Sáng sớm hôm sau, Đình tỷ liền tỉnh dậy đi rửa mặt, sau đó thu dọn đồ đạc trong phòng, Trần Thiên Minh cũng bị làm ầm ĩ đến mức muốn chết.
Trần Thiên Minh cũng không biết buổi tối hôm qua mình ngủ vào lúc nào, chỉ biết là lúc đầu bản thân đếm "một con cừu, hai con cừu, ba con cừu...", một lúc sau không hiểu sao, hắn lại đếm "một chị Đình, hai chị Đình, ba chị Đình...", càng khiến hắn khó ngủ hơn.
Trần Thiên Minh mở đôi mắt thâm quầng nhìn Đình tỷ nói: "Chị Đình, mấy giờ rồi, còn sớm như vậy chị đã dậy rồi, bọn họ tới chưa?"
"Sắp đến rồi, bọn họ vừa mới đến, Khổng Bạch đại sứ sẽ đến gặp chúng ta, tôi đã liên lạc với Khổng Bạch đại sứ." Đình tỷ gấp chăn màn lại nói.
"Tốt lắm, tôi lập tức rời giường." Trần Thiên Minh vừa nói vừa từ trên giường nhảy xuống, bởi vì hắn thường ngủ dậy chỉ quen mặc một cái quần lót, vì vậy lúc này cái "lều vải" đã dựng đứng lên làm cho Đình tỷ nhìn thấy.
"Thiên Minh, cậu chưa mặc quần!" Đình tỷ vô cùng hoảng sợ, vội vàng dùng bàn tay che hai mắt mình lại. Nàng thật không ngờ Trần Thiên Minh mới vừa tỉnh ngủ phía dưới đã đáng sợ đến thế, nàng không khỏi xấu hổ mà đỏ mặt lên. Vì tính chất công việc, nàng đóng vai một người phụ nữ phong tao, nhưng kỳ thật nội tâm của nàng lại là một nữ nhân truyền thống. Hiện tại nhìn thấy Trần Thiên Minh như vậy thì làm sao không xấu hổ được?
Trần Thiên Minh vô tội nói: "Chị Đình, chị không nên nói lung tung, tôi chỗ nào mà không mặc quần, chẳng phải đang mặc một cái đó sao? Mặc dù có hơi nhỏ một chút, nhưng chị cũng không thể coi thường nó! Chị không tin thì chị nhìn thử xem." Nếu như không phải vì phía dưới mình dựng lên khó có thể bước đi, Trần Thiên Minh thật muốn tới bên cạnh nắm tay Đình tỷ để nàng xem thử.
Đình tỷ giậm chân mắng: "Cậu còn nói nữa, cậu thật không biết xấu hổ, còn không mau mặc quần vào, chẳng lẽ cậu cho rằng nơi đó của mình đẹp lắm sao mà khoe!"
Thấy Đình tỷ tức giận, Trần Thiên Minh vội vàng tìm quần của mình mặc vào, sau đó từ trên giường tìm được đôi dép lê, nói: "Chị Đình, tôi sẽ ổn ngay thôi." Nói xong, vội vàng chạy vào trong nhà vệ sinh trốn.
Từ bên trong đi ra, Trần Thiên Minh nhìn thấy Đình tỷ đang đi tới đi lui, nàng nhìn thấy Trần Thiên Minh nói: "Thiên Minh, bọn Tiết Phương đã ở phòng bên cạnh chúng ta, lát nữa sẽ tới đây. Tôi nghe Tiết Phương nói, bởi vì trước đó tôi đã nhắc nhở, nên hắn phát hiện có người theo dõi bọn họ, chỉ là hắn đã cắt được đuôi rồi."
"Xem ra chúng ta phải cẩn thận một chút." Trần Thiên Minh nói.
"Vì sợ người khác hoài nghi, bọn họ lát nữa mới đến đây, Khổng Bạch đại sứ lát nữa cũng sẽ tới." Đình tỷ nói. Vì vậy, hai người bọn họ đều ngồi trên giường xem TV, mặc dù đang xem TV, nhưng bọn họ đều không tập trung.
Cánh cửa đột nhiên bị người ta mở ra, bốn người đi vào, lần lượt là Tiết Phương, Lâm Quốc, Trương Ngạn Thanh cùng Tiểu Tô. Đình tỷ vì để cho bọn họ thuận tiện tiến vào, cũng không khóa cửa.
