Trần Thiên Minh chợt bừng tỉnh, đây là đang đi dã ngoại chứ đâu phải ở nhà mình. Hắn lập tức đổi giọng, nói: "Là anh nói em mưu hại cấp dưới." Nhìn Lý Hân Di đỏ mặt đáng yêu như vậy, hắn có một cảm giác thôi thúc muốn thân cận nàng. Trời ạ, sớm biết Lý Hân Di càng ngày càng mê người, đặc biệt là khi mặc ít quần áo như vậy, mình đã không nên để nàng tới đây. Trần Thiên Minh thầm than.
Không biết khi nàng cởi hết sẽ đáng yêu đến mức nào? Trần Thiên Minh đột nhiên nảy ra một ý nghĩ khác thường.
"Chúng ta nên bắt đầu học thôi?" Để che giấu sự ngượng ngùng của mình, Lý Hân Di cũng cố ý tìm cớ nói. Nàng thấy phong cảnh ở đây không tệ, cái chính là gần đây không có ai ngoài cô và Trần Thiên Minh. Nhưng chính cô biết bơi tại sao lại muốn Trần Thiên Minh dạy? Chẳng lẽ mình đang cho hắn cơ hội, nhưng hắn có bạn gái rồi cơ mà. Hiện tại suy nghĩ của Lý Hân Di rất hỗn loạn, chính cô cũng không biết tại sao mình lại như vậy.
"Được, chúng ta bắt đầu học thôi!" Trần Thiên Minh thấy Lý Hân Di hơi run rẩy, hắn tưởng cô lần đầu học bơi nên có chút sợ hãi. "Hân Di, em đừng sợ, có anh ở đây em cứ thoải mái, không có chuyện gì đâu."
Lý Hân Di gật đầu nói: "Em nghe lời anh. Thiên Minh, em học thế nào đây?" Lý Hân Di lấy lại bình tĩnh, âm thầm tự an ủi mình đừng sợ.
Trần Thiên Minh đi đến bên cạnh Lý Hân Di, nhỏ giọng nói: "Hân Di, trước tiên em hãy thả lỏng cơ thể, sau đó hít sâu một hơi, rồi hai tay gạt nước là được." Trần Thiên Minh bây giờ phải dạy bơi, hắn nhớ lại hồi bé mình đã dùng cách này để bơi. Vỗ nước một hồi rồi thân thể chìm xuống, cuối cùng có người vớt mình lên. Nếu cứ không ngừng như vậy, sẽ biết bơi rất nhanh.
"Ừm, em biết rồi." Lý Hân Di hít thật sâu khiến ánh mắt Trần Thiên Minh sáng lên, hắn cảm giác được vòng một của Lý Hân Di chợt nảy nở hơn, khiến trái tim hắn cũng co thắt theo. Trần Thiên Minh hiện tại mới biết được nỗi khổ khi chứng kiến vòng một đầy đặn của mỹ nhân đứng trước mặt, thế nhưng lại không thể chạm vào.
Tiếp đó Lý Hân Di không nhanh không chậm gạt nước, trông bộ dáng nàng rất dễ nhìn.
"Không tệ, tiếp tục gạt nước đi!" Trần Thiên Minh cảm thấy lần đầu tiên mình làm huấn luyện viên cũng không tệ. Nhìn bộ dáng Lý Hân Di làm rất tốt khiến hắn nào có cơ hội đỡ lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô? Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Đúng rồi, không bằng bây giờ mình mô phỏng cách bơi cho cô. Trần Thiên Minh cao hứng nói: "Hân Di, dưới sự chỉ đạo tận tình của anh, em đã rất tiến bộ rồi, hiện tại em có thể bơi lặn rồi đó."
"Hiện tại em có thể bơi lặn sao?" Lý Hân Di ngạc nhiên nói. Không thể ngờ Trần Thiên Minh lại dạy mình có phần lầm người, nếu như ngày đầu tiên có thể huấn luyện người biết bơi ngay, vậy hắn có thể đi làm huấn luyện viên bơi lội quốc gia rồi.
