Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 687: CHƯƠNG 687: MÓN ĂN CỦA CÁC TỔ

"Được, chúng ta mau đi làm việc thôi." Các học sinh đều hoan hô. Bởi vì lần thi đấu này có ba giải, cho nên mọi người ai cũng hào hứng tham gia.

Đây là sức hấp dẫn của hoạt động dã ngoại, nếu để cho những học sinh được nuông chiều từ bé này ở nhà làm một ít đồ ăn mà nói, thực sự rất khó khăn, thế nhưng muốn bọn họ cùng với bạn học tham gia nấu ăn mà nói, bọn họ vui không kể xiết.

Trần Thiên Minh từ trong lều đi ra phát hiện có vài học sinh đã bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị dụng cụ nấu ăn, nhưng mà khiến Trần Thiên Minh tán thưởng đám học sinh này thông minh chính là bọn họ có thể giữ thực phẩm tươi ngon suốt chuyến đi, trước khi đi đã rửa sạch, thái sẵn rồi, lúc này chỉ cần mở ra và cho vào nồi là xong.

Cho nên nếu lần này tài nấu nướng của bọn họ cho dù không được tốt, nhưng so với người khác đi mua món ăn sẵn còn đáng khen hơn rất nhiều. Quá trình phân công lao động cũng rất tốt, nữ sinh thì phụ trách xào rau cùng trông coi bếp lửa, nam sinh thì vào trong rừng kiếm củi.

"Thiên Minh, những học sinh của anh thật lợi hại, những phương pháp này mà bọn họ cũng nghĩ ra, xem ra buổi trưa hôm nay chúng ta có tiệc lớn rồi." Lý Hân Di nói.

"Ha ha, đương nhiên rồi, học sinh của anh chẳng có tài cán gì, chỉ là thông minh hơn một chút so với học sinh lớp khác mà thôi." Trần Thiên Minh giống như Vương bà bà bán dưa, mèo khen mèo dài đuôi.

"Trần Thiên Minh, cậu không cần phải đắc ý thế? Bọn họ chỉ được gọi như đám khôn lỏi mà thôi. Tôi còn tưởng rằng bọn chúng sẽ đi rửa đồ ăn rồi thái, thật không ngờ vừa mở hộp ra đã cho vào nồi, xào một lát là xong." Ngô Thanh đả kích.

Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: "Đó gọi là thông minh, nếu như bọn họ đều cầm món ăn đến đây rửa, cầm gà tới đây giết, vậy đến tối chúng ta cũng chẳng có gì mà ăn. Chủ yếu là rèn luyện kỹ năng nấu nướng và thích ứng của đám học sinh mà thôi, mấy thầy cô chúng ta cứ ngồi thoải mái trên bãi cỏ này đi, mặt trời hôm nay cũng không quá gay gắt, rất thoải mái đó."

Ngô Thanh nói: "Thiên Minh, cuộc thi vừa rồi của chúng ta không tính, vì chân tôi bị chuột rút, lần sau chúng ta sẽ so lại." Ngô Thanh không muốn mất mặt trước mặt Lý Hân Di.

"Không nói nữa, dù sao cũng chỉ là vui chơi thôi mà." Trần Thiên Minh nói tiếp: "Lát nữa học sinh nấu xong, sau đó mọi người hãy nếm thử món ăn, để xem nhóm nào nấu ngon nhất."

"Được, không thành vấn đề." Ngô Thanh lớn tiếng nói. Hắn cũng thấy đám học sinh kia làm rất nhanh, chắc chừng giữa trưa là có vài món ăn ngon rồi.

Trong đám học sinh, người cố gắng nhất chính là Hoàng Lăng, nàng cảm thấy Tiểu Hồng giỏi giang hơn mình mọi mặt, cho nên lần thi nấu ăn này nàng muốn giành vị trí số một. Bởi vậy những loại thức ăn nàng mang theo không phải mua ở ngoài mà là do đầu bếp trong nhà làm. Sau khi làm xong lại dùng giấy bọc thực phẩm, đầu bếp kia đã nói, mấy món này đã chuẩn bị gia vị đầy đủ rồi, lúc này chỉ cần Hoàng Lăng cho vào nồi nấu một lát là được.

