Đêm tối, Trần Thiên Minh xoa xoa bụng, thấy bụng hơi đói. Nếu không phải tối nay có giờ tự học, hắn giờ này đã ở nhà tại Huyền thành rồi. Ài, hay là trước tiên giải quyết vấn đề phía dưới đã, vì thế, Trần Thiên Minh liền vội vã chạy đến toilet.
Đột nhiên, Trần Thiên Minh nghe thấy tiếng nước chảy vọng đến từ phòng bên cạnh. Đối diện chính là phòng tắm của Hà Đào, chẳng lẽ nàng đang tắm sao? Bởi vì bọn họ ở tầng trệt, ở giữa chỉ cách nhau một bức tường gạch mà thôi, lại còn không trát xi măng bên ngoài nữa.
Tiếng nước chảy này lập tức thu hút sự chú ý của Trần Thiên Minh, hắn rất muốn biết Hà Đào ở đối diện đang làm gì. Trong lòng hắn hiện đang rất ngứa ngáy, hận không thể lập tức xông sang xem thử một chút. Trần Thiên Minh liền dồn hết sự chú ý vào đôi mắt, nhìn xuyên qua.
Mịa, cái này mà gọi là khe hở ư? Cho dù là dùng kim cũng không xuyên qua nổi một centimet, trừ phi mình có dị năng đặc biệt hoặc là phép thuật nhìn xuyên tường, nếu không thì căn bản là không thể nhìn thấy bên kia. Trần Thiên Minh hiện giờ quả thật rất muốn mang búa đến phá bức tường này.
Nghe thấy tiếng nước chảy bên kia, nghĩ tới tình cảnh Hà Đào đang tắm, “địa phương kia” của Trần Thiên Minh bắt đầu không nghe lời.
“Ái da,” Trần Thiên Minh xoa xoa phía dưới, nó lại đau. Nhưng chỉ đau có một chút, ngay lập tức đã biến mất.
Thật kỳ quái, “cái kia” của mình sao lại thường xuyên đau vậy chứ, không phải là dị năng bị “trục trặc” sao? Chẳng qua là “nó” vẫn còn có thể cứng được, nhưng vô duyên vô cớ lại đau một chút.
Trần Thiên Minh nhìn đồng hồ, chỉ còn khoảng nửa tiếng nữa là phải lên lớp, muốn ra ngoài ăn cũng không kịp nữa. Đang không biết làm thế nào thì tốt, đúng lúc này Hà Đào đi tới.
Hiện tại Hà Đào đang mặc một cái áo phông sát nách màu phấn hồng, ôm sát cơ thể và đôi gò bồng đảo cao ngất của nàng, bên dưới thì mặc một cái quần jean màu trắng, khiến vóc dáng nàng càng trở nên mê người hơn.
Ài, thật đáng tiếc, tuy rằng hiện tại Hà Đào ăn mặc rất đẹp, rất gợi cảm, chỉ là Trần Thiên Minh cảm thấy nàng tốt nhất là không nên mặc gì cả, giống như lúc nàng tắm, vậy mới tuyệt! Trong đầu Trần Thiên Minh bắt đầu nảy sinh ý nghĩ đen tối.
“Thầy Trần, anh ăn cơm chưa?” Hà Đào cười khách sáo hỏi Trần Thiên Minh.
“Tôi chưa ăn!” Trần Thiên Minh ngây người trả lời, vốn trong đầu đang mải tưởng tượng lung tung, hắn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Tối nay tôi cũng ăn hơi ít, nếu không ngại thì chúng ta cùng đi ăn được không?” Hà Đào nhiệt tình mời Trần Thiên Minh.
“Cái này, cái này có ổn không?” Trần Thiên Minh không ngờ Hà Đào lại lịch sự như vậy, ít nhất là trong lòng hắn cảm thấy rất ngọt ngào. Vừa rồi vốn còn không biết làm gì, hiện tại quả thật là trên trời rơi xuống một miếng bánh lớn rồi, được mỹ nhân mời đi ăn tối miễn phí.
“Đừng ngại, mọi người đều là đồng nghiệp, cũng chỉ ăn bữa cơm thôi mà, không có gì đâu. Anh trông có vẻ cũng sắp đến giờ tự học rồi, nhanh lên đi. Kẻo lát nữa lại đến trễ, lúc đó thì không hay,” Hà Đào cười nói.
