Trần Thiên Minh đến phòng học thì thấy vài đệ tử đang tụ tập ngoài hành lang nói chuyện, mấy người khác lại đang ở trong lớp. Bây giờ đang là giờ nghỉ nên chúng chẳng có lý do gì để tập trung quá nhiều vào học cả.
“Trần sư phụ, Trần sư phụ đã trở về!” một đệ tử tinh mắt nhìn thấy Trần Thiên Minh liền lớn tiếng gọi.
Tại phòng học, Tiểu Hồng đang ngồi đọc sách, vừa nghe tin Trần Thiên Minh về, lập tức ném sách xuống, vội vàng lao ra khỏi phòng học. Nàng chạy đến chỗ Trần Thiên Minh, cao hứng nói: “Sư phụ, người đã trở về”. Nếu như không phải đang ở trong trường học, nàng nhất định sẽ ôm chặt lấy hắn.
“Đúng vậy, Tiểu Hồng, trong lớp có chuyện gì không? Có vấn đề gì đặc biệt phát sinh không?” Trần Thiên Minh hỏi Tiểu Hồng.
“Không có. Chỉ có điều chúng em đều nhớ thầy, hy vọng thầy về sớm một chút”. Bởi vì có rất nhiều bạn bè đang đứng xung quanh nên Tiểu Hồng không dám nói là chính nàng luôn nhớ tới Trần Thiên Minh.
Lúc này, Hoàng Lăng cũng vọt tới trước mặt Trần Thiên Minh, kéo tay hắn, vui vẻ nói:
“Sư phụ, người trở về rồi sao? Em nhớ thầy muốn chết”.
Tất cả mọi người đều đã quen với một Hoàng Lăng dạn dĩ, nghịch ngợm nên không cho rằng nàng có ý gì khác trong những lời này, chỉ có Tiểu Hồng là tức giận đến đỏ cả mặt, bực tức vì chuyện nàng không dám làm thì Hoàng Lăng lại làm dễ dàng như vậy.
“Ha ha, tôi cũng nhớ mọi người”, Trần Thiên Minh vội vàng giảng hòa. Hoàng Lăng trước giờ đúng là không thay đổi chút nào, ngay cả câu đó mà cũng dám nói ra, đến hắn còn giật mình, trống ngực đánh thình thịch nữa là. “Tốt lắm, mọi người quay lại lớp chuẩn bị học thôi”, Trần Thiên Minh hướng về mọi người nói.
Các bạn học khác đã quay lại phòng học, chỉ còn Tiểu Hồng cùng Hoàng Lăng ở lại. Hoàng Lăng quay sang Trần Thiên Minh nói:
“Sư phụ, đã lâu lắm rồi thầy không ghé qua nhà em. Hay tối nay thầy ghé qua nhà em có được hay không vậy?” Nói xong Hoàng Lăng nhìn Trần Thiên Minh với ánh mắt đắm đuối.
“Sư phụ, thầy không nên để ý cô ta, đúng là ăn no rửng mỡ không có việc gì làm hay sao thế”, Tiểu Hồng lườm Hoàng Lăng một cái.
“Hừ, Trịnh Tiểu Hồng, cậu đừng có mà trêu chọc tôi, nếu không tôi sẽ cho cậu nếm mùi đó!” Hoàng Lăng nghiêm mặt nói.
“Thôi nào, các em không cần phải cãi nhau ầm ĩ lên thế. Tôi sẽ không để ý đến cả hai đâu”, Trần Thiên Minh cũng ra vẻ nghiêm túc nói.
Tiểu Hồng cùng Hoàng Lăng chỉ gườm gườm nhìn nhau, không nói thêm lời nào.
Trần Thiên Minh đau đầu mà quay lại phòng Đoàn Ủy, sau đó bắt đầu với công việc của mình.
“Thiên Minh”, từ bên ngoài cửa truyền đến giọng nói ôn nhu của Hà Đào. Giọng nói đó vừa ngọt ngào nhưng cũng rất sắc sảo khiến Trần Thiên Minh không khỏi run người một cái. Lạ thật! Bình thường giọng Hà Đào dịu dàng lắm mà, sao lần này lại nghe chói tai vậy... y như giọng của một nữ ma đầu.
“Anh có vẻ nghiện việc quá nhỉ? Bây giờ đã là giờ tan học rồi. Anh cũng phải đứng dậy mà đi ăn đi thôi”, Hà Đào nói xong, liền đi tới bên Trần Thiên Minh, ôm lấy cánh tay hắn mỉm cười. Nàng cũng không quên nhìn Lý Hân Di đang đứng phía sau một cái.
