Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 67: CHƯƠNG 67: ÔNG CHO TÔI XIN NGHỈ PHÉP

Trần Thiên Minh vừa tan giờ dạy đã vội vã đi tìm Hiệu trưởng Lý.

Anh ta gõ nhẹ hai tiếng ngoài cửa, nhưng không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào đáp lại, bèn trực tiếp đẩy cửa phòng hiệu trưởng bước vào.

Hiệu trưởng Lý nhắm mắt, hai bàn chân thô kệch không tất của ông ta đang gác thoải mái trên đống sổ sách trên bàn làm việc.

Điều đáng nói là, Hiệu trưởng Lý đang đặt bàn tay đen nhẻm của mình giữa hai chân, cách vài centimet, không biết là đang gãi ngứa hay xoa bóp cái gì đó.

Trần Thiên Minh dồn khí đan điền, mở rộng yết hầu, hét lớn một tiếng: “Lý… hiệu… trưởng…”

Lúc này Hiệu trưởng Lý bị Trần Thiên Minh dọa cho giật nảy mình, hai chân vội vàng thu lại, hai tay cũng vội che lấy chỗ vừa xoa bóp. Dường như ông ta đang giải quyết một chuyện xấu hổ.

Thấy Trần Thiên Minh, Hiệu trưởng Lý liền buông tay, hạ chân xuống, lửa giận bùng lên, dùng đúng giọng điệu Trần Thiên Minh vừa rồi: “Trần… Thiên… Minh. Anh vào sao không gõ cửa hả? Anh có… tính tổ chức, kỷ luật gì không?”

“Hiệu trưởng Lý, ông đừng đổ oan cho tôi! Tôi vừa mới gõ cửa mà, là ông quá mải mê làm cái gì đó không rõ nên không nghe thấy thôi.” Trần Thiên Minh vẻ mặt vô cùng vô tội.

“Anh còn dám cãi à, anh không hề gõ cửa.” Hiệu trưởng Lý một mực khẳng định Trần Thiên Minh không hề gõ cửa.

“Tôi có mà, nếu tôi không gõ cửa, ra đường xe cán chết, ăn cơm bị nghẹn mà chết, ngủ trên giường đến chết, tán gái bị chọc tức đến chết, lên mạng bị điện giật chết.” Trần Thiên Minh liên tiếp phát ra mấy lời thề độc.

Chẳng qua anh ta cũng không sợ, bởi vì vừa rồi anh ta thật sự có gõ cửa, chỉ là Hiệu trưởng Lý không nghe thấy mà thôi.

“Thôi được rồi, không cần nói nữa. Anh tìm tôi có chuyện gì?” Hiệu trưởng Lý muốn cắt ngang lời Trần Thiên Minh, không nhịn được phất tay.

“Hiệu trưởng Lý, là thế này, tôi có việc muốn xin nghỉ phép.” Trần Thiên Minh nói.

“Anh muốn nghỉ phép?” Hiệu trưởng Lý tươi cười hỏi: “Có chuyện gì?”

“Tôi có chút việc riêng.”

“Việc riêng phải không?” Hiệu trưởng Lý vẫn nở nụ cười: “Nhưng bây giờ thì không được. Hiện giờ công việc trong trường nhiều như vậy, đặc biệt lần trước hình như có một phụ huynh đến tìm anh, anh cứ ở lại trường đi.”

Hiệu trưởng Lý vừa nghe Trần Thiên Minh nói muốn nghỉ phép, liền cao hứng quên béng chuyện xấu hổ vừa rồi của mình.

“Là phụ huynh của ai, tôi sẽ đích thân đến tìm họ là được.” Trần Thiên Minh thể hiện sự quan tâm và hăng say với công việc.

“Phụ huynh của ai nhất thời tôi cũng không nhớ ra, anh cứ ở lại trường mà chờ đi, họ đến tìm anh thì anh sẽ biết ngay thôi mà? Tôi nói cho anh rõ, rời trường học không được quá 30 phút, ngay cả khi anh đi mua thức ăn cũng phải quay về. Nếu như phụ huynh đến tìm anh mà không gặp, tất cả hậu quả anh phải gánh hết đấy.” Hiệu trưởng Lý nghiêm túc nói.

Trần Thiên Minh còn muốn nói thêm, nhưng nghĩ đến lão ta không để ý, dù anh ta có nói gì cũng vô ích.

“Trần Thiên Minh, biểu hiện hôm nay của anh cũng có chút kỷ luật đấy, về sau phải như vậy. Thời gian từ thứ hai đến thứ sáu anh nhất định phải ở lại trường cho tôi, không được trở về nhà. Nếu muốn xin nghỉ phép, phải là khi trong nhà anh có người mắc bệnh nặng, có bằng chứng, tôi mới cho anh nghỉ phép.” Hiệu trưởng Lý nhìn Trần Thiên Minh, trong lòng hết sức cao hứng.

“Tôi ra ngoài đây.” Trần Thiên Minh bất đắc dĩ nói.

“Được, anh đi đi, nhớ đóng cửa vào.” Hiệu trưởng Lý nói.

Trần Thiên Minh làm như không nghe thấy, không đóng cửa mà cứ thế đi ra ngoài.

“Thằng nhóc thối tha!” Hiệu trưởng Lý đứng lên mắng.

Ông ta vừa mới đi tới cửa, Trần Thiên Minh đột nhiên như từ bên cạnh hiện ra.

