Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 676: CHƯƠNG 676: ANH CÓ PHẢI NGHIỆN THUỐC PHIỆN KHÔNG?

"Thiên Minh, anh mời chúng ta đi đi, dù sao cũng không tốn bao nhiêu tiền mà?" Hà Đào nhỏ giọng nói trước mặt Trần Thiên Minh. Cô không muốn bạn trai mình keo kiệt như vậy, dù Ngô Thanh đã lợi dụng mọi người.

"Được rồi Ngô Thanh, tôi mời các cậu đi khách sạn ba sao ăn cơm." Trần Thiên Minh đành chịu. Người yêu của mình đã nói vậy thì hắn nào dám cãi lời.

"Thật sao? Ha ha Thiên Minh, giờ đây tôi mới phát hiện ra anh là người tốt nhất trên thế giới này. Tôi rất kính trọng anh, sự tốt bụng của anh như nước sông cuồn cuộn một... à không... như biển rộng....." Mắt Ngô Thanh lại sáng lên, lúc trước hắn cứ nghĩ mình chỉ tùy tiện nói thôi, không ngờ Trần Thiên Minh lại thật sự mời. Thế là hắn nhớ tới một bộ phim nào đó, miễn cưỡng nói ra một câu thành ngữ trong đó, mặc dù không nhớ hết câu.

Trần Thiên Minh mặt trắng bệch liếc Ngô Thanh nói: "Được rồi, cậu không cần phải khen nữa, giữa trưa tập hợp ở chỗ này, bây giờ tôi phải đi có chút việc."

"Thiên Minh, tôi đi trước đây." Hà Đào mỉm cười với Trần Thiên Minh, có vẻ rất hạnh phúc vì biểu hiện vừa rồi của hắn.

Trần Thiên Minh nghe Hà Đào muốn đi cũng không nói gì, liền hướng tới văn phòng giáo viên. Bây giờ hắn muốn đi tìm thầy Đặng để thương lượng một chút về chuyện đi dã ngoại.

"Thầy Đặng!" Trần Thiên Minh bước vào văn phòng liền nhìn thấy tổ trưởng Đặng đang chăm chú sửa bài tập, khiến hắn có chút hổ thẹn. Trước kia mình cũng là một giáo viên tích cực, nhưng từ khi luyện võ công, tham gia kế hoạch của Chung Hướng Lượng, hắn đã không còn như trước nữa.

"Thầy Trần, là thầy thật sao?" Thầy Đặng ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Minh, cao hứng nói.

"Có ý gì vậy!? Tôi chỉ là xin nghỉ mà thôi, mọi người đều nghĩ tôi biến mất rồi sao?" Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng. "Đúng vậy, tôi đã trở về."

Thầy Đặng thở dài một hơi nói: "Trở về là tốt rồi, sau này đừng để những kẻ khốn nạn đó làm hại." Bởi vì hắn nghe được có người nói Trần Thiên Minh vì nghiện thuốc phiện nên bị bắt đi cai nghiện, còn nói hắn đã chết ở đó. Rốt cuộc tin tức này là ai nói thì không ai biết.

"Những kẻ khốn nạn đó làm hại?" Trần Thiên Minh hơi kỳ quái, mình đi đối phó kẻ xấu mà sao thầy Đặng biết được? Đây không phải chuyện cơ mật quốc gia sao? Chẳng lẽ chuyện mình đi nước ngoài đối phó kẻ xấu đã được công bố ra, xem ra chính là như vậy, nếu không người khác cũng sẽ không biết chuyện này.

Trần Thiên Minh cũng thở dài một hơi nói: "Ai, tôi cũng không có cách nào cả!"

"Cái gì? Không có cách sao?" Toàn bộ giáo viên phía sau đều ngã ngửa. Nghiện thuốc phiện mà còn không có cách sao? Vậy bao giờ mới có cách hả?

"Ai, người tốt như vậy lại bị thuốc phiện làm hại." Một nữ giáo viên chừng 50 tuổi ở phía sau thở dài một hơi, bà thấy Trần Thiên Minh đẹp trai lại tốt bụng, còn định giới thiệu con gái mình cho hắn. Cũng không ngờ rằng hắn lại nghiện thuốc phiện, thứ độc hại này thật sự rất nguy hiểm.

"Cái gì? Thuốc phiện hại ai? Các vị đang nói ai vậy?" Trần Thiên Minh thấy các giáo viên phía sau bi phẫn, còn tưởng rằng mọi người chuẩn bị đi đánh nước ngoài, nhưng nghe được lời của cô giáo kia liền ngây người... rốt cuộc là có ý gì vậy?

