Tổ Ba chính là của Tiểu Hồng. Nàng bưng lên một đĩa món ăn, vừa đi vừa mỉm cười với mọi người: "Thầy ơi, món ăn của em là nấm hương xào gà, mời mọi người thưởng thức." Vẻ ngoài của Tiểu Hồng lúc này còn chuyên nghiệp và xinh đẹp hơn cả nhân viên phục vụ khách sạn.
Nhưng lần này Ngô Thanh không dám thử đầu tiên nữa. Hắn đã nếm mùi khổ sở một lần rồi, đến mức dù có bị tra tấn, hắn cũng chưa chắc dám là người đầu tiên xông ra "thử lửa". "Thiên Minh, cậu ăn trước đi." Ngô Thanh nói. Lý Hân Di và Tiểu Châu thấy Ngô Thanh như vậy, các nàng cũng không dám thử trước.
"Được, tôi ăn trước." Trần Thiên Minh gật đầu nói. Nếu ta không vào địa ngục thì ai vào đây? Vả lại, đồ ăn của Tiểu Hồng đáng yêu làm, cho dù có bỏ độc vào hắn cũng sẽ cười mà khen ngon.
Ba người Ngô Thanh dùng ánh mắt đáng thương nhìn Trần Thiên Minh, sau đó thở dài một hơi, nhìn bộ dạng của Trần Thiên Minh lúc này cứ như một đi không trở lại.
Trần Thiên Minh cầm đũa gắp một miếng thịt gà, từ từ thưởng thức. Tại sao chỉ ăn một miếng thịt gà ư? Bởi hắn đoán rằng nếu có ngộ độc, đến lúc đó đi bệnh viện cũng dễ chữa hơn. Bản thân mình trẻ tuổi, anh tuấn mà chết một cách lãng xẹt như vậy, quả thực là có lỗi với quốc gia, có lỗi với nhân dân, có lỗi với tất cả mỹ nữ trên thế giới này!
"Ngon quá, ngon quá!" Trần Thiên Minh vừa nói vừa gật đầu lia lịa, cứ như đang ăn sơn hào hải vị vậy.
"Thiên Minh, thật sự là ngon như vậy sao?" Lúc trước Ngô Thanh cố ăn ba thìa ớt cay của Hoàng Lăng, bây giờ miệng hắn đã sưng tấy lên.
"Đúng vậy, ngon lắm." Trần Thiên Minh vừa nói vừa gắp thêm một miếng nữa bỏ vào miệng.
Ngô Thanh nhìn vẻ mặt của Trần Thiên Minh, nửa tin nửa ngờ gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng: "Oa, món nấm hương xào gà này quả là không tệ."
Lý Hân Di và Tiểu Châu cũng đã đói bụng. Hai người thấy Trần Thiên Minh và Ngô Thanh ăn ngon lành như vậy, liền tiến tới cầm đũa gắp một miếng bắt đầu ăn. Lý Hân Di vừa cười vừa nói: "Tiểu Hồng, món ăn này là của các em nấu à? Ăn được đấy."
Bành Sương ở phía sau nói: "Bọn em cũng có phụ giúp, nhưng chủ yếu là do Tiểu Hồng nấu."
Ngô Thanh nhìn Tiểu Hồng xinh đẹp như vậy, buột miệng thốt lên: "Tiểu Hồng, em thật giỏi, không chỉ học giỏi mà còn nấu ăn ngon nữa. Sau này ai mà cưới được em quả là hạnh phúc. Ơ, sao món ăn hết rồi?" Ngô Thanh vừa quay đầu lại liền phát hiện ra ba người Trần Thiên Minh đã chén sạch sành sanh món nấm hương xào gà từ bao giờ rồi.
"Thầy Ngô Thanh, lát nữa em sẽ nấu thêm cho các thầy, các cô ăn." Tiểu Hồng ngượng ngùng nói. Tiểu Hồng ở trước mặt Trần Thiên Minh tỏ ra đặc biệt đáng yêu.