“Có chuyện, nhất định là có chuyện gì rồi”, Trần Thiên Minh kêu khổ trong lòng. Mặc dù lúc này đôi gò bồng đảo đầy đặn của Hà Đào đang áp sát vào mình, nhưng hắn dường như không thể thoải mái tận hưởng. Hắn cố nghĩ xem làm sao mà hôm nay Hà Đào lại làm ra vẻ thân mật quá trớn với mình như vậy. Khi hắn nhìn thấy ánh mắt giảo hoạt của Hà Đào đang nhìn Lý Hân Di, hắn mới chợt bừng tỉnh.
Đúng rồi, nhất định là Hà Đào làm vậy cố tình để cho Lý Hân Di nhìn thấy, khiến Lý Hân Di biết được mối quan hệ giữa hắn và Hà Đào thân mật đến mức nào. Trời ạ, thế thì sau này hắn làm sao có thể tán tỉnh Lý Hân Di trong phòng làm việc nữa cơ chứ? Trần Thiên Minh thầm kêu than trong lòng.
“Hà Đào, chúng ta đi ăn cơm đi”, Trần Thiên Minh chợt nghĩ muốn chạy trốn.
“Lý bí thư, tôi cùng Trần Thiên Minh đi ăn cơm trưa, cô có muốn đi cùng không?” Hà Đào đắc ý quay sang Lý Hân Di mà nói. Nàng vừa rồi thấy sắc mặt Lý Hân Di thay đổi thì trong lòng cảm thấy vô cùng khoái chí. Nàng từng vì Trần Thiên Minh mà phải "ăn giấm chua" của Lý Hân Di, giờ nàng cũng muốn cho Hân Di nếm thử một chút mùi vị đó.
Lý Hân Di lắc đầu nói: “Không, tôi không đi được. Hôm nay tôi còn bận việc, các người cứ đi đi”. Trước kia nàng đã mù mờ cảm thấy giữa Hà Đào và Trần Thiên Minh có quan hệ gì đó, nhưng lại thấy Hà Đào không hề quan tâm gì đến Thiên Minh, nên lại kết luận giữa họ không có chuyện gì. Nàng nghĩ không ra tại sao hôm nay Hà Đào lại tự nhiên ôm lấy cánh tay của Trần Thiên Minh một cách thân mật như vậy, chắc chắn giữa họ có mối quan hệ thân mật hơn mức bạn bè bình thường rồi. Nghĩ vậy, Lý Hân Di cảm giác trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.
“Thiên Minh ca ca, anh trở về lúc nào mà không chịu đến tìm em vậy?” Lúc này từ ngoài cửa nhảy vào một người, dáng vẻ nhỏ xinh, đúng là Chung Oánh tiểu ma nữ. Hóa ra tối hôm qua, Chung Oánh có nghe Chung Hướng Lượng nói Trần Thiên Minh đã trở về. Vì vậy, vừa tan học là nàng đã lập tức đến đây tìm Trần Thiên Minh.
“Em cả ngày chỉ biết chơi đùa, chẳng có chút đứng đắn nào hết”, Trần Thiên Minh trừng mắt liếc Chung Oánh, mắng.
Chung Oánh nhìn thấy Hà Đào đang đứng đó thì vội vàng chu môi nhỏ nhắn nói: “Hà Đào tỷ tỷ, tỷ xem Thiên Minh ca ca lúc nào cũng bắt nạt em. Giờ đã tan học rồi, em chơi đùa một chút cũng không được sao?”
Hà Đào trước giờ vẫn có cảm tình rất tốt với Chung Oánh, thấy Trần Thiên Minh mắng Chung Oánh, đương nhiên sẽ nói giúp bênh vực nàng: “Thiên Minh, bây giờ đã hết giờ học rồi, thôi đừng có mắng Chung Oánh nữa”.
“Hì hì, Hà Đào tỷ tỷ đúng là người tốt. Thế giờ hai người định đi đâu vậy? Có phải là định đi ăn cơm trưa cùng nhau không? Hay cho em đi cùng luôn đi”, Chung Oánh vừa cười vừa nói.
“Em mau về nhà ăn cơm đi, Tiểu Hạ Ca tới đón về bây giờ đó”, Trần Thiên Minh không nghĩ hắn sẽ thích đưa tiểu ma nữ này theo bên người.
“Không sao mà. Rồi em sẽ gọi điện thoại cho Tiểu Hạ Ca, nói em cùng ăn trưa với hai người là được”, Chung Oánh vừa nói vừa cầm lấy điện thoại di động bấm tít tít.
“Thôi đừng gọi!” Trần Thiên Minh vẻ mặt đau khổ nói.
