Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 686: CHƯƠNG 686: QUẦN BƠI TỨ GIÁC

"Tốt lắm, bây giờ tôi bắt đầu hô." Tiểu Châu đắc ý nói. Nàng vụng trộm liếc nhìn Ngô Thanh một cái, ánh mắt ngầm ra hiệu cho hắn biết khi nào thì xuất phát. Ý của nàng là khi hô đến "Ba" sẽ kéo dài để Trần Thiên Minh lao ra trước, vi phạm quy định. Tiếp đó, lần thứ hai nàng sẽ hô tiếng "Ba" nhanh hơn để Ngô Thanh có thể xuất phát trước Trần Thiên Minh.

Thế cho nên Tiểu Châu liên tiếp nháy mắt hai lần với Ngô Thanh, ám chỉ rằng lần thứ hai mới là thật. Nhưng Ngô Thanh làm sao biết trong cái nháy mắt đó có ý nghĩa gì, hắn còn tưởng Tiểu Châu đang liếc mắt đưa tình à! Tao kháo, Tiểu Châu, cô có muốn tán tỉnh cũng nên để sau chứ, bây giờ đang là chỗ đông người, khiến người ta thẹn thùng chết đi được!

"Cô hô đi thôi!" Trần Thiên Minh thấy vẻ mặt đắc ý của Tiểu Châu, dường như nàng đang cố ý muốn Ngô Thanh giành chức quán quân vậy.

Tiểu Châu cười lớn rồi nói: "Bây giờ tôi sẽ hô ba tiếng, các anh chuẩn bị nhé!" Nói xong, Tiểu Châu lại nháy mắt với Ngô Thanh, khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh run.

Dù sao Trần Thiên Minh cũng không sao, để Ngô Thanh thua một cách tâm phục khẩu phục cho nên hắn muốn xuất phát chậm hơn Ngô Thanh một chút.

"Một, hai." Tiểu Châu hô rất nhịp nhàng, khoảng cách giữa hai lần hô rất vừa vặn, vì vậy Ngô Thanh cũng ước tính được thời gian Tiểu Châu hô "Ba".

Bởi vậy, khi Ngô Thanh nghĩ rằng Tiểu Châu hô "Ba", hắn sẽ lập tức lao lên, phải nhanh hơn Trần Thiên Minh một chút thì mới có thể nắm chắc phần thắng.

Khi Ngô Thanh nghĩ tiếng "Ba" đã vang lên, hắn liền lao lên, nhưng thật không ngờ Tiểu Châu vẫn chưa hô.

"Oa, thầy Ngô Thanh gian lận." Sở Vân không hổ là ủy viên thể dục, hắn lập tức phát hiện ra sự gian lận.

"Ngô Thanh, anh trở lại cho em." Tiểu Châu thấy Ngô Thanh còn chưa đợi mình hô đến "Ba" đã bơi lên trước, nàng tức giận dậm chân thình thịch, vì sao không phải là Trần Thiên Minh gian lận bơi lên trước chứ? Tiểu Châu uể oải nghĩ thầm.

Nghe mọi người ồn ào như vậy, Ngô Thanh lập tức dừng lại. Sau khi trở về, hắn kìm nén giận dữ nói với Tiểu Châu: "Cô hô nhanh lên một chút, đâu cần chậm như vậy chứ."

"Em biết rồi." Tiểu Châu xấu hổ nói. Lần này nàng chuẩn bị hô "Ba" nhanh một chút, từ "Hai" còn chưa dứt lời sẽ hô tiếng "Ba" để Ngô Thanh lập tức xuất phát.

"Thầy Trần, cố lên." Học sinh xung quanh đều cổ vũ cho thầy giáo chủ nhiệm của mình.

"Mọi người không cần phải hô to như vậy, tránh làm ảnh hưởng đến không khí của cuộc thi." Tiểu Châu trừng mắt liếc nhìn đám học sinh, sau đó lớn tiếng hô "Một hai ba", tiếng "Ba" vang lên thật nhanh khiến Ngô Thanh còn chưa kịp phản ứng, hắn liền chần chừ một lúc.

Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh đần thối đứng đó, cho nên có lòng tốt nhắc nhở: "Ngô Thanh, Tiểu Châu đã hô ba rồi sao anh còn chưa bơi vậy?"

"A? Đã hô ba rồi sao?" Ngô Thanh nghe Trần Thiên Minh nói thế, vội vàng bơi lên, hắn cũng không thể để Trần Thiên Minh xuất phát trước mình.

"Thầy Trần cố lên." Các học sinh thấy Trần Thiên Minh vẫn đứng yên tại chỗ, cho nên rất sốt ruột, đều hô to.

Trần Thiên Minh cười nói: "Đừng nóng vội, trước tiên để người ta vui vẻ một chút, lát nữa thầy mới xuất phát." Nói xong, Trần Thiên Minh liền bơi. Trần Thiên Minh thấy đây là một trận đấu bình thường, cho nên hắn không cần dùng nội lực, nhưng chỉ bằng sức lực hai tay, tốc độ đã hết sức kinh người, chỉ một lát sau đã đuổi kịp Ngô Thanh.

"Ngô Thanh cố lên." Tiểu Châu điên cuồng cổ vũ cho người yêu. Nhìn Trần Thiên Minh xuất phát sau nhưng đã vượt qua Ngô Thanh rồi.

Nhìn Trần Thiên Minh đã vượt qua mình đang bơi vòng lại, Ngô Thanh gấp gáp liều mạng dùng cả hai tay hai chân muốn đuổi theo Trần Thiên Minh. Nhưng vốn dĩ hắn không thường xuyên tập thể dục, hiện tại lại bơi gấp gáp nên cũng không nhanh được. "Ôi tôi bị chuột rút!" Ngô Thanh lớn tiếng kêu.

"Không thể nào, Ngô Thanh thật sự bị chuột rút à?" Tuy Trần Thiên Minh liều mạng bơi về phía trước, nhưng khi nghe thấy tiếng kêu to của Ngô Thanh ở phía sau, hắn liền dừng lại, muốn quay lại cứu người.

"Thầy, thầy đừng tin kế hoãn binh của hắn, mau bơi về đích đi thôi, thầy Ngô Thanh bị chuột rút đã có bọn em!" Sở Vân cùng vài nam sinh nghe Ngô Thanh kêu to như vậy, bọn họ có chút không tin.

Trần Thiên Minh thầm nghĩ, cũng đúng, Ngô Thanh có thể là lừa người, không thể tin được! Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh liều mạng bơi về phía trước.

Thật ra Ngô Thanh thật sự bị chuột rút, nhưng chân trái cũng chỉ hơi tê một chút mà thôi, hiện tại hắn đang dùng thế "Kim Kê Độc Lập" đứng trong nước kêu người tới cứu. Vì mình không thể thắng được Trần Thiên Minh, cho nên hắn muốn tìm cơ hội này không tiếp tục thi đấu nữa.

Ngô Thanh thấy tất cả mọi người đều không để ý tới mình, cho nên hắn dứt khoát chìm xuống, đồng thời hô lên: "Ôi tôi không được rồi." Ngô Thanh vừa nói vừa lặn xuống.

"Ngô Thanh, em tới đây." Các nam sinh đang định bơi đến cứu Ngô Thanh, Tiểu Châu đã như mũi tên rời cung hướng về phía Ngô Thanh mà bơi tới.

Ngô Thanh chẳng qua không có gì đáng ngại, nhưng để giả vờ bị chuột rút, cho nên hắn liền hít một hơi rồi chìm xuống.

"Ngô Thanh." Tiểu Châu đã bơi tới bên cạnh Ngô Thanh, sau đó bế bổng hắn lên như ôm một đứa trẻ con.

Ngô Thanh giả bộ bất tỉnh ngã vào lồng ngực của Tiểu Châu, điều này càng khiến cô ta sốt ruột. Tiểu Châu một tay ôm Ngô Thanh, một tay quạt nước, cảnh tượng trông rất giống hành động anh hùng trượng nghĩa.