"Đúng vậy, đừng sợ, anh sẽ đỡ eo của em, em chỉ cần duỗi một chân ra, một chân co lại, hai tay cứ thế gạt nước là được." Nói xong Trần Thiên Minh lập tức dùng tay đỡ lấy vòng eo thon của Lý Hân Di. Oa, thật mềm, vuốt ve thật thoải mái. Trong lòng Trần Thiên Minh hưng phấn thầm rên.
Lý Hân Di đỏ mặt nói: "Thiên Minh, em còn chưa bắt đầu bơi sao anh đã đỡ eo của em?"
Nghe Lý Hân Di nói vậy, Trần Thiên Minh cũng cảm thấy mình hơi vội. Nhưng mà không thể nhận là mình xấu được, cho nên hắn nói: "Hân Di, anh đỡ lấy eo của em là để cảm nhận tốt trọng lượng của em, như thế mới giữ được thăng bằng, khi bơi mới có hiệu quả." Trần Thiên Minh nói quả là có bài bản hẳn hoi.
"Thiên Minh, anh thật lợi hại." Lý Hân Di nói. "Hừ, anh là đồ lưu manh, đòi chiếm tiện nghi của người ta." Trong lòng Lý Hân Di nghĩ vậy.
"Đương nhiên, anh còn nhiều chỗ lợi hại nữa cơ!" Được Lý Hân Di nói vậy hắn cũng cảm thấy lâng lâng.
Lý Hân Di nói: "Thiên Minh, em sẵn sàng rồi."
Trần Thiên Minh gật đầu nói: "Được, bắt đầu thôi!" Cứ như vậy Trần Thiên Minh đỡ lấy vòng eo thon của Lý Hân Di, Lý Hân Di dùng cả hai tay làm động tác bơi lội. Nhìn động tác của nàng dường như rất có bài bản, liệu khi mình buông tay ra nàng có thể bơi được không? Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Thế nhưng Trần Thiên Minh nhất định sẽ không đơn giản buông vòng eo của Lý Hân Di ra, hắn từ từ dùng ngón tay véo nhẹ lấy vòng eo của nàng, cảm giác thật mềm mại.
Lý Hân Di cũng cảm nhận được bàn tay của Trần Thiên Minh đang không thành thật, thế nhưng hiện tại mình cũng không có cách nào, ai bảo mình nhờ tên lưu manh này dạy bơi chứ! Nhưng mà may là hắn chỉ nắm eo mình, chứ không có di chuyển tay lên trên hoặc xuống dưới. Lý Hân Di nghĩ vậy khiến cơ thể mình cũng nóng lên.
Cứ như vậy dạy Lý Hân Di một hồi, âm mưu tiếp theo của Trần Thiên Minh là, hắn cố ý buông tay ra để Lý Hân Di rơi vào trong nước, sau đó tay hắn sẽ đặt ở ngực Lý Hân Di để cứu nàng. Nghĩ tới vòng một mềm mại của Lý Hân Di là phía dưới Trần Thiên Minh lại có phản ứng.
Tỉnh táo, nhất định phải tỉnh táo. Trần Thiên Minh âm thầm đè nén dục vọng của mình. Hắn từ từ buông tay ra, sau đó một tay chuẩn bị đặt ở trước ngực Lý Hân Di, tay kia lại đặt ở hai chân của nàng. Chỉ cần nàng vừa chìm xuống nước hắn sẽ lập tức dùng tay phủ lên bộ ngực của nàng rồi nâng nàng lên.
Xuống đây đi Hân Di ta muốn... Muốn chạm vào phía dưới của nàng. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm nghĩ. Lúc hắn cho rằng Lý Hân Di chìm xuống nước, nhưng thật không ngờ khi hắn buông tay ra Lý Hân Di lại bơi về phía trước. Chân nàng đập nước khiến nước bắn tung tóe lên mặt Trần Thiên Minh.
