“Thầy Trần Thiên Minh!” Từ ngoài cửa vang lên tiếng gọi Trần Thiên Minh.
“Không thể nào? Đến tìm mình nhanh vậy sao, mình còn chưa ngủ nữa mà?” Trần Thiên Minh nghĩ thầm. Hắn vừa mới trở về phòng định ngủ, ai ngờ giờ ngoài cửa lại vang lên tiếng gọi hắn.
“Sẽ không phải là Lý hiệu trưởng lại tìm đến chứ? Dường như không phải, tiếng nói ở ngoài cửa giống phụ nữ hơn, trong thời gian ngắn như vậy, cho dù Lý hiệu trưởng có làm giải phẫu chuyển đổi giới tính cũng không nhanh đến thế.” Trần Thiên Minh ngẫm nghĩ, rồi ra mở cửa.
“Cô Lưu?” Trần Thiên Minh mở cửa thì thấy, thì ra là cô giáo Lưu Mỹ Cầm. May mắn thay, không phải cái tên Lý hiệu trưởng đầu heo kia. Trần Thiên Minh yên tâm.
“Trần, thầy Trần, anh có rảnh không?” Lưu Mỹ Cầm trông rất rạng rỡ, có chút ấp úng.
Lưu Mỹ Cầm có thân hình rất đẹp, tuy không đẹp bằng Hà Đào, nhưng cũng chẳng kém là bao. Tuy nhiên, cô ấy bình thường tính cách có chút mềm yếu, làm gì cũng lén lút. Đặc biệt là bộ ngực của cô ấy, làm cho người ta thật sự muốn vuốt ve lên đó một cái.
“Tôi, có rảnh?” Trần Thiên Minh còn chưa kịp lấy lại tinh thần, hắn đang muốn ngủ, rốt cuộc là rảnh hay là không rảnh đây.
“Anh rảnh à! Tốt quá!” Lưu Mỹ Cầm vui vẻ cười.
“Tôi, tôi…” Trần Thiên Minh vốn muốn tự hỏi lại một chút, nhưng Lưu Mỹ Cầm lại nghe thành “hắn có rảnh”.
Bất đắc dĩ hắn đành phải hỏi: “Cô có chuyện gì à?”
“Chuyện là thế này, phòng tôi không có điện, không hiểu xảy ra chuyện gì, anh có thể giúp tôi không?” Thì ra là phòng Lưu Mỹ Cầm không có điện.
Không có điện? Không phải chứ! Lần trước trong phòng Lưu Mỹ Cầm không có điện, mình thành thợ điện từ khi nào đây? Chẳng lẽ trong trường không có thợ điện sao?
Chẳng lẽ Lý hiệu trưởng không để mình làm thầy giáo nữa, bắt mình làm thợ điện? Điều đó 100% không thể xảy ra, hắn không thể từ bỏ quyền lợi của mình như vậy.
Chẳng lẽ Hà Đào đã nói cho Lưu Mỹ Cầm lần trước mình sửa điện giúp cô ấy? Chỉ có 39% khả năng đó, bởi vì lần trước mình giúp Hà Đào sửa điện, nhưng mình đã lén nhìn trộm được một chút xuân quang.
Chẳng lẽ? Chẳng lẽ Lưu Mỹ Cầm để ý đến mình, muốn mình sửa điện giúp cô ấy, để mình có thể nhìn xuân quang của cô ấy? Dù sao mình và cô ấy ở hai phòng cách xa nhau như vậy, tại sao không tìm thầy khác, lại tìm mình chứ?
Nghĩ tới đây, trong lòng Trần Thiên Minh vui sướng đến mức muốn bay lên trời. Mình đẹp trai đúng là có khác, tuy không thể cuốn hút hàng nghìn vạn cô gái, nhưng có thể cuốn hút giáo viên, cũng không tệ. Hắn lại ngước nhìn bộ ngực của Lưu Mỹ Cầm, không kìm được nuốt nước miếng ực một cái.
Trần Thiên Minh vẻ mặt hưng phấn, vui vẻ nói: “Tốt tốt tốt, lúc này tôi rảnh.” Hắn vui mừng cứ như thể là Lưu Mỹ Cầm đến giúp hắn sửa điện, chứ không phải hắn đến giúp Lưu Mỹ Cầm sửa điện.
