Lúc này, Tiểu Châu tò mò hỏi Hà Đào: “Hà Đào, sao cậu không cho Trần Thiên Minh tiền?”
Hà Đào liếc Trần Thiên Minh rồi lạnh lùng nói: “Tiểu Châu, chuyện này cậu cũng không hiểu sao? Đàn ông có tiền sẽ hư hỏng, cho nên tớ phải kiểm soát tiền của hắn. Một người đàn ông không có tiền thì hắn cũng không làm được chuyện xấu gì, ví dụ như tán gái… cậu hiểu không?”
Nghe Hà Đào nói vậy, Ngô Thanh cũng đồng tình. Xem ra cuộc sống của Trần Thiên Minh sau này sẽ cực khổ đây. Đầu tiên là bị Hà Đào kéo đi khắp trường để khoe khoang với mọi người, giờ đây lại bị kiểm soát kinh tế, như vậy Trần Thiên Minh muốn ra ngoài ăn chơi cũng không có tiền mà đi! Ai, đứa nhỏ này thật thê thảm! Ngô Thanh nghĩ có chút hả hê.
Ngô Thanh chuẩn bị sau này sẽ lớn tiếng thét to Trần Thiên Minh không có tiền. Không có tiền sẽ bị người khác bắt nạt. Ngô Thanh nghĩ trong túi của mình lúc nào cũng chứa đầy tiền nên tâm tình cũng bay bổng lên.
“Tớ hiểu rồi!” Tiểu Châu bừng tỉnh đại ngộ: “Cậu trước tiên tuyên bố Trần Thiên Minh là bạn trai của cậu với mọi người. Sau đó lại kiểm soát tiền của hắn, như vậy thì hắn sẽ không làm chuyện xấu được nữa.”
“Đúng vậy, Tiểu Châu không ngờ cậu thông minh như vậy.” Hà Đào vừa cười vừa nói.
Tiểu Châu vỗ bắp đùi mình một cái nói: “Ai, sao tớ lại đần như vậy chứ! Trước kia tớ đã sớm tuyên bố Ngô Thanh là bạn trai của tớ với mọi người nhưng cũng không kiểm soát tiền của hắn. Nếu như lời cậu nói đàn ông có tiền sẽ hư hỏng, thì giờ đây tớ cũng nên kiểm soát tiền của hắn.”
Nghe Tiểu Châu nói vậy, Ngô Thanh liền muốn tự sát. Vừa rồi mình mới giễu cợt cuộc sống sau này của Trần Thiên Minh không giống đàn ông, nhưng bây giờ tiền của mình cũng bị Tiểu Châu kiểm soát. Nếu vậy mình còn có thể đi hộp đêm tìm tiểu thư để ăn chơi sao? Trời ạ, sớm biết như vậy thì hôm nay sẽ không đến ăn cái bữa cơm làm thay đổi số mệnh này.
“Ngô Thanh, cậu nghe lời tớ nói rõ ràng chưa?” Tiểu Châu vừa nói vừa duỗi ra bàn tay to của mình.
“Nói cái gì?” Ngô Thanh giả ngốc, hắn không có khả năng đem tiền của mình giao ra. Nếu như giao thì tuần lễ này không được đi hộp đêm chơi.
“Cậu có phải hay không muốn chết?” Tiểu Châu ngồi bên phải Ngô Thanh, nàng dùng tay trái kéo Ngô Thanh lại gần, tiếp đó lại dùng tay phải ghìm cổ của hắn.
Trần Thiên Minh vốn cho rằng Tiểu Châu chỉ muốn giáo huấn Ngô Thanh một chút, nhưng khi thấy con mắt của Ngô Thanh đều muốn lồi ra mới biết được Tiểu Châu sử dụng bạo lực với Ngô Thanh như vậy.
Ngô Thanh bên cạnh vừa thở vừa nói: “Tiểu Châu, cậu không cần phải làm như vậy. Tớ cho… tớ cho cậu tiền không được sao?”
