Trần Thiên Minh nhìn thấy nỗi thất vọng trên mặt Tiểu Hồng, lòng hắn khẽ động, không muốn Tiểu Hồng khó chịu nên nói: “Được rồi, chúng ta sẽ qua đêm nhưng phải sắp xếp cho lớp thật tốt, sáu người một tổ, một tổ nhất định phải có ba nam sinh.” Trong lớp tổng cộng có 52 người, 30 nam sinh và 22 nữ sinh, vì vậy Trần Thiên Minh mới phân chia như vậy, phải có nam sinh trong tổ nếu không tất cả nữ sinh ở cùng một chỗ có thể gặp nguy hiểm.
“Được, đến lúc đó sẽ sắp xếp ổn thỏa.” Tiểu Hồng gật đầu nói.
“Đúng rồi, còn cái lều vải xa hoa đắt tiền kia, nếu như mỗi người phải mua một cái thì có phải lo lắng khi qua đêm không?” Trần Thiên Minh đặt ra một vấn đề khó.
Tiểu Hồng nói: “Cái này thầy không cần phải lo lắng nữa, chúng em đã hỏi các lớp khác rồi, lều vải là do bọn họ thuê của người quen, chỉ 10 đồng một cái, bọn họ cũng đã đồng ý thuê giúp chúng ta rồi.”
Trần Thiên Minh không nói nên lời. Tiểu Hồng đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, mình còn biết nói gì nữa đây?
“Tôn Úy Đình, em phụ trách gọi một số nam sinh giúp Tiểu Hồng.” Trần Thiên Minh nói với Tôn Úy Đình. Lần trước vì Trần Thiên Minh giúp Tôn Úy Đình nên hiện giờ hắn rất nghe lời Thiên Minh, vì vậy Thiên Minh mới gọi hắn.
“Em biết rồi thưa thầy.” Trong lòng Tôn Úy Đình cũng rất cao hứng, chuyện này chính là một cơ hội tốt để hắn có thể giúp nữ thần Tiểu Hồng. Tiểu Hồng là nữ thần trong lòng của toàn bộ nam sinh, đương nhiên cũng là nữ thần trong lòng Tôn Úy Đình. Hắn nghĩ Trần Thiên Minh có thể giao cho hắn cơ hội tốt như vậy, hắn nhất định phải tận dụng thật tốt.
Những nam sinh khác đều nhìn Tôn Úy Đình bằng ánh mắt hy vọng. Bọn họ nghĩ đến lúc đó Tôn Úy Đình sẽ gọi tên mình để có thể cùng Tiểu Hồng ở chung một chỗ. Dù là chỉ giúp nàng xách đồ cũng mãn nguyện rồi. Mặc dù Tiểu Hồng là trưởng lớp, bình thường nàng cùng mọi người cười cười nói nói nhưng đó chỉ là bề ngoài mà thôi, ngoài những chuyện đó ra Tiểu Hồng chỉ tiếp xúc bình thường với các nam sinh còn lại. Nếu như nam sinh đồng học biết được Tiểu Hồng rất tốt với Trần Thiên Minh, chắc chắn tất cả sẽ nhảy lầu tự tử hết.
Trong lớp, Trần Thiên Minh còn đang chỉ đạo những hạng mục công việc khác, sau đó hắn nói mọi người phải học tập thật giỏi rồi rời khỏi phòng học.
Ra khỏi cửa phòng học, Trần Thiên Minh nghĩ đến mình đã lâu không đến văn phòng rồi, hắn liền đi tới văn phòng đoàn ủy của mình.
Đến cửa ra vào, hắn nhẹ nhàng mở cửa. Cửa đã khóa, xem ra Lý Hân Di lại đi họp rồi. Chuyện này Trần Thiên Minh cũng đã quen, thấy bình thường.
“Két.” Trần Thiên Minh dùng chìa khóa trong túi tiền của mình, mở cửa ra sau đó đi vào bên trong nhưng khi hắn vừa ngẩng đầu lên thì lập tức ngây người.
