Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 7: CHƯƠNG 7: MƯỢN ĐỒ

“Thầy Trần, có trong đó không?” Ngoài cửa phòng Trần Thiên Minh có người gọi.

“Ai vậy?” Trần Thiên Minh ra mở cửa, là cô Lưu Mỹ Cầm. Hôm nay nàng mặc một chiếc áo ngắn tay trông rất bình thường, tuy vậy nhưng dáng vẻ cũng không tệ. Nếu ở trường không phải đã có mỹ nữ Hà Đào, nàng hẳn đã đứng đầu rồi.

“Cô có việc gì sao?” Trần Thiên Minh hỏi nàng.

“Tôi muốn mượn anh lịch sắp xếp giảng dạy để xem qua một chút.”

“Cô không được phát sao?” Gì chứ, dù mình có hơi đẹp trai một chút, nhưng cũng không ngờ lại có thể hấp dẫn được mỹ nữ thứ hai của trường đến, thật hiếm có. Haizz, muốn tìm mình cũng không cần phải… lấy cớ thế này chứ? Lịch giảng dạy này giáo viên nào mà chẳng có, hơn nữa sao không mượn người khác mà lại đi hỏi mình? Xem ra sau này phải giữ mình hơn mới được. Trần Thiên Minh thầm nghĩ, trong lòng không khỏi đắc ý.

“Tôi tìm không thấy.” Lưu Mỹ Cầm thấy Trần Thiên Minh hỏi như vậy, mặt đỏ bừng giải thích.

“Được rồi, để tôi tìm cho cô, lần trước họp xong trở về, tôi cũng không biết là ném đi đâu rồi.” Trần Thiên Minh mời Lưu Mỹ Cầm vào phòng ngồi, sau đó tự mình lật tung đống sách tìm kiếm.

“Thầy Trần, không ngờ là phòng của anh lại sạch sẽ như vậy.” Lưu Mỹ Cầm ngồi đánh giá phòng Trần Thiên Minh một lúc rồi nói.

“Đó là đương nhiên, tôi từ nhỏ đã là người thích sạch sẽ.” Trần Thiên Minh tự khen mình. Nếu không phải thỉnh thoảng có Tiểu Hồng dọn dẹp giúp hắn, e rằng chẳng ai dám bước vào phòng hắn nữa.

“Tìm thấy rồi, của cô đây.” Trần Thiên Minh đưa “Lịch giảng dạy” qua.

“Tôi mượn xem một chút, lát trả ngay thôi.” Lưu Mỹ Cầm vừa mở “Lịch giảng dạy” ra xem, sau đó lấy giấy bút mang theo ra.

Trần Thiên Minh nhàm chán liếc mắt nhìn Lưu Mỹ Cầm, ánh mắt hắn lập tức sáng ngời.

Hắn vốn đứng ngay trước mặt Lưu Mỹ Cầm, trong khi Lưu Mỹ Cầm đang ngồi cúi đầu chép Lịch giảng dạy. Chính vì thế, Trần Thiên Minh chỉ cần cúi xuống là có thể nhìn thấy xuân quang trước ngực nàng.

Đường viền áo ngực khéo léo mê người, hoa văn gần như lụa tơ tằm, màu sắc cũng không khác biệt mấy so với làn da nàng. Cảnh này làm mắt Trần Thiên Minh sáng ngời, suýt chút nữa thì chảy cả nước miếng.

Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy một cảm giác rất nóng đang truyền từ ngực lên đến yết hầu, cứ ngỡ mình sắp ngất xỉu đến nơi.

“Thầy Trần,” Lưu Mỹ Cầm lúc này đột nhiên ngẩng đầu lên, nàng lập tức phát hiện Trần Thiên Minh đang nhìn mình chằm chằm một cách kỳ quái, vì thế ngạc nhiên gọi.

“Ồ, cô Lưu, chữ viết của cô thật đẹp!” Trần Thiên Minh vội vàng chuyển ánh mắt sang nhìn chữ viết của nàng.

“Đâu có đâu, thầy chỉ nói quá thôi.” Lưu Mỹ Cầm ngượng ngùng nói.

“Thiên Minh, anh đang làm gì vậy?” Một người đàn ông bước nhanh vào hỏi.

Trần Thiên Minh vừa nhìn lên, thì ra là chủ nhiệm Ngô Thanh của trường.

Ngô Thanh, khoảng ba mươi tuổi, độc thân, ngoại hình bình thường, không xấu cũng chẳng đẹp, kiểu người chỉ cần liếc mắt qua là sẽ quên ngay lập tức. Không có học vấn lẫn năng lực chuyên môn, nghe nói hắn dựa vào quan hệ mới có thể vào làm chủ nhiệm trong trường, bình thường hay lảng vảng đến phòng các cô giáo xinh đẹp, đặc biệt là phòng Hà Đào. Không ngờ hôm nay lại đến phòng mình, quả là kỳ quái.

“Ồ, Mỹ Cầm không ngờ cũng ở đây!” Ngô Thanh dù vừa nói chuyện với Trần Thiên Minh, nhưng hắn ngay lập tức chẳng thèm để ý đến Trần Thiên Minh nữa.

Trời ạ, thì ra là thấy có cô giáo xinh đẹp đến phòng ta, vì thế chạy qua phá. Trần Thiên Minh thật muốn một cước đá văng tên này ra ngoài, nhưng nghĩ lại thấy hắn là lãnh đạo trong trường, làm việc đó chắc chắn mình sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì, thế nên đành từ bỏ ý định đó.

