Nghe Trinh Tử nói vậy, Trần Thiên Minh không khỏi liếc nhìn người phụ nữ trước mắt, không ngờ ý tưởng của cô ta lại trùng khớp với mình. Xem ra, anh không thể xem thường người phụ nữ này. "Cô là do một tay Liễu Sinh Lương Tử huấn luyện sao?" Trần Thiên Minh hỏi. Nếu lần trước Liễu Sinh Lương Tử mang cô ta đi trộm Tây Thi kính, rất có thể anh đã không dễ dàng như vậy.
Điền Cát thấy võ công của Trần Thiên Minh cao siêu như vậy, liền đặt hết mọi hy vọng vào anh ta.
Trinh Tử nhìn Trần Thiên Minh nói: "Anh sẽ dùng phương pháp này của tôi chứ? Khi các anh công kích gia tộc Tỉnh Điền, tôi sẽ trốn đi tìm tiểu thư."
"Làm như vậy, cô rất có thể sẽ chết đấy?" Trần Thiên Minh cũng nhìn Trinh Tử nói. Hắn không thể tưởng tượng được bên cạnh Liễu Sinh Lương Tử lại có hai người ưu tú như Trinh Tử và Điền Cát. Đối với cấp dưới, lòng trung thành chính là phương châm quan trọng nhất.
"Tôi biết, thế nhưng tôi không sợ. Nếu có thể cứu được tiểu thư ra, cho dù có chết tôi cũng cam tâm." Trinh Tử cắn răng, kiên quyết nói.
Trần Thiên Minh không nói gì. Bây giờ là chín giờ tối, mười một giờ họ sẽ xuất phát.
"Trần Thiên Minh, anh có thể dùng phương pháp vừa nãy của tôi không?" Trinh Tử giờ đây cũng biết võ công của Trần Thiên Minh cao hơn mình rất nhiều.
"Lão đại của bọn em cũng nghĩ đến phương pháp này." Lâm Quốc nói.
"Hắn cũng nghĩ đến phương pháp này?" Trinh Tử hơi ngạc nhiên, nàng thật không ngờ Trần Thiên Minh cũng có suy nghĩ giống mình. Nói vậy thì tâm tư của anh ta cũng cực kỳ kín đáo. Trách không được tiểu thư của họ lại thua trong tay người này, xem ra lần này Điền Cát đi nước Z tìm Trần Thiên Minh là đúng.
Trần Thiên Minh gật đầu nói: "Đúng vậy, tôi cũng nghĩ như cô, cho nên hành động tối nay sẽ do tôi chỉ huy." Nói xong, Trần Thiên Minh chỉ vào một chiếc ghế dài, ra hiệu Điền Cát và Trinh Tử ngồi xuống.
Trinh Tử ngồi xuống, sau đó nói: "Anh nói đi."
"Mười một giờ chúng ta sẽ xuất phát. Đến lúc đó, chúng ta sẽ chia thành ba mũi. Điền Cát dẫn người của anh đi, Trinh Tử dẫn 20 người, còn lại do anh em của tôi, Lâm Quốc, dẫn đầu. Nhưng điều kiện tiên quyết là người của các anh phải nghe theo chỉ đạo của chúng tôi." Trần Thiên Minh nói với mọi người.
Điền Cát nói: "Người của Trinh Tử có thể nói tiếng nước Z."
"Ai sẽ xông vào mai phục?" Trinh Tử nêu ra nghi vấn.
"Đương nhiên là tôi." Trần Thiên Minh cười nói. Ban đầu hắn muốn nói: "Đương nhiên là anh chàng đẹp trai, phong độ ngời ngời như tôi đây", nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng của Trinh Tử, hắn đành thôi.
"Anh? Anh ở lại sẽ rất nguy hiểm." Trinh Tử nói.
Trần Thiên Minh nói: "Võ công của tôi tốt nhất ở đây, các cô tốt nhất là ở ngoài. Tôi ở lại mai phục là lựa chọn tốt nhất. Còn nữa, Trinh Tử, cô không phải là muốn tôi chết hay sao? Thế này chẳng phải vừa ý cô sao?"
"Anh..." Trinh Tử bị Trần Thiên Minh nói quả thực không còn lời nào để đáp lại. "Được, anh đi chết đi!"