Trời ạ, đây là chuyện gì vậy? Tại sao nàng đã biết bơi rồi? Trần Thiên Minh có chút hoài nghi mình nhìn lầm, hắn lại nhìn xuống mặt nước, hai tay đang trống trơn, ngay cả nước trên mặt cũng không lau đi.
Lúc này Lý Hân Di ngừng lại, đứng vững rồi cao hứng nói với Trần Thiên Minh: "Thiên Minh, dưới sự chỉ bảo của anh, em biết bơi rồi." Thật ra Lý Hân Di đã biết Trần Thiên Minh có ý đồ xấu, cho nên nàng mới bơi ra ngoài phá tan âm mưu của hắn. Chứng kiến hai cánh tay Trần Thiên Minh vẫn còn để nguyên, nàng vừa bực lại vừa buồn cười.
"Em... em thật lợi hại." Trần Thiên Minh vuốt mặt, buồn rầu nói.
"Là anh lợi hại mới đúng, nếu không làm sao em lại học nhanh như vậy chứ? Đều là một tay anh dạy mà." Lý Hân Di khen ngợi.
Trần Thiên Minh cao hứng nói: "Đúng vậy, đúng vậy, anh thật đúng là có tài làm huấn luyện viên quốc gia đó." Mặc dù mình không chạm được vòng một của Lý Hân Di, thế nhưng không thể biểu lộ vẻ nuối tiếc trên mặt để nàng thấy.
Hai người Trần Thiên Minh nói chuyện, đặc biệt Lý Hân Di nói rất lớn tiếng nên đã thu hút ánh mắt của mọi người. Mà Tiểu Châu bên kia cũng vô tình nghe được cuộc nói chuyện với Ngô Thanh, càng hận đến độ nghiến răng. Hắn thầm nghĩ: "Tên Trần Thiên Minh chết tiệt kia, ngươi bảo ta tới giúp trông đám học sinh của ngươi, bây giờ ngươi lại ở một bên tán tỉnh Lý Hân Di. Ta mà không dẫm đạp lên ngươi, ta không phải Ngô Thanh."
Nghĩ tới đây Ngô Thanh đi qua, nói: "Thiên Minh, cậu đang làm gì đó? Lớn tiếng như vậy à. Cậu quên bên cạnh còn có học sinh sao? Cậu phải chú ý tới ảnh hưởng đó."
"Thầy Ngô Thanh, vừa rồi là Thiên Minh dạy tôi bơi mà." Lý Hân Di diễn trò khá tốt, nàng không tham gia tranh giải bình chọn diễn viên cúp Kim Kê thì thật đáng tiếc.
"Cắt, Hân Di, cô còn không biết kỹ thuật bơi lội của Thiên Minh còn kém hơn mấy chục lần so với tôi hay sao? Cô muốn học bơi thì tìm tôi mới là lựa chọn tốt nhất đó." Ngô Thanh trợn mắt trắng dã liếc nhìn Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nghe vậy rất tức giận, tên Ngô Thanh chết tiệt này lại dám ở trước mặt Lý Hân Di nói xấu mình. Hắn lạnh lùng nói: "Ngô Thanh, kỹ thuật bơi của anh lợi hại như vậy sao?"
Ngô Thanh nói: "Đó là đương nhiên, nếu không chúng ta bơi thử nhé."
"Tỷ thí à?" Trần Thiên Minh hỏi.
"Chúng ta từ đây liên tục bơi sang bờ bên kia rồi bơi về, xem ai là người quay về trước tiên thì người đó thắng." Ngô Thanh coi kỹ thuật bơi của mình rất lợi hại, trước đây chính hắn cũng đã từng tham gia làm tổ trưởng trong một trường du lịch, lúc đó hắn đã từng bơi ở biển. Nghĩ con sông nhỏ này sao có thể so sánh với biển rộng được. Lúc đó hắn còn cùng với một vị tiểu thư ở trong biển uyên ương nghịch nước muốn làm gì thì làm, sướng.