“Em mặc kệ. Em đã nói Tiểu Hạ Ca không phải đến đón rồi, giờ hắn sẽ không đến nữa đâu. Hai người không cho em đi cùng, nhỡ em bị Đại Hội Lang tóm mất thì anh sẽ phải chịu trách nhiệm đó!” Chung Oánh hai tay chống nạnh mà nói. Kỳ thực thì nàng chưa gọi điện cho Tiểu Hạ Ca mà chỉ là muốn trêu chọc cho Trần Thiên Minh nổi điên lên mà thôi.
Hà Đào vội vàng giảng hòa: “Thiên Minh, thôi đi mà, cho Tiểu Oánh đi cùng đi”.
“Hi hi, đúng là Hà Đào tỷ tỷ vẫn tốt với em nhất”, Chung Oánh cao hứng mà nói. “Hân Di tỷ tỷ, tỷ đang ở đây thì cũng đi cùng luôn đi. Mấy khi có người mời, chúng ta phải ăn thật nhiều mới được!” Chung Oánh đi tới bên Lý Hân Di kéo tay nàng.
Trần Thiên Minh nghe Chung Oánh nói vậy thì chỉ muốn nổi khùng lên. Nếu không có ai khéo, hắn đã muốn đá cho nàng ta một cái, gì mà được mời ăn với ăn thật nhiều cơ chứ. Nàng ta cứ làm như mình sẽ chủ chi cho bữa ăn nên muốn mời ai cũng được vậy. Nghĩ đến đây Thiên Minh mới thấy chút lo lắng. Nhỡ đâu trên đường ra quán cơm gặp thêm vài người quen, Chung Oánh lại mời đi luôn thì mệt.
“Tôi không đi đâu, các người cứ đi đi”, Lý Hân Di lắc đầu nói.
“Lý bí thư, đi thôi”, Hà Đào cũng muốn Lý Hân Di đi cùng, như vậy nàng mới có khán giả để diễn trò tình cảm với Thiên Minh được.
“Đi thôi Hân Di tỷ tỷ”, Chung Oánh dùng sức mà kéo Hân Di đi. Mặc dù nàng hết sức nhỏ bé nhưng dù gì cũng có luyện qua võ công nên dễ dàng kéo được Hân Di đứng lên rồi lôi ra ngoài.
Lý Hân Di không thể làm gì khác đành gật đầu rồi đi theo Chung Oánh.
Trần Thiên Minh cùng ba nàng đi ra bãi đỗ xe, đến chỗ xe hắn. Lý Hân Di hỏi: “Thiên Minh, anh lại đi mượn xe người khác à?”
“Đâu có, Hân Di tỷ tỷ. Đây là xe của Thiên Minh ca ca mà”, Chung Oánh nói.
“Thiên Minh có tiền mua xe sao?” Lý Hân Di ngạc nhiên hỏi lại.
“Ôi, Hân Di tỷ tỷ không biết Thiên Minh ca ca giàu có lắm sao? Anh ấy có công ty riêng nên em mới thường xuyên tìm đòi mời cơm đấy chứ. Sau này tỷ cũng không cần khách khí với hắn đâu, cứ chủ trì rồi bắt hắn chủ chi. Hắn có đủ tiền mà”, Chung Oánh cố tình nói to, như thể sợ Hân Di nghe không rõ.
Trần Thiên Minh lúc này chỉ muốn cho Chung Oánh một trận. Nếu nàng ta không nói chắc cũng không ai bảo nàng ta bị câm điếc đâu, thế mà cứ nói liên tục, còn xỏ xiên mình, kêu Lý Hân Di không phải khách khí với mình nữa chứ. Ôi, có ai như nàng ta không!
Lý Hân Di oán hận liếc nhìn Trần Thiên Minh. Nàng thật không ngờ Trần Thiên Minh lại lừa gạt mình như thế.
Đến tửu điếm, Hà Đào thể hiện như một nữ chủ nhân, hướng dẫn mọi người vào một gian phòng riêng, sau đó gọi nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, rồi giục mọi người nâng chén. Nàng ngồi bên trái Trần Thiên Minh, Chung Oánh ngồi bên phải hắn còn Lý Hân Di thì ngồi đối diện.
Lý Hân Di ngồi gần như im lặng từ đầu đến cuối. Tính ra nàng chỉ nói chuyện một hai câu với Chung Oánh. Càng lúc, nàng càng cảm thấy ân hận vì đã đi cùng mọi người. Hà Đào thì dường như đang cố ý diễn trò, nàng cứ vô tư nói chuyện với Thiên Minh vô cùng tình cảm, khiến người khác không khỏi cảm thấy có chút chói tai.
