Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 701: CHƯƠNG 701: HAI LẦN HÀNH ĐỘNG

Buổi chiều ngày hôm sau, Điền Cát gọi điện cho Trần Thiên Minh để thông báo thời gian gặp mặt của mọi người. Trần Thiên Minh cùng Lâm Quốc, Trương Ngạn Thanh, Tiểu Tô, Ngô Tổ Kiệt và Chiêm Ỷ đến gặp Điền Cát. Tối đó, cả nhóm lên thuyền nhập cư trái phép để đến Nhật Bản.

Ngày thứ ba, nhóm Trần Thiên Minh đã đến Nhật Bản. Trần Thiên Minh nhìn những người có màu da không khác biệt lắm so với mình, hắn biết lần này đến Nhật Bản với kế hoạch lớn của đất nước sẽ không dễ dàng thực hiện chút nào. Trước đây ở Phiên quốc, chỉ cần họ xuất hiện là người ta có thể nhận ra ngay là người nước ngoài, nhưng giờ ở Nhật Bản thì không thể phân biệt được họ là người Z quốc.

"Trần tiên sinh, bây giờ chúng tôi không thể trở lại Gia tộc Liễu Sinh nữa, gia tộc chúng tôi đang bị theo dõi. Tôi sẽ đưa các anh đến khách sạn." Điền Cát xấu hổ nói.

"Được, chúng ta đi thôi. Đúng rồi Điền Cát, chúng tôi ở đây không hiểu tiếng Nhật, anh có thể cử một người làm phiên dịch cho chúng tôi được không?" Trần Thiên Minh nói.

Điền Cát nói: "Đến lúc đó, chính tôi sẽ dẫn các anh đi, không cần mời phiên dịch. Ở nhà vẫn còn hơn mười người nữa đang chờ tôi về điều động, tất cả sẽ do anh chỉ huy. Đêm nay nhất định phải cứu được tiểu thư ra."

Trần Thiên Minh nghi hoặc hỏi: "Đêm nay chúng ta phải đi cứu Liễu Sinh Lương Tử sao? Chuyện này có hơi gấp không? Chúng ta còn chưa biết cô ấy ở đâu mà?"

"Trần tiên sinh, chúng tôi thực sự không đợi được nữa. Tiểu thư đã mất tích được vài ngày rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ Gia tộc Liễu Sinh của chúng tôi sẽ tiêu đời mất. Chúng tôi phỏng đoán tiểu thư đang bị giam giữ bên trong Gia tộc Tỉnh Điền." Điền Cát siết chặt nắm tay, tức giận nói.

Nghe Điền Cát nói như vậy, Trần Thiên Minh đành phải nói: "Được rồi, anh cứ đi đi. Nhớ mang theo bản đồ của Gia tộc Tỉnh Điền đến đây nhé."

Điền Cát nói: "Trần tiên sinh, chuyện này anh không cần lo. Tuy hiện tại Gia tộc Liễu Sinh chúng tôi gặp phải hoàn cảnh khó khăn, thế nhưng chúng tôi vẫn còn một vài người nằm vùng bên trong Gia tộc Tỉnh Điền. Tin tức về việc tiểu thư đang ở bên trong Gia tộc Tỉnh Điền chính là do họ cung cấp. Hiện tại, khách sạn các anh đang ở cũng là sản nghiệp của Gia tộc Liễu Sinh chúng tôi. Nếu các anh có cần gì thì cứ dùng điện thoại bàn gọi xuống, họ có thể hiểu được." Điền Cát nói xong liền rời đi.

Nhóm Trần Thiên Minh đành ở trong phòng, đồng thời chuẩn bị một số thứ cho hành động tối nay.

Buổi tối, Điền Cát tới rất đúng giờ. Hắn dẫn theo một nhóm người phía sau, tất cả đều bịt mặt. Trần Thiên Minh đoán chừng họ đều là Ninja của Gia tộc Liễu Sinh. "Trần tiên sinh, chúng tôi đã xác định, khi tiểu thư đến tỉnh P, có vài người trong gia tộc đi theo bảo vệ. Những người bảo vệ này đều đã bị giết, nhưng lúc đó họ cũng kịp thời phát ra tín hiệu, xác nhận tiểu thư đang ở bên trong Gia tộc Tỉnh Điền."