Trần Thiên Minh vừa đi vừa tính toán: “Đi đến nơi, đầu tiên là sửa cầu chì bị hư, sau đó lại để cho Lưu Mỹ Cầm giữ ghế cao cho mình, trong phòng cô ấy có đủ loại đồ đạc, ở góc độ đó sẽ thuận tiện hơn, tiếp theo mình sẽ để cho cô ấy giúp đỡ, mình vừa giả bộ nhìn xuống để sửa cầu chì bị hư, vừa ngắm cảnh đẹp bên dưới.”
“Thầy Trần, đến rồi,” Ở phía sau Lưu Mỹ Cầm gọi.
Trần Thiên Minh vừa nghe, mới hoàn hồn. Bởi vì hắn mải mê suy nghĩ, đã đi qua phòng Lưu Mỹ Cầm. Đến trước cửa phòng một thầy giáo. Ông thầy đó tưởng Trần Thiên Minh tìm hắn có việc, liền ra chào hỏi, còn bắt chuyện với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh đành phải cũng nói chuyện với ông thầy kia một chút, sau đó chạy trở lại. Hắn đi vào phòng của Lưu Mỹ Cầm, liền buột miệng nói: “Cầu chì bị hư!”
“Cầu chì bị hư?” Lưu Mỹ Cầm hỏi.
“Ồ!” Trần Thiên Minh lúc này mới nhớ là mình chưa xem thiết bị điện của phòng Lưu Mỹ Cầm, ngay cả cầu chì cũng chưa xem, mình cứ phán đoán bừa như vậy, có vẻ hơi vội vàng.
“Đây là phỏng đoán của tôi, hiện giờ tình trạng ở đây đều hỏng hóc cả.” Trần Thiên Minh che giấu sự thất thố của mình, tự chữa thẹn.
“Cô có chiếc ghế cao không?” Trần Thiên Minh nói. Hiện giờ Trần Thiên Minh muốn đứng ở trên ghế cao, để có thể ngắm nhìn vòng một bên trong quần áo của Lưu Mỹ Cầm.
“Có, tôi đi lấy cho anh.” Lưu Mỹ Cầm trả lời.
Mọi dự định trong kế hoạch đã bắt đầu tiến hành. Trần Thiên Minh thầm vui mừng.
Lưu Mỹ Cầm đưa ghế cho Trần Thiên Minh xong, liền trở về phòng chẳng biết làm gì.
“Không phải chứ! Cô không lo tôi sẽ ngã xuống sao, ngã xuống sẽ trọng thương, tàn phế mất.” Trần Thiên Minh vừa trách Lưu Mỹ Cầm, vừa thầm tham lam. Tuy nhiên hắn không dám nói ra, đành phải đứng ở trên cái ghế cao. (Mà chiếc ghế này cũng không cao lắm, căn bản là không cần người đỡ)
Trần Thiên Minh mở hộp cầu chì ra xem, cầu chì không bị cháy, vẫn nguyên vẹn.
Cái này làm cho Trần Thiên Minh buồn bực, hắn chỉ biết sửa điện có bấy nhiêu. Giờ phải làm sao?
“Có phải là cầu chì bị hư không?” Lưu Mỹ Cầm bước xuống ghế đưa cho Trần Thiên Minh một ly nước.
Thì ra là rót nước cho mình uống, sớm biết cô ấy mang nước cho mình, hắn đã ngồi trên ghế lâu hơn một chút rồi.
“Không, không phải.” Trần Thiên Minh đỏ mặt, vì vừa rồi hắn đã phán đoán bừa mà xấu hổ. “Tôi mới xem lại đây.” Trần Thiên Minh không muốn lãng phí cơ hội này, lập tức nhanh chóng bước lên chiếc ghế cao, sau đó không hề nhìn vào cầu chì, mà lại trực tiếp nhìn xuống vòng một của Lưu Mỹ Cầm.
“Thầy nhìn gì vậy?” Lưu Mỹ Cầm ngạc nhiên nhìn Trần Thiên Minh, bởi vì cô ấy thấy Trần Thiên Minh không nhìn cầu chì, mà là nhìn cô ấy. Sau một lúc, Lưu Mỹ Cầm hình như đã hiểu ra, cô ấy vội vàng chỉnh lại cổ áo.
Trần Thiên Minh thất vọng, vừa mới nhìn một chút, nhưng Lưu Mỹ Cầm hình như đã phát hiện, đã kéo chặt cổ áo, làm mình chẳng thấy gì cả.