Tiết Phương sau khi mở cửa, liền nói với Đình tỷ: "Đình tỷ, chuyện này thật sự phiền toái, hy vọng Khổng Bạch đại sứ có thể mau chóng đến nói cho chúng ta biết Lạp Đạt đang ở nơi nào, người của đội đặc biệt võ công rất cao, nơi này lại là địa bàn của bọn họ, thật sự rất khó đối phó!"
Đình tỷ mỉm cười nói: "Tiết Phương, cậu đừng vội, chúng ta chưa đến mức xui xẻo như vậy, mặc dù nơi này là địa bàn của bọn họ, nhưng bọn họ cũng không dám lỗ mãng."
Trần Thiên Minh ở bên cạnh hỏi Lâm Quốc về tình huống lúc tới nơi này, khi hắn nghe được Lâm Quốc nói Tiết Phương một mình một phòng, mà Lâm Quốc ba người ở chung một chỗ. Mẹ kiếp! Tiết Phương tên này không phải muốn báo thù riêng đó chứ? Bản thân một mình một phòng tiêu dao, lại để cho huynh đệ ở cùng một chỗ.
Tiết Phương nhìn giường trong phòng nhíu mày, hắn căm tức nói với Đình tỷ: "Chị Đình, chị cùng hắn ở cùng một chỗ sao?"
Trần Thiên Minh lập tức trả lời: "Đúng vậy, chúng ta là vợ chồng thì sao có thể không ở cùng một chỗ? Không nên để người ta nghi ngờ."
Ngẫm lại cũng đúng, Tiết Phương không thể làm gì khác hơn là hung hăng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái, không thể tránh khỏi mà cùng Đình tỷ ngồi trên giường. Trần Thiên Minh vừa nhìn lại cực kỳ nghiêm trọng, thầm nghĩ: "Nàng trên danh nghĩa là vợ của ta, ngươi dám ngồi chung với nàng sao." Nghĩ tới đây, hắn cũng đi tới ngồi cạnh Đình tỷ, hắn cùng với Tiết Phương một người một bên dựa vào Đình tỷ.
"Trần Thiên Minh, ngươi không ngồi trên giường của ngươi, ngươi ngồi trên giường chị Đình làm gì?" Tiết Phương bất mãn nói.
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: "Ha ha, giường tôi ba người ngồi, giường chị Đình mới chỉ hai người ngồi, vì công bằng, đương nhiên là phải ngồi bên này."
Đột nhiên, Đình tỷ nhìn đồng hồ đeo tay mình một chút rồi nói: "Tiết Phương, Khổng Bạch đại sứ đến rồi, cậu đi mở cửa đi."
Tiết Phương vội vàng chạy đến mở cửa ra, quả nhiên bên ngoài có một nam nhân khoảng năm mươi tuổi có chút gầy, bộ dạng hình như vừa mới đến nơi này.
Trần Thiên Minh sau khi nhìn thấy thầm nghĩ: "Chị Đình lợi hại như vậy, còn Khổng Bạch kia không biết thế nào?"
"Tiết Phương, cậu đóng cửa lại!" Đình tỷ nói. Sau đó đứng lên, mang một cái ghế cho Khổng Bạch nói: "Khổng đại sứ, tình huống có biến, chúng ta không thể ở lại đây lâu được."
Khổng Bạch gật đầu nói: "Chuyện này tôi biết, không ngờ Phiên quốc lại biết được nhanh như vậy, may mắn là các ngươi cảnh giác không bị bọn họ làm cho bị thương."
"Khổng đại sứ, tình huống vô cùng đáng sợ, tôi sợ là Quốc An chúng ta có nội gián, cấp trên lệnh cho chúng ta tốt nhất không liên lạc với bọn họ, sợ bị nội gián biết được tình huống nơi này của chúng ta." Đình tỷ nói với Khổng Bạch.
"Nếu như vậy thì càng phiền toái hơn, bất quá may mắn là chúng ta đã tra ra tin tức của Lạp Đạt." Khổng Bạch nói: "Đây là gian nan vạn khổ mới tìm được."
Đình tỷ vui vẻ nói: "Vậy thì tốt quá, chúng ta phải bắt Lạp Đạt nhanh một chút, cho dù có nội gián, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ cũng không sợ."
