Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 674: CHƯƠNG 674: CÁC EM CHUẨN BỊ LỀU VẢI LÀM GÌ?

“Người ta chỉ nói vậy thôi mà.” Trương Lệ Linh không cho là đúng, nói. “Không cần nói đến việc chúng em có kiếm được tiền hay không, chúng em cứ ở nhà mãi cũng rất buồn, rất nhiều chị em đều như vậy cả mà, phải không?” Trương Lệ Linh quay đầu nhìn Lương Thi Mạn và các cô gái khác.

Lương Thi Mạn và các cô gái khác cũng vội gật đầu nói: “Đúng vậy, để cho bọn em ra bên ngoài làm việc một chút cũng vui lắm.” Các nàng đều nghe theo Trương Lệ Linh, muốn trở thành tiểu phú bà, mục tiêu của các nàng là lấy Hoàng Na làm chuẩn. Cho nên, vừa nghe Trương Lệ Linh nói muốn mở một công ty nhất định sẽ kiếm được tiền, sao các nàng lại không đồng ý cho được.

Trần Thiên Minh hết lời, tất cả mọi người đã nói vậy, sao hắn có thể nói khác được chứ? Dù sao để tiền trong tay các nàng chủ yếu cũng chỉ buôn bán với nhà Ái Liên, mà việc buôn bán này cũng giúp Ái Liên có thể thường xuyên từ nước Z qua phiên quốc, đây cũng là một chuyện đẹp cả đôi đường.

“Vậy được rồi, mọi người đã quyết định, vậy... anh cũng tôn trọng ý kiến của mọi người.” Trần Thiên Minh đành phải gật đầu đồng ý.

“Thiên Minh, anh đã rất lâu không về trường, giờ anh phải về thôi, không người ở trong trường lại nghĩ anh đã mất tích rồi.” Hà Đào ở bên cạnh nói.

Trần Thiên Minh nói: “Được, ngày mai anh sẽ cùng em đến trường. Đúng rồi, Hà Đào, cách đây không lâu anh vừa học xong một loại võ công rất lợi hại, có thể dạy cho em, thuận tiện tăng cường võ công của em.” Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh liền nhìn qua những phụ nữ ở bên cạnh, trong khoảng thời gian này mình vắng nhà, trong mắt các nàng đều lộ ra khát vọng.

Xem ra đêm nay mình phải bật đèn, đánh một trận đại chiến thật đã, liên tục tám trăm hiệp. Trần Thiên Minh nghĩ.

Lúc Trần Thiên Minh xuống dưới lầu ăn cơm, Lâm Quốc và Trương Ngạn Thanh liền cẩn thận hỏi hắn: “Lão đại, vừa rồi anh không sao chứ?”

“Có việc gì? Việc gì chứ?” Trần Thiên Minh ngạc nhiên hỏi bọn họ.

“Vừa rồi thấy mấy chị hò hét dữ quá, bọn em cứ tưởng rằng đại chiến tinh cầu sắp bắt đầu nữa chứ!” Lâm Quốc và đồng bọn thấy từ lúc Trần Thiên Minh đưa Ái Liên về nhà thì căn nhà lập tức ầm ĩ. Bọn họ còn cho rằng nhất định mấy bà chị sẽ đánh lão đại một trận, chẳng ngờ sau một lúc liền yên ắng. Lúc Trần Thiên Minh xuống cũng chẳng hề hấn gì, điều này làm cho Lâm Quốc và đồng bọn khó hiểu, sao lão đại chẳng bị gì cả? Tối thiểu cũng phải có vài vết móng tay trên mặt mới phải chứ!

“Vừa rồi thấy anh về nên mấy bà vui mừng thôi, có gì mà đại chiến chứ?” Trần Thiên Minh lén lau mồ hôi lạnh, tình hình vừa rồi thật nguy hiểm, may mà mình đã xuất sắc ngăn chặn chiến tranh thành công.

Sáng sớm hôm sau, Trần Thiên Minh liền lái xe đưa Hà Đào về trường học.