“Các người không cần khách khí, nếu muốn ăn thêm đồ gì thì cứ gọi nha”, Hà Đào thấy nhân viên phục vụ đã mang thức ăn lên thì lên tiếng mời mọi người. Rồi nàng gắp một con tôm to, đưa tận lên miệng Trần Thiên Minh nói: “Thiên Minh, anh mau há miệng ra nào…” Cứ như một tiểu nữ nhân đang chăm sóc cho trượng phu của mình vậy.
Lý Hân Di tận mắt chứng kiến cảnh đó, trong lòng đau muốn chết, xem ra đúng là Hà Đào với Trần Thiên Minh có mối quan hệ tình cảm với nhau rồi.
May mà Chung Oánh cuối cùng cũng lên tiếng: “Thiên Minh ca ca, Hà Đào tỷ tỷ, hai người thôi đi có được không? Lần trước thì Thiên Minh ca ca làm vậy, lần này thì Hà Đào tỷ tỷ làm vậy, hai người có nghĩ sẽ khiến em bị tổn thương hay không?”
Nghe Chung Oánh nói vậy, mặt Hà Đào đỏ bừng lên. Sau đó nàng cũng ngồi thẳng dậy, không quá thân mật với Trần Thiên Minh nữa. Dù sao nàng cũng đã đạt được mục đích của mình rồi, Lý Hân Di đã vài lần nhăn mặt, nàng cũng không cần phải đóng kịch thêm nữa.
Trần Thiên Minh ước gì mình có thể yên tĩnh mà ăn cơm. Hắn không thích những hành động của Hà Đào lắm, nhưng nếu hắn nói Hà Đào, nàng sẽ kêu hắn có tình ý gì đó với Lý Hân Di. Nhưng không nói, hắn lại không yên tâm khi nhìn thấy vẻ mặt của Hân Di. Cũng may mà Chung Oánh đã giải cứu cho hắn đúng lúc.
Sau khi ăn xong, Trần Thiên Minh thanh toán tiền rồi cùng mọi người quay trở lại trường học. Lý Hân Di cùng Chung Oánh quay trở lại phòng Đoàn Ủy, còn Hà Đào và Trần Thiên Minh ngồi trong xe nói chuyện phiếm. Đương nhiên chuyện này không phải do Trần Thiên Minh muốn thế, mà là do Hà Đào đề nghị và hắn thì không tiện từ chối.
“Thiên Minh, trường học thật lớn quá hả. Nếu mỗi ngày đều được đi tản bộ ở đây thì tốt biết bao”, Hà Đào cảm thán mà nói. Lúc này, Hà Đào và Trần Thiên Minh đang ôm chặt lấy nhau trong xe.
“Đúng vậy, rất hay”, Trần Thiên Minh nghĩ bây giờ đang là thời gian nghỉ trưa. Xe hắn lại có kính chắn mờ, người từ bên ngoài không nhìn được vào bên trong nên hắn lớn mật vuốt ve đôi gò bồng đảo của Hà Đào. “Anh làm thế này ở đây được không nhỉ?” Trần Thiên Minh nói với vẻ dâm đãng.
“Chỗ này không được, Thiên Minh”, Hà Đào đánh yêu Trần Thiên Minh một cái.
Trần Thiên Minh nói: “Sợ cái gì cơ chứ. Xe này của anh người bên ngoài không nhìn thấy bên trong được đâu. Mới rồi em thân mật với anh như thế, anh không đáp lại một chút thì coi sao được đây?” Trần Thiên Minh mặc kệ, tiếp tục vuốt ve âu yếm.
“Hừ, những điều em vừa làm là cố ý muốn cho Lý Hân Di biết anh là nam nhân của em thôi”, Hà Đào nói. “Thiên Minh, em cũng sẽ cho toàn bộ giáo viên trong trường biết anh là bạn trai của em”.
“Không thể nào”, Trần Thiên Minh kinh hãi. Nếu vậy thì sau này hắn sẽ không còn cơ hội tán gái ở Cửu Trung này sao?
“Cho nên, kể từ ngày mai, anh phải dùng xe đến đón em đi học, sau đó chúng ta nắm tay nhau đi một vòng để tất cả mọi người đều biết mối quan hệ của chúng ta. Sau này ở trường anh cũng đừng có tơ tưởng cưa cẩm các cô gái khác nữa đấy. Thiên Minh, anh có chịu không?” Hà Đào cười nói với Trần Thiên Minh.
“Được”, Trần Thiên Minh cúi đầu nhỏ giọng trả lời. Hắn có thể nói không được không? Nếu hắn nói không, chẳng phải hắn đã thú nhận là hắn còn muốn tán gái ở trường sao?
Trời ạ. Sao mình lại đáng thương đến vậy cơ chứ. Tâm địa phụ nữ thật là ác độc, sao bây giờ mình mới hiểu được điều này? Trần Thiên Minh thầm kêu than trong lòng.