vào lời ra, hắn đã tiết lộ điều đó. Vừa hay ngồi ở bàn bên cạnh hắn là một người bạn của tôi, sau đó người bạn này đã nói cho tôi biết. Ngô Thanh, tôi không bịa chuyện đó đâu. Anh nói Tiểu Châu phải để ý một chút. Thật ra tôi qua đây để cảnh báo Hà Đào, nói nàng đừng ở riêng một mình với Đàm Thọ Thăng. Nhưng nàng không có ở đây nên tôi mới tốt bụng nói luôn cho anh nghe”.
“Được, tôi nhất định sẽ nói Tiểu Châu để ý”, Ngô Thanh gật đầu tin tưởng.
“Có chuyện này nữa Ngô Thanh, chúng ta cũng nên làm gì đó để Đàm Thọ Thăng không thể thực hiện được âm mưu của hắn, phải lén lút nói cho mọi người biết chuyện này để họ có thể đề phòng”, Trần Thiên Minh nói thêm.
“Sao lại phải thế?” Ngô Thanh khó hiểu hỏi.
“Ôi, sao mà anh lại ngốc vậy chứ. Anh nghĩ xem, nếu như toàn bộ nữ thầy cô đều biết Đàm Thọ Thăng là người như vậy, họ sẽ không còn thích Đàm Thọ Thăng nữa. Như vậy, chẳng phải chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hơn sao? Nếu các nữ thầy cô cảm thấy chúng ta đáng tin cậy, anh nói xem liệu các nàng có thương yêu, nhung nhớ chúng ta hơn không?” Trần Thiên Minh cười gian xảo.
Ngô Thanh phản đối nói: “Thiên Minh, tôi không ngốc, tôi cũng có nghĩ đến điều này rồi, chỉ là muốn hỏi anh xem anh có nghĩ khác không thôi”. Ngô Thanh vẻ mặt hưng phấn, nếu như đúng như lời Trần Thiên Minh nói thì toàn bộ nữ thầy cô cũng sẽ yêu mến mình, như vậy chẳng phải sẽ oai lắm sao?
“Tốt lắm, Ngô Thanh, chúng ta chia nhau ra mà nói, anh tốt nhất cũng nên nói với vài nam thầy cô nữa, như vậy mọi người càng dễ dàng tin tưởng chúng ta hơn”, Trần Thiên Minh nói thêm. Hắn biết Ngô Thanh là người lắm mồm, tin tức vào tay hắn thì có khi không đến trưa toàn bộ thầy cô trong trường đã biết hết rồi. Hơn nữa, Trần Thiên Minh sẽ không đời nào nói chuyện đó với người khác nữa, việc ngu ngốc đó cứ để Ngô Thanh làm rồi tự hứng chịu hậu quả thôi.
Nhưng Trần Thiên Minh không ngờ chuyện như vậy qua mười miệng, trăm lời thì nội dung chắc chắn sẽ thay đổi. Đến trưa thì nội dung ban đầu của câu chuyện là Đàm Thọ Thăng không buông tha toàn bộ nữ thầy cô, ngay cả trẻ con hay người già, nay đã bị tam sao thất bản thành câu chuyện về Đàm Thọ Thăng cuồng ngôn.
“Chuyện là vậy đó à. Được rồi, giờ tôi phải đi nói mới được”, Ngô Thanh hưng phấn quay lại phòng làm việc bắt đầu việc tuyên truyền của mình.
“Thiên Minh, anh đến tìm em sao?” Trần Thiên Minh vừa định quay trở lại phòng làm việc của mình thì không ngờ Hà Đào vừa dạy xong đã quay trở lại. Nàng chứng kiến Trần Thiên Minh đứng ở cửa phòng mình nên không khỏi cao hứng nói.
“Đúng vậy, anh vốn định tới tìm em, nhưng em lại không có ở đây nên anh đang định đi về”, Trần Thiên Minh vội quay sang Hà Đào mà cười nói.
“Hừ, em tin anh mới lạ đó, em vừa rồi đứng từ xa đã nghe hết những gì anh nói với Ngô Thanh rồi”, Hà Đào to tiếng.
Trần Thiên Minh tỏ vẻ oan uổng nói: “Thật mà, anh thấy em không có ở đây, nhưng lại thấy Ngô Thanh nên đã cùng hắn nói vài câu chuyện phiếm”.
“Thế có phải anh đến để mời em đi ăn trưa không?”, Hà Đào hỏi.
“Đi ăn cơm trưa sao?” Trần Thiên Minh đờ người, hắn chưa từng nghĩ đến tình huống này.
“Hừ, trước kia mỗi ngày anh đều đến rủ em đi ăn cơm, giờ anh quên hết rồi à? Trần Thiên Minh, có phải anh có được em rồi thì giờ không thèm để ý đến em nữa phải không? Chẳng trách người ta nói, trước khi có được phụ nữ thì đàn ông là nô lệ, tới khi có được rồi thì thành hoàng đế. Xem ra anh từ chức nô lệ giờ đã thăng lên hoàng đế rồi”, Hà Đào thấy xung quanh không có ai nên nàng mạnh dạn đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh, hung hăng nắm lấy tay hắn.
Trần Thiên Minh cố gắng điều hòa hơi thở, vội vàng nói: “Hà Đào, em hiểu lầm anh rồi, anh thật sự là tới tìm em đi ăn cơm đó, vừa rồi là anh đang nghĩ xem mình sẽ đi ăn ở đâu đây”.
“Có đúng vậy không?” Hà Đào không còn giận dữ với Thiên Minh nữa mà nhẹ nhàng hỏi lại.
“Đúng vậy mà! Thôi em quyết định xem đi đâu đi. Hà Đào, anh muốn khẳng định với em một chuyện, anh trước kia là nô lệ, bây giờ đang làm nô lệ, và sau này cũng vẫn là nô lệ của em. Anh chưa từng nghĩ mình sẽ làm hoàng đế”, Trần Thiên Minh hướng về Hà Đào mà nói chắc nịch. Hắc hắc, chỉ cần ta có nhiều phụ nữ thì cũng có khác gì làm hoàng đế đâu, Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
“Có đúng vậy không? Thiên Minh, đây là chính anh nói ra đấy nhé. Nếu như anh đổi ý, em sẽ nói các chị em xử lý anh”, Hà Đào ngọt ngào cười nói với hắn. Nhưng sao hắn thấy nụ cười của nàng còn có chút cảnh báo dọa dẫm trong đó.
“Không dám, anh nào có dám đâu. Cho dù em có cho phép thì anh cũng vẫn không dám mà”, Trần Thiên Minh nở nụ cười quyến rũ. Người ta vẫn nói phụ nữ mà bị thu phục rồi thì sẽ rất tinh ranh. Điều này quả thật chính xác.
“Được rồi, anh về phòng làm việc đi. Tan học em sẽ đến tìm anh, rồi sẽ nói cho anh biết đi ăn ở đâu”, Hà Đào mỉm cười với Trần Thiên Minh rồi bước vào phòng làm việc của mình.
Ôi, làm đàn ông thật mệt quá! Trần Thiên Minh vừa nói vừa lắc đầu đi về phía lớp học. Hắn muốn xem các học trò của hắn dạo này thế nào, có tiến bộ hay không, gầy béo ra sao.