Trong lòng Trần Thiên Minh thầm gọi Ngạn Thanh huynh đệ ơi. Ta cũng chẳng còn cách nào khác, giờ ta còn khó lòng tự bảo vệ mình nên đành phải bán đứng huynh đệ thôi. Ngươi giúp ta qua cơn hoạn nạn này, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi.
“Là của Ngạn Thanh sao?” Hà Đào nhíu mày, nàng hơi không tin chi phiếu này là của Trương Ngạn Thanh. Coi chừng đây là kế ve sầu thoát xác của Trần Thiên Minh.
“Đúng vậy, đúng vậy, nếu nàng không tin, ta có thể gọi điện thoại hỏi hắn.” Nói rồi, Trần Thiên Minh lấy điện thoại ra gọi cho Trương Ngạn Thanh. Dù sao Hà Đào cũng không nghe được âm thanh trong điện thoại, hắn cứ nói bâng quơ vài câu để Ngạn Thanh hiểu đây là diễn kịch.
Hà Đào cười nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, anh nhất định phải bật loa ngoài cho tôi nghe, nếu không thì anh đang lừa tôi đấy.”
Trần Thiên Minh vừa nghe xong, suýt nữa đâm đầu vào tường chết. Sao Hà Đào lại thông minh đến vậy chứ? Mặc kệ, tới đâu hay tới đó. Trong lòng Trần Thiên Minh âm thầm suy nghĩ.
“Là Ngạn Thanh sao?” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói, đồng thời hắn cũng khẽ cắn môi, không đành lòng nhấn nút loa ngoài.
“Là em, lão đại, anh có chuyện gì sao?” Trương Ngạn Thanh hớn hở nói. Hắn không ngờ Trần Thiên Minh lại chuẩn bị để hắn chịu tội thay, hắn sắp phải chịu tiếng xấu mà còn tưởng rằng Trần Thiên Minh tìm việc tốt cho hắn.
Trần Thiên Minh dừng lại một chút nói: “Ngạn Thanh à! Ta đã nói với cậu rồi, cậu làm như vậy là không đúng.”
“Em không đúng ư?” Trương Ngạn Thanh không hiểu mình đã làm chuyện gì thương thiên hại lý? Tại sao lão đại lại nói như vậy chứ?
“Được rồi, ta cũng không nói nhiều với cậu nữa. Ta thành thật mà nói cho cậu biết, chuyện cậu đem tiền riêng giấu ở chỗ ta là không đúng. Cậu không nên lừa gạt Hiểu Lệ.” Trần Thiên Minh nói đầy chính nghĩa.
“Tiền riêng của em ở chỗ anh ư?” Trương Ngạn Thanh còn không kịp phản ứng. Đây rốt cuộc là chuyện gì? Mình làm gì có tiền mà lão đại nói mình có tiền riêng? Hôm nay không phải lão đại uống nhiều quá nên giờ say đến không biết trời đất gì rồi sao?
“Đúng vậy, Ngạn Thanh, tối nay ta sẽ trả chi phiếu lại cho cậu. Sau này cậu không cần phải lừa gạt Hiểu Lệ nữa biết chưa? Lừa người là không tốt, đặc biệt là lừa gạt bạn gái của mình.” Trần Thiên Minh nghiêm trang nói, giống như từ trước đến giờ hắn chưa từng lừa gạt những người phụ nữ của mình vậy.
“Lão đại, anh….” Trương Ngạn Thanh vốn muốn nói: “Lão đại, tiền riêng của em sao lại ở chỗ anh? Anh hôm nay có phải là uống rượu say rồi không?” Hắn không ngờ Trần Thiên Minh sợ cậu ta nói nhiều, để Hà Đào biết, liền vội vàng ngắt lời Trương Ngạn Thanh.
Trần Thiên Minh nói: “Ngạn Thanh, cậu không cần nói nhiều. Cậu biết lỗi là được rồi, ta sẽ không trách cậu đâu. Con người ai mà chẳng có lúc sai lầm chứ. Nhớ kỹ, sau này không cần phải như vậy. Hà Đào, em nói đúng không?”
Trần Thiên Minh vội vàng nhắc đến tên Hà Đào để Trương Ngạn Thanh biết tình hình hiện tại, nếu như cậu ta không hiểu rõ thì lát nữa sẽ thê thảm với mình.
“Hà Đào ở đó à!” Trương Ngạn Thanh cuối cùng cũng hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Không phải lão đại uống rượu say mà là tiền riêng của lão đại bị phát hiện.
Hà Đào nói qua điện thoại: “Ngạn Thanh, chi phiếu này là của cậu sao?” Nàng ở bên cạnh nghe một lúc cũng không nghe ra được bao nhiêu manh mối, nên Hà Đào chen vào nói.
“Đúng vậy, là của em. Chị dâu, là em không tốt, em không nên đem chi phiếu gửi lão đại à.” Trương Ngạn Thanh nói với vẻ mặt khổ sở. Biết lão đại gặp nạn thì dù thế nào mình cũng phải đứng ra chịu tiếng xấu thay cho lão đại. Cứ nói chi phiếu này là của hắn là được rồi.
