Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 634: CHƯƠNG 634: ĐÌNH TỶ THẬT LỢI HẠI

"Tối nay chúng ta lén rời khỏi đây, dù sao có tiền thì thuê phòng ở đâu cũng được." Đình Tỷ nói xong, bắt đầu thu dọn đồ đạc trong phòng mình.

"Vậy sư đệ của chị có tìm được chúng ta không?" Trần Thiên Minh hỏi Đình Tỷ.

Đình Tỷ gật đầu: "Có thể. Lát nữa tôi sẽ truyền tin cho Tiểu Phương. Trước đây chúng ta từng dùng một loại mật mã riêng, chỉ chúng ta mới biết. Đến lúc đó, cậu ấy sẽ tìm được chúng ta."

Hiện tại, Trần Thiên Minh phát hiện Đình Tỷ ở phương diện này cũng rất giỏi. Trước kia, lúc mình chấp hành nhiệm vụ, bản thân luôn tự nghĩ cách, nhưng Đình Tỷ trong khoản này còn chuyên nghiệp hơn cả mình, làm việc rất rõ ràng: "Chị Đình, may mà có sự sắp xếp của chị, nếu không em thật sự không biết phải làm sao bây giờ?"

Đình Tỷ nhìn Trần Thiên Minh nói: "Thiên Minh, cậu không cần phải khiêm nhường. Mấy lần cậu làm nhiệm vụ, Chung Cục đều phái tôi đi theo, tôi biết cậu làm nhiệm vụ rất tốt. Chỉ là hiện tại có tôi nên cậu mới lười suy nghĩ mà thôi. Còn nữa, cậu có thể hứa với tôi không? Hiện tại chúng ta đang trong thời kỳ chấp hành nhiệm vụ, cậu ngàn vạn lần không nên vì tư tình nhi nữ mà làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ của chúng ta. Lúc xế chiều, nếu không phải cậu cố ý đánh trống lảng như vậy, chúng ta đã sớm phát hiện ra địch nhân rồi." Đình Tỷ đột nhiên nhớ tới nếu không phải Trần Thiên Minh cố ý nói như vậy, bản thân cũng không lưu ý đến đôi tình nhân đó. Nghĩ tới đây, nàng không khỏi bật cười vì Trần Thiên Minh đã đánh trống lảng thành công.

"Chị Đình, chị cười gì vậy?" Trần Thiên Minh tò mò hỏi. "Em hứa với chị là được, sau này không làm xằng bậy nữa." Mặc dù bản thân phong lưu, nhưng lúc có chuyện trọng yếu, hắn vẫn phải biết đúng mực.

"Tôi cười cái bộ dạng ngốc của cậu đó, Thiên Minh. Cậu, cậu có thể chờ chúng ta hoàn thành nhiệm vụ rồi hãy..." Đình Tỷ nói tới đây, mặt đỏ bừng như quả táo.

"Ồ, em biết rồi, Chị Đình." Trần Thiên Minh cao hứng nói. Hắn đương nhiên hiểu ý của Đình Tỷ, chờ sau khi bọn họ hoàn thành nhiệm vụ rồi hãy bàn chuyện tư tình nhi nữ. Hắn muốn ôm Đình Tỷ một chút, nhưng nghĩ tới bản thân đã hứa với Đình Tỷ, liền kiên nhẫn không làm xằng bậy nữa.

Đình Tỷ nhìn thấy hành động muốn làm nhưng không dám của Trần Thiên Minh, trong lòng cũng không nỡ. Nàng đi tới bên cạnh Trần Thiên Minh, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn một chút rồi nói: "Tốt lắm, chúng ta ở nơi này chỉ có 15 ngày. Ngày nào đó người của đại sứ quán sẽ tới gặp chúng ta, cậu chịu khó một chút."

"Không khổ." Trần Thiên Minh lắc đầu. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, vậy hắn có thể ôm được mỹ nhân. Hắn hiện tại hận không thể lập tức bắt được Lạp Đạt quay về nước Z.

"Tốt lắm, chúng ta ra ngoài lâu như vậy rồi, cũng nên dùng cơm thôi!" Đình Tỷ cầm lấy điện thoại khách sạn gọi.