"Lợi hại, anh hùng cứu mỹ nhân à." Trong đám nam sinh, Diêu Tiểu Hoa kích động nói. Hiện tại hình tượng của Tiểu Châu đã chói lọi trong lòng đám nam sinh, hành động của Tiểu Châu có thể nói là ngay cả một số nam sinh cũng không làm được.

"Tao kháo, là mỹ nữ cứu anh hùng mới phải chứ?" Tôn Úy Đình thoáng cái gõ vào đầu Diêu Tiểu Hoa rồi sửa lại: "Mày không thấy cô giáo Tiểu Châu là nữ sao? Nhưng bây giờ tao cũng có chút ảo giác dường như cô giáo Tiểu Châu là nam còn thầy giáo Ngô Thanh là nữ à." Tôn Úy Đình mờ mịt nói, sao lại như vậy được? Chẳng lẽ cô giáo Tiểu Châu là nam, thầy giáo Ngô Thanh là nữ, vậy bọn họ đi phẫu thuật chuyển giới hay sao?

Tiểu Châu đặt Ngô Thanh lên bờ, mọi người cũng chạy tới nhìn Ngô Thanh giả bộ bất tỉnh. Trần Thiên Minh thấy mí mắt của Ngô Thanh hơi nháy nháy, trong lòng hắn liền bừng tỉnh. Mịa, hóa ra Ngô Thanh giả bộ bị chuột rút để không cần thi đấu nữa. "Có mỹ nữ nào biết hô hấp nhân tạo không? Nói ra để đến hô hấp nhân tạo cứu thầy giáo Ngô Thanh." Trần Thiên Minh lớn tiếng nói.

Ngô Thanh sau khi nghe thấy lời này vô cùng kích động, nếu Trần Thiên Minh không phải là đàn ông, hắn thực sự muốn đứng dậy ôm lấy Trần Thiên Minh hung hăng đè xuống. Biết hắn giả vờ, cũng biết hắn thích mỹ nhân cho nên Thiên Minh sắp xếp mỹ nhân đến hô hấp nhân tạo cho hắn. Thiên Minh, nếu Hân Di giúp tôi hô hấp nhân tạo, sau khi trở về tôi nhất định sẽ mời cậu ăn cơm. Trong lòng Ngô Thanh hưng phấn kêu lên.

Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, đám nữ sinh xinh đẹp kia vội vàng lắc đầu, tất nhiên Lý Hân Di mới học bơi cũng không biết cách hô hấp nhân tạo. Cuối cùng chỉ có Tiểu Châu lớn tiếng nói: "Mỹ nữ này biết hô hấp nhân tạo!" Mọi người nghe thấy Tiểu Châu nói như vậy hoàn toàn bị dọa cho phát ói.

"Thầy, Diêu Tiểu Hoa lớp ta bình thường chỉ thích đàn ông, để hắn hô hấp nhân tạo đi thầy." Sở Vân hướng về phía Trần Thiên Minh mà báo cáo.

"Diêu Tiểu Hoa?" Trong đầu Trần Thiên Minh lập tức hiện lên hình ảnh nam học sinh có thân hình nhỏ gầy, hắn thích đàn ông sao? Hắn là đồng tính? Trần Thiên Minh nghĩ một cách kỳ lạ.

"Không muốn, tôi không thích hắn, hắn trông không đẹp trai tí nào cả." Diêu Tiểu Hoa uất ức nói. Dường như có người muốn bắt ép hắn.

Tôn Úy Đình bên cạnh cảnh cáo nói: "Diêu Tiểu Hoa, mày nên nghe lời, mạng người là quan trọng, mày không cứu thì còn ai cứu? Lát nữa thầy Trần mà chỉ ra một người trong số nam sinh chúng ta thì sao, vậy chúng ta thảm rồi."

"Vậy được rồi!" Diêu Tiểu Hoa cúi đầu bước lên một bước.

Ngô Thanh vừa nghe thấy rằng ở đây chỉ có Tiểu Châu cùng một nam sinh giúp mình hô hấp nhân tạo, trời ạ, giấc mộng đẹp của mình đã tan vỡ rồi sao.