"Tốt lắm, tối nay chúng ta sẽ hành động. Anh đưa bản đồ cho tôi, để tôi làm quen với hoàn cảnh bên trong Gia tộc Tỉnh Điền một chút." Trần Thiên Minh nói.

Điền Cát vội vàng lấy một tấm bản đồ từ trong ngực ra, đưa cho Trần Thiên Minh và nói: "Đây là bản đồ mà chúng tôi dựa vào kết cấu bên ngoài để vẽ nên, nhưng tiểu thư bị nhốt ở đâu thì chúng tôi lại không biết."

"Bọn anh có bao nhiêu người?" Trần Thiên Minh hỏi.

Điền Cát nói: "45 người, trong đó có 30 người do chính tiểu thư đào tạo, họ được gọi là đội thân vệ. Tất cả đều là Ninja rất trẻ tuổi, nhưng võ công rất giỏi, mỗi người đều đạt tới trình độ Trung Nhẫn."

"Đội thân vệ của tiểu thư các anh có người phụ trách không?" Trần Thiên Minh hỏi.

"Có." Điền Cát gật đầu nói: "Có một đội trưởng phụ trách."

"Các anh lui xuống trước đi. Một giờ nữa, bảo đội trưởng kia vào đây, tôi muốn lập kế hoạch hành động cho đêm nay." Trần Thiên Minh phất phất tay để Điền Cát lui xuống, sau đó hắn bắt đầu nghiên cứu bản đồ.

Một lát sau, Trần Thiên Minh cầm điện thoại vệ tinh của mình gọi cho đại sứ quán. Điện thoại đã thông, hắn nhỏ giọng nói chuyện một lúc rồi dập máy. Trần Thiên Minh lại cùng nhóm Lâm Quốc nói chuyện, thỉnh thoảng chỉ lên bản đồ.

Đột nhiên điện thoại vệ tinh của Trần Thiên Minh vang lên, hắn liền cầm lên nghe một hồi, sau đó gác máy. "A Quốc, các cậu đã hiểu ý tôi chưa?"

"Hiểu rồi." Nhóm Lâm Quốc gật đầu nói. "Nhưng mà lão đại, làm như vậy có phải là quá mạo hiểm không? Nếu bị người của Gia tộc Tỉnh Điền phát hiện, anh nhất định sẽ không toàn mạng đâu."

Trần Thiên Minh cười khổ nói: "Hiện tại tôi cũng không còn cách nào khác, đây chính là biện pháp tốt nhất trong tình thế không có biện pháp nào khác. Điền Cát và nhóm của anh ta chẳng qua là do thám một chút mới biết Liễu Sinh Lương Tử ở bên trong Gia tộc Tỉnh Điền, nhưng lại không biết vị trí chính xác ở đâu. Các cậu thử nghĩ xem, bên trong Gia tộc Tỉnh Điền lớn như vậy, cao thủ nhiều như thế, chúng ta làm sao có thể tìm được Liễu Sinh Lương Tử?"

"Vậy bọn em phải đợi sao? Chắc phải thăm dò rõ ràng tình hình bên trong rồi mới hành động chứ." Lâm Quốc lo lắng nói.

Trần Thiên Minh lắc đầu nói: "Không có thời gian đâu. Điền Cát và nhóm của anh ta cũng không phải là người ngu, họ đều cảm thấy rất khó cứu Liễu Sinh Lương Tử theo cách này. Thế nhưng hiện tại thời gian rất ít, nếu không cứu được Liễu Sinh Lương Tử ra, mà cứ nán lại bên trong Gia tộc Tỉnh Điền thêm một ngày, thì càng thêm nguy hiểm một ngày."

Nghĩ tới mỹ nữ khuynh nước khuynh thành Liễu Sinh Lương Tử kia vô cùng thống hận mình, hiện tại Trần Thiên Minh không biết mình có tâm trạng gì. Thế nhưng, nghĩ tới chuyện cô ấy hiện tại đang gặp nguy hiểm ở bên trong Gia tộc Tỉnh Điền, hắn lại có một loại xúc động muốn lập tức đi cứu cô ấy. Vừa rồi, đại sứ quán bên kia cũng gọi điện thoại tới xác nhận Liễu Sinh Lương Tử đang ở bên trong Gia tộc Tỉnh Điền.

"Cốc cốc cốc." Ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Trần Thiên Minh nhìn đồng hồ, vừa vặn đã qua một giờ. Hắn lên tiếng: "Mời vào."

