Trần Thiên Minh đã đói đến bụng réo ầm ĩ, hắn vội cầm đũa gắp rau, động tác rất nhanh.
“Trần Thiên Minh, em hỏi anh, có phải vừa rồi cô Lưu Mỹ Cầm ở phòng của anh không?” Hiện giờ Hà Đào trông y như một cô gái đang ghen tuông với bạn trai.
“Ừ.” Trần Thiên Minh vừa đáp vừa kẹp thức ăn. Đồ ăn Hà Đào nấu dù không ngon bằng nhà hàng sang trọng, nhưng với hắn, đó luôn là món ăn số một.
“Khoan, anh không được ăn, hôm nay không có cơm của anh.” Hà Đào đoạt lấy chén cơm của Trần Thiên Minh. Không ngờ phụ nữ khi ghen lại đáng sợ đến thế.
Trần Thiên Minh nhớ mình đã từng đọc ở một quyển sách nào đó, trong sách có nói phụ nữ khi ghen là đáng sợ nhất, nhưng nó còn nói rằng, phụ nữ khi ghen là lúc xinh đẹp nhất.
Hà Đào vì giận mà môi cong lên, hai má cũng ửng đỏ. Điều đó chẳng những không làm giảm đi vẻ xinh đẹp của nàng, ngược lại, khi cô gái nhỏ này giận dỗi, nàng lại càng thêm phần yếu đuối và quyến rũ.
“Em đẹp quá!” Trần Thiên Minh nhìn chằm chằm Hà Đào không hề chớp mắt, đặc biệt là vòng một căng đầy, quyến rũ của nàng. Đáng tiếc, hôm nay Hà Đào mặc bộ đồ kín đáo, nếu hắn đứng lên, có lẽ sẽ nhìn thấy một chút "phong cảnh" bên trong, ít nhất là đường cong da thịt ẩn hiện. Nhưng hắn không dám vô cớ đứng dậy để nhìn trộm vòng một của Hà Đào.
“Hừ!”
“Trời đất chứng giám, em đẹp thật đấy! Nếu anh nói dối, sau này anh sẽ ế vợ luôn cho mà xem.”
“Hừ!” Chẳng qua giọng điệu lần này đã bớt giận dữ hơn lúc nãy.
“Vừa rồi cô Lưu đến để cảm ơn anh.” Trần Thiên Minh bắt đầu giải thích.
“Nói cảm ơn?”
“Là cô ấy nhờ anh vào phòng sửa điện giúp.”
“Sửa điện.” Hà Đào cau mày.
Trần Thiên Minh vừa nghe, thầm kêu không ổn. Hắn với Hà Đào cũng từ chuyện sửa điện mà bắt đầu.
“Anh đi ra ngoài cho em.” Hà Đào giận đến hai má đỏ bừng. Hiện tại tuy Hà Đào rất đẹp, nhưng lại càng đáng sợ.
“Chỉ sửa điện thôi mà, không xảy ra chuyện gì cả.” Trần Thiên Minh vội giải thích.
Hắn không biết Hà Đào có thể hiểu cho mình hay không. Chẳng qua trong sách nói, phụ nữ khi giận đều như nhau, chẳng chịu nghe lọt tai bất cứ điều gì.
“Cái gì? Anh còn muốn xảy ra chuyện gì?” Hà Đào giận tới mức đi ra cửa, mở rộng cửa phòng nàng.
“Không phải, không phải.” Trần Thiên Minh vội đi tới cửa, tiếp tục xoa dịu.
“Đi ra ngoài.” Hà Đào chỉ tay ra cửa.
Theo lời trong sách, phụ nữ đều là sinh vật thích nói ngược, nàng bảo anh đi ra ngoài, thực chất là muốn anh đừng đi.
Trần Thiên Minh nắm chặt tay của Hà Đào, đóng cửa lại: “Em nghe anh giải thích đi, chúng ta là đồng nghiệp, cô ấy nhờ anh sửa điện, lẽ nào anh lại từ chối?”