Khổng Bạch gật đầu đem một tờ giấy đưa cho Đình tỷ nói: "Đây là biệt thự của hắn, nghe nói hắn ở bên trong đó, có thể là đang huấn luyện mộc thi sát thủ."
Đình tỷ cầm lấy tờ giấy nhìn một chút nói: "Cảm ơn ngài, Khổng đại sứ." Nói xong, Đình tỷ dùng nội lực bóp nát tờ giấy.
"Văn Đình, cô đối với Phiên quốc hiểu rất rõ, chúng ta cũng không phái người dẫn đường cho các người, cũng không phái thêm nhân thủ, sợ đến lúc đó Phiên quốc sẽ có chứng cớ chứng minh tôi giúp các người, đại sứ quán chúng ta sẽ có phiền toái." Khổng Bạch nói.
"Chúng ta khi đến đây đã biết trước điều này." Đình tỷ gật đầu nói.
Trần Thiên Minh không khỏi thầm nghĩ, xem ra đại sứ quán chỉ có thể lén lút đưa tin tức cho bọn hắn, về phương diện nhân lực thì không dám giúp bọn hắn. Cho dù bọn họ có bị bắt lại, cũng là vấn đề tư nhân của bọn họ, cũng không liên quan tới quốc gia.
"Anh Trần Thiên Minh, các người vất vả rồi." Khổng Bạch đột nhiên quay đầu lại nói với Trần Thiên Minh.
"Ngài nhận ra tôi sao?" Trần Thiên Minh ngạc nhiên hỏi.
Khổng Bạch vừa cười vừa nói: "Trước khi các anh chưa tới, Quốc An đã đem tư liệu về các anh cho chúng ta, tôi đương nhiên nhận ra cậu. Cậu ở thành phố M là một nhân vật thần kỳ, chúng ta đều biết cậu, hy vọng cậu cũng có thể trở thành nhân vật thần kỳ tại Phiên quốc."
"Tôi sẽ làm hết sức, chỉ là Phiên quốc đã biết chúng tôi tới, chuyện này sẽ không dễ dàng như vậy. Bất quá Khổng đại sứ có thể tìm được tin tức của Lạp Đạt, chúng tôi sẽ hành động." Trần Thiên Minh nói.
"Các anh chuẩn bị khi nào động thủ?" Khổng Bạch hỏi.
Đình tỷ suy nghĩ một chút nói: "Dù sao mọi người cũng đã đông đủ, vậy thì tối hôm nay, không nên để đêm dài lắm mộng."
Khổng Bạch nói: "Vậy thì hành động, buổi tối hôm nay tôi sẽ cho người của tôi mặc trang phục thành bộ dạng của các anh, các anh hôm qua xuất nhập khách sạn này, đã hấp dẫn sự chú ý của bọn họ."
Trần Thiên Minh vui vẻ nói: "Như vậy thật tốt quá, phương pháp giương đông kích tây này thật tốt." Hắn đột nhiên lại nhíu mày nói: "Bất quá, bọn họ có thể gặp nguy hiểm không?"
"Hẳn là không, khi bọn họ phát hiện là người giả mạo, hẳn là sẽ rời đi. Các anh là anh hùng vì chuyện của quốc gia mà mạng sống cũng không cần, chúng ta cũng không phải là loại yếu hèn, chỉ cần không làm cho hai nước tranh đấu, chúng ta sẽ dốc hết toàn lực giúp các người, cho dù là mất mạng cũng không tiếc." Khổng Bạch chính khí lẫm liệt, có thể vì quốc gia mà đầu rơi máu chảy cũng không nề hà.
"Khổng đại sứ, có được những lời của ngài là đủ rồi, chúng ta cho dù là mất mạng cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ." Trần Thiên Minh nói.
Khổng Bạch nhìn đồng hồ một chút rồi nói: "Cứ như vậy đi, Văn Đình, lúc các cô xuất phát thì báo tin cho tôi, tôi sẽ cho người của tôi phối hợp với các cô. Nếu có chuyện gì thì chúng ta sẽ liên lạc lại, các cô nhất định phải nhớ gọi điện thoại cho đại sứ quán chúng ta, có gì cần thì liên lạc với chúng tôi."