"Trinh Tử, tôi biết cô hận tôi đã xúc phạm tới tiểu thư của cô, cho nên lần này tôi liều chết đi cứu nàng chính là để đền bù những tổn thất trước kia đã gây ra cho nàng." Trần Thiên Minh thành tâm nói.
Trinh Tử oán hận nói: "Trần Thiên Minh, anh biết không? Có một số chuyện, tổn thương đối với phụ nữ mà nói, chính là sống không bằng chết."
"Trinh Tử, những lời này để sau này nói. Để tôi cứu tiểu thư của các cô ra, sau đó hãy báo thù đi. Rất có thể đêm nay tôi sẽ chết trong gia tộc Tỉnh Điền, lúc đó các cô muốn tìm tôi báo thù cũng không được nữa." Trần Thiên Minh mỉm cười nói, tính toán hôm nay không biết thực hiện được bao nhiêu phần, bởi vì hiện tại có tìm được Liễu Sinh Lương Tử hay không còn chưa biết. Nếu như bị phát hiện, thật sự là không thoát được đâu.
"Lão đại, đến lúc đó anh phát tín hiệu, bọn em sẽ vào cứu anh." Trương Ngạn Thanh nói.
Trần Thiên Minh lắc đầu nói: "Không được. Nếu như tôi không phát tín hiệu, tuyệt đối các cậu không được xông vào cứu tôi. Lúc đó tôi cũng sẽ không cứu được Liễu Sinh Lương Tử đâu."
"Không, lão đại, bọn em không thể để anh chết ở bên trong được." Lâm Quốc nói.
"A Quốc, đây là mệnh lệnh, cậu nhất định phải phục tùng, nhất định phải phối hợp với Điền Cát và nhóm của anh ta cứu Liễu Sinh Lương Tử ra." Trần Thiên Minh nói.
"Nhưng..." Lâm Quốc dừng lại một chút, hơi nghẹn lời. Nghe Trần Thiên Minh nói, cho dù anh có phải chết, thì họ cũng phải chấp hành mệnh lệnh.
"A Quốc, cậu phải biết, người có thể giết được tôi còn chưa xuất hiện trên đời đâu. Cậu cứ nhớ rõ lời tôi dặn là được. Bất kể chuyện gì xảy ra, đều phải đợi tín hiệu của tôi. Nếu như không có tín hiệu, các cậu tuyệt đối đừng xông vào." Trần Thiên Minh nói.
Lâm Quốc cắn răng nói: "Em biết rồi."
Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, sắc mặt của Trinh Tử khẽ thay đổi. Hiện tại nàng có chút hoài nghi chuyện gì đã xảy ra giữa Trần Thiên Minh và Liễu Sinh Lương Tử. Tiểu thư hận Trần Thiên Minh như vậy, mà sao Trần Thiên Minh lại muốn cứu tiểu thư của mình? Hiện tại không nên nghĩ đến chuyện này nữa. Cứu tiểu thư ra rồi tính sau.
"Được, A Quốc, cậu nói cách thức truyền tín hiệu của chúng ta cho họ biết. Còn nữa, đưa cho Điền Cát và Trinh Tử mỗi người một chiếc tai nghe. Điền Cát, đây là thiết bị riêng của bọn tôi, các anh phải bảo quản cẩn thận, đừng để mất đấy." Trần Thiên Minh muốn phá vỡ không khí căng thẳng này, nên nói đùa một câu.
Trinh Tử lạnh lùng nói: "Nếu làm hư, đến lúc đó tôi sẽ đền cho anh."
"Trinh Tử tiểu thư, lão đại của chúng tôi có ý là, tai nghe chỉ dùng để mọi người liên lạc thôi, tuyệt đối không nên vứt đi, nếu không mọi người sẽ không liên lạc được với nhau." Tiểu Tô ở bên cạnh giải thích.
"Ha ha, Trinh Tử cũng chỉ nói đùa thôi mà." Điền Cát vội vàng đứng ra hòa giải.
"Điền Cát, anh tìm một người phụ trách giúp tôi nghe lén, bởi vì tôi không hiểu ngôn ngữ của các anh. Nếu họ nói tiếng Nhật thì hỏng bét." Trần Thiên Minh chuẩn bị thiết bị cho người đó.