"Tiểu Hồng, bọn tớ cũng muốn ăn." Tôn Úy Đình vội vàng nói với Tiểu Hồng. Hiện tại hắn lại càng thêm yêu mến Tiểu Hồng, nàng không những học giỏi, xinh đẹp, mà nấu ăn cũng ngon nữa. Cô gái như vậy hiện tại có cầm đèn chạy khắp thế gian cũng khó tìm được!
"Cậu tốt nhất là đi ăn cái thứ rễ cây đen sì của cậu đi." Ngô Thanh tức giận trợn mắt trắng dã lườm Tôn Úy Đình.
Hoàng Lăng ở bên cạnh tức giận tới mức giậm chân thình thịch. Nàng vốn dĩ nghĩ lần này sẽ vượt qua Tiểu Hồng, nhưng thật không ngờ Tiểu Hồng lại lợi hại như vậy, được tất cả giáo viên khen ngợi.
Trần Thiên Minh lên tiếng: "Được rồi, tiếp theo là tổ Bốn."
Tổ trưởng của Tổ Bốn là Sở Vân. Hắn nói: "Các thầy cô, món ăn của bọn em tên gọi là cà chua nấu tôm, cực kỳ ngon, mời mọi người thưởng thức!" Sở Vân cực kỳ tự tin đối với món ăn này, lần này nhất định đoạt giải. Hắn cố ý tìm một vài nữ sinh biết nấu nướng lập thành một nhóm, khi còn ở nhà đã nấu thử mấy chục lần, hắn cũng đã nếm qua, mùi vị thực sự không tệ.
"Ngô Thanh, anh nếm trước đi." Trần Thiên Minh nhìn đĩa tôm xào này hơi lạ, vì vậy hắn muốn để Ngô Thanh nếm trước.
Ngô Thanh lắc đầu lia lịa nói: "Không, Thiên Minh, vẫn là cậu nếm trước đi! Học sinh của cậu, cho nên lời nói của cậu có sức thuyết phục hơn."
Lý Hân Di nhìn Trần Thiên Minh và Ngô Thanh đùn đẩy nhau như vậy, nàng liền đi tới nói: "Hai người các anh không cần phải đùn đẩy, để tôi lên thử!" Nói xong Lý Hân Di gắp một con tôm bắt đầu ăn. Lát sau nàng khẽ gật đầu nói: "Không tệ, món ăn này mang hương vị đồng quê, không tệ."
Nghe Lý Hân Di nói vậy, Trần Thiên Minh, Ngô Thanh và Tiểu Châu cả ba người lập tức dùng đũa gắp lấy. Bụng của bọn họ cũng đã rất đói. Vừa rồi ăn món ăn của Tiểu Hồng, cảm giác chỉ là nhấm nháp một chút mà thôi, còn chưa lấp đầy bụng được.
"Không tệ không tệ." Ngô Thanh vì muốn ăn nhiều hơn, liền ôm cả đĩa ăn sạch sành sanh.
Đột nhiên Trần Thiên Minh nghĩ tới một chuyện, liền nói với Sở Vân: "Khoan đã, các em nấu món ăn này không phải lấy nước từ cái hồ bơi lúc nãy chứ?" Ở đây chỉ có mấy con sông nhỏ, chỉ có điều Trần Thiên Minh và mọi người bơi ở con sông lớn nhất, trông như một cái hồ vậy.
"Đúng vậy, bọn em lấy nước từ đó về. Sao thầy Trần lại biết vậy ạ?" Sở Vân gật đầu nói.
"A!" Lý Hân Di và mọi người đều kinh hãi, lấy nước ở cái hồ vừa bơi để nấu?
Trần Thiên Minh quay đầu hỏi mọi người: "Vừa rồi có em nào đi tiểu xuống sông không?"
"Có ạ!" Một học sinh lên tiếng. "Thầy, vừa rồi em nghe mấy học sinh nam muốn đi tiểu, sau đó có một bạn tè xuống sông. Lúc đó em cũng không nhìn rõ đó là ai."
"Nôn nôn nôn." Trần Thiên Minh và mọi người lập tức nôn ói ra, đặc biệt là nghĩ tới chuyện vừa có một người đã đi tiểu xuống nước, khiến bọn họ nôn càng dữ dội hơn.