Đêm qua hắn quá dũng mãnh khiến cho mấy bà vợ phải kinh ngạc, tuy Tiểu Ny không tham gia với mọi người nhưng hôm qua Ái Liên cũng ở cùng một chỗ. Trần Thiên Minh đã đưa mấy bà vợ mỗi người đều lên đỉnh hai lần, khiến các nàng dục tiên dục tử, hôm nay các bà vợ đều thấy đau nhức khắp lưng, xương sống và chân.

Hà Đào ngồi trong xe nhìn Trần Thiên Minh nói: “Thiên Minh, hôm nay anh không mệt sao?” Hà Đào nhìn người đàn ông của mình như thể nhìn một con quái vật, nàng không ngờ Trần Thiên Minh cả đêm đối phó với nhiều phụ nữ như vậy mà hắn vẫn dư sức? Tối hôm qua song tu cùng hắn nên nàng cảm thấy võ công cũng đã tăng lên không ít, bởi thế mới không mệt. Nhưng mấy người chị Yến đều nằm đơ trên giường đến giờ vẫn không ngồi dậy nổi.

“Ha ha, giờ em biết sự lợi hại của chồng mình rồi chứ? Dù có thêm mấy người nữa anh vẫn làm dư sức, em không biết Hương Ba Công anh luyện lợi hại trong chuyện này đến thế nào sao?” Trần Thiên Minh có vẻ mặt đắc ý.

“Cái gì? Anh còn muốn tìm thêm mấy bà vợ nữa sao? Được, tối nay em sẽ nói lại với mấy người chị Linh, để xem các chị ấy xử lý anh thế nào!” Hà Đào hung dữ, nghiêm mặt nói.

Trần Thiên Minh vội nói với Hà Đào: “Cô nãi nãi của anh, em đừng làm anh sợ mà, bọn em nhiều người chẳng phải dễ dàng giết chết anh sao?”

“Tốt lắm, hôm nay anh phải mời em ăn cơm.” Hà Đào cười tủm tỉm.

“Chuyện này không vấn đề.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. Chỉ ăn cơm thôi mà, dù sao hắn vẫn còn dư dả, tuy rằng phần lớn kinh phí hoạt động đã bị Trương Lệ Linh lấy hết nhưng hắn vẫn còn một ít tiền để ở chỗ Lâm Quốc và Trương Ngạn Thanh. Bởi vì hiện giờ sòng bạc Thường Nhạc đã đóng cửa nên hắn giờ muốn kiếm tiền cũng chẳng biết đi đâu để kiếm. Tối nay phải lại hỏi Lâm Quốc và đồng bọn xem gần đây còn sòng bạc nào không để kiếm thêm chút tiền riêng mới được.

Tới trường, Trần Thiên Minh lập tức chạy tới phòng học của lớp cao nhất để xem học sinh. Khi Tiểu Hồng nhìn thấy Trần Thiên Minh xuất hiện thì tim nàng liền đập loạn xạ, vẻ mặt vui vẻ của nàng khiến các bạn nam sinh phải nuốt nước miếng. Tiểu Hồng này rất kỳ lạ, mặc kệ là ai viết thơ tình cho nàng đi nữa thì nàng vẫn cứ không thèm để mắt tới, coi bọn họ như đống bụi bặm. Điều này làm cho toàn bộ nam sinh vô cùng thất vọng, không biết công chúa cao ngạo này muốn gì, Tiểu Hồng rốt cuộc thích người con trai như thế nào chứ.

Trong lúc mọi người nghị luận xem Tiểu Hồng có phải là người đồng tính hay không, thì Hoàng Lăng đã hiểu rất rõ vấn đề này. Tiểu Hồng cũng như mình, thích Trần Thiên Minh nên mới thấy bọn con trai chướng mắt. Bất quá, bí mật này toàn bộ bọn con trai vẫn chưa biết, nếu không Trần Thiên Minh nhất định sẽ bị bọn con trai ăn tươi nuốt sống.