Tiểu Châu lập tức đẩy Diêu Tiểu Hoa ra, nói: "Tôi là giáo viên thể dục cho nên kỹ năng hô hấp nhân tạo chuyên nghiệp hơn." Nói xong, Tiểu Châu liền ngồi xổm xuống dùng cái miệng rộng hướng về phía miệng nhỏ của Ngô Thanh.

"Oa, lại một màn 'gái xấu cứu anh hùng rởm' kìa!" Trong đám người không biết có đứa học sinh nào nói ra một câu.

Lúc này đã biết mình không thể giả bộ thêm nữa, Ngô Thanh lập tức mở to mắt vừa hay phát hiện cái miệng rộng của Tiểu Châu đang cách mặt mình một khoảng ngắn, hắn lập tức lấy tay che miệng lại rồi nói: "Tiểu Châu, cô làm gì vậy?"

"A, thầy giáo Ngô Thanh đã tỉnh rồi kìa." Đám học sinh đều kêu lên một tiếng.

"A, cái quần bơi tứ giác của thầy giáo Ngô Thanh bị lộ ra rồi kìa." Tôn Úy Đình chỉ vào cái quần bơi của Ngô Thanh lớn tiếng nói.

Trần Thiên Minh và mọi người vừa rồi chỉ muốn cứu Ngô Thanh, cũng không để ý tới điểm bất thường trên quần bơi của hắn. Hiện tại Tôn Úy Đình nói như vậy khiến Trần Thiên Minh mới phát hiện ra Ngô Thanh mặc hai cái quần. Vừa rồi cái quần tứ giác kia có lẽ không muốn cởi ra, cho nên hắn liền mặc trùm lên cái quần mà Tiểu Châu mua cho, lúc này mọi người liền chứng kiến cả hai cái quần bơi cùng với cái quần tứ giác lồng vào nhau.

"Ngô Thanh, anh vì sao không cởi cái quần bên trong ra, mà lại mặc cả hai cái quần như vậy?" Tiểu Châu hổn hển mắng Ngô Thanh, làm như bây giờ chính cô ta mất mặt chứ không phải Ngô Thanh mất mặt vậy.

"Cô mua cho tôi cái quần bơi quá lớn, tôi mặc hơi lỏng. Tôi sợ khi bơi nó tuột ra, cho nên mặc lồng hai cái vào." Ngô Thanh ngượng ngùng giải thích.

Tiểu Châu ngạc nhiên nói: "Cái gì? Đây là cỡ nhỏ nhất rồi mà anh còn cảm thấy lỏng sao?"

Ngô Thanh bị Tiểu Châu vạch trần khiến khuôn mặt đỏ bừng, cúi đầu không nói được gì. "Ha ha" đám nam sinh bên cạnh đều cười lớn.

Trần Thiên Minh cũng biết vì sao Ngô Thanh phải mặc cả hai cái quần như vậy, bởi vì cỡ người của Ngô Thanh quá nhỏ, cho nên mới phải mặc cái quần tứ giác đó, bởi vì bên ngoài làm gì có bán quần lót nào cỡ nhỏ như vậy, nếu không mặc đè lên như vậy rất có thể sẽ tuột xuống mất.

Trần Thiên Minh thấy tất cả mọi người đều đứng yên đó, hắn liền lớn tiếng nói: "Mọi người cũng đã bơi lâu rồi, bây giờ tôi tuyên bố kết thúc. Mọi người lập tức trở lại lều của mình thay quần áo, sau đó lấy tất cả đồ ăn ra chuẩn bị nấu cơm xem ai làm tốt nhất. Lần này không được lấy đồ ăn nấu sẵn ra, nhất định phải tự mình làm mới có thể cảm nhận được điều thú vị mà chuyến dã ngoại này mang lại."

Trong chuyến dã ngoại nấu cơm này, Trần Thiên Minh đã nói với đám học sinh không thể chỉ mang theo lương khô với đồ ăn sẵn, đó chính là muốn mọi người rèn luyện khả năng nấu nướng, thích ứng cho bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!