Hà Đào vừa nghe, cơn giận cũng tan đi một ít: “Anh buông tay.”
“Em không giận nữa anh sẽ buông tay.” Khó lắm mới có cơ hội nắm tay Hà Đào, hắn ngu gì mà buông ra. Thế nhưng tay Hà Đào cũng rất nhanh nhẹn, mấy lần suýt chút nữa đã giãy ra được.
“Nhìn cái bộ dạng của anh kìa, có phải là tự ý đến sửa điện cho người ta không, ở đó mà bảo người ta tới nhờ.” Hà Đào liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái.
“Ngại quá, làm em thất vọng rồi, anh đã sửa điện cho cô ấy xong xuôi rồi.” Trần Thiên Minh cúi đầu, hình như muốn để cho Hà Đào phê bình mình.
“Anh!” Hà Đào dường như lại nổi giận.
“Từ nay về sau, anh sẽ luôn làm em vui, còn cô ta thì cứ để cô ta thất vọng, điện đóm của cô ta cứ để hỏng bét đi.” Trần Thiên Minh cố lấy lòng Hà Đào.
Trong sách nói, phụ nữ khi giận, nhất định phải nghe theo lời người phụ nữ, dù là giết người phóng hỏa, làm chuyện phạm pháp cũng cứ đồng ý cái đã, bởi vì lúc phụ nữ giận thì không có lý trí. Chờ nàng nguôi giận, cũng là lúc đã khôi phục lý trí, khẳng định nàng sẽ không cho anh đi, vì nàng sao nỡ để anh đi giết người phóng hỏa?
“Cái gì? Anh còn muốn giúp cô ta sửa điện nữa à?” Giọng Hà Đào vừa mới hạ xuống tám độ, giờ lại vọt lên tám độ.
“Không, không không, từ nay về sau anh không giúp cô ấy sửa điện nữa, dù Hiệu trưởng hay Cục trưởng Sở Giáo dục có đến, anh cũng không giúp cô ấy, đánh chết anh cũng không sửa.” Trần Thiên Minh vỗ ngực nói lên lời thề đanh thép.
Thì ra làm anh hùng đâu có dễ như vậy. Trần Thiên Minh bắt đầu đổ mồ hôi hột vì căng thẳng.
“Như vậy không hay lắm!” Hà Đào không ngờ Trần Thiên Minh lại chỉ nói suông, nàng chăm chú suy nghĩ một lúc rồi nói.
“Vậy, vậy sau này anh báo cáo cho em trước, sau khi em ngầm đồng ý anh mới đi sửa, không đồng ý thì anh sẽ không đi sửa, như vậy có được không?” Trần Thiên Minh cũng thầm tự bội phục mình, không ngờ hắn lại nghĩ ra chiêu này, hôm nay, từng chiêu từng thức trong cuốn sách đều được hắn áp dụng vô cùng hữu ích.
“Anh đi hay không thì liên quan gì đến em?” Hà Đào lại vừa thấp giọng xuống tám độ.
“Đương nhiên liên quan đến em, em là lãnh đạo của anh, anh không nghe lời em thì nghe ai.” Trần Thiên Minh vẻ mặt âm hiểm.
“Em thành lãnh đạo từ bao giờ chứ, anh đừng có nói bậy.” Hà Đào nhất thời không kịp phản ứng, sao nàng lại trở thành lãnh đạo của trường chứ.
“Ở nhà anh, mẹ anh chính là 'lãnh đạo' của ba anh. Mẹ anh chỉ hướng đông, ba anh quyết không dám đi hướng tây; mẹ anh không cho ba ăn cơm, ba anh quyết không dám dùng bữa.” Trần Thiên Minh nói chân thật.
“Phì!” Hà Đào cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện. (Mà các vị cũng đừng quá lo cho Trần Thiên Minh, tiếng 'phì' này của Hà Đào chỉ là âm thanh thôi, thực ra không có nước miếng nào bắn ra đâu nhé.)