Nghe được Ngô Thanh nói cho tiền, Tiểu Châu mới thả tay xuống, cười tủm tỉm nhìn Ngô Thanh.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Châu như vậy mới biết được mình hạnh phúc cỡ nào. Các cô ấy đòi tiền của mình đều nói với mình. Điềm Điềm thì cười gọi mình đem tiền giao ra. Dáng vẻ này của Tiểu Châu giống như muốn giết Ngô Thanh, vừa rồi Trần Thiên Minh còn hâm mộ Ngô Thanh bây giờ đã không còn.
Ngô Thanh chậm chạp xuất ra ví tiền của mình, giờ đây ví tiền của hắn có hơn một ngàn đồng, hắn chuẩn bị lừa dối cho Tiểu Châu mấy trăm đồng để vượt qua kiểm tra.
Nhưng ai biết được Ngô Thanh vừa đem ví ra đã bị Tiểu Châu đoạt mất. Sau khi Tiểu Châu mở ra đều đem tiền trong ví ra hết, tiếp đó đem ví trả lại cho Ngô Thanh.
Ngô Thanh vẻ mặt đau khổ nói với Tiểu Châu: “Tiểu Châu, tại sao em lại lấy toàn bộ tiền của anh?”
“Cậu không nghe Hà Đào nói sao? Đàn ông có tiền sẽ hư hỏng, cho nên để cho cậu không như vậy, tớ mới không cho cậu tiền.” Tiểu Châu vừa cười vừa nói, nàng vì thắng lợi này mà cao hứng.
Ngô Thanh không dám nói tiếp nữa nhưng mà trong nội tâm hắn lại âm thầm nghĩ: Hừ, lần sau ta chỉ để trong ví tiền hơn mười đồng, những thứ khác đều giấu ở các nơi. Ngươi có lục soát ví tiền của ta cũng vô ích.
“Đúng rồi, Ngô Thanh, ngày mai cậu đem bảng sao kê lương trong ngân hàng của cậu cho tớ. Tớ giúp cậu bảo quản đến lúc chúng ta kết hôn sẽ trả lại hết.” Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Tiểu Châu đã nghĩ đến tiền lương của Ngô Thanh.
Xong rồi, ta còn phải sống sao? Trong lòng Ngô Thanh kêu gào thảm thiết, vừa rồi mình còn đang giễu cợt Trần Thiên Minh chỉ có mấy trăm đồng, bây giờ trên người mình không một xu dính túi. “Tiểu Châu, em xem túi tiền của Thiên Minh cũng có ít tiền, em có nên hay không cũng cho anh một ít.” Ngô Thanh nghĩ nếu có mấy trăm đồng thì đêm nay vẫn có thể đi hộp đêm chơi đùa với các tiểu thư bình thường.
Tiểu Châu gật gật đầu nói: “Cậu nói cũng có đạo lý, tớ cho cậu một ít tiền nhé!” Nói xong Tiểu Châu rút một xấp tiền ra đưa cho Ngô Thanh.
“Cái gì? Mười đồng?” Ngô Thanh lớn tiếng kêu lên. Mười đồng không chỉ nói là đi tìm tiểu thư mà đi vào trong đó để uống nước cũng không đủ a!
“Đúng vậy, mười đồng. Dù sao sau này ăn cơm đều là tớ trả giúp cậu. Dùng mười đồng này để đi taxi về nhà là được rồi.” Tiểu Châu nói.
Ngô Thanh nói: “Tiểu Châu. Em bảo anh phải sống như thế nào đây?”
Tiểu Châu vừa cười vừa nói: “Nếu như cậu sợ sống không được thì cậu có thể đi theo tớ. Tất cả tốn hao của cậu tớ đều bao hết, cậu có thể sống tốt mà.”
Xem nụ cười của Tiểu Châu, Trần Thiên Minh mới biết được những người phụ nữ của mình đáng yêu cỡ nào. Những người phụ nữ kia cùng Tiểu Châu giống như gặp sư phụ vậy.