Điền Cát gật đầu nói: "Được, đến lúc đó tôi sẽ sắp xếp người cho anh. Cách dùng máy móc thì nhờ anh chỉ bảo hắn nhé."
"Bây giờ tôi sẽ nói qua một chút về quá trình hành động lần này. Lát nữa, Điền Cát sẽ dẫn người từ phía sau xông vào, Trinh Tử bên trái, A Quốc bên phải. Mọi người nhất định phải nhớ kỹ, chỉ được ở bên ngoài thôi. Nếu bên trong có người lao ra, mọi người nhất định phải chạy, sau đó đợi tôi ở bên ngoài là được." Trần Thiên Minh nói.
"Trần tiên sinh, nếu như bọn chúng đuổi theo chúng tôi thì làm thế nào?" Điền Cát hỏi.
Trần Thiên Minh cười nói: "Tốt nhất là bọn chúng lao ra hết, như vậy tôi có thể bắt được Tỉnh Điền Đại Lang, áp chế bọn chúng để đòi Liễu Sinh Lương Tử. Nhưng bọn chúng sẽ không ngu như vậy đâu." Trần Thiên Minh đã từng được Chung Hướng Lượng đưa cho tư liệu liên quan tới Tỉnh Điền Đại Lang và gia tộc của hắn.
"Vậy sau đó chúng tôi sẽ đứng ở bên ngoài chờ tin tức của anh, đúng không?" Trinh Tử hỏi.
"Đúng. Nếu như tôi không phát tín hiệu, bất kể tôi còn sống hay đã chết, mọi người không thể xông vào. Lâm Quốc, đến lúc đó cậu sẽ báo cho mọi người biết, không để họ xông vào." Trần Thiên Minh dường như có thâm ý gì đó khi nhìn Lâm Quốc.
"Em biết rồi, lão đại, anh cứ yên tâm đi." Lâm Quốc nói.
"Tốt lắm, trước tiên mọi người hãy đi nghỉ ngơi một chút đi. Mười một giờ chúng ta sẽ xuất phát." Trần Thiên Minh phất tay ra hiệu mọi người lui ra ngoài. Hắn giữ Lâm Quốc lại, sau đó nhỏ giọng nói chuyện.
Tại gia tộc Tỉnh Điền, Tỉnh Điền Đại Lang đang ngồi nói chuyện với hai Ninja: "Các cậu chú ý cho tôi, mấy ngày nay, tin tức Điền Cát đột nhiên mất tích. Bây giờ lại thấy hắn xuất hiện, nhất định hắn đã đi cầu viện binh."
Tên Ninja cao gật đầu nói: "Vâng, tông chủ, tôi biết rồi. Tôi vẫn luôn phái người đi giám sát người của gia tộc Liễu Sinh và gia tộc Tá Đằng. Nếu bọn chúng có động tĩnh gì, tôi sẽ là người biết đầu tiên."
"Mẹ kiếp, Thạch Căn, mày có phải bị bệnh không? Lúc này mà mày còn cho người giám sát gia tộc Tá Đằng, có phải mày ngại bên mình thừa người sao?" Tỉnh Điền Đại Lang nghe thủ hạ của mình sắp xếp người như vậy, hắn không khỏi chỉ vào mũi tên kia, tức giận mắng to.
"Không phải vậy, tông chủ, tôi sợ gia tộc Tá Đằng làm chuyện xấu nên..." Thạch Căn sợ hãi nói. Tông chủ của mình hỉ nộ vô thường, lần trước đã có một tên thủ hạ làm việc sai lầm nên bị tông chủ giết chết.
Tỉnh Điền Đại Lang cười nham hiểm nói: "Hắc hắc Tùng Tỉnh, ngươi nói cho Thạch Căn sự thật đi, nếu không hắn còn chưa biết gì đâu." Tỉnh Điền Đại Lang nói với tên Ninja còn lại tên là Tùng Tỉnh.
Tùng Tỉnh vội vàng nói: "Thạch Căn, thiếu chủ của gia tộc Tá Đằng là Tá Đằng Mộc đã bị tôi hạ độc dược. Hiện tại gia tộc Tá Đằng đã phải dựa dẫm hết vào chúng ta rồi."