“Anh, anh bỏ tay em ra.” Hà Đào rốt cuộc phát hiện cánh tay nhỏ bé của mình vẫn đang bị người ta nắm chặt chẳng chịu buông. Tuy nàng có chút không muốn, nhưng cũng không vùng tay ra.
“Anh không phải vừa nói sao? Em không giận nữa anh mới thả ra.” Nam tử hán đã nói ra lời, làm sao Trần Thiên Minh có thể quên được chứ?
“Em… em không giận nữa, anh, anh bỏ tay ra.” Hà Đào kéo nhẹ tay ra, vẫn không thể thoát.
“Không giận cũng không thể thả.” Trần Thiên Minh hiện tại không phải là đại trượng phu, mà là vô lại.
“Vì sao?” Hà Đào không hiểu.
“Cánh tay mềm mại nhỏ bé như thế này sao anh có thể buông ra được? Đây là chuyện mà nằm mơ anh cũng muốn.” Trần Thiên Minh cảm thấy Hà Đào không hề giận, lại càng lớn gan hơn. Hiện giờ hắn không chỉ muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hà Đào, mà còn muốn chạm vào bộ ngực đầy đặn kia. Đặc biệt hiện giờ dường như Hà Đào có hơi hồi hộp, bộ ngực cũng đang lên xuống phập phồng, làm cho cơ thể Trần Thiên Minh có chút xao động.
“Em phải ăn cơm.”
“Anh lại càng không buông tay.”
“Vì cái gì?”
“Em có cơm ăn, anh không có cơm ăn.”
“Anh… anh cũng ăn đi.” Bây giờ Hà Đào mới nhớ là vừa rồi nàng không cho Trần Thiên Minh ăn cơm, nàng liền cười “hì hì”.
“Anh ăn đây.” Trần Thiên Minh rốt cuộc đã vượt qua khó khăn, đặc biệt thấy Hà Đào nở nụ cười, làm hắn nhìn đến ngây ngốc.
Sớm biết quyển sách kia tốt như vậy, nên chuyên tâm đọc một chút. Trở về nhất định phải tìm hiểu một chút, xem còn tuyệt chiêu gì để bách chiến bách thắng nữa không.
“Anh nghĩ sau này lại muốn nắm tay em nữa.” Trần Thiên Minh còn nhớ rõ điều kiện trước khi buông tay.
Hà Đào ấp úng không nói gì.
Thế nhưng Trần Thiên Minh, với tấm lòng "đại nhân đại lượng", vẫn buông tay nàng ra. Kỳ thực, nhờ khổ luyện Hương Ba Công, hắn dường như cũng nghe được Hà Đào đã ngầm đồng ý.
“Hà Đào, anh đến ăn cơm miễn phí của em thế này thật ngại quá. Em tính xem anh phải trả bao nhiêu tiền? Anh sẽ thanh toán cho em.” Trần Thiên Minh vừa nói ra suy nghĩ của mình. Dù sao Hà Đào cũng là cô giáo, làm cho nàng tốn tiền cũng không tốt. Hắn nên 'bồi dưỡng' cho nàng mới đúng, nếu không sẽ làm nàng xem thường mình.
“Không sao. Nếu anh thực sự muốn cám ơn em, thì mời em ăn một bữa cơm là được!” Hà Đào suy nghĩ rồi nói.
“Được, em muốn ở đâu? Tùy em lựa chọn.” Về khoản này thì Trần Thiên Minh vô cùng sảng khoái.
“Tại Khách sạn Không Thiên đi, đồ ăn ở đó cũng không tệ, giá cả cũng không đắt, em rất thích đến đó ăn.” Hà Đào cũng là vì nghĩ cho túi tiền của Trần Thiên Minh, dù sao đến lúc đó nàng ăn nhiều một chút là được.
“Tốt, cứ vậy đi, ngày mai là thứ bảy rồi, anh đợi em ở dưới lầu.” Trần Thiên Minh ước hẹn thời gian với Hà Đào.
Trần Thiên Minh cũng không ngờ, bữa cơm ngày mai lại chính thức mở màn cho cuộc chiến giữa hắn và Diệp Đại Vĩ.