Thầy Đặng vốn muốn đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh vỗ vỗ bờ vai của hắn, nhưng nghĩ đến người nghiện thuốc phiện không biết có bị AIDS hay không nên hơi sợ nói: "Thiên Minh, em đừng nản chí, chỉ cần em có nghị lực là có thể cai nghiện mà." Tuy thầy Đặng nghe được tin tức cũng không biết thật giả ra sao, nhưng nghe Trần Thiên Minh nói xong liền cho là sự thật. Chuyện xin phép này ngay cả hiệu trưởng cũng biết được...

"Rốt cuộc là ai nói tôi nghiện thuốc phiện hả?" Giờ đây Trần Thiên Minh cảm thấy trong người như có lửa đốt, nếu như người tung tin ở trước mặt hắn thì hắn sẽ giết chết không tha. Thảo nào thầy Đặng còn cho rằng mình bị những kẻ khốn nạn đó làm hại, hóa ra là thuốc phiện, mình còn tưởng là những kẻ xấu ở nước ngoài!

Thầy Đặng cho rằng Trần Thiên Minh thấy mọi người biết hắn nghiện thuốc phiện nên hắn thẹn quá hóa giận.

Trần Thiên Minh nói với vẻ mặt khổ sở: "Thầy Đặng, thầy đừng nghe người khác nói bậy, tôi không hề nghiện thuốc phiện, tôi xin nghỉ chỉ vì tôi có việc."

"Anh không nghiện thuốc phiện sao?" Mọi người lại từ trên ghế ngã ngửa.

"Đúng vậy, tôi ngay cả khói cũng không ngửi được thì làm sao nghiện thuốc phiện? Nếu như các vị không tin có thể xem báo cáo thử máu của tôi." "Xem ra mình phải dùng đến nó mới trả lại sự trong sạch cho mình," Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

Thầy Đặng nói: "Không biết kẻ thiếu đạo đức nào tung tin làm cho mọi người lo lắng vô ích nữa."

"Đúng vậy, đúng vậy!" Mọi người vừa nghe Trần Thiên Minh không hề nghiện thuốc phiện cũng gật đầu nói. Bọn họ cũng không muốn tin Trần Thiên Minh nghiện thuốc phiện, đồng sự của mình mà nghiện thuốc phiện là chuyện uy hiếp đến danh dự của mình. Đặc biệt là cô giáo kia, bà còn muốn giới thiệu con gái mình cho Trần Thiên Minh.

"Thiên Minh, em có chuyện gì không?" Thầy Đặng giờ đây mới nhớ tới Trần Thiên Minh đến tìm mình, chắc là có chuyện gì đây.

Trần Thiên Minh gật đầu nói: "Đúng vậy, tuần sau lớp chúng ta muốn đi dã ngoại, tôi muốn mời thầy cùng đi, còn muốn báo cáo mọi chuyện cho thầy biết sơ qua." Cái dã ngoại này là trước tiên phải báo tổ trưởng rồi mới lên đến hiệu trưởng. Dã ngoại là kế hoạch của các lớp phải được sự đồng ý của nhà trường.

"Cái gì? Lớp em đi dã ngoại?" Thầy Đặng quá sợ hãi, đúng vậy, loại chuyện này gây ra rất nhiều phiền toái, cho nên mới phải xin phép nhà trường nữa. Chỉ riêng chuyện đảm bảo an toàn cho các học sinh cũng là vấn đề lớn mà.

"Thầy Đặng, thầy có thời gian đi không?" Trần Thiên Minh hỏi thầy Đặng.

Thầy Đặng vội vàng lắc đầu nói: "Tôi không có thời gian đi, Thiên Minh này! Sao em lại muốn đi dã ngoại vậy? Em mau về nói với học sinh là không nên đi đi."

Trần Thiên Minh nghĩ thầm, mình cũng đã nói đi dã ngoại với học sinh rồi. Giờ nói không đi, lật lọng như vậy thì còn thể diện ở đâu nữa? Sau này làm sao bắt học sinh nghe lời của mình được? "Thầy Đặng, không có cách nào đâu, tôi không thể lật lọng với học sinh của mình."

Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, thầy Đặng không thể làm gì khác. Đành mặc kệ Trần Thiên Minh vậy. Thật ra dã ngoại bình thường cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, chỉ là giáo viên phải vất vả mà thôi, phải chạy tới chạy lui, buổi tối cũng không dám ngủ, phải ở bên ngoài tuần tra như cảnh sát. Cho nên các giáo viên khác không muốn đi dã ngoại, ai ngu lại chịu trách nhiệm cực khổ như vậy!?

"Thiên Minh, tôi không có thời gian, em tìm người khác đi, nhưng mà dù là thế nào, em cũng phải chú ý an toàn, an toàn là trên hết. Nếu như gặp chuyện không may, em phải chịu trách nhiệm đó." Thầy Đặng nói với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh gật đầu nói: "Tôi biết rồi, thầy Trần, thầy có thời gian đi không?" Trần Thiên Minh quay đầu lại nói với một giáo viên ngữ văn của lớp. Nếu như có thầy Trần thì mình sẽ thoải mái một ít. Nhưng mà kết quả làm cho Trần Thiên Minh thất vọng rồi.