Đình tỷ nói: "Khổng đại sứ, ngài không cần lo lắng, chúng ta mỗi người đều có số điện thoại của ngài, bất quá trừ phi tôi cùng Tiết Phương gặp vấn đề, nếu không bọn họ cũng không tìm các ngài."
Khổng Bạch đứng lên đưa mắt nhìn mọi người một lượt rồi rời đi.
"Tiết Phương, cậu lát nữa cùng tôi đi mua bữa sáng, ăn sáng xong mọi người liền ở trong phòng nghỉ ngơi, dưỡng sức chuẩn bị hành động buổi tối." Đình tỷ nói với mọi người.
Trần Thiên Minh nghe thấy Đình tỷ gọi Tiết Phương đi với mình, không khỏi cảm thấy ghen tị: "Chị Đình, Tiết Phương vừa mới tới chắc chắn rất mệt, nếu không tôi cùng chị đi mua bữa sáng?"
Tiết Phương đắc ý vừa cười vừa nói: "Không cần, tôi không mệt chút nào, chúng ta là người luyện võ sao có thể yếu đuối như vậy, chị nói đúng không, Đình tỷ?" Tiết Phương vừa nói vừa lôi kéo Đình tỷ đi ra ngoài.
Mẹ kiếp! Đúng là tiểu nhân đắc chí. Trần Thiên Minh trong lòng mắng, Đình tỷ là vì quan tâm tôi, sợ tôi mệt cho nên mới gọi cậu đi làm việc này, bị người lợi dụng còn không biết.
Trần Thiên Minh cùng bọn Lâm Quốc trò chuyện một hồi, khi Trần Thiên Minh nghe được Lâm Quốc nói Tiết Phương này lạnh lùng như băng, đối với bọn họ bộ dạng xa cách, trong lòng lại càng tức giận. Nhưng nghĩ đến người ta là ân nhân cứu mạng của mình, không thể làm gì khác hơn là nén giận vào trong bụng.
"Cái gì, các ngươi không theo dõi sao, để bọn họ trốn khỏi khách sạn?" Một người Phiên quốc tóc vàng ngồi trên ghế, tức giận cầm bút trong tay đập nát rồi nhìn chằm chằm thủ hạ đang báo cáo với hắn.
"Thị trưởng Chad, là sai lầm của tôi, lần sau tôi nhất định sẽ giết chết bọn họ." Tên thủ hạ kia vội vàng cúi đầu nói, hắn biết tính tình của thị trưởng, khi hắn tức giận thì mình nhất định phải nhận lỗi trước tiên, chỉ có như vậy hắn mới có thể bớt giận. Mà hắn cũng biết thị trưởng là thân tín của tổng thống, bằng không hắn cũng không thể nào từ trong đội đặc biệt điều mười cao thủ đến nơi này, những cao thủ này chỉ nghe lệnh của lãnh đạo quốc gia, bọn họ chính là sát thủ cao cao tại thượng, ngay cả thị trưởng cũng không để vào mắt.
Thị trưởng Chad nâng cằm nói: "Tôi đã bố trí cho ngươi thế nào rồi?"
Thủ hạ vội vàng trả lời: "Toàn bộ đều rất tốt, mặc kệ là khách sạn hay là nhà hàng, bọn họ chỉ cần ở trong quốc gia của chúng ta, họ sẽ lập tức báo lại cho chúng ta, nếu không, bọn họ sẽ phải ngồi tù. Bọn họ bị hù dọa như vậy đương nhiên sẽ nghe lời chúng ta nói, bằng không lần trước chúng ta làm sao biết được bọn họ ở khách sạn đó chứ!"
"Nhưng lại bị ngươi để chúng chạy mất." Thị trưởng Chad mắng: "Lần sau còn như vậy, tôi giết ngươi."
"Bọn họ là từ ngoài cửa sổ chạy ra ngoài, không ngờ võ công của bọn họ lợi hại đến vậy, cao như vậy mà họ cũng dám nhảy xuống, lần sau tôi sẽ không phạm sai lầm như vậy." Thủ hạ sợ hãi nói.
"Vậy là tốt, ngươi bảo mấy tên chủ khách sạn chú ý nếu có người nước Z đến, chúng đêm nay chạy thoát, chắc chắn sẽ tìm chỗ khác ở." Chad cười âm hiểm nói.