Tuy Hoàng Lăng đẹp cũng chẳng kém gì Tiểu Hồng, nhưng Tiểu Hồng nổi bật hơn so với những cô gái khác là nhờ thành tích của nàng. Năm ngoái nàng là thủ khoa kỳ thi trung học, đến bây giờ đã là năm nhất, điểm của nàng vẫn cao hơn người thứ hai rất nhiều. Nghe một số giáo viên nói Tiểu Hồng đã tự học nội dung của các môn lớp cao nhị, bỏ qua phần của lớp cao nhất.

Điều này làm cho bọn con trai càng thêm điên cuồng, một người vừa đẹp, học giỏi, hiền lành, lại tốt nhiều mặt như thế này thật khó mà tìm được trong xã hội hiện giờ. Ngay cả một số thầy giáo khi nhìn Tiểu Hồng thì tim cũng đập thình thịch, nếu như không phải nói khả năng thầy giáo tán tỉnh được nữ sinh là rất thấp thì bọn họ cũng đã không lo lắng chờ đợi Tiểu Hồng thêm vài năm nữa.

“Thầy ơi, thầy về rồi.” Tiểu Hồng vui vẻ nói. Bởi Trần Thiên Minh thường xuyên xin nghỉ, nên mọi người dần dần cũng quen với điều này. Dù sao lớp cao nhất của họ cũng đặc biệt, có đến hai chủ nhiệm lớp. Khi Trần Thiên Minh nghỉ thì thầy Đặng sẽ lập tức thay thế phụ trách các công việc liên quan trong lớp.

“Đúng vậy, các học sinh, thầy đã về.” Trần Thiên Minh vui vẻ phất tay như một vĩ nhân.

“Tốt quá, thầy đã về, vậy chúng ta có thể bàn chuyện đi ăn dã ngoại rồi!” Một nam sinh vui vẻ nhảy lên bàn học, bắt tay với Trần Thiên Minh, cứ như thể gặp được chuyện gì vui lắm.

Trần Thiên Minh tức giận chỉ vào nam sinh đã nhảy lên trên bàn, nói: “Cái gì, em đừng có hưng phấn như vậy chứ? Cái gì mà ăn dã ngoại, thầy nói như vậy khi nào chứ?”

“Thầy không phải có nói vào học kỳ thứ hai hàng năm cần đi nấu cơm dã ngoại sao? Lớp khác đều đã đi còn lớp chúng ta thì chưa. Em đã đi tìm thầy Đặng nhưng thầy Đặng bảo chờ thầy về đã.” Tiểu Hồng mỉm cười nói với Trần Thiên Minh.

Chết tiệt, đây là hoạt động giáo dục của lão Đặng mà. Trần Thiên Minh thầm mắng. Bởi vì lớp nào cũng muốn đi nấu cơm dã ngoại, sợ nhất là thầy giáo lại phải cầm đầu dẫn đội đi. Trong lúc học sinh đang vui vẻ, hắn lại như cảnh sát nhìn trái nhìn phải các học sinh, cứ như thể đang săn cọp, bắt cá sấu dưới sông, hay ngẩng đầu nhìn trời xem có khủng bố nguy hiểm nào không.

Vì trường học có quy định ở lớp nào không có người phụ trách nấu nướng thì thầy giáo sẽ phụ trách, cho nên giáo viên nào cũng sợ rằng không thể đảm nhiệm chức vụ này nên không muốn đi. Nhưng học sinh đều như nhau, thích cơ hội đi chơi như vậy, bởi vậy nên các chủ nhiệm lớp cũng đành phải dẫn học sinh đi nấu cơm dã ngoại.

Lúc mới đến khoa, thầy Nhâm đã nói với các giáo viên câu khiến bọn họ không dám đi, bởi nếu họ đi thì họ phải đảm nhận trọng trách đảm bảo an toàn cho học sinh. Một vấn đề căng thẳng như vậy, ai mà muốn nhận chứ? Các giáo viên vừa nghe đến thì liền chẳng ai muốn đi, đều từ chối, người thì bảo sắp kết hôn, kẻ thì bảo vợ sắp sinh con.