Cho nên Hoàng Lăng mới có lòng tin lần này nhất định sẽ giành vị trí số một, vì sợ lửa không đủ lớn cho nên nàng cũng không cho củi vào mà đổ thẳng một ít cồn vào để đốt. Chứng kiến kế hoạch tỉ mỉ của mình, Hoàng Lăng không khỏi nở nụ cười đắc ý.

Khoảng một giờ sau, đám học sinh dường như đã nấu nướng xong xuôi cả rồi. Một người mặt mũi đen sì thở phì phò đi tới trước mặt Trần Thiên Minh nói: "Thầy, thầy, bọn em làm xong rồi, có thể bắt đầu cho người tới đánh giá được chưa ạ?"

"Cậu là ai? Cậu là học sinh ở lớp tôi sao?" Trần Thiên Minh kỳ lạ nhìn tên như Bao Công này, dáng vẻ và giọng nói dường như không quen thuộc chút nào.

"Thầy, em là Tôn Úy Đình đây mà." Tên mặt đen kia nói.

"Trời đất ơi, cậu có thể gạt tôi nhưng không thể sỉ nhục chỉ số thông minh của tôi. Tôn Úy Đình tiểu tử kia lớn lên da trắng tinh làm gì có dáng vẻ như cục than thế này. Còn nữa giọng nói của Tôn Úy Đình tuy không dễ nghe nhưng cũng không khó nghe như cậu, nghe cứ như tiếng vịt vậy." Trần Thiên Minh tức giận quát mắng. Tên này không biết từ đâu tới, tới có mục đích gì, trước tiên phải bắt hắn lại, tra khảo nghiêm ngặt xem hắn có ý đồ xấu, gây họa cho mầm non của tổ quốc hay không.

Người đen sì kia kêu thảm thiết, nói: "Thầy, em thật sự là Tôn Úy Đình mà, vừa rồi em nhóm lửa, không cẩn thận lấy tay sờ lên mặt, cho nên biến thành ra nông nỗi này."

"Giọng nói của cậu thì sao? Chẳng lẽ cũng sờ lên cổ mới bị như thế?" Trần Thiên Minh bán tín bán nghi hỏi.

"Không phải, là em bị hít phải khói cho nên mới như vậy, vừa rồi em ho mãi không dứt." Nói xong người tự nhận là Tôn Úy Đình kia lại ho khan vài cái.

Trời ạ, đứa trẻ đáng thương. Trần Thiên Minh hiện tại đã tin tưởng người này chính là Tôn Úy Đình, chẳng phải là bị lửa hun thành ra nông nỗi này sao? Xem ra sau này nên huấn luyện cho bọn họ cách nhóm lửa mới được. Trần Thiên Minh đã quên đám học sinh này ở nhà chẳng bao giờ biết nhóm lửa, toàn dùng bếp ga, bếp điện mà thôi.

Trần Thiên Minh nói: "Cậu nhanh đi rửa mặt, sau đó bảo mấy học sinh còn lại bê món ăn lên cho các thầy chấm." Nói xong cái bụng của Trần Thiên Minh đã kêu lên. Thời gian chờ đợi lâu như vậy, cái bụng của hắn cũng đói meo rồi. Vừa rồi hắn thấy đám học sinh một bên nhóm lửa, một bên ăn vặt cái gì đó, lại để cho các thầy cô bọn họ chờ đợi, thật là vô tình. Sớm biết thế, mình cũng mang theo chút bánh quy gì đó cho rồi.

Chỉ chốc lát sau các học sinh đều đem món ăn mà mình xào nấu lên, đồ ăn rất đa dạng, đủ mọi hương vị, dường như khiến người ta không thể nhận ra đây là món ăn gì.