Không bao lâu, nhân viên phục vụ đã mang tới một bữa cơm cho bọn họ. Sau khi Đình Tỷ cho hắn tiền boa, liền bảo hắn ra ngoài. Trần Thiên Minh lấy đồ ăn ra, cùng Đình Tỷ ăn.

"Thiên Minh, lát nữa trời tối tôi sẽ ra ngoài một chút. Sau khi tìm được khách sạn, tôi sẽ quay trở lại đây đón cậu."

Trần Thiên Minh lo lắng nói: "Chị Đình, bọn họ ở bên ngoài giám sát chúng ta. Chị hiện tại đi ra ngoài không phải là bại lộ hành tung sao?"

"Hi hi, chuyện này cậu không cần phải lo lắng. Bộ môn của tôi rất lợi hại, lát nữa cậu xem xem có nhận ra tôi không, ăn nhanh đi."

Sau khi cơm nước xong, Đình Tỷ quay vào phòng mình. Một lát sau, cửa mở, một nam nhân bước ra. Trần Thiên Minh vốn tưởng là Đình Tỷ giả trang, nhưng nam nhân kia so với Đình Tỷ cao hơn một chút, so với mình lại thấp hơn một chút. Đặc biệt là quần áo hắn mặc không hề có trong túi du lịch của Đình Tỷ. Nhìn mặt hắn so với Đình Tỷ béo hơn không ít, da tay có chút đen, lại còn có râu mép, đúng mười phần là nam nhân Phiên quốc.

"Ngươi, ngươi là Chị Đình sao?" Trần Thiên Minh có chút không tin hỏi. Dù sao mới vừa rồi Đình Tỷ đi vào bên trong, còn nói bộ môn của nàng rất lợi hại, nhưng người này hắn lại nhìn không giống Đình Tỷ chút nào?

Nam nhân Phiên quốc kia hỏi Trần Thiên Minh: "Ngươi là ai, tại sao lại ở chỗ này?" Thanh âm của hắn rất nam tính, cũng không giống với thanh âm của hắc y nhân trước kia.

"Ngươi là ai? Tại sao lại ở chỗ này?" Trần Thiên Minh thầm vận nội lực, chuẩn bị ra tay với nam nhân Phiên quốc này. Hắn từ phòng Đình Tỷ đi ra, chẳng lẽ hắn từ bên ngoài cửa sổ đi vào, sau đó đánh ngất Đình Tỷ? Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh cũng không khách khí nữa, hắn vận nội lực chuẩn bị động thủ.

"Thiên Minh, cậu không nên làm bậy, ta là Đình Tỷ." Thanh âm của nam nhân Phiên quốc kia đột nhiên thay đổi, biến thành thanh âm của Đình Tỷ.

"Mẹ ơi, em không phải đang nằm mơ đấy chứ? Chị Đình, chị hóa trang kiểu gì vậy? Bộ mặt hóa trang như vậy ngay cả em cũng không nhận ra." Trần Thiên Minh kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Đình Tỷ vừa cười vừa nói: "Tôi hiện tại đang đeo mặt nạ da người, giống hệt mặt thật vậy. Cậu bây giờ còn nhận ra tôi không?"

Trần Thiên Minh lắc đầu: "Em không nhận ra. Em còn thiếu chút nữa là ra tay với chị rồi, may mà chị sớm lên tiếng ngăn em lại." Trần Thiên Minh vỗ vỗ ngực mình.

"Loại mặt nạ da người này vô cùng đắt tiền. Trong Quốc An chúng ta cũng chỉ có hai cái. Lần này nhiệm vụ của chúng ta đặc thù, cho nên cấp trên mới cấp cho chúng ta, tôi một cái, Tiểu Phương một cái. Tôi đeo cái này vào thì đừng nói là người xa lạ, ngay cả các cậu cũng không nhận ra được." Đình Tỷ đắc ý cười. "Quần áo của tôi đều có hai mặt, lật mặt lại liền không giống với bộ đồ trước, cả hai mặt đều có thể mặc lên. Còn nữa, giày của tôi có thể điều chỉnh cho cao hơn, làm cả người tôi cao lên. Thay đổi thanh âm là bí thuật bất truyền của Đạo môn chúng tôi, tôi trước kia đã nói với cậu rồi, dùng nội lực khác nhau thì có thể phát ra thanh âm khác nhau."