“Thật vậy ư, thế thì cảm ơn cô nha,” Trần Thiên Minh xem đồng hồ, sau đó cũng không khách khí với Hà Đào nữa.
“Ăn đi, lần sau anh mời cũng được, đừng khách sáo,” Hà Đào nói.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào nói như vậy, cũng không khách khí nữa, ngồi xuống rồi bắt đầu gọi món.
“Tít, tít, tít,” bên ngoài bỗng vang lên tiếng xe ô tô. Là ai vậy nhỉ? Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
“Xin hỏi, cô giáo Hà Đào có ở đây không?” Bỗng có tiếng người gọi từ ngoài cửa. Thì ra là tìm cô Hà. Trần Thiên Minh đang ăn cơm, hắn không đáp lời, vẻ mặt của Hà Đào cũng lộ vẻ không kiên nhẫn, nói: “Tôi không bận tâm, chúng ta tiếp tục ăn cơm.”
“Cô Hà, tôi đến mời cô đi ăn.” Người kia vừa bước vào. Trần Thiên Minh cũng ngẩng lên nhìn một chút, hóa ra là một tên mặt trắng tướng mạo cũng không tệ. Chỉ là ngoại hình kém hơn mình một chút, hơn nữa trông thì nhiều nhất cũng đã bốn, năm mươi tuổi, lại có vẻ phú ông vừa béo vừa xấu.
“Tôi đang ăn, không muốn ra ngoài. Vừa rồi trong điện thoại tôi đã nói rồi mà?” Hà Đào lúc này đã mất kiên nhẫn, tức giận đứng dậy nói.
“Tôi ngồi tạm ở đây vậy.” Tên mặt trắng này mặt dày thật, dưới tình huống bị Hà Đào tức giận như vậy mà vẫn lộ ra vẻ mặt “có đánh chết ta cũng không sợ”.
“Ồ, vị này là?” Tên mặt trắng này cuối cùng cũng phát hiện ra Trần Thiên Minh đang ăn cơm bên cạnh.
“Là đồng nghiệp của tôi,” Hà Đào nghiêm nghị nhìn tên mặt trắng kia nói.
Lúc này, Hà Đào lại nhẹ nhàng nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, bình thường không phải em hay dặn là ăn cơm thì phải đóng cửa sao, để tránh người ngoài quấy rầy chúng ta lúc ăn.”
Trần Thiên Minh vừa nghe đến đây, lừa đảo! Cái gì mà Thiên Minh, Hà Đào gọi mình là Thiên Minh từ khi nào, lại còn bảo bình thường khi ăn cơm thì phải đóng cửa nữa chứ. Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là Hà Đào uống rượu, nhưng mà vừa rồi ăn cơm bọn họ đâu có uống gì đâu?
Trời ơi! Trần Thiên Minh lúc này mới hiểu ra, hắn đến đây ăn cơm cũng không phải là chuyện ngoài ý muốn, đây chắc chắn là một âm mưu. Chính mình bị biến thành lá chắn, để đối phó với tên mặt trắng này. Trong lòng Trần Thiên Minh đang kêu oan ầm ĩ.
Ánh mắt của tên mặt trắng lập tức thay đổi hẳn, hắn trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống Trần Thiên Minh vậy. “Hắn, một tên thầy giáo nghèo ư?”
Trần Thiên Minh vừa nghe thấy, trong lòng rất bực bội, nhìn cái gì chứ, chưa thấy trai đẹp bao giờ sao? Tên mặt trắng này, làm lão tử tức điên, ta sẽ cho mặt ngươi nở hoa. Hắn vì thế liền nhìn tên mặt trắng sau đó cúi sát mặt xuống gần Hà Đào nói: “Biết rồi, lần sau anh sẽ nhớ kỹ, cẩn thận đóng cửa, không để ai quấy rầy chúng ta ăn cơm.”
Ánh mắt Hà Đào lộ ra vẻ cảm kích, vừa rồi nàng còn sợ Trần Thiên Minh sẽ làm lộ tẩy, không ngờ Trần Thiên Minh lại thông minh như vậy, phối hợp với nàng diễn trò. Chỉ là, nàng bị Trần Thiên Minh cúi sát như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ ửng, bởi vì Trần Thiên Minh tiến đến quá sát, khiến nàng ngửi thấy một mùi hương nam tính nồng đậm. Thật ra Hà Đào cũng không biết, đã hơn một ngày nay, Trần Thiên Minh chưa tắm.
