Mặc dù Trần Thiên Minh không nhìn thấy cảnh Đình tỷ tắm rửa bên trong, nhưng hắn vẫn có thể tưởng tượng ra. Đình tỷ đứng dưới vòi hoa sen, những giọt nước từ mái tóc nàng chảy xuống trước ngực, những hạt nước trong suốt ấy, theo khe ngực sâu hút đi xuống, cuối cùng lượn quanh rốn, rồi tiếp tục trượt dài.
Đình tỷ đầu tiên tắm rửa bộ ngực đầy đặn, chậm rãi xoa nắn, tiếp đó tay nàng theo dòng nước chảy xuống, lướt qua phần bụng mềm mại rồi đến vùng kín, nhẹ nhàng làm sạch.
"Cạch." Cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, Đình tỷ vẫn mặc bộ quần áo vừa rồi, trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh: "Trần Thiên Minh, cậu có phải là muốn chết hay không?"
"Không, không có, tôi vừa rồi đánh rơi đồ ở chỗ này, tôi mới cúi xuống nhặt! Hơn nữa, cánh cửa dày như vậy, tôi làm sao có thể nhìn thấy chị!" Trần Thiên Minh vội vàng nói.
Đình tỷ đáp: "Hừ, tôi nói cho cậu biết, cánh cửa này một cái lỗ nhỏ cũng không có, tôi đã kiểm tra rồi. Tôi còn cố ý mở nước để xem cậu có rình mò không, không ngờ cậu lại rình mò thật."
Trần Thiên Minh nói: "Chị Đình, chị hiểu lầm tôi rồi, tôi không phải người như vậy, sau lần trước tôi đã thay đổi rồi, tôi đang nhặt đồ thật mà."
Đình tỷ hỏi: "Vậy cậu nhặt được chưa?"
"Nhặt được rồi, tôi đi xem TV." Nói xong, Trần Thiên Minh vội vàng chạy đến trên giường ngồi, cố ý ngồi xem TV mà ngay cả bản thân cũng không hiểu gì.
"Hừ! Nếu như cậu còn dám nhìn, tôi sẽ móc mắt cậu ra." Đình tỷ nói tới đây, bản thân thì cười khúc khích. "Rầm" cánh cửa bị đóng lại.
Ai, không nhìn thì không nhìn. Trần Thiên Minh vừa lẩm bẩm vừa nhìn cái túi du lịch kia. Được rồi, bên trong nhất định còn có áo ngực của Đình tỷ, ta phải xem một chút là áo ngực gì. Vấn đề này vẫn làm Thiên Minh băn khoăn đã lâu, hiện tại có cơ hội này hắn làm sao có thể bỏ qua? Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh chạy đến bên cạnh túi du lịch mở ra vừa nhìn, quả nhiên phát hiện bên trong còn có một bộ đồ nội y.
Hẳn là Đình tỷ lấy ra cái áo ngực này, rồi tự nhủ: "Hẳn là có số, ở đâu nhỉ? Ở chỗ này, trời ạ, 38D, trách không được lại cao vút như vậy." Trần Thiên Minh rốt cục tìm được bảng ghi chú bên trong cái áo ngực, tìm thấy được đáp án mà mình muốn. Ai, ta lúc nào mới có thể thân mật tiếp xúc với chúng nó đây?
Hắn cầm chiếc quần nhỏ màu trắng tinh đặt lên mũi mà ngửi, ôi, thơm quá, có mùi của Đình tỷ. Trần Thiên Minh hưng phấn lật đi lật lại chiếc quần nhỏ, vừa xem vừa ngửi, cảm nhận được. Vị trí này, chắc chắn là nơi của "bãi cỏ thần bí" kia, hắn vừa nghĩ đến đã thấy vô cùng kích thích.
Nhìn một hồi lâu, Trần Thiên Minh cũng không dám nhìn nữa, vội vàng cất vào bên trong túi du lịch rồi xem TV, mặc dù phụ nữ tắm rửa rất lâu, nhưng hình như cũng không quá lâu, Trần Thiên Minh cũng không muốn để cho Đình tỷ phát hiện mình nhìn lén nàng. Thảm rồi, mới vừa nãy quên chú ý xem Đình tỷ có để sợi dây gì đó ở đâu không. Lo lắng không yên, Trần Thiên Minh cuối cùng cũng nghĩ ra một biện pháp, nếu như Đình tỷ phát hiện túi du lịch có người chạm vào, mình liền nói muốn tìm khăn tay, dù sao trong túi du lịch có khăn tay.