Trần Thiên Minh nghĩ mình làm một giáo viên bình thường không bằng để mấy đứa học sinh chơi vui vẻ một trận. Chỉ cần mình chọn một nơi không có núi, không có sông, không có cọp hay cá sấu. Hơn nữa, với võ công của mình thì cá mập còn chẳng sợ, nói gì mấy thứ kia.

“Được rồi, thầy đáp ứng thứ sáu cuối tuần này chúng ta sẽ đi nấu cơm dã ngoại, địa điểm thầy định là bãi đất trống gần thôn Bình Khê.” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói. Thôn Bình Khê này hai năm trước hắn đã từng đi qua, gần đó đều là bãi đất trống, chẳng có núi cũng chẳng có sông, chỉ có mấy dòng suối nhỏ. Mà dòng suối nhỏ cũng chẳng đáng ngại, chẳng thể khiến cho mấy học sinh cấp ba này chết được, bởi vậy hắn mới chọn nơi này.

“Hoan hô, thầy giáo muôn năm!” Toàn bộ học sinh trong lớp đều hoan hô vang dậy. Bọn họ vì buổi nấu cơm dã ngoại trong học kỳ này đã chờ rất lâu. Không ngờ hôm nay Trần Thiên Minh đột nhiên đồng ý sẽ đưa tất cả đi nấu cơm dã ngoại, chuyện này khiến cho mọi người rất phấn chấn.

Trần Thiên Minh nói: “Vậy ngày mai các em phải chuẩn bị cho tốt đó.” Trần Thiên Minh nhìn lớp trưởng Tiểu Hồng, những thứ đồ ăn cần mua, thuốc men, v.v. đều giao cho cán bộ lớp chuẩn bị.

“Thầy ơi.” Tiểu Hồng gật đầu: “Chúng em đều đã bàn bạc rồi, nếu như chúng ta có thể đi trong ba ngày thì tốt, lều vải đều đã được chuẩn bị tốt rồi.”

“Lều vải? Các em chuẩn bị lều vải làm gì?” Trần Thiên Minh ngạc nhiên hỏi.

Tiểu Hồng nói: “Đương nhiên là dùng lều để dựng mà ngủ, không lẽ tối mọi người phải nằm trên đất sao?”

“Ngủ qua đêm? Chờ một chút.” Trần Thiên Minh vẫn chưa nghe rõ câu của Tiểu Hồng: “Em nói chúng ta đi nấu cơm dã ngoại lần này phải ngủ hai đêm ở ngoài sao?”

“Đúng vậy, sáng sớm ngày thứ hai trở về lớp là được rồi.” Tiểu Hồng gật đầu nói. Bất quá, Tiểu Hồng cũng chẳng lo, mấy trăm người của các ban khác cùng nấu cơm dã ngoại thì dù có cọp bọn họ cũng xông lên bắt cọp giết để làm thịt hổ kho tàu. Đây là điều khiến các chủ nhiệm lớp thông minh khác đều có thể đảm bảo cho học sinh mình đi chơi.

Trời ạ, còn phải ở lại qua đêm sao? Trần Thiên Minh thấy đầu óc choáng váng, nếu như mình choáng váng phải vào viện thì chắc không cần đi dã ngoại nữa? Nếu như không phải thấy sự phấn khởi bừng bừng của Tiểu Hồng thì Trần Thiên Minh đã muốn giả bệnh ngã lăn ra đất.

“Thầy không đồng ý sao?” Tiểu Hồng cũng thấy sắc mặt tối sầm lại của Trần Thiên Minh. Sắc mặt của nàng cũng tối sầm lại, hiếm có cơ hội ở cùng với thầy, cho nên nàng mới đưa ra việc ở lại qua đêm cùng các lớp khác để có thể cùng thầy nói chuyện cả đêm, không ngờ thầy lại không đồng ý.

❖ Thiên Lôi Trúc ❖ Kho truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!