Cánh cửa mở ra, có hai người đi vào. Người đi trước là Điền Cát, theo sau là một phụ nữ mặc hắc y. Người phụ nữ này cao mét sáu, mặt phấn má đào nhàn nhạt, đôi mi thanh tú, cặp môi đỏ mọng, lớn lên vô cùng xinh đẹp. Thế nhưng Trần Thiên Minh lại cảm thấy cô ấy vô cùng lãnh đạm, đặc biệt khi ánh mắt cô ấy nhìn hắn, dường như bắn ra hai lưỡi đao sắc bén muốn giết chết hắn vậy.

"Trần tiên sinh, đây là đội trưởng đội thân vệ của tiểu thư, tên cô ấy là Trinh Tử Đại Nhẫn." Điền Cát giới thiệu vị mỹ nhân trước mắt này với Trần Thiên Minh.

"Cô ấy tên là Trinh Tử hay Đại Nhẫn?" Trần Thiên Minh có chút kỳ quái, hắn đã nghe thấy rất nhiều cái tên Trinh Tử rồi. Ở Nhật Bản, phụ nữ làm Ninja thật là hiếm, thế nhưng nếu có thể làm Ninja đều là những người vô cùng lợi hại.

"Điền Cát, lần này là do Trần Thiên Minh này chỉ huy sao?" Trinh Tử nhìn Trần Thiên Minh, sắc mặt có chút biến đổi. Khi cô ấy nói tới ba chữ "Trần Thiên Minh" kia, giọng nói vô cùng nhấn mạnh. Dường như Trần Thiên Minh đã làm chuyện thương thiên hại lý gì đó với cô ấy vậy.

Điền Cát nói: "Đúng vậy, hành động lần này là do Trần tiên sinh chỉ huy."

"Không được, tôi không thể để cho cừu nhân của tiểu thư chỉ huy. Điền Cát, lần này tôi tới tìm anh là muốn nói anh hãy giao hết người của anh cho tôi, để tôi chỉ huy, chỉ có như vậy mới có thể cứu được tiểu thư ra." Trinh Tử nói.

"Trinh Tử, cô không nên như vậy. Cô biết tại sao tôi phải đi Z quốc tìm Trần tiên sinh không, bởi vì chỉ có anh ta mới có thể cứu được tiểu thư, võ công của hắn không phải tôi và cô có thể sánh được." Điền Cát cũng có chút tức giận, hắn thật không ngờ vào thời khắc mấu chốt, Trinh Tử lại có thể nói ra lời như vậy.

Trần Thiên Minh nhìn Trinh Tử nói: "Cô Trinh Tử đây, tôi và cô vốn không quen biết, tại sao lại hận tôi như vậy?"

"Bởi vì ngươi đã xúc phạm tiểu thư, cho nên ta hận ngươi. Nếu không phải đêm nay chúng ta có kế hoạch, thì ta đã lập tức giết ngươi rồi." Trinh Tử hung hăng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh. Hiện tại, Trinh Tử tựa như một con mãnh thú, lúc nào cũng muốn cắn xé Trần Thiên Minh vậy.

"Tôi sẽ không để cô thất vọng đâu. Cô muốn giết tôi ư? Được thôi, nhưng tôi muốn xem cô có bản lĩnh này không." Trần Thiên Minh nhìn Trinh Tử đang xúc động, hắn có một cảm giác muốn trêu chọc cô ấy. "Nhưng mà đêm nay chúng ta phải đi cứu Liễu Sinh Lương Tử, cho nên nếu có cơ hội, chúng ta sẽ tỷ thí, được không!"

"Ngươi đã nói như vậy, ta sẽ đồng ý. Bất quá, đêm nay quyền chỉ huy phải do ta đảm nhiệm." Trinh Tử nói.

Trần Thiên Minh nói: "Dựa vào cái gì?"

Trinh Tử khinh miệt nhìn Trần Thiên Minh nói: "Bằng vào việc ta mạnh hơn ngươi."

Trời ạ, không thể ngờ ở Nhật Bản lại xuất hiện chuyện như vậy, một người phụ nữ lại nói cô ấy mạnh hơn mình. Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng. "Trinh Tử, không ngờ cô lại nói như vậy. Cô hãy dốc toàn lực đánh tôi một chưởng xem, tôi sẽ không hoàn thủ."

