Trần Thiên Minh mở to mắt luyện Thập bát chu thiên, mỗi lần hắn gọi điện thoại là luyện được chín chu thiên, sau đó lại gọi điện thoại, cho nên hắn không mệt một chút nào.
Muốn giở trò với tôi à, không có cửa đâu. Trần Thiên Minh cười lạnh.
Dù sao buổi chiều hắn cũng không có tiết dạy, buổi sáng ăn xong bữa sáng Tiểu Hồng mua đến, sau đó lại luyện công.
“Trần… Thiên… Minh…” Ngoài cửa truyền đến thanh âm như lợn kêu.
Trần Thiên Minh không cần đoán cũng biết giọng tên đầu heo đó là ai, ngày hôm qua đến rạng sáng nay hắn đã lĩnh giáo quá nhiều.
“Ô! Là Lý hiệu trưởng! Xin mời vào, có phải tôi nằm mơ không?” Vẻ mặt Trần Thiên Minh rất nhiệt tình, cứ như muốn đến hôn lên mông của Lý hiệu trưởng.
Hiện giờ Lý hiệu trưởng trông y như một cái đầu heo. Hai tròng mắt sưng húp vì mất ngủ trầm trọng, hai mí mắt sụp xuống, đỏ như quả đào, trên mặt cũng hằn thêm vài nếp nhăn, tóc tai rối bù, mặt mũi bơ phờ, trông chẳng khác nào một tổ chim.
Hiện giờ không thể dùng ngôn từ nào để hình dung sự tức giận của Lý hiệu trưởng.
Hắn vì tư lợi của mình, chuyển hướng điện thoại của trường về nhà mình. Theo quy định trong văn bản của Cục Giáo dục, điện thoại của trường luôn phải liên lạc trong suốt 24 giờ, nếu có sự cố khẩn cấp mà không ai nghe máy, người đứng đầu trường đó sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Vốn muốn rút dây điện thoại, nhưng nghĩ lại, Lý hiệu trưởng không đủ dũng khí làm vậy.
Sau đó hắn chợt nhận ra, qua các cuộc gọi đến, hắn thấy rằng Trần Thiên Minh cứ khoảng 0 giờ, 2 giờ, 4 giờ lại gọi điện cho hắn, thời gian cách nhau khoảng hai giờ.
Hắn đợi bên cạnh điện thoại suốt hai giờ, định bụng khi nhấc máy sẽ mắng chửi Trần Thiên Minh một trận, nhưng đến tận 6 giờ Trần Thiên Minh vẫn không gọi điện đến, khiến hắn phải đặt điện thoại xuống. Đợi mãi đến 7 giờ thì Lý hiệu trưởng đành phải lên giường ngủ.
Hắn vừa chợp mắt được một giấc ngon lành chưa từng có từ nãy đến giờ, bỗng điện thoại lại reo vang.
Hắn vồ lấy điện thoại và hét lớn: “Con mẹ nhà mày không cho người ta ngủ hả!”
Ai ngờ đầu dây bên kia lại là Phó Cục trưởng Cục Giáo dục, hắn đành phải cố gắng giải thích cả buổi trời để vị Phó Cục trưởng nguôi giận, tuy nhiên, vị ấy yêu cầu hắn phải bồi thường bằng một bữa tiệc rượu tạ lỗi.
Phó Cục trưởng còn cho biết, có một thầy giáo ở trường gọi điện khiếu nại, nói Lý hiệu trưởng không cho thầy giáo ấy xin nghỉ phép, ngay cả khi đã hoàn thành tiết dạy và nhiệm vụ được giao cũng không được phép ra ngoài, đây là hành vi cực kỳ phong kiến.
Phó Cục trưởng phê bình Lý hiệu trưởng một tràng dài, cuối cùng kết luận: Đây là xã hội xã hội chủ nghĩa, luôn đề cao nhân quyền con người, ngay cả nước Mỹ còn không hiểu chúng ta, lẽ nào người Trung Quốc chúng ta lại không hiểu chính mình hay sao? Hy vọng những gì vị thầy giáo kia nói chỉ là giả tưởng, Lý hiệu trưởng vội vàng khẳng định, tuyệt đối không có chuyện như vậy xảy ra.
Thầy giáo kia là ai, Phó Cục trưởng không nói thẳng ra. Tuy nhiên, Lý hiệu trưởng dù nhắm mắt cũng đoán ra được, kẻ đó chắc chắn là Trần Thiên Minh.
“Trần Thiên Minh, tôi hỏi anh, có ai xin nghỉ phép như anh không?” Lý hiệu trưởng tức giận hét thẳng vào mặt Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh làm hắn mất mặt trước Phó Cục trưởng, lại khiến hắn mất ngủ cả đêm qua.
Nếu giờ hắn có một con dao, nhất định hắn sẽ đâm thẳng vào Trần Thiên Minh.
“Hiệu trưởng, tôi bận dạy học làm gì có thời gian gặp ông được, chỉ có lúc nghỉ mới có thể gọi cho ông. Hơn nữa tôi thật sự có việc gấp. Nếu như không phải việc gấp, tôi cần gì nửa đêm canh ba gọi cho ông, mà xin ông cho nghỉ phép chứ?” Trần Thiên Minh nói một cách rất hợp tình hợp lý.
“Ai bảo ông không cho tôi nghỉ phép, nếu ông chấp thuận thì tôi còn gọi điện cho ông làm gì nữa? Chẳng phải ông đã nói sao? Muốn rời trường thì phải gặp ông xin phép?” Trần Thiên Minh nói thầm.