Trần Thiên Minh nhìn bọn họ một hồi rồi lắc đầu nói: "Các em nên báo tên món ăn của mình đi, tổ một món này tên là gì?" Trần Thiên Minh nói với tổ trưởng tổ một là Tôn Úy Đình. Sau khi Tôn Úy Đình đi rửa mặt, tuy vẫn còn hơi đen, thế nhưng Trần Thiên Minh vẫn có thể nhận ra hắn chính là Tôn Úy Đình.

Tôn Úy Đình lớn tiếng tự hào nói: "Đây là món thịt xào nhanh! Trải qua quá trình lao động tỉ mỉ của sáu người mới cho ra món ăn độc đáo này."

"Thịt xào nhanh?" Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn bọn họ, có chút không tin. Nhìn tới nhìn lui chẳng thấy món ăn này là thịt xào nhanh.

Ngô Thanh nói: "Cậu học sinh đen thui này, thịt sợi của cậu đi đâu hết rồi? Không phải vừa rồi các cậu đói quá nên đã ăn hết, giờ chỉ còn lại rau đó chứ."

"Bọn em không phải là người như vậy, khi bọn em đói đều ăn hamburger tự mang theo mà." Tôn Úy Đình lớn tiếng nói.

Cái gì? Một mình ăn hamburger mà không chia một chút cho giáo viên. Trần Thiên Minh có chút xúc động muốn đấm chết tên Tôn Úy Đình này.

"Vậy thịt sợi đâu rồi?" Ngô Thanh hỏi.

Tôn Úy Đình nói: "Ở bên trong đó!"

"Bên trong?" Ngô Thanh dùng chiếc đũa trên tay bới vài cái, vẫn chẳng thấy chút thịt sợi nào. "Tôi nhìn mãi mà không thấy chút thịt sợi nào, chỉ thấy một vài sợi đen sì, không phải là các cậu bị gian thương lừa, lấy rễ cây thay thịt sao."

"Không phải, là thịt sợi thật mà." Tôn Úy Đình xấu hổ nói: "Chẳng qua khi bọn em nhóm lửa, lửa cháy hơi to, khi đó khói lại nhiều, cho nên không kịp đảo món thịt. Nhưng em đảm bảo đây không phải là rễ cây giả thịt. Không tin thầy Ngô Thanh có thể nếm thử."

"Ách! Bịch!" Ngô Thanh sợ đến mức ngã lăn ra đất. May mà hắn sợ bị người ta hô hấp nhân tạo, cho nên liền bật dậy.

Trần Thiên Minh phất phất tay nói: "Món ăn này không đạt yêu cầu, trực tiếp đổi đi." Không ai muốn đem tính mạng ra đùa giỡn, cho nên vì an toàn Trần Thiên Minh và mọi người quyết định không ăn món này.

"Không thể nào, thầy, các thầy cho bọn em chút thể diện đi ạ, dù sao bọn em cũng mất rất nhiều công sức và tâm huyết vào đó, mong mọi người nếm thử đi ạ." Tôn Úy Đình liền giơ đĩa thịt xào đen sì tới trước mặt Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh sợ hãi nói: "Có thể đem thịt sợi xào thành như vậy, nhất định là không ai dám ăn, không tin cậu tự nếm thử đi."

Tôn Úy Đình bán tín bán nghi gắp một nhúm cho vào miệng "Phụt" một tiếng, hắn lập tức khổ sở nhổ nhúm thịt đen sì kia ra, sau đó lặng lẽ lui xuống.

Trần Thiên Minh thấy Tôn Úy Đình nếm xong món ăn mà nhóm mình nấu, sau đó tự động rút lui, hắn liền nói lớn: "Hiện tại tới món ăn của tổ 2."

Tổ trưởng của tổ 2 là Hoàng Lăng, nàng bưng món ăn tới trước mặt mọi người, đắc ý nói: "Các thầy các cô, mời mọi người nếm thử món ăn của bọn em đi, nhất định sẽ vô cùng hài lòng."