“Ngạn Thanh, sau này cậu không nên làm như vậy nữa, chuyện này không công bằng đối với Hiểu Lệ.” Hà Đào ở bên cạnh giáo huấn Trương Ngạn Thanh.
“Em sai rồi.” Giờ đây Trương Ngạn Thanh chỉ có nước đâm lao phải theo lao, tiếp tục thừa nhận sai lầm của mình.
“Biết sai mà sửa là tốt rồi. Tối nay cậu nhận lỗi với Hiểu Lệ đi. Ôi, Ngạn Thanh, trước kia ta thấy cậu cũng rất thành thật, rất tốt với Hiểu Lệ, không thể ngờ cậu lại có thể như vậy.” Hà Đào nhẹ nhàng thở dài một hơi.
“Em, em......” Giờ đây trong lòng Trương Ngạn Thanh càng thêm khổ sở. Mình khi nào đã trở thành kẻ lừa gạt Hiểu Lệ chứ! Đây đều là tiền riêng của lão đại mà! Trời ạ, sao mình lại thảm đến mức này. Trong lòng Trương Ngạn Thanh kêu thảm thiết.
“Thiên Minh, anh không được học theo Ngạn Thanh biết chưa?” Hà Đào nghiêm mặt nói với Trần Thiên Minh.
Trương Ngạn Thanh ở bên kia nghe xong, mồ hôi tuôn ra càng nhiều. Cái gì mà, chính lão đại mới là người xấu, còn mình mới là người tốt chứ. Nhưng giờ đây lại ngược lại, mình là người xấu còn lão đại là người tốt. Cái này đúng là ông trời không công bằng chút nào! Hà Đào muội tử phải nói là mình không được học lão đại mới đúng chứ!
“Ta biết rồi Hà Đào, em cứ yên tâm đi. Ta cũng sẽ không làm bạn với người xấu đâu” Trần Thiên Minh dương dương đắc ý nói. Xem ra hôm nay mình phải cho Ngạn Thanh hơn mười vạn coi như là đền bù chuyện ngươi chịu tiếng xấu thay cho ta à! Dù sao tiền mình gửi Ngạn Thanh còn hơn một trăm mười vạn, trong khoảng thời gian này mình cũng không sợ chết đói.
“Cái gì? Không làm bạn cùng người xấu?” Nghe được Trần Thiên Minh nói như vậy, Trương Ngạn Thanh rất muốn đem di động nện lên mặt đất, sau đó hung hăng mà đạp nát nó. Cái này gọi là công đạo sao? Mình chỉ biết yêu duy nhất có Hiểu Lệ mà thôi còn lão đại thoáng cái đã có mười mấy người phụ nữ, hắn là người tốt còn mình là người xấu sao? Chuyện này còn để cho người ta sống không?
“Thôi được rồi Ngạn Thanh, chúng ta ăn cơm xong. Tối nay về rồi nói chuyện.” Nói xong, Hà Đào lấy tấm chi phiếu mười mấy vạn từ Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nhìn chi phiếu nói với Hà Đào: “Dù sao chúng ta cũng ăn cơm rồi, hay là dùng tấm chi phiếu này để trả đi!” Hắn nghĩ dù sao cũng phải lấy lại được tiền bữa cơm này.
Ngô Thanh lập tức hưng phấn phụ họa: “Dù sao cũng không phải tiền của chúng ta mà, nên ăn nhiều thêm một chút.” Ngô Thanh chuẩn bị gọi nhân viên phục vụ lần nữa để kêu thêm vài món ăn đắt tiền.
Hà Đào khoát tay nói: “Không được, đây là tiền của Ngạn Thanh, chúng ta không thể tiêu tiền của hắn. Thiên Minh, anh không có tiền sao? Dùng tiền của anh mà trả đi.”
“Đúng vậy, tiền của anh có đủ không?” Ngô Thanh khẩn trương ôm chặt túi tiền của mình, mặc kệ xảy ra chuyện gì thì bữa cơm này hắn cũng sẽ không bỏ ra một xu nào.
“Đủ, ta còn mấy trăm đồng tiền mặt.” Trần Thiên Minh gật đầu nói. Thật ra trong ví tiền hắn còn có hơn 1.000 đồng. Đây là do Trương Lệ Linh cho hắn tiền tiêu vặt mỗi tháng. Số tiền này dù tiêu thế nào cũng không cần phải báo cáo.
Nhưng Trần Thiên Minh giờ đây đã có kinh nghiệm. Không nên phô trương nếu không muốn tự rước rắc rối vào thân. Vừa rồi xảy ra chuyện làm hắn sợ chết khiếp, còn phải đưa mười vạn cho người khác nữa là đủ để hắn sợ rồi.
“Như vậy là tốt rồi.” Ngô Thanh lúc này mới buông tay đang ôm túi tiền ra. Chỉ cần ăn thức ăn của người khác dù chỉ đáng năm đồng, hắn cũng cảm thấy ngon, nhưng nếu như ăn thức ăn của mình thì dù ăn thức ăn giá 300 đồng, hắn cũng cảm thấy không ngon.