Không lâu sau, Đình tỷ đi ra, nàng vừa đi vừa dùng khăn lông lau tóc, nàng ngồi ở trên giường mở túi du lịch ra tìm máy sấy tóc.
Trời đất ơi! Đình tỷ lại chỉ quấn độc chiếc khăn tắm che thân, chiếc khăn tắm này mặc dù rất lớn có thể quấn kín cả người hắn vào bên trong, nhưng Trần Thiên Minh vẫn nhìn thấy bắp chân trắng nõn và bờ vai trần bóng mịn của nàng. Xem ra mới vừa rồi nàng muốn giả vờ lừa mình, cho nên đã quên cầm quần áo đi vào, vừa rồi lại không tiện gọi mình mang vào, cho nên mới quấn khăn tắm đi ra.
Đình tỷ, chị nhanh mặc áo ngủ vào đi, như vậy rất dễ bị cảm lạnh. Những lời này ở trong đầu Trần Thiên Minh nhưng hắn không dám nói ra, mặc dù Đình tỷ đang sấy tóc, nhưng nàng thường nhìn mình, là muốn mình đi vào tắm rửa để nàng thay quần áo.
"Thiên Minh, cậu tại sao còn không đi tắm đi?" Đình tỷ không có phát hiện túi du lịch bị Trần Thiên Minh mở ra, nàng chỉ thúc giục Trần Thiên Minh đi tắm rửa nhanh lên một chút.
"Được, tôi đi ngay." Bất đắc dĩ, Trần Thiên Minh đành phải cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm.
Chẳng lẽ cơ hội tốt như vậy mà ta không nhìn một chút sao? Dù sao ta vừa rồi không làm gì đối với Đình tỷ, nhìn một chút thì có sao đâu? Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh lập tức xúc động muốn mở cửa đi ra ngoài. Không được, Đình tỷ khôn khéo như vậy, chắc chắn giờ sẽ không thay quần áo đâu. Được, cô dùng tiếng nước để gạt ta, vậy ta cũng sẽ dùng tiếng nước chảy để đánh lừa cô.
Vì vậy, Trần Thiên Minh liền mở nước chảy thật to, chắc hẳn Đình tỷ bên ngoài có thể nghe thấy, 5,4,3,2,1, mở cửa. Trần Thiên Minh lập tức hé cửa nhìn ra.
Hắn nhìn thấy Đình tỷ đang cởi khăn tắm xuống, đang mặc một cái áo ngực cùng một chiếc quần nhỏ, nàng đang khẩn trương cầm áo ngủ chuẩn bị mặc vào, một bên nhìn cửa phòng tắm. Trời ạ, da tay Đình tỷ thật là trắng, phía trên thật là đồ sộ, vòng eo thật nhỏ, còn có chiếc quần nhỏ phía dưới là màu tím.
"A!!" Đình tỷ nhìn thấy Trần Thiên Minh mở cửa ra nhìn thấy thân thể mình, nàng hét to một tiếng, vội vàng nhảy lên giường dùng chăn kéo lại che thân thể mình. "Thiên Minh, ngươi là đồ lưu manh." Đình tỷ đỏ mặt mắng.
"Chị Đình, chị hiểu lầm rồi, tôi đang muốn thay một bộ quần áo khác để mặc, nhưng thật không ngờ trở ra không đúng lúc. Quên đi, tôi không thay nữa." Trần Thiên Minh vừa nói vừa giữ cánh cửa, cười gian. Bất quá, hắn vẫn có chút không may, Đình tỷ tại sao lại như vậy, cởi đồ mà sao không cởi hết, ví dụ như áo ngực, quần nhỏ, cởi tuốt ra chẳng phải thoải mái hơn sao.
Bên trong phòng tắm, Trần Thiên Minh vừa tắm vừa nghĩ bậy về Đình tỷ vừa rồi mới khỏa thân tắm ở đây, liền có những hành động bậy bạ. Trần Thiên Minh biết buổi tối hôm nay bản thân không có khả năng cùng Đình tỷ làm loại chuyện kia, nhưng thân dưới lại cứng không chịu nổi, chẳng còn cách nào khác, hắn đành phải tự giải quyết, để "hạnh phúc" đêm nay của mình nằm trong tay mình.