“Tôi nhìn xem dây điện phòng cô có vấn đề gì không.” Dây điện thì Trần Thiên Minh còn có thể xem, nếu là thiết bị điện hoặc ổ cắm bị hư, thế thì hắn chỉ còn nước xỏ giày da vào rồi chạy trối chết thôi.
“Tốt, anh nhìn xem sao, thật ngại quá, vất vả anh rồi.” Lưu Mỹ Cầm ngượng nghịu nói.
“Không có gì, cô không cần khách sáo! Mọi người là đồng nghiệp, nên giúp đỡ lẫn nhau!” Những lời này Trần Thiên Minh cảm thấy hình như mình đã từng nói ở đâu đó rồi.
Trần Thiên Minh đem ly nước đặt trên bàn, kiểm tra lại chỗ dây điện nối với cầu chì.
“Ừm, có lẽ là do chỗ này?” Trần Thiên Minh chú ý đến một đoạn dây điện trong phòng Lưu Mỹ Cầm, dây điện này hình như bị đứt một chút.
Trần Thiên Minh di chuyển trên ghế, đứng không vững vàng. Do bức tường không đều, nên hắn vừa đi tới, thân thể hơi nghiêng về phía trước.”
“Cẩn thận.” Lưu Mỹ Cầm bước tới đỡ lấy ghế cho Trần Thiên Minh.
“Ai!” Trần Thiên Minh thầm mắng mình, sớm biết như vậy, ngay từ đầu mình nên giả vờ đứng không vững. Đáng lẽ nên dùng chiêu này, để Lưu Mỹ Cầm tới đỡ ghế giúp mình.
Trần Thiên Minh liếc nhìn xuống dưới, hắn lại thầm thở dài một tiếng.
Bởi vì Lưu Mỹ Cầm một tay đỡ ghế, một tay cố tình ấn chặt cổ áo sơ mi của cô ấy, ấn chặt cổ áo của mình, giờ đừng nói muốn nhìn phong cảnh bên trong, ngay cả cổ của Lưu Mỹ Cầm, muốn nhìn một chút cũng khó.
Trần Thiên Minh đành bất đắc dĩ nhìn lên trên, đúng là dây điện bị đứt. Trần Thiên Minh trong lòng vui vẻ, hôm nay không đến nỗi mất mặt mà về rồi.
“Cô Lưu, dây điện của cô có thể bị chuột cắn đứt, cô có băng dính không?”
“Có.” Lưu Mỹ Cầm một lát sau liền mang băng dính đến cho Trần Thiên Minh.
“Có phải do đứt dây điện làm mất điện không?” Trần Thiên Minh trong lòng tự hỏi.
Bằng trình độ vật lý về điện của hắn, chỉ có đứt dây điện mới có thể sửa. Tuy nhiên muốn nối dây điện, dường như có chút khó khăn.
Trần Thiên Minh cầm băng dính, nhìn nguồn điện nguy hiểm phía trên, hắn run rẩy do dự, sau lưng hắn chảy đầy mồ hôi.
“Là mặt mũi quan trọng, hay là tính mạng quan trọng?” Trần Thiên Minh đang cân nhắc lợi hại.
Dựa theo góc độ y học mà nói, tính mạng quan trọng nhất.
Nhưng dựa theo góc độ một người đàn ông mà nói, mặt mũi cũng vô cùng quan trọng.
“Thầy Trần, có muốn tôi tắt cầu dao bên ngoài không?” Lưu Mỹ Cầm ở phía dưới quan tâm nói.
“Ha ha ha, không thể ngờ Lưu Mỹ Cầm chẳng những sở hữu khuôn mặt xinh đẹp, lại còn đáng yêu như vậy.” Trần Thiên Minh ngây ngất trong sung sướng, hắn cảm giác như mình đang bay lên trời.
“Thật sự với trình độ sửa điện của tôi mà nói, cũng không cần thiết tắt cầu dao đâu.” Trần Thiên Minh lộ ra vẻ mặt tự tin, còn lắc đầu vài cái.
“Tuy nhiên, mỹ nữ như cô Lưu đã nói như vậy, tôi dám không nghe theo sao? Cô cứ đi tắt cầu dao đi?” Trên mặt Trần Thiên Minh rất nghiêm túc, không hề có chút cười nào, có vẻ rất lắng nghe lời nói của Lưu Mỹ Cầm.