Lúc này phục vụ bưng thức ăn lên đến, mọi người cũng không nói gì nữa, ăn cơm trước.
Vừa nhìn thấy món ăn, Trần Thiên Minh lập tức gắp đồ ăn cho Hà Đào, chiều chuộng cô bạn gái đáng yêu của mình.
Ngô Thanh cũng không chịu kém cạnh, lập tức gắp đầy một chén thức ăn cho mình, cứ như sợ đồ ăn sẽ hết ngay lập tức.
Ăn một hồi, Ngô Thanh vẻ mặt đắc ý nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, anh kể chuyện cười cho cậu nghe được không?” Ngô Thanh nhớ tới lần trước cùng bạn bè đến hộp đêm chơi. Bạn bè kể chuyện cười cho hắn, giờ đây vì muốn khoe kiến thức của mình uyên bác đến mức nào, nên Ngô Thanh nghĩ mình phải thể hiện một chút.
“Nói đi.” Trần Thiên Minh không ngẩng đầu, cắn một miếng đùi gà. Tốt nhất là Ngô Thanh cứ nói mãi không cần ăn cơm để cho mình ăn nhiều một chút.
Thế là Ngô Thanh vừa cười vừa nói: “Có người đi vào một phòng nha khoa khám bệnh. Hắn vừa thấy bác sĩ liền lập tức kéo đi làm bác sĩ giật mình kêu lên! Lão huynh, anh chậm một chút, anh đại khái đã đi nhầm địa phương đó! Chúng ta chữa trị hàm răng chứ không phải chữa trị kiểu đó a! Người nọ thống khổ nói: Ta không lầm đâu! Bác sĩ, có một viên ở bên trong mà!”
Nói xong Ngô Thanh liền cười ha hả nói: “Ha ha, cười chết tôi mất thôi, cười chết tôi mất thôi.”
“Không dễ nghe.” Hà Đào nghe Ngô Thanh nói cái này xong không khỏi đỏ mặt nói.
“Chẳng có tí ý nghĩa nào, rất thô tục.” Trần Thiên Minh vội vàng chỉ trích Ngô Thanh hạ lưu.
Ngô Thanh hơi bực tức nói: “Thiên Minh, cậu nói cũng không đúng. Cái chuyện cười này tớ vừa nghe đã cười gần cả tiếng đồng hồ.”
“Trình độ văn hóa của cậu có hạn.” Trần Thiên Minh nói.
“Vậy cậu kể một truyện cười cho mọi người nghe thử?” Ngô Thanh thấy tất cả mọi người không cười, liền kêu Trần Thiên Minh nói. Thử xem trình độ văn hóa của Trần Thiên Minh như thế nào.
“Tốt lắm, tớ cũng nói một truyện cười.” Trần Thiên Minh nói: “Có một ngày, chủ tịch đưa nhị công tử của mình đến công ty. Sau khi chủ tịch làm xong việc muốn rời đi thì lúc này nhị công tử đang ở trong WC, chủ tịch nhìn chung quanh một chút không thấy người nào liền quay đầu lại hỏi thư ký… cô có thấy thằng hai của tôi không?”
“Phụt!” Tiểu Châu đang uống chén súp nghe được chuyện này của Trần Thiên Minh làm nàng khống chế không nổi, đem toàn bộ súp trong miệng phun lên trên mặt của Ngô Thanh.
“Tiểu Châu, em tại sao như vậy?” Ngô Thanh vuốt ve khuôn mặt ướt nhẹp, trơn bóng của mình, kêu thảm thiết.
Mọi người nhìn thấy bộ dáng này của Ngô Thanh càng cười phá lên.
Ngô Thanh vội vàng chạy vào buồng vệ sinh đi rửa mặt của hắn. Một lát sau Ngô Thanh đi ra ngồi gần Trần Thiên Minh hỏi: “Thiên Minh, về sau thư ký nói thế nào?”