"A!" Trần Thiên Minh nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng, sau đó đem toàn bộ "tình cảm mãnh liệt" của mình bắn lên tường.
Từ phòng tắm đi ra, Trần Thiên Minh nhìn thấy Đình tỷ đang nằm trên giường xem TV, chăn mền che kín mít cả người chỉ để lộ ra cái đầu bên ngoài, hình như không muốn để cho Trần Thiên Minh nhìn thấy cái gì.
Cái gì vậy? Ta cái gì cũng đã nhìn thấy rồi, cô còn che lại thì có ích gì? Trần Thiên Minh trong lòng âm thầm nói. Bất quá lời này hắn không dám nói ra trước mặt Đình tỷ, sợ bị Đình tỷ giết người diệt khẩu.
"Chị Đình, chị đang xem TV sao?" Trần Thiên Minh cười tươi nói.
"Hừ! Cậu không có mắt à!" Đình tỷ trừng mắt hung hăng lườm Minh một cái rồi mắng. Xem ra nàng vẫn vì vừa rồi Trần Thiên Minh nhìn thấy thân thể nàng cho nên tức giận.
"Chị Đình, tôi có thể hướng trời mà thề, tôi vừa rồi tuyệt đối là muốn đi lấy quần áo, nghĩ không ra lại gặp chuyện như vậy, tôi cũng không muốn vậy." Trần Thiên Minh nói xong hắn trông có vẻ rất oan ức.
Đình tỷ nói: "Có phải hay không chỉ có cậu mới biết được, ban đầu là muốn nhìn lén, sau đó lại xông ra nhìn."
Trần Thiên Minh vẻ mặt đau khổ nói: "Chị Đình, tôi lúc trước là muốn nhặt đồ, sau đó tôi cũng không biết, nếu như chị nói chị ở bên ngoài thay quần áo, bảo tôi đừng đi ra ngoài, cho dù có đánh chết, tôi cũng nhất định sẽ không đi ra." Dù sao chuyện vừa rồi cũng đã phát sinh, Trần Thiên Minh sau đó nói một chút cũng không sao.
Đình tỷ ngẫm lại cũng đúng, bản thân cần gì phải lén lút thay quần áo, dù sao Trần Thiên Minh trong phòng tắm cũng nhìn không thấy, bản thân tại sao lại không đi vào trong phòng tắm mà thay? "Được rồi, không thèm nghe cậu nói nữa, cậu đi ngủ nhanh lên đi, ngày mai chúng ta còn có việc phải làm." Đình tỷ nói xong, liền dùng điều khiển tắt TV.
Trần Thiên Minh tắt đèn, chậm rãi đi tới giường của mình nằm lên. Ai, một đêm thật dài, nếu như mình không đáp ứng Đình tỷ, còn có thể trêu ghẹo nàng một phen, sờ sờ nắn nắn vài cái. Nghĩ tới bên cạnh có một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp ngủ chung, mặc áo ngủ đắp chăn mền, nhưng bản thân lại không thể động vào, thật là khó chịu.
Cũng không biết qua bao lâu, Trần Thiên Minh lật qua lật lại ngủ không được, hắn không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống luyện Hương Ba Công.
"Thiên Minh, cậu không ngủ được sao?" Đình tỷ quay người qua hỏi Trần Thiên Minh.
"Đúng vậy, ai, tôi hiện tại có chút hối hận đáp ứng chuyện của chị, có mỹ nữ như chị ngủ bên cạnh, tôi làm sao có thể ngủ được?" Trần Thiên Minh cố ý thở dài một hơi.
Đình tỷ nói: "Thiên Minh, cậu không nên suy nghĩ nhiều, dù sao cậu luyện công cũng có thể khôi phục thể lực, cậu luyện một chút rồi sau đó đi ngủ! Tôi ngủ trước đây!" Nói xong, Đình tỷ xoay người lại nằm ngủ.