Ngô Thanh liếc nhìn đĩa thức ăn trên tay Hoàng Lăng, món này hoàn toàn không đen như món trước, trông lại có phần thẩm mỹ nữa, trông xinh đẹp giống như Hoàng Lăng vậy. "Ha ha để cho tôi tới nếm món ăn của mỹ nữ đi, món này nhất định gọi là thịt xào nhanh rồi, mỹ nữ như em nấu tất nhiên sẽ đẹp hơn cái món xào đen sì lúc trước rồi." Ngô Thanh không hề để ý đến sắc mặt biến đổi của Tôn Úy Đình ở bên kia.

"Oa!" Ngô Thanh hưng phấn mở miệng kêu lên. Bộ dạng hắn cứ như đang thăng hoa vậy.

"Thầy Ngô Thanh, có phải rất ngon không ạ?" Hoàng Lăng cũng hưng phấn mà nhìn Ngô Thanh.

"Oa, thật là cay quá, có ai cho tôi ngụm nước không!" Ngô Thanh kêu thảm thiết.

Hoàng Lăng nói nhỏ: "Không thể nào, em chỉ cho có ba thìa ớt thôi, sao lại cay đến mức này chứ? Đúng rồi thầy Ngô Thanh, món ăn của bọn em không phải là thịt xào nhanh, mà gọi là thịt kho tàu ạ." Hóa ra Hoàng Lăng cho rằng món ăn phải có chút cay mới ngon, cho nên nàng tự ý cho ba thìa ớt vào.

"Cái gì? Cho ba thìa ớt vào?" Ngô Thanh giật mình thốt lên, thảo nào mình ăn một chút mà đã cay đến mức nước mắt nước mũi tèm lem rồi. Trời ạ, mình gây thù chuốc oán với ai vậy trời. "Đợi một chút, em vừa nói không phải là thịt xào nhanh mà là thịt kho tàu?"

"Đúng vậy đúng vậy." Hoàng Lăng thấy Ngô Thanh rốt cuộc đã nói trúng món ăn của mình, rất vui mừng nhảy dựng lên.

"Trời đất ơi, thịt kho tàu không phải là có màu đỏ sẫm hoặc đen sao? Sao lại có màu này?" Ngô Thanh cảm giác trái tim của mình đang co rút dữ dội, thậm chí hắn còn quên cả cảm giác cay và cái môi đang sưng phồng lên.

Trần Thiên Minh nhìn thoáng qua cái môi của Ngô Thanh, cũng không khỏi bị dọa cho giật mình, kêu lên một tiếng: "Ngô Thanh, môi của anh bị chảy máu kìa." Hóa ra trong môi của Ngô Thanh đang rỉ ra một chút máu.

"Không phải chứ, Thiên Minh, cô bé này không quen nấu nướng, hoặc là tôi không quen ăn món ăn này, lúc đó tôi khẽ cắn một chút đã thấy mềm mềm, bên trong còn rỉ ra chút máu." Ngô Thanh vội vàng đem miếng thịt trong môi nhổ ra. Trần Thiên Minh và mọi người liếc nhìn một cái, quả nhiên miếng thịt vẫn còn trắng bệch, chẳng qua là bên ngoài chín nhưng bên trong vẫn còn đọng máu.

Sắc mặt của Hoàng Lăng biến sắc, nàng cũng biết món thịt mình nấu không ổn rồi, vội vàng giải thích: "Thầy, là em thấy Tôn Úy Đình bọn họ nấu đến cháy đen, em sợ cũng giống như vậy, cho nên mới chỉ nấu sơ qua mà thôi."

"Trời ạ, mới nấu sơ sài mà đã mang cho tôi ăn." Hiện tại trái tim Ngô Thanh cũng đã chết lặng, lúc này hắn mới biết được bề ngoài đẹp đẽ như mỹ nữ, nhưng bên trong chưa chắc đã ngon. Thôi rồi, xem ra sau khi trở về mình phải nhập viện ngay lập tức, phải kiểm tra toàn bộ cơ thể mới được.

"Món ăn tổ 2 cũng không đạt yêu cầu, tổ 3 bưng món ăn lên." Trần Thiên Minh phất phất tay để Hoàng Lăng đang tức giận chu cái môi nhỏ rút lui, đi gọi bạn học tổ 3 tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!