“Anh? Anh?” Lý hiệu trưởng giận đến không nói nên lời.
“Lý hiệu trưởng, giờ tôi còn có việc, tôi chuẩn bị giữa trưa và tối nay lại xin ông cho nghỉ phép, nếu ông vẫn không chấp thuận cho tôi, tôi sẽ không bao giờ buông tha cho ông!” Trần Thiên Minh không chút sợ hãi, ngẩng đầu đối mặt với khó khăn.
“Cái gì?” Lý hiệu trưởng há hốc mồm.
Nếu Trần Thiên Minh còn gọi điện tới nhà hắn, chỉ sợ cái bà Mẫu Dạ Xoa ở nhà không lột da hắn ra mới là lạ.
“Anh, sau này khi không có tiết dạy, anh có thể rời trường, không cần xin phép tôi.” Lý hiệu trưởng nói, muốn trị Trần Thiên Minh, xem ra dùng biện pháp này không được rồi.
“Được rồi, tôi phải có tổ chức, có kỷ luật chứ, tối nay tôi định cứ cách một giờ lại gọi điện xin ông cho nghỉ phép đấy.”
“Không cần, miễn là anh không có tiết dạy, không có việc gì cần làm, anh có thể rời trường, không cần xin phép tôi.” Tốt nhất là nói rõ ràng như vậy, nếu Trần Thiên Minh còn tiếp tục xin phép kiểu này, chắc hắn chết mất. Lý hiệu trưởng nghĩ thầm.
Trần Thiên Minh đang ở trong phòng đắc ý thì Lưu Mỹ Cầm đến.
“Thầy Trần, hôm qua thật sự cảm ơn anh.” Lưu Mỹ Cầm thẹn thùng nhìn Trần Thiên Minh nói.
“Không sao, chuyện nhỏ mà.” Trần Thiên Minh thầm nghĩ thật nguy hiểm. Nếu như không phải dây điện phòng cô ấy bị hỏng, hắn cũng đành chịu bó tay.
“Anh thường xuyên về nhà sao? Tôi rất ít khi gặp anh ở trường.”
Trần Thiên Minh ngẩn ngơ, không gặp mình ở trường, chẳng lẽ cô ấy thường xuyên đến phòng tìm mình?
“Ồ, nếu không có tiết dạy, tôi cũng thường về nhà.” Trần Thiên Minh ra hiệu: “Mời cô ngồi.” Trần Thiên Minh nhận ra nãy giờ mình vẫn chưa mời Lưu Mỹ Cầm ngồi.
“Uống nước không?” Khi rót nước Trần Thiên Minh mới phát hiện bình nước của mình không có nước. “A, ngại quá, không có nước.” Mặt Trần Thiên Minh hơi ửng hồng.
“Tôi không uống đâu.” Lưu Mỹ Cầm cười nói.
Hôm nay Lưu Mỹ Cầm mặc một chiếc áo cổ hơi trễ, đáng tiếc là hắn không có cơ hội đứng ở vị trí cao. Trần Thiên Minh cảm thấy vô cùng tiếc nuối cho bản thân.
“Phòng của anh rất sạch sẽ.” Lưu Mỹ Cầm khen: “Tôi rất ít thấy phòng đàn ông nào lại dọn dẹp gọn gàng như thế này.”
Trần Thiên Minh khiêm tốn nói: “Không đâu, tôi rất ít khi dọn phòng.”
Trần Thiên Minh nói thật lòng mình, phòng không phải do hắn dọn dẹp, là do Tiểu Hồng dọn dẹp. Căn bản là hai ngày hắn mới dọn dẹp một lần, nghĩ đến Tiểu Hồng, trong lòng Trần Thiên Minh có một cảm giác ấm áp lạ thường.
“Tôi ở đây có làm phiền gì anh không?” Trong lời nói của Lưu Mỹ Cầm có chút chờ mong.
“Không có, tôi cũng không làm gì cả.” Trần Thiên Minh cảm giác ở cùng Lưu Mỹ Cầm hắn chẳng biết nói gì, dường như chỉ là cô ấy hỏi, hắn đáp, có chút gì đó giống như thẩm vấn.
“Anh ăn cơm chưa?” Lưu Mỹ Cầm nhỏ giọng hỏi, cô ấy không dám nhìn Trần Thiên Minh, đầu cúi thấp khoảng 10 độ, trên mặt và hai tai ửng hồng nhẹ.
“Tôi? Vẫn chưa.” Về khoản này thì Trần Thiên Minh không cần lo lắng, bên nhà hàng xóm có một bữa cơm miễn phí, lát nữa là có cơm ăn rồi.
“Vậy, nếu như, anh, anh, anh không chê thì ….” Lưu Mỹ Cầm có chút xấu hổ, ấp úng, không dám nhìn thẳng vào Trần Thiên Minh.
“Thiên Minh, ăn cơm!” Bên kia bức tường truyền đến giọng nữ cao của Hà Đào.
Lưu Mỹ Cầm vừa nghe, toàn thân giật mình, thất vọng hỏi: “Thầy Trần, cô Hà gọi anh ăn cơm đấy à?”
Trần Thiên Minh gật đầu: “À, Hà Đào gọi tôi đi ăn cơm. Cô vừa nói gì với tôi thế?”
“Không, không có gì, tôi không quấy rầy anh nữa, tôi về đây.” Trong giọng nói bình thản của Lưu Mỹ Cầm lộ rõ vẻ mất tự nhiên.