"Mẹ ơi, Chị Đình có nhiều bảo bối như vậy, sao không cho em một ít? Như vậy em có thể ra ngoài cùng chị mà không bị người khác phát hiện." Trần Thiên Minh hiện tại đang nghĩ xem Đình Tỷ còn bảo bối nào hữu dụng không, cho hắn dùng một lát.

Đình Tỷ lắc đầu: "Thiên Minh, không được. Những đạo cụ hóa trang này đều là của căn cứ đưa cho tôi, mà cậu cũng không dùng được. Nếu như chúng ta cùng nhau cầm túi du lịch đi ra ngoài, người khác sẽ sinh nghi. Nhưng hai tay tôi lại không có gì, địch nhân có thể không nhận ra tôi."

"Em biết rồi, Chị Đình, chị đi ra ngoài đi. Em ở chỗ này chờ chị." Trần Thiên Minh gật đầu nói.

"Thiên Minh, cậu mở cửa sổ đại sảnh ra. Đến lúc đó tôi có thể từ nơi này đi vào, sau đó sẽ cùng cậu đi xuống." Nói xong, Đình Tỷ liền đi ra khỏi cửa.

Đình Tỷ quá lợi hại, nàng không biến thành nữ lang đúng là rất đáng tiếc. Trần Thiên Minh thầm than. Không có việc gì làm, hắn không thể làm gì khác hơn là đóng cửa cài chốt lại, ngồi trên ghế sofa tu luyện Hương Ba Công.

"Cạch." Cửa sổ có một tiếng động, mặc dù rất nhẹ, nhưng không thể qua mắt được Trần Thiên Minh. Hắn mở mắt, vận khởi nội lực toàn thân chuẩn bị ứng phó.

"Thiên Minh, tôi đã trở về." Từ bên ngoài vang lên thanh âm của Đình Tỷ, nàng nhẹ nhàng bay vào bên trong đại sảnh.

"Vẫn là Chị Đình thông minh, lên tiếng trước." Trần Thiên Minh thầm nghĩ. "Chị Đình, chị đã trở về. Ơ, chị lại thay đổi quần áo trước khi quay về sao?" Trần Thiên Minh lại nhìn thấy bộ quần áo Đình Tỷ mặc lúc xế chiều.

Đình Tỷ đặt mông ngồi trên ghế sofa, nói: "Đúng vậy. Lát nữa chúng ta rời đi chỉ cần dùng trang phục như lúc đầu. Như vậy cho dù bị bọn họ phát hiện, nhưng cái ngụy trang kia của tôi cũng không bị bọn họ biết. Bên trong Quốc An chúng ta có nội gián, địch nhân nhất định biết một số tình huống của chúng ta."

Trần Thiên Minh nói với Đình Tỷ: "Chị Đình, hiện tại chúng ta đi đâu?"

"Phòng tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Khách sạn không sang trọng lắm, chỉ là một khách sạn bình thường. Chúng ta đợi tới 11 giờ hãy đi! Hiện tại thời gian còn sớm, cậu đang luyện công sao?" Đình Tỷ nhìn thấy Trần Thiên Minh ngồi xếp bằng liền hỏi.

"Đúng vậy, có chuyện gì không?" Trần Thiên Minh nói.

"Cậu tu luyện võ công gì?" Đình Tỷ hỏi Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh nói: "Hương Ba Công." Trần Thiên Minh cũng không để ý nhiều, dù sao cũng không ai biết Hương Ba Công là võ công gì.

Đình Tỷ sau khi nghe xong, sắc mặt hơi chút thay đổi, sau đó cũng chỉ "ừ" một tiếng đáp lại. Chỉ là Trần Thiên Minh ngồi bên cạnh Đình Tỷ, không phát hiện sắc mặt nàng có chút biến sắc.

Bọn họ cứ ngồi trên ghế sofa luyện công như vậy. Đột nhiên, Đình Tỷ đứng lên nói: "Thiên Minh, chúng ta đi thôi. Phỏng chừng đêm nay bọn họ chắc chắn sẽ tới giết chúng ta, nếu không đi sẽ phiền phức." Nói xong, liền đi vào phòng mình lấy túi du lịch.