Tiểu Hồng lập tức nói với mọi người: "Bây giờ em sẽ đi điều tra tất cả các nhóm còn lại, xem ai đã lấy nước ở đâu." Thế cho nên Tiểu Hồng liền thống kê nhanh chóng có tới năm tổ lấy nước ở bên ngoài.
"Tổ nào lấy nước từ bên ngoài để nấu ăn, thức ăn phải đổ hết đi, sau đó dùng nước sạch để nấu lại, cũng đừng nấu quá lửa khiến món ăn biến thành rễ cây đen sì nhé." Tiểu Hồng quả nhiên có phong thái của một lớp trưởng. Khi các giáo viên nôn xong, Tiểu Hồng đã xử lý xong mọi việc.
Nghe Tiểu Hồng nói vậy, Tôn Úy Đình lập tức đỏ mặt.
Vì vậy mọi người đều quay lại nơi nấu nướng của nhóm mình. Vốn đang hứng khởi bừng bừng, một số học sinh bắt đầu không muốn thi nữa. Bọn họ còn đang đồng tình nhìn bốn vị giáo viên đang nôn thốc nôn tháo ở đằng kia. May mà bọn họ chưa kịp đưa thức ăn lên, nếu không thì không biết phải xử lý thế nào.
Trần Thiên Minh ói toàn bộ thức ăn trong dạ dày ra. Sau khi nôn xong, cảm giác liền tốt hơn một chút. Tiểu Hồng ở bên cạnh lập tức đưa khăn tay cho Trần Thiên Minh, rồi quan tâm hỏi: "Thầy ơi, bây giờ thầy đỡ hơn chưa?"
"Thầy không sao, Tiểu Hồng, các em thật bận rộn." Trần Thiên Minh cười cười nói. Chẳng qua giáo viên chỉ ăn một chút đồ ăn hơi bẩn thôi, thế nhưng đám người đằng kia nôn ọe thảm hại, chuyện này cũng quá đáng sợ đi.
"Em có chuyện muốn nói với thầy." Tiểu Hồng nói xong liền đi sang một bên, dường như muốn đợi Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh đi đến cạnh Tiểu Hồng, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Hồng, em có chuyện gì vậy?"
Tiểu Hồng đỏ mặt nói: "Thầy ơi, em muốn đi vệ sinh."
"Em muốn đi vệ sinh?" Trái tim Trần Thiên Minh đập mạnh. Tiểu Hồng nói với mình chuyện này là có ý gì?
"Ừm, em rất mắc, muốn đi, thế nhưng hiện tại các học sinh khác đang bận rộn, em sợ đi một mình." Tiểu Hồng ngượng ngùng cúi gằm mặt.
Trần Thiên Minh thấy bộ dạng của Tiểu Hồng như vậy, đương nhiên là rất đau lòng, cho nên hắn gật đầu nói: "Được rồi, thầy đi với em." Nói xong hắn đi về phía rừng cây. Rừng cây này không quá lớn, thế nhưng cây cối cũng tương đối rậm rạp, học sinh cũng rất dễ dàng kiếm được củi ở đây.
Đi đến một nơi khá rậm rạp, Trần Thiên Minh liếc nhìn xung quanh một lượt, không thấy ai khác. Hắn liền hỏi Tiểu Hồng đang ở phía sau: "Tiểu Hồng, ở đây được không?"
"Ừm!" Tiểu Hồng nhẹ nhàng ừm một tiếng, tiếp đó nàng đi tới trước mặt Trần Thiên Minh và cởi quần xuống.
Trần Thiên Minh thấy tình hình như vậy, lập tức quay mặt đi, thế nhưng Tiểu Hồng biết Trần Thiên Minh đang giả vờ, vì vậy nàng nhỏ giọng nói: "Thầy ơi, thầy đừng đi đâu cả. Dù sao em cũng là người của thầy rồi, thầy đứng bên cạnh trông giúp em nhé! Em sợ lắm."
Lúc Trần Thiên Minh quay đi, Tiểu Hồng đã cởi xong chiếc quần ra, vòng ba đã lồ lộ trước mắt Trần Thiên Minh. Tiếp đó mắt hắn lại hoa lên khi Tiểu Hồng ngồi chồm hổm xuống. Sau đó, Trần Thiên Minh nghe được tiếng nước "róc rách" quen thuộc.