Trần Thiên Minh nhìn thấy Hà Đào đỏ mặt, biết gian kế của mình đã thành công, liền cười giảo hoạt.
Hà Đào cũng đã đoán ra Trần Thiên Minh cố ý trêu nàng, vì thế liền đưa tay đến đùi hắn, sau đó hung hăng nhéo một cái, nói: “Lần sau mà còn không nhớ, xem em xử lý anh thế nào.”
“A!” Trần Thiên Minh đau đến suýt phun hết cả cơm ra.
Tên mặt trắng thấy cái vẻ “đánh yêu, mắng yêu” của họ. Hắn oán hận liếc mắt nói: “Thầy giáo này, không biết lương tháng của anh là bao nhiêu?”
“900.” Trần Thiên Minh cũng không cần suy nghĩ mà đáp luôn, con số này vẫn thường xuyên xuất hiện trong đầu hắn, hắn rất muốn biến nó “lớn” lên gấp vài lần nữa.
“Ít như vậy ư! Ta một tháng cũng kiếm được hơn 90.000. Cô Hà ở cùng người như anh, chẳng lẽ là nàng nuôi anh sao? Anh sao lại không có tiền đồ như vậy chứ?” Tên mặt trắng vẻ mặt kinh ngạc nói.
Nghe thấy câu nói “không tiền đồ” của hắn lập tức khiến Trần Thiên Minh vô cùng tức giận, hắn đứng dậy, gay gắt nói: “Ngươi nói vậy là có ý gì, tên mặt trắng kia?”
“Nói anh sau này sẽ có tiền đồ sao?” Tên mặt trắng nghe thấy Trần Thiên Minh gọi hắn là mặt trắng, lửa giận cũng bốc cao tận trời.
“Ta khẳng định là có tiền đồ hơn cái tên mặt trắng bán thịt như ngươi!” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói.
“Vậy ta cần phải nhìn thật kỹ xem, tên thầy giáo nghèo, ngươi thì có tiền đồ gì!” Tên mặt trắng cười âm hiểm nói.
“Diệp Đại Vĩ, anh ra ngoài cho tôi, nơi này không chào đón anh!” Hà Đào thấy tên mặt trắng này sỉ nhục Trần Thiên Minh, vì thế nàng tức giận đứng dậy, chỉ thẳng vào tên mặt trắng mà mắng.
Diệp Đại Vĩ hình như có chút sợ Hà Đào, hắn cũng không dám nán lại, chỉ hung hăng liếc nhìn Trần Thiên Minh rồi bỏ đi.
Trần Thiên Minh cũng trừng mắt nhìn Diệp Đại Vĩ, trong lòng thầm rủa: “Tên mặt trắng, nếu lần sau anh còn đến đây, ta sẽ cho học sinh ra phá xe anh, lúc đó xem mặt anh sẽ ra sao!” Trần Thiên Minh nghĩ thấy mình tự nhiên lại bị người khác sỉ nhục, càng nghĩ lại càng tức.
“Thật ngại quá, khiến thầy mất mặt rồi, đều là lỗi của tôi, tự nhiên lại gọi thầy đến đây ăn cơm, biến thầy thành bia đỡ đạn. Tôi vốn rất ghét hắn, nhưng mà hắn quả thật giống như một con ruồi, cứ bám theo tôi, không có cách nào đuổi được,” Hà Đào thấy mình làm liên lụy tới Trần Thiên Minh, trong lòng cảm thấy rất áy náy.
“Không sao, vừa rồi cô cũng đã giúp tôi mắng tên ruồi bọ đó. Huống hồ tôi cũng đã kiếm được bữa ăn này của cô, cô biết không? Nếu cô không bảo tôi đến ăn cơm, chắc hẳn đêm nay tôi đã nhịn đói rồi.” Trần Thiên Minh vốn cảm thấy đây là một âm mưu, nhưng mà thấy mỹ nữ Hà Đào nhẹ nhàng giải thích với mình như vậy, hiện tại tất cả cũng không còn quan trọng nữa.
“Thảm rồi!” Đột nhiên Trần Thiên Minh kêu lên.