Trần Thiên Minh nhìn thoáng qua bờ sông bên kia, sau đó nói với Ngô Thanh: "Ngô Thanh, nhiều học sinh như vậy đang nhìn, tôi xem ra không nên tỷ thí thì hơn?"
Nếu như Trần Thiên Minh không nói những lời này, Ngô Thanh còn lo lắng một chút, thế nhưng bây giờ nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Ngô Thanh liền cho rằng Trần Thiên Minh sợ hắn, Trần Thiên Minh không có bản lĩnh, sợ đám học sinh nhìn thấy sẽ bị mất mặt, cho nên mới khuyên mình không cần tỷ thí.
Thế nhưng Ngô Thanh chính là muốn Trần Thiên Minh mất mặt, Trần Thiên Minh càng sợ thi đấu hắn lại càng muốn đấu, hắn chờ xem một lát nữa thắng cuộc sẽ chế giễu Trần Thiên Minh thỏa thích. Nếu như Ngô Thanh biết lúc trước Trần Thiên Minh đã từng đánh cá mập trên biển, phỏng chừng hắn nhất định sẽ không dám thi đấu.
Lúc này đám học sinh cũng đã đi tới, vừa rồi Ngô Thanh lớn tiếng nói muốn tỷ thí, đám học sinh cũng nghe được. Bọn họ nhìn thoáng qua liền biết có trò hay nên đều chạy tới.
"Thầy Trần đừng để người ta xem thường thầy, tỷ thí với thầy ấy đi." Hoàng Lăng ở bên cạnh nói với Trần Thiên Minh. Tuy Tiểu Hồng cũng ở bên cạnh thế nhưng nàng lại không dám nói vậy.
"Đúng, thầy Trần, cho thầy ta bẽ mặt đi, bọn em sẽ cổ vũ cho thầy." Một vài nam sinh cũng ồn ào. Bọn họ còn ước Trần Thiên Minh đánh nhau với Ngô Thanh thì càng thêm tuyệt vời. Trần Thiên Minh dạy Lý Hân Di bơi khiến một số nam sinh rất bất mãn.
"Thế nào? Không dám tỷ thí sao? Thiên Minh, cậu cũng đừng làm con rùa đen nha!" Ngô Thanh thấy đám học sinh kia đều trợ giúp Trần Thiên Minh, hắn càng cảm thấy lát nữa đánh bại Trần Thiên Minh sẽ hãnh diện đến mức nào.
Nghe Ngô Thanh dùng từ "rùa đen" để uy hiếp mình thi đấu, bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ lập tức đáp ứng. Trần Thiên Minh nói: "Vậy được rồi chúng ta đi tỷ thí. Nhưng mà chỉ thi một lần này thôi, không có lần thứ hai đâu." Trần Thiên Minh nhìn thân thể nhỏ gầy của Ngô Thanh, có thể còn nhìn rõ vài đốt xương sườn nữa.
"Được, Hân Di, cô tới hô một, hai, ba sau đó chúng tôi sẽ xuất phát." Ngô Thanh cười nịnh nọt với Lý Hân Di, nếu như có thể đánh bại Trần Thiên Minh, rất có thể Lý Hân Di sẽ thích mình. Trong đầu Ngô Thanh nảy ra ý nghĩ kỳ quái này.
"Không được, để em tới hô, em là giáo viên thể dục mà." Tiểu Châu cũng chạy tới, nàng dùng giọng ồm ồm của mình để kháng nghị. Bạn trai mình đi thi, đương nhiên mình phải tới giúp hắn.
"Dường như cô giáo Tiểu Châu và thầy Ngô Thanh là một đôi yêu nhau mà, có thể thiên vị không đây?" Một học sinh thông minh đưa ra nghi vấn.
"Không có việc gì, để cô ấy hô đi!" Trần Thiên Minh nhún vai nói không sao.