Thạch Căn vỗ đùi cái đét, cao hứng nói: "Trách không được, tôi còn tưởng rằng gia tộc Tá Đằng giả vờ khuất phục chúng ta. Hóa ra phụ thân của Tá Đằng Mộc là Tá Đằng Dương sợ con mình mất mạng nên hắn mới nghe lời chúng ta."
"Đương nhiên đây là âm mưu do tông chủ chúng ta nghĩ ra." Thật ra âm mưu này là do Tùng Tỉnh giúp Tỉnh Điền Đại Lang bày ra, nhưng hiện tại hắn muốn đổ công cho tông chủ để vuốt mông ngựa.
"Ha ha, chờ khi ta cướp được gia tộc Liễu Sinh và gia tộc Tá Đằng về tay, đến lúc đó sẽ hợp nhất ba đại gia tộc của nước Nhật lại, toàn bộ sản nghiệp đều là của ta." Tỉnh Điền Đại Lang ha ha cười.
"Đúng vậy, mưu kế của tông chủ thực sự là cao minh." Thạch Căn cũng không kém, hắn liền tới vuốt mông ngựa.
Tùng Tỉnh nói với Tỉnh Điền Đại Lang: "Tông chủ, vì sao chúng ta không để người của gia tộc Tá Đằng đi đối phó với gia tộc Liễu Sinh? Hiện tại gia tộc Tá Đằng không phải đã chịu sự khống chế của chúng ta rồi sao?"
Tỉnh Điền Đại Lang nói: "Ngươi không biết sao? Tá Đằng Dương Nhất cũng không phải người ngu. Tốt nhất là không nên động đến bọn chúng. Chỉ cần bọn chúng nghe lời ta, đó mới là điểm mấu chốt. Nếu muốn diệt trừ cả gia tộc Tá Đằng, Tá Đằng Dương Nhất chắc chắn sẽ không để ý đến con trai của mình nữa, cho nên chúng ta chỉ cần không xúc phạm đến Tá Đằng Dương Nhất là được rồi."
"Tôi hiểu rồi." Tùng Tỉnh gật đầu.
"Tông chủ, vì sao hiện tại lại không cưới Liễu Sinh Lương Tử kia đi, còn để nàng ở lại làm gì?" Thạch Căn hỏi.
Tâm tình của Tỉnh Điền Đại Lang hôm nay dường như rất tốt, nên hắn vừa cười vừa nói: "Liễu Sinh Lương Tử tuy xinh đẹp hấp dẫn ta như vậy, thế nhưng sản nghiệp của gia tộc Liễu Sinh đứng sau nàng còn hấp dẫn hơn. Hiện tại ta muốn nàng cam tâm tình nguyện khuất phục hoặc đồng ý giao toàn bộ sản nghiệp của gia tộc Liễu Sinh cho ta, ta sẽ thả nàng ra."
"Nếu nàng không đồng ý thì sao?" Tùng Tỉnh nói.
"Ta sẽ giết nàng, nhưng trước khi giết nàng, ta còn muốn làm chút chuyện tốt đã." Tỉnh Điền Đại Lang cười nham hiểm.
"Đến lúc đó sản nghiệp của gia tộc Liễu Sinh chưa chắc đã thuộc về gia tộc Tỉnh Điền chúng ta." Thạch Căn lo lắng nói.
Tỉnh Điền Đại Lang nói: "Có một ít khả năng gia tộc Tỉnh Điền chúng ta sẽ chiếm đoạt được, nhưng không nhiều lắm. Liễu Sinh Lương Tử nào có dễ dàng đồng ý chuyển tất cả sản nghiệp cho ta như vậy! Còn nữa, đến lúc đó gia tộc Tá Đằng rất có khả năng sẽ vụng trộm đi hôi của. Chuyện như vậy ai cũng đừng mơ tưởng động tay vào."
"Vậy có sợ Thiên Vương biết hay không?" Tùng Tỉnh nói.
"Chỉ cần chúng ta không làm lớn chuyện, động tác gọn gàng sạch sẽ không lưu lại chứng cứ, người khác cũng không nói được gì." Tỉnh Điền Đại Lang nói.