“Ừm,” Lưu Mỹ Cầm liếc mắt nhìn Ngô Thanh, gật đầu. Sau đó nàng lại tiếp tục nói với Trần Thiên Minh: “Thầy Trần, cám ơn anh, tôi về thôi.” Nói xong, nàng lập tức rời khỏi phòng Trần Thiên Minh.

“Vậy, tôi cũng nên về thôi.” Ngô Thanh thấy Lưu Mỹ Cầm vừa rời khỏi, hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi. Ánh mắt đầy vẻ thương tâm, cứ như vừa mất đi cả thế giới vậy.

“Thiên Minh, Mỹ Cầm đến tìm anh làm gì vậy?” Ngô Thanh liền quay qua hỏi Trần Thiên Minh.

“Cũng không có gì, cô ấy chỉ muốn mượn xem “Lịch giảng dạy” của tôi mà thôi.” Trần Thiên Minh biết trước mặt mình chính là một tên tiểu nhân, hắn và hiệu trưởng Lý đều giống nhau, vì thế tốt nhất không nên đắc tội.

“Ta còn tưởng Mỹ Cầm tự dưng không có việc gì lại đến đây gặp anh, nàng cũng đâu phải xem trọng người có bộ dạng như anh, haizz, thôi tôi tốt nhất không nên đả kích lòng tự tôn của anh.” Ngô Thanh giả vờ xấu hổ nói.

Trời ạ, ngươi bây giờ đã đả kích nghiêm trọng lòng tự tôn của ta rồi. Mà còn nữa, ta xấu chỗ nào chứ, ta kém gì minh tinh đâu. Trần Thiên Minh trong lòng lúc này thầm mắng Ngô Thanh không biết bao nhiêu lần rồi.

“Thiên Minh, ta nói cho anh một bí mật này.” Ngô Thanh nhẹ nhàng đến gần nói thầm vào tai Trần Thiên Minh.

“Bí mật, bí mật gì vậy?” Trần Thiên Minh trong lòng không khỏi vui vẻ, chẳng lẽ định nói cho mình chuyện hắn đi gọi “gái” bị người ta bắt à? Nếu mà vậy thì hay rồi, chính mình có thể khống chế hắn, khiến hắn mỗi năm đều cấp cho mình danh hiệu ưu tú, đến lúc đó tiền thưởng chẳng phải sẽ rất nhiều sao.

“Cô Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm đều đồng thời thích ta đó.” Ngô Thanh vô cùng cao hứng buông lời khoác lác.

“Cái gì?” Trần Thiên Minh rất ngạc nhiên, hôm nay đâu phải ngày Cá tháng Tư, Ngô Thanh hắn đang nói đùa kiểu quốc tế đấy à?

“Thật đấy! Tôi không lừa anh đâu, nếu tôi lừa anh thì để cho ông trời phạt tôi còn xấu hơn anh nữa.” Ngô Thanh vô cùng tự tin vỗ ngực nói.

Trời ạ, ngươi tất nhiên đã xấu hơn ta rồi. Trần Thiên Minh trong lòng thầm mắng kịch liệt.

“Anh có phát hiện không, ánh mắt các nàng nhìn tôi rất lạ, khác hẳn những người khác, anh không thấy sao?” Ngô Thanh vẻ mặt si mê, sau đó liên tục vỗ vai Trần Thiên Minh.

“Không có.” Trần Thiên Minh liên tục lắc đầu. Ánh mắt các nàng nhìn ngươi cứ như nhìn một tên sắc lang vậy, làm sao giống người thường được.

“Tôi nói cho anh nghe, hai cô nàng đó đều thích tôi, tôi lại đang không biết chọn ai thì tốt đây.” Ngô Thanh nói đến đây lại lắc đầu.

Trần Thiên Minh vừa nghe thấy Ngô Thanh nói vậy, liền vội vàng giữ chặt cổ mình. Cơm mới ăn cứ như sắp trào ra đến nơi.

“Haizz, thật là khó khăn, ta đẹp trai như vậy, đối mặt với những mỹ nữ như các nàng, quả thực rất nan giải! Vừa rồi, Mỹ Cầm vốn muốn tìm tôi để mượn “Lịch giảng dạy”, nhưng đáng tiếc tôi lại không có trong phòng.” Ngô Thanh cảm thán một hồi, sau đó bất đắc dĩ nói.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Trần Thiên Minh cũng bất đắc dĩ cười khổ. Hắn không dám nói chuyện nhiều, nếu còn nói nữa, chắc chắn cơm vừa ăn sẽ trào ra hết mất.

“Haizz, vốn không muốn nói với anh, đối với người chẳng có mỹ nữ nào yêu thích như anh mà nói, anh chắc chắn không hiểu điều này đâu.” Ngô Thanh vừa nói đến đây liền bước ra khỏi phòng.

Trần Thiên Minh nâng tay lên, làm một động tác ở sau lưng Ngô Thanh.

Đột nhiên, Ngô Thanh quay người lại nói: “Thiên Minh, việc này tôi chỉ nói cho mình anh thôi, anh ngàn vạn lần không được nói cho người khác!”

Trần Thiên Minh ngồi yên trên ghế thở hổn hển liên hồi, may quá, may mà lực kiềm chế của mình tốt, không nôn hết chỗ cơm vừa ăn ra. Xem ra mình suýt bị tên sắc lang kia làm tức chết mất.

Xem ra, mình đã quá xem thường tên Ngô Thanh này rồi, cứ tưởng hắn chẳng có chút bản lĩnh nào, ai mà ngờ được khả năng khoác lác lại lợi hại đến thế chứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!