Hóa ra Lý Hân Di đang đứng bên trong, nhưng mà Lý Hân Di không phải đứng như lúc bình thường mà quần dài của nàng đã kéo xuống, một tay đang giữ quần, tay còn lại sờ soạng trên đùi tìm kiếm thứ gì đó.
Quần lót màu hồng phấn của nàng lộ ra. Trần Thiên Minh hưng phấn nhìn quần lót của Lý Hân Di, thật sự quá đáng yêu đến nỗi Trần Thiên Minh... muốn thử kiểm tra.
“Hả!” Lý Hân Di kêu lên một tiếng sợ hãi. Hôm nay lúc tới trường học, nàng cảm giác bắp đùi mình hơi ngứa, cứ như bị muỗi hoặc côn trùng cắn vậy. Nàng thấy Trần Thiên Minh xin nghỉ vẫn chưa về, văn phòng này chỉ có Trần Thiên Minh cùng nàng có chìa khóa nên nàng không lo lắng mà kéo quần dài xuống, muốn xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra trên đùi mình.
Nàng cũng không nghĩ đến đang lúc nàng kéo quần dài xuống thì chợt nghe thấy cánh cửa “Két” một tiếng. Lý Hân Di vội vàng ngẩng đầu lên thì thấy Trần Thiên Minh hiện tại ngơ ngác nhìn xuống phía dưới của nàng. Hắn vô cùng nhập thần, suýt nữa thì chảy nước miếng.
Vừa thẹn vừa vội, nàng vội vàng dùng hai tay che đi chỗ kín đáo nhất, như thể sợ Trần Thiên Minh nhìn thấy. Lúc này quần dài của nàng vì không còn tay giữ nên đã tuột xuống đất. Thật ra cho dù hai tay Lý Hân Di không bụm lấy thì Trần Thiên Minh cũng không nhìn tới chỗ kín đáo của nàng, chẳng phải vẫn còn quần lót bên ngoài sao? Đây chỉ là động tác quen thuộc của phụ nữ.
Giờ đây Trần Thiên Minh cũng đã đỏ mặt, không biết nên vào hay nên ra. Hắn vốn muốn đợi Lý Hân Di kéo quần lên sau đó sẽ giả vờ như không thấy gì, rồi làm bộ đi về chỗ ngồi của mình. Nhưng Trần Thiên Minh không nghĩ đến quần của Lý Hân Di chẳng những không kéo lên mà còn tuột xuống.
Trời ạ, đây không phải là khảo nghiệm lực khống chế của ta sao? Trong lòng Trần Thiên Minh lớn tiếng kêu thầm.
“Thiên Minh, cậu đi ra ngoài cho tôi!” Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh vẫn đứng trơ ra đó nhìn xuống phía dưới của nàng, khiến nàng không khỏi đỏ mặt, tức giận nói.
Nghe được Lý Hân Di nói như vậy, Trần Thiên Minh vội vàng đóng sập cửa “Ba!” một tiếng rồi chạy đi.
Trần Thiên Minh không biết nên chạy đến nơi đâu, hắn liền dứt khoát chạy đến văn phòng Hà Đào ngồi một lát, vừa có thể tránh mặt nàng, vừa không phải suy nghĩ lung tung.
“Thiên Minh, sao cậu lại đến đây?” Trần Thiên Minh vừa bước vào văn phòng, Ngô Thanh cứ như nhìn thấy người ngoài hành tinh vậy, liền kêu to.
“Đến đây còn phải xin phép Ngô Thanh cậu sao?” Vẻ mặt Trần Thiên Minh có chút tức giận nói với Ngô Thanh.
Ngô Thanh vừa cười vừa nói: “Tớ nghe nói cậu đã xin nghỉ một thời gian dài mà, có người nói cậu biến mất lâu như vậy, chắc là đã xuống Diêm Vương rồi.”
“Ai nói?” Trần Thiên Minh tức giận không biết tên khốn nào bịa đặt nói mình như vậy. Nếu mình mà phát hiện, nhất định lột da hắn, kéo đi thiêu sống cho coi.