"Tôi cũng không có thời gian đi." Thầy Trần liều mạng lắc đầu, giống như sợ Trần Thiên Minh bắt hắn vậy. Kết quả là các giáo viên khác cũng nói không có thời gian, Trần Thiên Minh đành phải thất thểu bước ra khỏi văn phòng. Trên đường Trần Thiên Minh cứ mãi nghĩ đến cái tên khốn nạn nào đã tạo ra tin tức như vậy về mình, chỉ có Đàm Thọ Thăng có cừu oán sâu nặng với hắn mới làm như vậy.

Thật ra, chuyện bịa đặt lần này là do Đàm Thọ Thăng tạo ra, hắn muốn ăn miếng trả miếng với chuyện lần trước của Trần Thiên Minh. Hắn tung tin nói Trần Thiên Minh nghiện thuốc phiện, bị đưa đi cai nghiện, giờ đã chết ở trung tâm cai nghiện. Đàm Thọ Thăng cố ý truyền bá cho các giáo viên cùng văn phòng Đoàn trường, cho nên Hà Đào cũng không nghe được tin đồn về Trần Thiên Minh.

Bây giờ Đàm Thọ Thăng tự cho rằng mình đã học được Quỳ Hoa thần công, sau này võ công sẽ vô cùng lợi hại, có thể đánh chết Trần Thiên Minh, cho nên hiện giờ hắn cũng không sợ Trần Thiên Minh. Bởi vì hắn từng giúp một băng nhóm nhỏ đánh gục toàn bộ mười mấy người... nên giờ đây họ gọi hắn là đại ca!

Nếu như Đàm Thọ Thăng biết được ngay cả hai người Diệp Đại Vĩ cũng không phải là đối thủ của Trần Thiên Minh, chắc hẳn hắn đã tức giận đến chết.

Lại nhớ tới chuyện khi nãy của Lý Hân Di, mình không cẩn thận mà nhìn thấy được quần lót của cô ấy, đúng là vận may mà, chuyện này làm cho hắn cảm thấy hưng phấn. Nhưng cũng kỳ quái tại sao Lý Hân Di lại cởi quần áo, còn kéo quần xuống để lộ quần lót cho mình thấy nữa!

Bây giờ có nên đi vào lại hay không? Trong lòng Trần Thiên Minh tự hỏi chính mình. Không đi đến đó thì đi đâu bây giờ? Mình mà đi tới đi lui trong sân trường, cho dù người khác không nói mình có bệnh thì cũng cảm thấy mình có vấn đề. Nhưng mà đi vào thì Lý Hân Di có thể nào lại đang cởi quần áo không? Cô ấy có thể nào chửi mình, muốn liều mạng với mình không?

Nghĩ đến chuyện hắn, một thanh niên tốt, nếu như bị mỹ nữ đánh chết thì vô cùng mất mặt. Chết thì chết, dù sao người ai cũng phải chết, chẳng lẽ mình coi trọng cái chết nặng tựa Thái Sơn sao?

Trần Thiên Minh nhẹ nhàng gõ cửa để tránh Lý Hân Di vẫn còn cởi quần mà chưa kịp kéo lên thì mình lại nhìn thấy lần thứ hai. Nếu thật như vậy thì chắc chắn chết rồi.

"Vào đi." Bên trong truyền đến giọng nói trong trẻo của Lý Hân Di, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Vì vậy, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng đẩy cửa ra đi vào.

"Thiên Minh, là anh?" Lý Hân Di tưởng ai tới gõ cửa bên ngoài, nhưng nàng nhìn thấy Trần Thiên Minh không khỏi mỉm cười.

"Là tôi." Trần Thiên Minh gật đầu nói.

"Anh làm cái quái gì vậy, vào còn gõ cửa làm gì? Đây cũng là phòng làm việc của anh mà." Mặt Lý Hân Di trắng bệch liếc Trần Thiên Minh nói. Đột nhiên nàng nhớ tới vừa rồi mình bị Trần Thiên Minh xông vào nhìn thấy, mặt cô ấy liền đỏ lên. Nhất định là hắn sợ lại thấy cái gì đó nên mới gõ cửa.

"Ha ha, tôi sợ lâu rồi tôi không tới nên anh không nhớ rõ tôi, gõ cửa vẫn tốt hơn." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. Thật ra trong lòng hắn rất mâu thuẫn, hắn muốn nhìn Lý Hân Di như vậy lần nữa nhưng lại sợ Lý Hân Di giết mình. Con người mà! Có khi chính là mâu thuẫn như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!