Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 720: CHƯƠNG 720: HÀNH ĐỘNG

"Thiên Minh, bây giờ chúng ta đã có chút niềm tin vào hành động tối ngày mai." Trinh Tử cao hứng nói.

"Trời ạ, mới có chút thôi sao? Em không sợ có lão công ra tay thì nhất định sẽ mã đáo thành công à?" Trần Thiên Minh vỗ ngực nói.

Liễu Sanh Lương Tử nói: "Tốt lắm, nơi này toàn là nước. Đừng có nói khuya hôm nay chúng ta chậm rãi tâm sự ở đây nha!"

"Khuya hôm nay chúng ta ở trên giường tâm sự." Trần Thiên Minh nhìn vòng một căng tròn của Liễu Sanh Lương Tử và Trinh Tử, hưng phấn nói.

"Tiểu thư nhìn ánh mắt hắn kìa, nhất định lại muốn làm chuyện đó." Trinh Tử bĩu môi nói.

"Trinh Tử, chẳng lẽ em không muốn sao?" Liễu Sanh Lương Tử giễu cợt Trinh Tử.

"Tiểu thư, sao bây giờ chị lại giúp hắn mà không giúp em?" Trinh Tử bĩu môi nói.

Trần Thiên Minh nhìn hai người phụ nữ của mình, trong lòng giống như được uống mật ngọt.

Bọn họ mặc quần áo vào, lúc đi ra liền ngây người. Thì ra bên ngoài đứng không ít người. Là Lâm Quốc cùng Điền Cát mang theo một vài thuộc hạ đứng đó.

"A Quốc, sao vậy? Có địch nhân đến hay là Star Wars đây?" Trần Thiên Minh kỳ quái hỏi.

Lâm Quốc và đồng bọn vốn đang ở trong phòng xem phim, nhưng không ngờ Điền Cát chạy đến tìm bọn họ nói Trần Thiên Minh cùng Liễu Sanh Lương Tử đang tắm. Đến bây giờ cũng không có đi ra. Lúc ấy Lâm Quốc nghĩ là lão đại thích tắm uyên ương nên không nhanh chóng đi ra ngoài.

Nhưng khi hắn nghe Điền Cát nói lão đại tám giờ đi vào, đến bây giờ đã gần hai giờ khuya thì trong lòng hắn liền hoảng hốt, hơn bốn giờ tắm uyên ương sao? Bất quá hắn nghĩ tới lần trước lão đại ở trong hầm luyện công, có thể bây giờ lão đại cũng đang luyện công nên hắn sợ có người quấy rầy bọn họ. Vì vậy Lâm Quốc và Trương Ngạn Thanh đứng gác ở bên ngoài.

"Lão Đại, hôm nay ánh trăng đẹp vô cùng nên chúng ta ra ngắm một chút." Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh đi ra, biết có thể bọn họ là đang luyện công nên lấp liếm nói tránh.

"Hình như hôm nay không có trăng, ngươi ngắm trăng ở đâu?" Trần Thiên Minh mắng.

"Ta… ta…. nói rất đúng đêm này tối quá, ha hả." Lâm Quốc và đồng bọn đang muốn đánh trống lảng.

Điền Cát xấu hổ nói: "Trần tiên sinh, chúng ta thấy các ngươi đi vào hơn bốn giờ. Sợ các ngươi gặp chuyện không may cho nên ở bên ngoài trông chừng."

Trần Thiên Minh ngạc nhiên: "Chúng ta đi vào hơn bốn giờ rồi?" Trời ạ, cái này thật xấu hổ, đoán chừng người trong gia tộc Liễu Sanh cũng biết hắn cùng Liễu Sanh Lương Tử, Trinh Tử đi vào phòng tắm ân ái hơn bốn giờ.

"Cũng là anh làm hại mà." Liễu Sanh Lương Tử cùng Trinh Tử ở bên hông Trần Thiên Minh, nhéo một chút chỗ mềm mại trên đó. Làm cho Trần Thiên Minh thiếu chút nữa kêu ra tiếng. Mình không phải là giúp các nàng đề cao công lực sao? Làm sao toàn bộ mọi chuyện đều đổ hết lên đầu mình.

"Lão Đại, các ngươi luyện công có thành hay không?" May là Trương Ngạn Thanh nhanh trí, lập tức giúp Trần Thiên Minh tìm một lối thoát.

"Chúng ta đã luyện thành, Điền Cát, ta đối với hành động tối mai đã có niềm tin." Liễu Sanh Lương Tử lập tức tiếp lời. Nàng muốn cho mọi người biết vừa rồi là các nàng đang luyện công chứ không phải làm chuyện không đứng đắn gì.

Điền Cát nghi ngờ nói: "Các ngươi là đang luyện công? Còn luyện thành rồi?"

"Điền Cát, ngươi đón một chưởng của ta xem." Trinh Tử vừa nói vừa vung một chưởng đến Điền Cát. Điền Cát vội vàng vận nội lực ngăn chặn, chỉ thấy Điền Cát bị nội lực của Trinh Tử tấn công buộc hắn lùi vài bước.

"Trinh Tử, nội lực của ngươi mạnh lên rất nhiều." Điền Cát cao hứng nói. Xem ra tiểu thư và đồng bọn thật sự là đang luyện công nên nội lực Trinh Tử mạnh hơn nhiều như vậy.

"Hì hì, ta mới vừa rồi chẳng qua chỉ dùng năm thành công lực." Trinh Tử cười nói.

Điền Cát vừa nghe liền sợ đến ngã lăn ra đất. Điều này cũng quá kinh khủng, mới luyện mấy giờ mà lợi hại như thế. Trước kia võ công của Trinh Tử so với hắn không kém là bao. Nhưng bây giờ chỉ dùng năm thành công lực đã đem hắn đánh cho thành như vậy.

Liễu Sanh Lương Tử nhìn Điền Cát, sau đó nhỏ giọng bên tai Trần Thiên Minh nói: "Thiên Minh, em xem Điền Cát cũng muốn đề cao nội lực. Anh cùng hắn song tu một lần được không!"

"Trời ạ, em đừng giỡn cái loại chuyện này được không? Người ta là nam nữ song tu chứ làm gì có chuyện hai nam nhân song tu?" Trần Thiên Minh liếc Liễu Sanh Lương Tử một cái.

"Anh không phải nói anh lợi hại lắm sao? Chút chuyện nhỏ này mà anh cũng không làm được à?" Trinh Tử ở bên tai Trần Thiên Minh tinh quái nói.

"Hừ, dám giễu cợt lão công của mình như vậy à? Tối nay anh hành em tới bến!" Trần Thiên Minh trợn mắt liếc Trinh Tử một cái.

Trinh Tử nói: "Giờ em muốn trở về phòng của em ngủ, để coi làm sao anh chơi em được?"

Liễu Sanh Lương Tử nói với mọi người: "Các ngươi cũng trở về đi ngủ đi. Ngày mai chúng ta còn phải hành động đó!"

Mọi người nghe Liễu Sanh Lương Tử nói như vậy cũng rối rít trở về. Trinh Tử vừa định đi thì thân hình Trần Thiên Minh đã ở bên cạnh nàng, lôi kéo cánh tay của nàng. "Trinh Tử, em đừng tưởng rằng nội lực của em mạnh hơn gấp đôi thì có thể mạnh hơn lão công, em so với anh còn kém xa lắm!"

"Thiên Minh, anh buông tay ra, mọi người thấy thì không tốt đâu." Trinh Tử nhỏ giọng van xin Trần Thiên Minh.

"Anh không ngu như vậy. Anh vừa để tay xuống là em bỏ chạy liền. Mà mọi người đều biết chúng ta ở bên trong vui vẻ mấy tiếng rồi. Em còn sợ gì mà không theo anh nữa." Nói xong Trần Thiên Minh lôi kéo Trinh Tử cùng Liễu Sanh Lương Tử trở về gian phòng của Liễu Sanh Lương Tử. Giường của Liễu Sanh Lương Tử đặc biệt lớn thích hợp cho cả ba người ân ái.

Liễu Sanh Lương Tử bấm Trần Thiên Minh một cái, dịu dàng nói: "Anh, cái tên sắc lang này, dù sao hai chị em em cũng là của anh, tối nay anh muốn thế nào?" Giọng nói mềm mại ngọt ngào khiến Trần Thiên Minh mềm nhũn cả người.

Buổi tối ngày hôm sau, Trần Thiên Minh và đồng bọn đã chuẩn bị xong. Trần Thiên Minh và Liễu Sanh Lương Tử mang theo một nhóm người đi đốt phá, còn Điền Cát cùng Lâm Quốc, Trinh Tử mang một đội người đánh lén ở phía sau. Vì an toàn của Liễu Sanh Lương Tử và cũng để cho mọi người tin tưởng nên hiện tại đi theo Liễu Sanh Lương Tử là 50 hạ nhẫn. Trương Ngạn Thanh, Tiểu Tô, Ngô Tổ Kiệt cùng Chiêm Ỷ cũng đi theo Trần Thiên Minh và đồng bọn.

Bên đại sứ quán, Trần Thiên Minh cũng đã liên hệ với bọn họ. Bởi vì hai đại gia tộc đối đầu nhau, Trần Thiên Minh vốn không muốn bọn họ tham gia nhưng nghĩ tới Liễu Sanh Lương Tử đã là người nhà của mình, cho nên hắn mới gọi đại sứ quán bên kia phái mấy người cao thủ hỗ trợ ở phía sau.

"Thiên Minh, em vẫn có chút sợ." Liễu Sanh Lương Tử nhỏ giọng bên tai Trần Thiên Minh.

"Tim đang đập rất mạnh phải không?" Trần Thiên Minh hỏi Liễu Sanh Lương Tử.

"Đúng ạ." Liễu Sanh Lương Tử khẽ gật đầu nói.

Trần Thiên Minh nở nụ cười tinh quái: "Vậy em cho anh sờ sờ sờ sờ thì sẽ tốt lắm." Nghĩ tới tối ngày hôm qua, Trần Thiên Minh lại tiếp tục thức trắng đêm ân ái cùng Liễu Sanh Lương Tử và Trinh Tử. Thật sự là thoải mái a.

"Ngươi, tên lưu manh… tối ngày hôm qua cũng vui vẻ cả buổi tối. Ngươi còn chưa đủ sao? Phía sau em có rất nhiều thuộc hạ đi theo đó." Liễu Sanh Lương Tử trợn mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái. Cái tên phá hoại này đúng là không biết chán.

"Bây giờ em không phải là hết sợ rồi sao?" Trần Thiên Minh nói.

"Thì ra là anh cố ý." Liễu Sanh Lương Tử nói.

Trần Thiên Minh nói: "Lương Tử, em không phải sợ, có anh ở đây, không có chuyện gì đâu." Nói xong Trần Thiên Minh cùng Liễu Sanh Lương Tử và Trương Ngạn Thanh cùng đồng bọn vượt tường rào. Trang viên gia tộc Tỉnh Điền rất rộng lớn, bất quá Trương Ngạn Thanh và đồng bọn đã xác định sẵn đường đến gần phòng bếp.

"Người nào?" Người thủ vệ bên trong thấy có người bay vào lập tức kêu lên.

"Người một nhà, tông chủ bảo chúng ta làm việc bây giờ trở về." Một Ninja của Liễu Sanh dùng tiếng Nhật kêu lên.

Người thủ vệ bên đó nửa tin nửa ngờ. Ngay lúc đó Trần Thiên Minh ra tay với mười người thủ vệ phía trước, Liễu Sanh Lương Tử, Trương Ngạn Thanh cùng Tiểu Tô lập tức bay đi. "Rắc rắc!" Mười người thủ vệ định kêu lên nhưng chưa kịp phát ra tiếng đã bị giết chết.

"Lão Đại, phòng bếp ở bên kia chúng ta đi mau." Trương Ngạn Thanh dẫn mọi người hướng tới bên kia. Mặc dù mười người thủ vệ này gặp chuyện không may sẽ khiến người của gia tộc Tỉnh Điền phát hiện nhưng Trần Thiên Minh và đồng bọn cũng không quan tâm.

"Gia tộc Liễu Sanh tiến vào!" Mấy tên thuộc hạ của Liễu Sanh Lương Tử lớn tiếng kêu lên mấy cái. Sau đó hướng chỗ khác chạy đi, Trần Thiên Minh muốn bọn họ cố ý dẫn dắt lực chú ý của kẻ địch. Dù sao bọn họ là người ở Nhật Bản, nhất thời sẽ không bị lộ tẩy.

"Đem người ở bên trong toàn bộ giết chết." Trần Thiên Minh phất tay ra lệnh. Hai mươi Ninja liền hướng vào trong phòng bếp, chỉ nghe vài tiếng kêu thảm thiết, người ở bên trong đều bị giết chết. Liễu Sanh Lương Tử đã nói đối với người của gia tộc Tỉnh Điền nhất định không được nương tay.

Chỉ lát sau, những người tiến vào đã đi ra. Chờ bọn hắn đi ra hết, Trương Ngạn Thanh bật lửa, đau lòng nói: "Ai, đây là một cái bật lửa hàng hiệu đấy." Nói xong hắn đem cái bật lửa ném vào trong phòng bếp.

"Ầm!" Phòng bếp lập tức cháy, mà còn phát ra tiếng nổ mạnh. Trong phòng bếp có không ít khí ga, bọn họ đã mở toàn bộ các bình ga cho nên ngọn lửa vô cùng đáng sợ.

"Tiểu Tô, mang mọi người đi tới thương khố." Căn cứ vào do thám của bọn họ, thương khố cùng phòng bếp cách nhau không xa. Mà Trần Thiên Minh và đồng bọn còn mang đến mấy thùng xăng. Nếu như không phải là quá nặng không thể cầm thì Trần Thiên Minh còn muốn mỗi người mang một thùng tới đây.

Tiểu Tô chỉ phòng ốc phía trước nói: "Bên kia chính là thương khố của gia tộc Tỉnh Điền, chỉ cần chúng ta đem nơi đó đốt. Đoán chừng Tỉnh Điền Đại Lang phái không ít người đến cứu hỏa."

"Còn chờ cái gì nữa? Mọi người xông lên nào. Tiểu Tô mang một tổ, Ngạn Thanh mang một tổ, còn Tiểu Kiệt cùng Tiểu Ỷ mang một tổ, chia làm ba hướng tiến đến." Trần Thiên Minh kéo cánh tay nhỏ bé của Liễu Sanh Lương Tử, dịu dàng nói. Hiện tại dáng vẻ này của hắn không giống như đang đi giết người đốt phá, mà cứ như đang đưa người tình đi du lịch vậy.

"Là ai?" Người gác thương khố thấy có người hướng tới, lập tức cảnh giác kêu lên.

Một ninja trong gia tộc Liễu Sanh nói: "Phòng bếp đã bị người đốt. Tông chủ bảo chúng ta tới giúp. Ngươi xem trọng nơi này, tuyệt đối không cho người khác đến đây đốt phá."

Lửa từ phòng bếp bên kia đã lan đến, những người của gia tộc Tỉnh Điền thấy bọn họ mặc trang phục của gia tộc mình nên tin tưởng phần nào. Chiêu này của Trần Thiên Minh tuy đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả. Tỉnh Điền Đại Lang kia sẽ không ngờ tới người của gia tộc Liễu Sanh lại mặc trang phục của chúng đến tập kích gia tộc hắn.

Cho dù hiện tại hắn biết có người giả mạo bọn họ, nhưng nhất thời cũng không có cách nào nhận biết, chỉ có thể cẩn trọng với những người lạ mặt.

Mà cách làm của Tỉnh Điền Đại Lang cũng bị Trần Thiên Minh đoán đúng. Khuya ngày hôm trước gia tộc Tỉnh Điền đã bị giết chết mười mấy người. Tỉnh Điền Đại Lang sợ gia tộc Liễu Sanh xâm phạm cho nên hai ngày này vẫn triệu tập nhân lực trở về. Những người Ninja ít khi gặp mặt nhau thì làm sao mọi người nhận ra nhau? Bọn họ chỉ biết các đầu mục, còn những thuộc hạ bình thường thì họ cũng không nhận ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!