“Tớ cũng không biết nữa, tớ nghe người khác nói vậy đó.” Ngô Thanh lắc đầu nói.
Trần Thiên Minh đi đến bên cạnh Hà Đào, cầm chén nước của Hà Đào lên uống. Ngô Thanh nhìn thấy Hà Đào không có ý kiến, mắt liền mở to, còn lớn hơn cả đèn lồng. “Hà Đào, Trần Thiên Minh uống chén nước của cậu kìa.” Ngô Thanh cho rằng vừa rồi Hà Đào không nhìn thấy nên lập tức nói cho Hà Đào biết. Hắn không biết giờ đây Hà Đào rất tốt với Trần Thiên Minh nên hắn đang chờ xem Hà Đào sẽ giáo huấn Trần Thiên Minh một trận!
“Uống thì uống, dù sao bên trong đó là sâm Hoa Kỳ cũng do cậu ấy mua mà.” Hà Đào không mấy để tâm, chậm rãi nói.
“Các cậu giỏi lắm, dù có như vậy cũng đừng làm tôi buồn nôn chứ?” Vẻ mặt của Ngô Thanh rất thất vọng, hắn cũng nghe nói Hà Đào cùng Trần Thiên Minh rất tốt với nhau nhưng bọn họ cũng không cần phải công khai như vậy, thật sự khiến người ta buồn nôn mà.
Trần Thiên Minh tái mét mặt, liếc Ngô Thanh nói: “Cái này gọi là buồn nôn sao? Cái này gọi là chăm sóc nhau đấy. Chúng ta đâu có giống cái kiểu của cậu với Tiểu Châu trong lần khiêu vũ trước đâu. Cậu có biết lúc đó cậu biến thái đến mức nào chứ?”
“Ha ha, đây không phải là vì ba nghìn đồng tiền thưởng sao?” Vẻ mặt của Ngô Thanh có chút vô sỉ nói.
“Đúng rồi, Ngô Thanh, lần trước các cậu cầm ba nghìn đồng tiền thưởng, không phải muốn mời tớ cùng Hà Đào ăn cơm sao?” Trần Thiên Minh đánh trúng điểm yếu của Ngô Thanh.
“Không được, ba nghìn đồng đó chúng tớ đã xài hết rồi, cậu cũng đừng có mơ.” Ngô Thanh lập tức dứt khoát cự tuyệt Trần Thiên Minh, căn bản không cần suy nghĩ mà trả lời.
Trần Thiên Minh nói: “Ôi, tớ vốn định giới thiệu mỹ nữ cho cậu làm quen, nhưng cậu đã nói vậy thì thôi, không cần cậu mời ăn cơm nữa, tớ giới thiệu cho người khác vậy.”
“Cái gì, mỹ nữ sao?” Mắt Ngô Thanh sáng rực lên, hắn không thể tưởng được Trần Thiên Minh lại tốt bụng như vậy giới thiệu mỹ nữ cho mình, lần trước nói giới thiệu Lý Hân Di cho mình nhưng Lý Hân Di căn bản không muốn. Hắn giờ đây cũng muốn Trần Thiên Minh giới thiệu một ít mỹ nữ cho hắn, mỗi ngày chỉ ở cùng Tiểu Châu, hắn cũng muốn phiền chết rồi.
“Đúng vậy, cậu không cần nói nữa, coi như xong.” Trần Thiên Minh lắc đầu, uống cạn bã trà sâm trong chén.
“Muốn, tớ muốn mỹ nữ!” Ngô Thanh sốt ruột lớn tiếng nói, tiếng hắn vang cả phòng, khiến ánh mắt mọi người đổ dồn về phía hắn. Tất cả mọi người không ngờ rằng Ngô Thanh có bạn gái là Tiểu Châu lại dám muốn mỹ nữ nữa. Nhưng mà mọi người suy nghĩ một chút nếu mình ở vị trí của hắn thì sao? Mọi người chợt bừng tỉnh, trách không được Ngô Thanh lại có gan tày trời như vậy.