Trần Thiên Minh nói với Hà Đào: “Hà Đào, thứ bảy này em có rảnh không?”
Hà Đào lắc đầu nói: “Em không có rảnh. Ngày đó vừa vặn ba mẹ em phải về quê, họ muốn em đi cùng họ.” Từ sau khi xảy ra chuyện của Diệp Đại Vỉ thì chuyện gì, chỉ cần là đi ra ngoài thì Hà Đào đều muốn đi cùng Thiên Minh.
“Thiên Minh, có chuyện gì sao? Sao lại hỏi thứ bảy rảnh không.” Ngô Thanh tưởng có chuyện gì hay ho liền hỏi Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nghe xong mừng rỡ vội vàng nói: “Là chuyện tốt mà, thứ bảy lớp chúng ta tổ chức dã ngoại có rất nhiều đồ ăn. Ngô Thanh, anh cùng Tiểu Châu đi chung nhé!” Có thể gọi nhiều thầy giáo đi cùng thì đến lúc đó Trần Thiên Minh cũng không cần mệt mỏi đến vậy.
“Cái gì? Mang học sinh đi dã ngoại?” Sắc mặt Ngô Thanh lập tức thay đổi, hắn lắc đầu lia lịa nói: “Thật ngại quá, ta vừa mới nhớ ra ngày đó có khả năng ta bận việc không đi được.”
Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh bỏ cuộc giữa chừng liền chuyển đầu tới gần tai của Ngô Thanh nhỏ giọng nói: “Ngô Thanh, chuyến dã ngoại này không giống với chuyến dã ngoại bình thường đâu. Anh không nên từ chối như vậy.”
“Cái gì? Không giống nhau sao?” Ngô Thanh thấy Trần Thiên Minh bí ẩn như vậy, hắn cũng nhỏ giọng hỏi lại.
“Lần này lớp chúng ta có mời theo một vài mỹ nữ đi cùng. Đó đều là chị gái, cô, dì của các học sinh. Chắc chắn sẽ có nhiều người xinh đẹp mà.” Trần Thiên Minh lừa gạt Ngô Thanh.
“Có mỹ nữ?” Đôi mắt nhỏ của Ngô Thanh lại sáng bừng lên, nếu như đi dã ngoại có mỹ nữ thì sẽ rất là thú vị chứ.
“Anh có muốn đi không?” Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh đã mắc lừa, cố ý nói: “Anh không đi coi như xong, ta gọi thầy giáo khác đi vậy.”
“Đi chứ, tại sao ta lại không đi?” Ngô Thanh vội vàng kéo tay Trần Thiên Minh lại nói: “Nhưng mà Thiên Minh, anh phải đáp ứng ta một việc.”
“Việc gì?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Đến lúc đó, anh không thể giành mỹ nữ của ta, nếu không ta sẽ mách Hà Đào biết.” Ngô Thanh đe dọa Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh vốn đang nghĩ mình lừa gạt Ngô Thanh có phải là chuyện tốt không? Nhưng bây giờ nghe lời Ngô Thanh vô sỉ như vậy, hắn cảm thấy mình lừa hắn còn ít quá, vì sao mình không lừa gạt hắn đến Thái Lan thành gay luôn cho rồi!
Tiểu Châu thấy Trần Thiên Minh cùng Ngô Thanh nói thì thầm không biết chuyện gì liền hỏi.
“Ngô Thanh, anh đang nói gì với Trần Thiên Minh vậy?”
“Ha ha, không có gì, chẳng qua là Ngô Thanh đáp ứng tham gia chuyến dã ngoại của lớp ta, hắn có một tinh thần đáng để chúng ta học tập mà!” Trần Thiên Minh khen ngợi Ngô Thanh một trận.
“Chứ sao…” Ngô Thanh hoàn toàn không thấy xấu hổ nói: “Tất cả mọi người đều quen biết như vậy. Nếu ta không giúp anh thì ai sẽ giúp anh? Đến lúc đó đi dã ngoại, ta sẽ giúp anh trông chừng học sinh.” Tim Ngô Thanh đập thình thịch. Trần Thiên Minh có chút lo lắng cho dù hắn bị trọng thương phải vào bệnh viện cũng không dám để Ngô Thanh trông chừng học sinh của mình.
Giờ đây Ngô Thanh đang tính toán rốt cuộc ngày đó có bao nhiêu chị gái, cô, dì của học sinh đến. Rốt cuộc có bao nhiêu mỹ nữ? Nếu như quá nhiều mỹ nữ thì mình không xoay sở nổi. Không được, lát nữa phải cảnh báo Trần Thiên Minh, nếu như nhiều quá thì mình chịu không nổi đâu. Ngô Thanh thầm nghĩ trong lòng.
Nếu để Ngô Thanh biết không có thầy giáo nào chịu đi dã ngoại, chuyện mỹ nữ kia chỉ là lừa gạt Ngô Thanh mà thôi, chỉ sợ Ngô Thanh sẽ phát điên lên!
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «