Trần Thiên Minh nhìn học sinh của mình đã sớm cùng những cán bộ thương lượng về chuyện chuyến dã ngoại. Hắn liền trở về phòng làm việc của mình.
“Thiên Minh!” Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh tiến đến liền gọi hắn lại.
“Có chuyện gì sao?” Trần Thiên Minh ngẩng đầu hỏi Lý Hân Di. Đã mấy lần hắn thầm tiếc nuối vì sao ngày đó hắn không lợi dụng tình cảnh mà nhìn nàng thêm một chút.
Lý Hân Di nói: “Tôi nghe các thầy cô khối trên nói lớp anh chuẩn bị đi dã ngoại phải không?”
“Đúng vậy.” Trần Thiên Minh gật gật đầu nói, chuyện này các thầy cô khác đã hỏi qua hắn còn khuyên hắn không nên đi. Mặc dù nói đoạn thời gian này phần lớn thành phần băng đảng đã bị bắt nhưng các thế lực này như nấm mọc sau mưa, cho dù có đốt sạch cũng sẽ nhanh chóng hồi sinh lại.
Chuyện này cũng không phải là mấu chốt, mà là mang theo nhiều học sinh như vậy, lỡ như trên đường xe gặp tai nạn, tất cả mọi người trên xe gặp chuyện chẳng lành thì sao? Nếu như có học sinh trong lúc quẩn trí, buổi tối muốn tự sát thì thầy cô sẽ phải chịu trách nhiệm. Cho nên tất cả mọi người đều bàn tán rằng Trần Thiên Minh dẫn lớp đi dã ngoại chẳng lẽ không sợ gặp chuyện chẳng lành sao?
Vì vậy tất cả các lớp khác đều khuyên học sinh không nên đi dã ngoại. Nhưng bây giờ nhìn thấy lớp người ta đi như vậy. Mấy lớp khác ngẩng đầu nhìn thấy người ta đi, cúi đầu cũng thấy người ta đi, tình cảnh như vậy tại sao mình lại không đi được?
Thật ra rất nhiều học sinh muốn đi dã ngoại. Lúc đó, tình cảm của các học sinh sẽ tăng lên, các bạn nam cũng sẽ dựa vào cơ hội này để bày tỏ tình cảm với những bạn nữ đáng yêu kia. Cơ hội này khó mà có được! Lúc đó mình phải thật quan tâm, chăm sóc cô gái trong lòng mình để cô ấy có cảm tình với mình, vậy là có thể ôm người đẹp trở về trường.
Bình thường tất cả mọi người trong lớp chỉ học tập và học tập, bạn bè khác giới muốn tiếp xúc nhau cũng không dám công khai, đường hoàng. Lần này các bạn nam nữ được phân chung một tổ. Cho nên mấy ngày nay, Tiểu Hồng đã trở thành người nổi tiếng nhất, mọi người đều tìm Tiểu Hồng để nhờ nàng sắp xếp các thành viên trong tổ. Nếu mà Trần Thiên Minh biết lúc này có sự tình như vậy thì có lẽ hắn thà đập đầu vào tường mà nhập viện chứ không đi dã ngoại.
“Tôi cũng đi, lâu rồi tôi không có nghỉ ngơi, vừa vặn đi theo các học sinh chơi đùa.” Lý Hân Di nói với Trần Thiên Minh. Lần này nàng đi là có một mục đích quan trọng.
“Nàng cũng đi sao?” Trần Thiên Minh có chút khó hiểu, hắn không thể tưởng được Lý Hân Di cũng muốn đi dã ngoại. Mấy ngày nay hắn một mực lôi kéo những thầy giáo mà hắn biết nhưng ngoại trừ tên đại sắc lang Ngô Thanh kia cũng không có người nào khác dám đi. Hiện giờ chuyện hắn muốn nhất đúng là một cô giáo đi dã ngoại chung nhưng mà không có ai muốn đi. Nếu như học sinh nữ xảy ra chuyện gì, mình là một thầy giáo nam muốn giúp đỡ gì thì có chút không ổn.
Lý Hân Di gật gật đầu nói: “Đúng vậy, không chào đón sao?”
Trần Thiên Minh mừng rỡ nói: “Chào đón chứ, sao ta lại không chào đón? Ta đang muốn có thêm người đi cùng, nhưng không ai chịu đi chung cả.”
“Tôi mà đi thì anh có phải nên cảm ơn tôi không?” Lý Hân Di vừa cười vừa nói.
“Đúng vậy, sau này cô có dặn dò gì cứ việc nói, tôi nhất định làm theo.” Trần Thiên Minh vỗ lồng ngực nói.
“Vậy đêm nay anh mời tôi ăn cơm đi.” Lý Hân Di nói.
Trần Thiên Minh có chút đau đầu, đêm nay hắn đã hẹn người phụ nữ của mình cùng nhau ăn cơm rồi. Nếu như mình cùng Lý Hân Di ăn cơm thì khi trở về nhất định sẽ gặp mười đại cực hình mất. “Đêm nay sao? Tôi hình như có chút việc.”
“Vậy được rồi, lần sau đi.” Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh nói như vậy cũng không thể làm gì khác.
“Vậy buổi sáng ngày mai tám giờ ở trước cổng trường học tập trung với lớp, sẽ có xe tới đón lớp.” Trần Thiên Minh nói.
“Ngươi xác nhận ngày mai Trần Thiên Minh sẽ mang học sinh đi dã ngoại sao?” Đàm Thọ Thăng ở bên cạnh một tay chân thân tín hỏi. Người này thường xuyên theo hắn, lợi dụng chức vụ của hắn để kiếm không ít lợi lộc.
“Đúng vậy, chuyện này rất nhiều người biết.” Thầy giáo kia gật gật đầu nói.
Đàm Thọ Thăng thầm cười nói: “Vậy là tốt rồi, đến lúc đó ta sẽ làm cho Trần Thiên Minh không thể đi được.”
“Trần Thiên Minh dám đắc tội với ngài. Tôi e là hắn chết chắc rồi.” Thầy giáo kia lập tức nịnh bợ Đàm Thọ Thăng. Nhưng mà hắn có điểm kỳ quái, trước kia hắn thường xuyên cùng Đàm Thọ Thăng đi tới hộp đêm tìm các cô gái nhưng bây giờ Đàm Thọ Thăng không còn hứng thú như vậy nữa, chẳng lẽ nhân phẩm hắn bỗng nhiên tốt lên sao?
“Bọn họ đi dã ngoại ở đâu?” Đàm Thọ Thăng hỏi.
Thầy giáo kia nói: “Hình như ở gần con suối của làng phụ cận.”
“Tốt, ta biết rồi, ngươi đi ra ngoài đi. Đến lúc đó ta sẽ hậu hĩnh ban thưởng cho ngươi.” Đàm Thọ Thăng cười nói.
“Vâng ạ.” Thầy giáo kia vội vàng đi ra văn phòng của Đàm Thọ Thăng.
Đàm Thọ Thăng lấy điện thoại di động của mình ra. Hắn gọi một số điện thoại, sau đó hỏi: “Là Tiểu Phi đó à?”
“Dạ, là em. Đại ca có dặn dò gì không?” Nghe máy chính là đại ca của Phi Thiên bang. Bất quá Đàm Thọ Thăng giúp Phi Thiên bang khống chế kẻ thù nên đã trở thành đại ca của bọn họ.
“Ngày mai ngươi dẫn người đến con suối gần làng. Nơi đó có một đám học sinh đi dã ngoại. Tốt nhất các ngươi đánh cho thầy giáo của đám học sinh đó tàn phế. Sau đó trêu chọc đám học sinh kia một chút. Lúc cần thì giết chết một học sinh để bọn chúng hỗn loạn lên.” Đàm Thọ Thăng nói.
“Giết chết một học sinh sao?” Đại Phi cũng chẳng phải người tốt lành gì. Trước kia hắn cũng thường xuyên đánh người tàn phế nhưng hắn còn chưa có giết người, nhất là giết một đứa trẻ.
Đàm Thọ Thăng mắng: “Chết tiệt, ngươi có nghe không? Nếu như ngươi không nỡ giết người thì đánh một học sinh trọng thương cũng được. Nhưng mà sau này ngươi cũng không thể làm đại ca của Phi Thiên bang được nữa rồi.” Bây giờ Đàm Thọ Thăng ỷ vào Quỳ Hoa Thần Công của mình. Thường xuyên hoành hành ngang ngược trong giới băng đảng, cho nên tất cả mọi người sau lưng đều gọi hắn là “Cầm thú”.
“Em biết làm như thế nào rồi.” Đại Phi hoảng sợ. Hắn cũng biết Đàm Thọ Thăng là một kẻ độc ác. Nếu như không nghe lời của hắn thì mình cũng chỉ có nước chết.
“Vậy là tốt rồi. Thật ra ngươi không cần ngu ngốc như vậy. Các ngươi chỉ cần hóa trang để không lộ mặt thật thì ai mà nhận ra các ngươi được?” Đàm Thọ Thăng nói.
“Đúng vậy, đúng vậy.” Đại Phi vội vàng nói.
“Đàm Thọ Thăng ta đây rất lương thiện. Đến lúc đó ta chờ tin tức của các ngươi. Nếu như xử lý không ổn thỏa thì hậu quả ra sao ngươi cũng rõ rồi đó.” Nói xong Đàm Thọ Thăng cúp máy.
Sáng sớm hôm sau Trần Thiên Minh đi đến trước cổng trường. Nhưng mà Tiểu Hồng đã đến đó sớm hơn anh. Hắn cười nói: “Tiểu Hồng, em tới sớm như vậy sao?”
Tiểu Hồng nói: “Em cũng vừa mới đến thôi. Nếu em không đến sớm một chút thì các bạn khác đến không thấy em sẽ sốt ruột lắm.”
Trần Thiên Minh không ngờ Tiểu Hồng lại nghĩ chu đáo đến thế. Nếu như không có nàng thì chuyến dã ngoại này sẽ không được sắp xếp tốt như vậy. Mình chẳng biết gì cả, chỉ đứng nhìn nàng sắp xếp. Nếu nàng lớn hơn một chút thì có lẽ Trương Lệ Linh đã lôi kéo nàng về làm việc trong công ty rồi.
“Em vất vả rồi!” Trần Thiên Minh đau lòng nói với Tiểu Hồng.
“Được ở cùng thầy thì dù có khổ bao nhiêu em cũng không sợ.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Hồng hơi ửng đỏ.
Nghe lời này của Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh có chút xúc động muốn ôm Tiểu Hồng vào lòng. Nhưng đây là cổng trường, nếu mà mình làm vậy e rằng ngày mai trường đã có quyết định khai trừ mình rồi.
“Em đúng là một cô bé ngốc.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Tiểu Hồng bĩu môi nói: “Thầy ơi, em không ngốc đâu, mỗi lần kiểm tra em luôn cố ý làm sai hai bài đấy.”
“Cái gì?” Trần Thiên Minh suýt nữa ngã lăn ra đất. Tiểu Hồng đáng sợ quá đi, còn cố ý làm sai hai bài. Nếu không cố ý thì đây đúng là một tin tức gây sốc.
“Thầy không biết bây giờ mọi người nhìn em cứ như động vật trong sở thú vậy. Nếu thành tích của em tốt hơn nữa thì e rằng em sẽ bị bọn họ nhốt vào sở thú luôn.” Tiểu Hồng khổ sở nói.
Trần Thiên Minh ngẫm lại cũng thấy có lý. Tiểu Hồng đã là một trong chín người nổi tiếng nhất khoa, nếu làm theo lời nàng thì đến lúc đó có lẽ Tiểu Hồng sẽ không được yên ổn. “Tiểu Hồng, thầy hiểu tâm tình của em. Nhưng em không thể cứ làm sai mãi được!” Trần Thiên Minh có chút lo lắng.
“Sẽ không sao đâu thưa thầy, miễn là thành tích của em cao hơn các bạn một chút là được rồi. Đến lúc thi đại học, em sẽ dốc toàn lực để có thể vào trường đại học tốt nhất. Đến lúc đó em có thể làm bạn gái của thầy.” Vẻ mặt Tiểu Hồng rất hạnh phúc, nàng như đang suy nghĩ về tương lai của mình.
“Em có thể làm được vậy là tốt rồi. Nếu em thi trượt Đại học Thanh Hoa thì cũng đừng trách thầy.” Trần Thiên Minh cố ý nghiêm mặt nói.
Tiểu Hồng tự tin nói: “Sẽ không có đâu ạ, thầy cứ chờ xem, bây giờ em đã tự học gần hết chương trình cấp ba rồi.”
“Cái gì? Em tự học sao?” Trần Thiên Minh ngẩn người.
“Không phải thầy mua laptop cho em sao? Em hay dùng nó để thường xuyên lên mạng, tốn một ít tiền là có thể xem rất nhiều video chương trình học ở đó, còn có cả một số thầy giáo của Đại học Thanh Hoa giảng dạy nữa, bài giảng còn tốt hơn các thầy ở trường mình.” Tiểu Hồng nói.
Trần Thiên Minh không nói gì. Trường mình làm sao có thể so sánh với Đại học Thanh Hoa được? Thảo nào Tiểu Hồng lại tự tin như vậy, hóa ra nàng đã học hết bài giảng của Đại học Thanh Hoa. Nhưng mà như vậy cũng tốt, có thể giúp nàng càng nắm chắc việc thi đậu Đại học Thanh Hoa.
“Tiểu Hồng, vậy em còn tiền không? Có cần thầy cho em thêm nữa không?” Tuy Trần Thiên Minh bị Trương Ngạn Thanh lấy hơn mười vạn tiền bồi thường tổn thất tinh thần nhưng hắn vẫn còn hơn một triệu. Chuyện này là vì sự an toàn của hắn… Hắn chỉ giữ trong người ba mươi ngàn đồng nên dù có bị tịch thu cũng không cần quá đau lòng.
Tiểu Hồng lắc đầu nói: “Em còn tiền mà. Thầy cho em tiền, em cũng xài không hết đâu. Em còn cầm một ít tiền thưởng trong các cuộc thi của trường.”
“Tiểu Hồng, em đừng cầm quá nhiều tiền nếu không người nhà sẽ nghi ngờ.” Trần Thiên Minh nói.
“Em hiểu rồi, em chỉ cầm một ít về nhà thôi. Như vậy thì người nhà biết cuộc sống của em rất tốt nên cũng không cần gửi tiền cho em nữa.” Tiểu Hồng nói.
“Em thật sự là một đứa trẻ ngoan.” Trần Thiên Minh xúc động lại muốn ôm Tiểu Hồng.
Mắt Tiểu Hồng đỏ hoe nói: “Thầy, nếu không phải có thầy thì em cũng không có thành tích như vậy đâu.”