Lúc này Tiểu Châu vừa vặn từ bên ngoài trở về. Đến nơi, nàng nghe được Ngô Thanh nói muốn mỹ nữ, lập tức lửa giận bùng nổ, đứng dậy đi đến bên cạnh Ngô Thanh, lớn tiếng quát: “Ngô Thanh, cậu nói rõ ràng cho tớ biết, có phải cậu đang nghĩ đến con hồ ly tinh nào không?”
Giờ đây sắc mặt của Ngô Thanh trắng bệch, hắn không ngờ rằng Tiểu Châu lại vừa vặn trở về như vậy. Hắn vội vàng nói: “Tiểu Châu, chuyện không phải như thế đâu, là do Trần Thiên Minh nói muốn giới thiệu mỹ nữ cho tớ nên tớ liền lớn tiếng cự tuyệt hắn. Tớ nói là có Tiểu Châu rồi, tớ không cần mỹ nữ nào khác hết, chắc ở bên ngoài cậu đã nghe lầm rồi.”
“Thầy Trần, thầy không phải muốn dạy hư Ngô Thanh sao? Hắn rất thành thật đó!” Tiểu Châu đẩy Ngô Thanh xuống ghế, tiếp đó quay đầu tức giận trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, cứ như muốn ăn sống hắn vậy.
Trần Thiên Minh tức giận đến mức muốn ói máu. Nếu như lời của Ngô Thanh là thật thì hắn là loại người như thế nào đây? Nhưng mà Trần Thiên Minh cũng biết cái gì gọi là tình nhân. Tại trong đại học hắn đã từng học qua môn mỹ học.
Tiểu Châu yêu mến Ngô Thanh, cho dù Ngô Thanh xấu như heo, nàng cũng cho rằng Ngô Thanh là người đẹp trai nhất. Ai trách được bây giờ, người ta đã từng nói tình yêu là mù quáng mà.
“Tớ đang nói đùa cùng Ngô Thanh thôi. Loại người như hắn làm sao được mỹ nữ yêu mến?” Trần Thiên Minh cũng không khách khí mà nói.
“Thiên Minh!” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh nói Ngô Thanh như vậy trước mặt Tiểu Châu, không khỏi trừng mắt nhìn hắn một cái.
“Cái gì? Cậu dám nói Ngô Thanh của tớ như vậy?” Tiểu Châu tức giận đến mức không nói nên lời.
Hà Đào đi tới dùng sức bấm vào thịt Trần Thiên Minh một cái, sau đó nói với Tiểu Châu: “Tiểu Châu, cậu sẽ không tức giận với Thiên Minh chứ? Hắn chỉ nói đùa thôi mà. Như vậy đi, trưa nay chúng ta mời các cậu ăn cơm nhé.”
Ngô Thanh vừa nghe trưa nay có cơm ăn miễn phí, mắt lại sáng rực, vội nói: “Tiểu Châu, Thiên Minh hay nói đùa với tớ, cậu không nên tức giận làm gì. Thiên Minh, cậu đã nói trưa nay mời tớ ăn cơm rồi nhé.”
Trần Thiên Minh vừa định lắc đầu lại bị Hà Đào bấm một cái, đành phải làm theo ý Hà Đào, hào phóng nói: “Tốt, trưa nay chúng ta mời, đi quán cơm bình dân ngoài trường học nào.” Những món ăn bình thường của khách sạn đều phải vài đồng, một món trong đó bằng cả mười món ở những quán ăn bình dân.
“Cái gì, đi quán đó sao? Trần Thiên Minh, cậu không cần phải nhỏ mọn như vậy được không? Ít nhất chúng ta cũng phải đi khách sạn ba sao chứ. Lâu rồi cậu không đến trường, giờ gặp được tớ với Tiểu Châu, cậu có phải nên cảm ơn chúng tớ bằng một bữa ăn thật tốt không?” Ngô Thanh lớn tiếng nói.