"Trần tiên sinh, không cần phải làm vậy." Điền Cát bị dọa cho nhảy dựng lên. Hắn biết võ công của Trinh Tử chỉ có hơn chứ không kém hắn, thế nhưng bây giờ Trần Thiên Minh lại có thể để Trinh Tử dốc toàn bộ nội lực đánh hắn một chưởng, chuyện này làm sao ổn đây? Tối nay còn phải đi cứu tiểu thư nữa, tại sao lúc này người một nhà lại đánh nhau chứ?

"Đây chính là do ngươi nói đó." Trinh Tử chính là đội trưởng đội thân vệ của Liễu Sinh Lương Tử, trước kia vẫn luôn đi theo Liễu Sinh Lương Tử. Liễu Sinh Lương Tử coi cô ấy như em gái ruột, thế cho nên sau khi Liễu Sinh Lương Tử trở về, cô ấy chỉ biết là Trần Thiên Minh đã khi dễ Liễu Sinh Lương Tử, mà loại khi dễ này không phải bình thường.

Cho nên, Trinh Tử hiện tại rất muốn giết chết cái tên đã khi dễ tiểu thư của mình. Hiện tại Trần Thiên Minh còn muốn cô ấy dốc toàn bộ nội lực bản thân đánh hắn một chưởng, cô ấy thấy cơ hội ngàn năm có một đã tới, hai mắt lộ hung quang, dùng một chưởng đánh tới lồng ngực của Trần Thiên Minh.

"Không nên." Điền Cát muốn ngăn cản, thế nhưng đã muộn. Trinh Tử ra tay nhanh như chớp giật, nháy mắt đã đánh lên lồng ngực của Trần Thiên Minh.

Thế nhưng, điều khiến người ta giật mình chính là, một chưởng này của Trinh Tử đánh vào người Trần Thiên Minh lại không hề phát ra một chút âm thanh nào. Nội lực mà Trinh Tử dùng để đánh vào người Trần Thiên Minh lại giống như đánh vào bông vậy, không hề có chút trở lực nào. Nội lực của cô ấy giống như chìm vào đáy biển rồi biến mất vậy.

"Chuyện này là sao?" Trinh Tử giật mình kêu lên. Bởi vì cô ấy đang muốn rút tay ra, thế nhưng hiện tại lại không làm được.

Trần Thiên Minh cười nói: "Chính là tôi mạnh hơn cô." Trần Thiên Minh buông lỏng nội lực của mình ra, lúc này Trinh Tử phải lùi lại phía sau ba bước mới đứng vững được.

"Trinh Tử, cô không sao chứ?" Điền Cát lo lắng nói. Đêm nay phải đi cứu tiểu thư rồi, Điền Cát thật không muốn họ bị thương chút nào.

Trinh Tử lắc đầu nói: "Tôi không sao."

"Cô Trinh Tử, cô nói xem tôi có thể làm chỉ huy được chưa?" Trần Thiên Minh cười nói với Trinh Tử.

"Ngươi... ngươi làm đi!" Trinh Tử tài không bằng người, cho nên cũng không còn gì để nói.

"Tốt lắm, tôi hỏi cô, nếu hiện tại cô làm chỉ huy, vậy cô có tính toán gì không?" Trần Thiên Minh đột nhiên hỏi, hắn muốn nghe xem vì sao Trinh Tử cứ một mực muốn làm chỉ huy, lẽ nào cô ấy có chủ ý hay ho gì?

Trinh Tử nghe vậy, ánh mắt liền sáng lên. Cô ấy nhìn Trần Thiên Minh nói: "Ngươi có thể nghe chủ ý của ta sao?"

Trần Thiên Minh nói: "Cô nói thử xem, nếu là biện pháp tốt, tôi đương nhiên sẽ nghe theo. Tôi không phải là một đại nam nhân theo chủ nghĩa trọng nam khinh nữ."

"Được, ta nói. Ta nghĩ đêm nay sẽ chia làm hai lần hành động. Lần đầu tiên, mọi người sẽ công kích một hồi, nếu thấy không địch lại sẽ rút lui, để ta vụng trộm tiềm phục ở bên trong. Lần thứ hai, do ta ở bên trong sẽ tìm ra chỗ nhốt tiểu thư, tiếp đó sẽ phát tín hiệu để mọi người xông vào." Trinh Tử đem kế hoạch của mình nói cho mọi người nghe.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!