Vừa nghe được loại thanh âm này, phía dưới của Trần Thiên Minh liền có phản ứng. Thử nghĩ xem, nếu một cô gái xinh đẹp trước mặt bạn tự tiện cởi quần ra, bạn có nhịn được không? Tiếp đó lại vang lên tiếng nước, tâm trí Trần Thiên Minh càng trở nên hưng phấn. Hiện tại hắn đang muốn nhìn cái vòng ba trắng nõn kia, cùng với nơi phát ra tiếng nước khiến người ta cực kỳ hưng phấn.
Mình có nên cúi xuống nhìn một cái không nhỉ? Hoặc là đi đến trước mặt Tiểu Hồng để nhìn rõ hơn? Trong lòng Trần Thiên Minh đang cực kỳ mâu thuẫn, hắn không biết mình nên làm thế nào cho đúng? Liếc nhìn một cái liệu có được không nhỉ? Nhưng cuối cùng, Trần Thiên Minh vẫn nhịn xuống, không nhìn vào nơi mình rất muốn nhìn nữa.
Không biết qua bao lâu, tiếng nước từ từ biến mất, Tiểu Hồng cũng vừa vặn đứng lên. Vừa mới chứng kiến vòng ba trắng nõn, trơn mịn kia, lúc này nó lại lồ lộ ra trước mắt Trần Thiên Minh. Nhưng mà chỉ thoáng qua một cái, Tiểu Hồng đã kéo quần cài cúc xong.
"Thầy ơi, thầy đối với em thật tốt." Tiểu Hồng xoay người, đỏ mặt nói.
"Trời ạ, chỉ là dẫn em đi vệ sinh thôi mà, đâu cần khách sáo như vậy!" Trần Thiên Minh hơi chóng mặt.
Tiểu Hồng và Trần Thiên Minh cùng nhau trên đường trở về, đột nhiên Tiểu Hồng kêu lên một tiếng: "Thầy ơi, thầy cúi xuống một chút."
Trần Thiên Minh ngừng lại, hai cánh tay Tiểu Hồng chợt ôm lấy cổ Trần Thiên Minh, tiếp đó thoáng hôn lên môi Trần Thiên Minh, cuối cùng nàng tươi cười chạy đi.
"Con bé này càng ngày càng nghịch ngợm." Trần Thiên Minh vuốt môi nghĩ thầm. Không được, mình cũng phải giải quyết một phen, nếu không phía dưới càng cứng hơn, thật khó chịu. Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh cũng tìm một chỗ giải quyết nỗi buồn.
Ra khỏi rừng cây, Trần Thiên Minh nhìn đám học sinh bận tối mắt tối mũi giống như đang ở trong một chợ ẩm thực vậy. Các học sinh chạy tới chạy lui, dường như đang tham gia chuyện gì đó rất thú vị.
Mà Lý Hân Di và Tiểu Châu cũng ở bên cạnh chỉ dẫn đám học sinh nấu nướng và nhóm lửa. Tiểu Hồng cũng gia nhập cùng mọi người, mới vừa rồi còn đỏ bừng cả mặt, hiện tại nàng thậm chí còn tháo vát hơn cả một vị giáo viên. Mà đám nam sinh kia cũng rất nghe lời, chỉ cần Tiểu Hồng gọi bọn họ làm gì, bọn họ lập tức liền chạy tới nhanh hơn cả thỏ.
Nhìn đến đây, trong lòng Trần Thiên Minh đột nhiên có cảm giác ghen tuông. Không thể nào, ta lại có thể ăn giấm chua của đám con trai kia sao? Trần Thiên Minh không khỏi bật cười một tiếng. Nếu như Tiểu Hồng có thể yêu được đám nam sinh này, chẳng phải mình có thể vứt bỏ được một chút phiền toái sao? Nhưng liệu mình có cam lòng vứt bỏ "gánh nặng" đáng yêu, xinh đẹp này không? Trần Thiên Minh tự hỏi chính mình.