Trần Thiên Minh ngồi luyện công, sau khi luyện xong ba mươi sáu chu thiên, hắn mở mắt ra phát hiện tiếng hít thở của Đình tỷ đều đều rất nhỏ, xem ra là đã ngủ thiếp đi. Ai, ta còn có thể ngủ sao! Trần Thiên Minh nói với chính mình.
Nhưng hắn liếc nhìn Đình tỷ một cái chuẩn bị đi ngủ, trong lòng hắn khẽ động, hiện tại Đình tỷ ngủ ở trước mặt, nàng mặc dù dùng chăn đắp lại, Trần Thiên Minh vẫn có thể cảm giác được bộ ngực cao vút của nàng. Nếu như mình có thể sờ vuốt một chút rồi đi ngủ thật là tốt biết bao! Trần Thiên Minh vừa nghĩ đến đây. Hắn không nghĩ còn tốt, sau khi nghĩ xong tâm lý liền muốn vuốt ve bộ ngực căng tròn của Đình tỷ, muốn thưởng thức cái cảm giác mềm mại, đàn hồi ấy.
Thôi bỏ đi, dù sao Đình tỷ cũng đã đi ngủ, sờ nàng thì nàng cũng không biết, không bằng sờ một chút rồi quay về ngủ, nếu không bản thân ngủ không được ngày mai hai mắt như mắt cú mèo lại không hoàn thành nhiệm vụ được. Trần Thiên Minh tự tìm cớ cho mình.
Hắn lén lút vén chăn mền ra, bàn chân chậm rãi xuống giường, tiếp theo đi tới bên cạnh Đình tỷ nhỏ giọng nói: "Chị Đình, Chị Đình, chị ngủ chưa?"
Đình tỷ không có phản ứng, hơi thở vẫn đều đều.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng kéo chăn của Đình tỷ, lén lút đưa tay mình vào. Hắn sợ chạm vào làm Đình tỷ tỉnh lại. Vì vậy bàn tay hắn áp sát chăn mền, chậm rãi luồn vào bên trong. Tới rồi, Trần Thiên Minh cảm giác được bàn tay của mình đã đặt lên bộ ngực của Đình tỷ, hắn chậm rãi vuốt xuống.
Oa, thật là lớn! Trần Thiên Minh nhẹ nhàng nắn một chút, hắn sợ mạnh tay quá sẽ làm Đình tỷ tỉnh giấc, khi đó mình nhất định sẽ bị nàng mắng chết. Sờ thêm một chút, Trần Thiên Minh nói với mình, hắn lại duỗi tay ra sờ soạng một chút, mềm, vô cùng thoải mái.
"Cậu sờ đủ chưa?" Đình tỷ nhìn như ngủ đột nhiên mở miệng nói, làm cho Trần Thiên Minh sợ đến thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh. Đình tỷ đẩy tay Trần Thiên Minh ra khỏi chăn, sau đó nàng đem chăn đắp lên người mình.
"Chị Đình, chị đừng hiểu lầm, chị vừa rồi vẫn chưa ngủ, nhất cử nhất động của cậu tôi đều nhìn thấy hết." Trần Thiên Minh thật muốn đánh vào miệng mình một cái, sớm biết vậy mình sờ một chút rồi rút tay về là được rồi.
Đình tỷ nhìn Trần Thiên Minh nói: "Thiên Minh, cậu không cần giải thích, tôi vừa rồi vẫn chưa ngủ, nhất cử nhất động của cậu tôi đều nhìn thấy hết."
Trời ơi, cái lỗ nào cho tôi chui xuống đất đây! Trần Thiên Minh trong lòng kêu thảm, hắn thật không ngờ Đình tỷ vẫn chưa ngủ.
"Chị Đình, xin lỗi, tôi không nhịn được bản thân mới làm như vậy, tôi lần sau không dám nữa." Trần Thiên Minh cúi đầu nói.
"Quên đi, lần này tôi cũng không trách cậu, cậu mau trở về ngủ đi! Ngày mai còn phải làm việc." Đình tỷ nói.
Trần Thiên Minh vội vàng nhảy lên giường mình xấu hổ mà đi ngủ. Mẹ nó chứ, phụ nữ thật sự là khó hiểu, đáng lẽ lần này nàng phải mắng mình một trận ra trò, nhưng không ngờ nàng nói không trách ta. Trời ạ, sớm biết như vậy ta sờ thêm chút nữa mới phải.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng