Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 719: CHƯƠNG 719: NÂNG CAO NỘI LỰC

"Hì hì, Trần Thiên Minh, anh rốt cục đã thừa nhận trước kia anh đã cùng nữ nhân khác song tu qua." Trinh Tử tinh ranh nói.

Trần Thiên Minh không hiểu sao mình lại nói ra những lời đó? Người ta vừa rồi đâu có hỏi anh đâu. Bất quá bây giờ đã như vậy, Trần Thiên Minh không thể làm gì khác hơn là thành thật khai báo tội của mình. "Đúng vậy, anh đã song tu qua, cho nên các em không phải sợ. Nhất định anh có thể nâng cao nội lực cho các em."

"Tiểu thư, cô nhìn tên lưu manh này xem. Cũng không biết có bao nhiêu nữ nhân nữa!" Trinh Tử không phục nói. Nàng hiện tại dù sao cũng là nữ nhân của Trần Thiên Minh, cho nên muốn xen vào chuyện của anh.

"Trinh Tử, một người đàn ông ưu tú như hắn sao có thể chỉ có mỗi chúng ta? Ta hiện tại không có yêu cầu gì khác. Chỉ muốn hắn tốt với chúng ta. Thường xuyên tới Nhật Bản gặp chúng ta là được. Còn hắn ở Trung Quốc có bao nhiêu nữ nhân là chuyện của hắn." Liễu Sanh Lương Tử đã nhìn ra chuyện này từ lâu rồi.

"Hừ, tiện nghi cho tên lưu manh này." Trinh Tử cũng không nói gì thêm. Lời của Liễu Sanh Lương Tử nói rất đúng.

Trần Thiên Minh nói với Liễu Sanh Lương Tử: "Lương Tử, lát nữa anh tiến vào chỗ đó của em, sẽ truyền nội lực vào cơ thể em, dẫn nó đi một vòng chu thiên. Sau đó em hãy đem nội lực của em dẫn vào trong cơ thể anh đi một vòng chu thiên. Em cố gắng cảm nhận một chút, để biết cách làm." Nói xong Trần Thiên Minh đưa thứ kia của mình vào trong Liễu Sanh Lương Tử, tiếp theo đem nội lực từ từ lao thẳng vào trong cơ thể nàng.

Theo nội lực hiện tại của hắn, loại song tu này không còn tác dụng nâng cao đáng kể nữa. Nhưng bởi vì hắn mới vừa tiêu hao một ít nội lực, cho nên hắn muốn ở trong cơ thể Liễu Sanh Lương Tử đi một vòng chu thiên, coi như là để nàng quen thuộc với cách luyện công này. Về phần có thể nâng cao nội lực cho Liễu Sanh Lương Tử và nâng cao bao nhiêu, cái này phải xem vận mệnh của nàng.

Thật ra thì Trần Thiên Minh không biết hiện tại trong cơ thể hắn có hai loại nội lực đặc biệt, là âm nhu nội lực, đối với việc tu luyện của nữ nhân tốt vô cùng. Cho nên chỉ cần cùng hắn song tu thì nội lực trong người nữ nhân nhất định tăng rất nhiều, giống như Đình tỷ và Tiết Phương. Chỉ bất quá, lúc ấy các nàng chủ yếu là để Trần Thiên Minh tu luyện, nên nội lực của các nàng chỉ nâng cao một phần. Nhưng sau khi song tu, võ công của Hà Đào cũng tăng không ít. Vì vậy Trần Thiên Minh cũng dám nói lời như vậy, mười năm công lực, hơn nữa còn được song tu. Nếu như nội lực Liễu Sanh Lương Tử cùng Trinh Tử không được nâng cao thì hắn cũng không muốn sống nữa.

Liễu Sanh Lương Tử theo chỉ dẫn của Trần Thiên Minh, nàng dẫn nội lực của mình vào trong cơ thể Trần Thiên Minh vận chuyển ba vòng, sau đó mới rút nội lực của mình về. Trần Thiên Minh thấy nàng rút về liền vận công điều tức. Thứ kia của Trần Thiên Minh từ trong cơ thể nàng đi ra.

Trần Thiên Minh đi tới bên cạnh Trinh Tử cười nói: "Trinh Tử, lão công không có lừa em. Bây giờ tới phiên em, nếu không lát nữa em lại nói lão công chỉ cấp cho Lương Tử mà không cấp cho em."

Trinh Tử có chút kỳ quái nhìn chỗ đó của Trần Thiên Minh một cái. Làm sao lâu như vậy mà chỗ đó của hắn vẫn cứng như vậy? Nếu như Trinh Tử biết đó chính là chỗ đặc thù của Hương Ba Công thì đoán chừng nàng lại muốn mắng Trần Thiên Minh là lưu manh nữa.

"Hừ, anh sẽ khi dễ em." Trinh Tử ngượng ngùng nói. Nàng thích được khi dễ như vậy. Cái loại cảm giác này làm cho người ta muốn sống lên chết xuống, làm nàng kích động không thôi. Cái đồ hại người này sao bây giờ vẫn còn cứng rắn như vậy? Trinh Tử lại nảy ra ý nghĩ đó.

"Ha ha, em là nữ nhân của anh, anh không khi dễ em thì khi dễ người nào chứ? Em nói đúng không?" Trần Thiên Minh vừa nói vừa vuốt đôi gò bồng đào trắng hồng trước ngực của Trinh Tử, độ đàn hồi thật tốt. Mặc dù các nàng cũng đã luyện nhu công, nhưng Liễu Sanh Lương Tử thì mềm mại như nước còn Trinh Tử lại có độ đàn hồi, hai loại phong vị khác nhau. Ai… có nữ nhân như vậy, chồng còn mong gì hơn nữa đây?

"Buông tay ra, mới vừa rồi anh giúp tiểu thư cũng không có sờ chỗ này, sao giờ anh sờ loạn em?" Trinh Tử đỏ mặt mắng.

"Đây là động tác bổ sung." Trần Thiên Minh vừa nói vừa điều chỉnh vị trí, tiếp theo đem thứ cường hãn của mình tiến vào.

"Ừ." Trinh Tử nhỏ giọng khẽ rên một tiếng.

Nghe được tiếng rên vui sướng này của Trinh Tử, Trần Thiên Minh lại càng phấn khởi. Vốn là hắn muốn vận công, nhưng cố ý trêu chọc Trinh Tử. Cho nên hắn trong Trinh Tử từ từ động đậy, Trinh Tử bên cạnh vui sướng la lớn: "Trần Thiên Minh… anh đây là cố ý, mới vừa rồi anh cùng tiểu thư cũng không phải như vậy. Anh muốn cố ý chiếm tiện nghi của em." Trinh Tử bị Trần Thiên Minh trêu chọc khiến hai gò má đỏ tươi. Đặc biệt là động tác không nhanh không chậm khiến nàng cảm thấy sướng cực độ.

Trần Thiên Minh tức giận nói: "Trời ạ, sao em lại nói như vậy, em không phải là nữ nhân của anh sao? Anh ở trên người nữ nhân của anh làm một chút vận động khỏe mạnh hữu ích thì có gì không được chứ?" Nói xong hắn trong cơ thể Trinh Tử liều mạng động thẳng vào, khiến Trinh Tử không chịu nổi la lên: "Trần Thiên Minh ngừng lại."

Lúc này hắn mới chuẩn bị vận công cùng Trinh Tử song tu. "Ơ… Trần Thiên Minh sao anh lại ngừng vậy?" Trinh Tử đang thoải mái thấy Trần Thiên Minh dừng lại không khỏi hỏi.

"Em không phải mới vừa nói muốn song tu luyện công sao? Anh đang chuẩn bị cùng em luyện công nè." Trần Thiên Minh cười tinh ranh.

"Tốt, Trần Thiên Minh anh luôn khi dễ em, không dạy dỗ anh một chút thì về sau anh sẽ lên mặt." Nói xong Trinh Tử đột nhiên kéo tay Trần Thiên Minh đến môi của nàng, sau đó dùng lực khẽ cắn.

"Ái chà, em muốn cắn chết lão công à!" Trần Thiên Minh bị cắn trúng ngón tay liền kêu thảm. May mà nàng không có cắn chỗ đó của mình, nếu không anh sẽ chết thảm.

"Hì hì, ai kêu anh khi dễ em chứ!" Trinh Tử cười nói, nụ cười của nàng khiến Trần Thiên Minh nhìn ngây ngất. Trinh Tử thật ra không khác biệt mấy so với Liễu Sanh Lương Tử, đặc biệt là lúc nàng cười lên trông rất mê người. "Anh, anh nhìn cái gì vậy đồ ngốc!" Trinh Tử thấy Trần Thiên Minh như vậy, trong lòng cũng rất hưởng thụ.

Trần Thiên Minh ngẩn ngơ nói: "Trinh Tử, em thật xinh đẹp!"

"Dù sao người ta đã là người của anh, sau này anh ngày ngày đều được nhìn." Trinh Tử cúi đầu xấu hổ nói.

Trần Thiên Minh thấy bọn họ còn đang trong phòng tắm cho nên hắn cũng không muốn lãng phí thời gian. Vì vậy hắn liền bắt đầu vận công trên người Trinh Tử, đồng thời nói cho Trinh Tử về cách luyện công. Những chuyện này vừa rồi Trần Thiên Minh đã nói cho Liễu Sanh Lương Tử cho nên Trinh Tử cũng ghi nhớ trong lòng.

Hiện tại ngược lại người cực khổ nhất chính là Trần Thiên Minh. Thứ kia của hắn cũng chưa được giải quyết. Ai, làm đàn ông thật là khổ sở. Trần Thiên Minh từ trên người Trinh Tử đi ra. Trong lòng âm thầm rên rỉ. Người ta Liễu Sanh Lương Tử cùng Trinh Tử đều luyện công, mình cũng luyện một lát xem sao! Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh dứt khoát tiếp tục luyện Hương Ba Công. Mới vừa rồi hắn song tu với Liễu Sanh Lương Tử cùng Trinh Tử nên chân khí khôi phục không ít.

Lại là Liễu Sanh Lương Tử tỉnh lại trước, nàng đứng lên thầm vận nội lực một lát. Trong lòng mừng rỡ, hiện tại nàng đúng như Trần Thiên Minh nói, nội lực đã mạnh hơn gấp đôi so với trước kia. "Thiên Minh, anh thật tốt với em!" Liễu Sanh Lương Tử nhìn Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói. Nàng lập tức tiến vào trong thùng nước thanh tẩy thân thể trắng nõn của mình.

Trần Thiên Minh bởi vì nội lực tương đối mạnh nên hắn không cần nhiều thời gian cũng đã luyện xong. Hắn đứng lên phất tay một cái, nội lực đã khôi phục. Hắn liền bay vào trong thùng nước cùng Liễu Sanh Lương Tử uyên ương nghịch nước.

"Thiên Minh, anh mệt không?" Liễu Sanh Lương Tử đau lòng nói với Trần Thiên Minh.

"Không mệt chút nào cả, đây là vì lão bà của anh mà." Trần Thiên Minh cười nói.

"Anh chính là có miệng lưỡi dẻo quẹo, cũng không biết đã dụ dỗ bao nhiêu cô gái nữa." Liễu Sanh Lương Tử mềm mại nói.

"Nội lực của em sao rồi?"

"Nội lực của em so với trước kia ít nhất mạnh hơn gấp đôi." Liễu Sanh Lương Tử cao hứng nói.

Trần Thiên Minh nói: "Lương Tử, chúng ta làm tiếp một lát, chỗ đó của anh khó chịu muốn chết."

Liễu Sanh Lương Tử khó xử nói: "Ở đây sao? Nếu không, chúng ta cùng nhau trở về phòng rồi hãy làm chuyện đó được không?"

Trần Thiên Minh đâu thèm trở về phòng chứ. Đàn ông mà, lúc cần thì phải giải quyết ngay. Cho nên hắn kéo Liễu Sanh Lương Tử qua, bắt đầu động chạm trên người nàng.

"A Thiên Minh… a!" Liễu Sanh Lương Tử lớn tiếng rên rỉ, lần này Trần Thiên Minh thật giống như đang liều mạng, dường như bị động tác mạnh mẽ của Thiên Minh kích thích nên nàng không ngừng kêu rên.

"Kêu to lên, dù sao Trinh Tử lát nữa cũng tỉnh lại. Em không chịu nổi nữa thì gọi nàng thế chỗ, vậy mới là lão bà tốt của anh." Trần Thiên Minh cười gian xảo.

"A! Em không được…." Liễu Sanh Lương Tử ôm Trần Thiên Minh run rẩy.

Trần Thiên Minh nhìn sang bên cạnh một cái rồi nói: "Trinh Tử, em không nên giả bộ. Anh biết em đã luyện xong rồi, nhanh lên một chút đi. Nếu không anh lại động trên người Lương Tử, anh nhịn chết mất." Trần Thiên Minh cảm giác thứ kia của mình như sắp nổ tung, nếu như không tiết ra thì dục hỏa sẽ thiêu chết mất.

Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, Trinh Tử không thể làm gì khác hơn là tiến vào trong thùng nước để cho Trần Thiên Minh tiếp tục làm chuyện thương thiên hại lý.

"A! Cuối cùng cũng giải quyết xong." Trần Thiên Minh thoải mái kêu lên.

Trinh Tử yếu ớt nói: "Lưu manh vẫn là lưu manh, làm người ta đau chết đi được."

"Cái gì chứ? Mới vừa rồi là người nào ở bên cạnh anh liều mạng kêu anh nhanh lên một chút, mạnh chút đi?" Trần Thiên Minh khẽ mỉm cười.

"Anh còn dám nói nữa thì em đánh chết anh." Trinh Tử cố ý giơ tay lên hù dọa Trần Thiên Minh. Nhưng nàng không nỡ đánh Trần Thiên Minh. Anh ấy muốn nội lực của mình mạnh hơn nên phải khổ cực nhiều rồi. Nếu như mình dùng nội lực này đánh hắn thì làm sao được!

Trần Thiên Minh vội xin tha: "Trinh Tử, lão bà, lão công sai rồi, em tha cho anh đi!"

Liễu Sanh Lương Tử nói: "Thiên Minh, anh giúp chúng ta nâng cao nội lực, chúng ta sẽ không bao giờ sợ Tỉnh Điền Đại Lang nữa. Trinh Tử cũng không cần hy sinh bản thân đi ám sát Tỉnh Điền Đại Lang."

"Hy sinh Trinh Tử đi ám sát Tỉnh Điền Đại Lang? Đây là chuyện gì?" Trần Thiên Minh nóng nảy vội vàng đứng lên hỏi các nàng. Hiện tại Trinh Tử là lão bà của hắn, không thể để người khác làm tổn thương lão bà của mình.

"Là như vậy, Trinh Tử là một ca kỹ nổi danh mà. Vừa hay Tỉnh Điền Đại Lang rất coi trọng Trinh Tử. Trinh Tử nghĩ phải hầu hạ Tỉnh Điền Đại Lang, khi hắn buông lỏng cảnh giác thì sẽ giết hắn." Liễu Sanh Lương Tử nhớ tới kế hoạch lúc trước.

Trần Thiên Minh nghiêm mặt nói: "Không được, kế hoạch này nhất định phải hủy bỏ. Nữ nhân của anh thì anh làm chủ. Không thể để Trinh Tử chịu nửa điểm tổn thương. Đến lúc đó anh sẽ đem Tỉnh Điền Đại Lang giết chết, trả lại công đạo cho Liễu Sanh gia tộc."

Trinh Tử nghe xong, trong lòng vô cùng hạnh phúc. Xem ra Trần Thiên Minh là thật lòng đối với mình. Nghĩ tới đây nước mắt nàng chảy ra. Phải hầu hạ Tỉnh Điền Đại Lang đến mức nào mới có thể ám sát hắn đây? Đó là hạ sách, chừng nào không còn cách nào khác mới đành thực hiện kế hoạch này.

Liễu Sanh Lương Tử cười nói: "Đó là chuyện trước kia, hiện tại có lão công như anh giúp chúng ta. Thì cũng không cần làm vậy nữa! Hiện tại với nội lực của em, cho dù có hai Tỉnh Điền Đại Lang cũng không phải là đối thủ của em nữa."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!