"Chị Đình, chị rất hiểu rõ về địch nhân." Trần Thiên Minh nói.

"Kỳ thật tôi cùng Tiểu Phương đã sinh sống ở Phiên quốc mấy năm, biết tác phong làm việc của biệt đội Phiên quốc. Tối nay người của biệt đội Phiên quốc nhất định sẽ tới, bọn họ sẽ lén lút ám sát chúng ta." Đình Tỷ nói.

Trần Thiên Minh cầm lấy túi xách của Đình Tỷ nói: "Chị Đình, để em mang cho!"

"Được! Tôi nhảy xuống trước, cậu đi theo tôi." Đình Tỷ mở cửa sổ ra, nhảy ra ngoài. Chỉ thấy cả người nàng khẽ nhảy lên một chút, nàng tựa như chim yến bay xuống mặt đất vậy. Trần Thiên Minh cũng không dám chậm trễ, vội vàng bay xuống. Hiện tại trời đã tối, mà phía sau cửa sổ bọn họ là một ngã tư đường nhỏ, căn bản không có người phát hiện bọn họ nhảy xuống. Nếu có người nhìn thấy, chắc chắn sẽ báo cảnh sát, nói có một đôi tình nhân vì tình mà tự vẫn.

Cứ như vậy, Trần Thiên Minh đi theo Đình Tỷ tới một khách sạn bình thường. Bởi vì Đình Tỷ đã đặt phòng, lại còn cầm theo chìa khóa, nên bọn họ trực tiếp đi lên phòng.

Cánh cửa mở ra, Trần Thiên Minh nhìn thấy phòng này không lớn như khách sạn vừa rồi, chỉ có một gian phòng. Bên trong có WC và phòng tắm chung một chỗ. Điều làm Trần Thiên Minh tiếc nuối chính là phòng này có hai cái giường. Ai, tại sao lại có nhiều giường như vậy? Nếu như chỉ có một cái thì tốt biết mấy! Trần Thiên Minh âm thầm thở dài.

"Thiên Minh, cậu để đồ vào trong tủ là được. Giường bên trái là của cậu, bên phải là của tôi. Cậu đã hứa với tôi rồi, không thể làm càn." Đình Tỷ lại cảnh cáo Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh bất đắc dĩ gật đầu: "Em biết rồi, Chị Đình, em cũng không phải con nít ba tuổi."

"Biết là tốt. Tôi đi tắm rửa trước, cậu ở chỗ này." Đình Tỷ cười cười, từ trong túi du lịch lấy ra quần áo rồi đi vào tắm rửa. Đột nhiên cánh cửa mở ra, Đình Tỷ nói: "Cũng không nên giống như lần trước xem trộm tôi nha!"

Đình Tỷ vừa nói xong, nàng liền khiến Trần Thiên Minh nhớ tới cái bắp đùi trắng bóng của nàng, còn có bãi cỏ màu đen. Mặc dù chỉ là trong nháy mắt, nhưng lại khiến hắn vô cùng khó quên. "Nhìn hay không nhìn?" Trần Thiên Minh tự hỏi lòng mình. "Nhìn thì bản thân vừa mới hứa với Chị Đình rồi. Không nhìn thì thật là có lỗi với bản thân, mới vừa rồi mình bị Chị Đình câu dẫn dâm niệm."

"Quên đi, vẫn là nhìn một chút. Dù sao cũng không phải chưa từng nhìn thấy. Chị Đình nói không nên ảnh hưởng nhiệm vụ, nhưng hiện tại cũng không phải đang chấp hành nhiệm vụ, cũng không ảnh hưởng tới Chị Đình. Nàng tắm rửa là việc của nàng, mình nhìn là việc của mình." Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh vội vàng nhấc chân đi tới phòng WC kiêm phòng tắm.

Hắn lén lút nhìn qua phía sau cánh cửa. Mẹ kiếp, cánh cửa này tại sao không có lỗ nhỏ? Cho dù là rất nhỏ cũng được, với công lực của mình hoàn toàn có thể thấy rõ ràng. Nhưng cánh cửa này thật sự là muốn chết, giống như vừa mới mua vậy, còn vừa mới sơn. Lần này làm sao bây giờ? Làm sao mới có thể nhìn thấy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!