Hiệu trưởng Lý bị dọa giật nảy mình: “Trần Thiên Minh, anh muốn làm gì?”

“Hiệu trưởng Lý, không phải ông bảo tôi đóng cửa sao? Tôi giúp ông đóng cửa!” Trần Thiên Minh cười nói.

“Không cần, tôi tự đóng.” Hiệu trưởng Lý thầm mắng: “Mới vừa rồi bảo mày đóng, mày không đóng, giờ tao tới đóng cửa, mày còn muốn đóng cái gì nữa chứ?”

Trần Thiên Minh giả vờ sợ hãi nói: “Ai lại để cho Hiệu trưởng Lý đóng cửa chứ, vậy sao được.” Anh ta nắm lấy cánh cửa, muốn đóng lại.

“Không cần, để tôi đóng.”

“Không được, không được, để tôi đóng cho, Hiệu trưởng Lý.”

“Ta đóng!”

“Ta đóng!”

Trần Thiên Minh và Hiệu trưởng Lý cứ lôi lôi kéo kéo.

Không biết Trần Thiên Minh cố ý hay vô tình, anh ta đột nhiên buông tay ra. Hiệu trưởng Lý đang dùng sức kéo cánh cửa, vì bị Trần Thiên Minh buông tay, quán tính khiến ông ta ngã văng về phía sau.

Cũng may Hiệu trưởng Lý thân thủ nhanh nhẹn, hai tay ông ta vội nắm chặt lấy cánh cửa.

Mặc dù Hiệu trưởng Lý nắm chặt cánh cửa, nhưng quán tính đẩy thẳng ông ta ra sau, hai chân ông ta căn bản không thể đứng vững, ông ta khuỵu hai đầu gối xuống, cứ quỳ như vậy trên mặt đất.

Trần Thiên Minh “ô” lên một tiếng, dường như cảnh tượng này với anh ta rất đỗi bình thường.

“Trần… Thiên… Minh…” Hiệu trưởng Lý oán hận nói, lại trở về giọng điệu lúc nãy.

---------

13 giờ 30 phút, Trần Thiên Minh gọi điện thoại tới nhà Hiệu trưởng Lý.

“Hiệu trưởng Lý có nhà không?”

“Anh, anh là ai?” Bên kia truyền đến một giọng nữ ngái ngủ, chắc là mụ Mẫu Dạ Xoa trong nhà Hiệu trưởng Lý.

“Tôi đây, Lý Hoa Quang đây. Cuối cùng giọng nói của Hiệu trưởng Lý cũng vang lên, cũng ngái ngủ y như giọng nữ vừa rồi.”

“Hiệu trưởng, tôi là Trần Thiên Minh, hiện tôi có việc gấp, tôi muốn xin nghỉ phép.” Trần Thiên Minh sốt ruột nói.

“Không được!” Nói xong ông ta liền cúp máy. Hiệu trưởng Lý là người cao tuổi, mà người cao tuổi có thói quen giống nhau, ngủ sau khi tỉnh lại thì khó có thể ngủ lại.

Ngày hôm sau vào 0 giờ 02 phút 02 giây, Trần Thiên Minh lại gọi đến nhà Hiệu trưởng Lý.

Sau ba phút không có ai nhấc máy, điện thoại vẫn cứ reo.

“Ai?” Giọng nói Mẫu Dạ Xoa mang theo sự phẫn nộ.

Điểm này Trần Thiên Minh có thể hiểu được. Một người phụ nữ không được xinh đẹp đang trong giấc mộng đẹp, mơ thấy mình cùng mấy mỹ nam tử múa hát, đang lúc tiến thêm một bước nữa, vân vân, mà bị người khác đánh thức, thì không nổi giận mới là lạ.

“Lý phu nhân sao? Tôi có việc gấp muốn xin nghỉ phép.” Trần Thiên Minh vẫn sốt ruột nói như vậy.

“Anh muốn gì?” Giọng nói Hiệu trưởng Lý vô cùng tức giận truyền tới.

Không lẽ nào, chẳng lẽ ông ta cũng như Mẫu Dạ Xoa vừa mơ thấy mộng đẹp?

“Tôi, tôi, muốn xin nghỉ phép.” Trần Thiên Minh lần này không còn quá khẩn cấp, mà là vô cùng khiếp đảm.

“Không!” Điện thoại đồng thời bị cúp máy!

Trần Thiên Minh cũng đã tính toán được, chữ “Không” đó phát ra khoảng 3 giây.

---------

2 giờ 03 phút 03 giây, Trần Thiên Minh lại gọi điện đến nhà Hiệu trưởng Lý.

Thời gian lần này dài hơn so với lần trước, sau khi kiên trì reo suốt năm phút, mới có người nghe điện thoại.

Chẳng qua Trần Thiên Minh không nói gì.

“Anh nói đi!” Lần này Hiệu trưởng Lý lớn tiếng trong điện thoại, đại khái là ông ta mới bị Mẫu Dạ Xoa đá một cước bắt tới nghe điện thoại.

“Hiệu trưởng, tôi thực sự có việc gấp muốn xin nghỉ phép, bạn của tôi gặp chuyện không may. Ngày mai tôi muốn xin nghỉ phép.” Trần Thiên Minh sợ Hiệu trưởng Lý lại cúp điện thoại,

“Rầm!” Cái điện thoại đã thực sự bị cúp!

---------

4 giờ 04 phút 04 giây, Trần Thiên Minh lại gọi điện tới nhà Hiệu trưởng Lý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!