“Thư ký cũng không có nói cái gì bởi vì lúc ấy nàng cũng như Tiểu Châu đang uống nước, nghe chủ tịch hỏi như vậy nàng kích động phun nước trong miệng lên mặt của chủ tịch.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Hà Đào bụm lấy miệng cười đau bụng nói: “Tốt lắm mọi người không nên nói chuyện cười nữa nếu không chúng ta không thể ăn nổi.”
Sau khi cơm nước xong. Trần Thiên Minh gọi Ngô Thanh cùng Tiểu Châu đi trước, hắn cùng với Hà Đào ở bên trong nghỉ ngơi một chút. Đây đã là thói quen của bọn hắn.
Tạm biệt Trần Thiên Minh, Ngô Thanh ủ rũ, cúi đầu buồn bã rời đi. Hắn mới vừa rồi còn giễu cợt Trần Thiên Minh, giờ đây chính mình cũng giống Trần Thiên Minh. Mà trên người Trần Thiên Minh còn có mấy trăm đồng, mình chỉ có mười đồng, sau này mình sống thế nào đây?
“Thiên Minh, anh sau này không thể kể những chuyện cười như vậy.” Hà Đào kéo lỗ tai của Trần Thiên Minh nói.
“Trời ạ, oan uổng quá đi, vợ yêu của anh ơi! Vừa rồi là Ngô Thanh nói làm người khác hiểu lầm mà thôi. Chủ tịch hỏi chính là đứa con thứ hai của hắn ở đâu mà.” Trần Thiên Minh có chút đáng thương nói.
Hà Đào mặt trắng bệch, liếc Trần Thiên Minh nói: “Chỉ có anh là đầu óc đen tối thôi.”
Trần Thiên Minh nói với vẻ mặt khổ sở: “Anh nào có đâu!”
“Đúng rồi Thiên Minh, thứ bảy em phải cùng ba mẹ về quê, các anh đi dã ngoại phải cẩn thận một chút, càng phải chú ý đến an toàn của học sinh.” Hà Đào có chút lo lắng nói.
“Anh biết rồi.” Trần Thiên Minh vuốt cái mũi nhỏ của Hà Đào vừa cười vừa nói:
“Ngô Thanh không phải cũng đi sao? Với võ công của anh chắc là không có chuyện gì đâu. Anh đi vắng một thời gian như vậy, chuyến đi dã ngoại này coi như là đền bù cho học sinh của mình đi!”
“Cái này em cũng biết nên mới yên tâm cho anh đi. Nhưng mà có nên hay không gọi Ngạn Thanh và mọi người đi theo?” Hà Đào nói.
Trần Thiên Minh lắc đầu nói: “Quên đi, đây không phải là chuyện gì to tát, chỉ là một chuyến dã ngoại qua đêm mà thôi, bọn họ đều là học sinh cấp 3. Mấy chục người nếu có người xấu đến cũng đủ để bảo vệ, nếu không được thì đến lượt anh ra tay.”
“Vậy được rồi, dù sao anh cũng phải cẩn thận. Thiên Minh, em không muốn đi công ty giúp Lệ Linh, em còn yêu thích công việc dạy học ở trường.” Hà Đào ở trong ngực của Trần Thiên Minh ôn nhu nói.
“Không muốn đi thì không đi, làm chuyện mình thích thôi, việc công ty thì để người khác làm.” Trần Thiên Minh nghĩ Trương Lệ Linh lại chuẩn bị mở thêm một công ty thương mại nữa, khiến hắn đau đầu.
“Anh nói như vậy thì em an tâm nhưng sau này anh chớ có trách em không hỗ trợ công ty nhé.” Hà Đào nói.
Trần Thiên Minh nói với vẻ mê đắm: “Nhất định là trách rồi nhưng nếu em nghe lời anh thì anh sẽ không trách em.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đưa tay chạm vào nơi đầy đặn của Hà Đào.
“Thiên Minh không cần phải…” Hà Đào rên rỉ đầy quyến rũ.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ AI dịch nhanh