Lâm Quốc vừa lái xe vừa nói với Trần Thiên Minh:
- Lão đại, theo như chúng tôi biết, Tiểu Vân mấy năm nay luôn ở thành phố M làm công. Nàng đã làm không ít công việc, hiện tại làm việc tại một câu lạc bộ đêm tên là Đế Thiên. Nàng thường xuyên qua lại với một số thành phần bất hảo, có lẽ còn có xã hội đen chống lưng.
- Không cần biết thế nào, nàng là em gái của Tiểu Hào, thì cũng là em gái của chúng ta. Bắt đầu từ giờ trở đi, ta không thể để nàng phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa.
Trần Thiên Minh vừa nghĩ tới Tiểu Hào, tim hắn liền đau nhói, hắn tự nhủ:
- Tiểu Hào, ta sẽ chịu trách nhiệm cả đời. Em gái của ngươi cũng là em gái của ta, ta sẽ đối đãi tốt với nàng, không để nàng phải chịu nửa phần tủi thân.
- Được rồi, Lão đại nói sao thì chúng ta làm vậy. Haiz, nếu Tiểu Hào còn sống đến bây giờ thì đã có thể cùng chúng ta hưởng phúc rồi.
Lâm Quốc nhớ tới khi đó, mọi người cùng nhau vào sinh ra tử, đặc biệt, lúc chưa biết Trần Thiên Minh, bọn họ đều đã trải qua cuộc sống đao thương, không biết ngày mai sẽ ra sao.
Trần Thiên Minh không nói gì, hắn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Thời gian nếu có thể quay lại, hắn tuyệt đối không để Tiểu Hào chết dưới tay Thái Đông Phong. Thế nhưng, lúc đó võ công của bọn hắn không mạnh, nên để các huynh đệ được bình an thì chỉ có thể không ngừng luyện tập võ công của mình thật tốt, đó mới là chính đạo.
Xe dừng lại trước một câu lạc bộ đêm rất lớn, Trần Thiên Minh xuống xe ngẩng đầu lên thì thấy ngay biển hiệu đèn neon hình chữ “Đế Thiên”. Câu lạc bộ đêm này không quá lớn, nhưng cũng chẳng nhỏ, từ bên ngoài bãi đỗ xe nhìn vào, có vẻ nơi này làm ăn rất tốt.
- Lão đại, vừa rồi tôi có gọi điện thoại cho Tiểu Ngũ, bọn họ đang ở bên trong ngó chừng Tiểu Vân, giờ chúng ta đi vào thôi.
Sau khi đỗ xe, Lâm Quốc đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh, nhỏ giọng nói.
- Được, chúng ta vào.
Trần Thiên Minh có phần vội vàng. Hiện giờ, hắn chỉ muốn đưa Phùng Vân trở về để chăm sóc nàng thật tốt. Làm việc ở đây, một cô gái trẻ tuổi đơn thân sẽ phải đối mặt với rất nhiều hiểm nguy và cạm bẫy. Vừa bước vào quán bar, một cô gái xinh đẹp mặc sườn xám đã đến đón chào:
- Các vị tiên sinh, các vị có cần tôi giúp tìm một chỗ ngồi không?
Cô gái xinh đẹp mặc sườn xám xẻ tà rất cao, để lộ cặp đùi trắng nõn của nàng. Lâm Quốc khoát tay nói:
- Không cần, bạn của chúng tôi đang ngồi ở bên trong, cô cứ tiếp tục công việc của mình đi.
Nghe Lâm Quốc nói vậy thì cô gái xinh đẹp lập tức lui xuống. Bên trong, ánh đèn sàn nhảy xoay tròn, ở giữa sàn nhảy có hai cô gái đang khiêu vũ. Hai cô gái ăn mặc vô cùng kiệm vải, nhảy nhót đầy phấn khích. Xung quanh, rất nhiều khách uống rượu la lớn, kêu gọi cởi bỏ quần áo. Hai cô gái cũng đáp lại bằng những động tác khiêu khích, hai bên nói chuyện cứ như cãi nhau vậy.
Trần Thiên Minh cùng đám người Lâm Quốc đi đến đứng cạnh Tiểu Ngũ.
- Lão đại, người kia chính là Tiểu Vân, nàng đang đứng tại quầy bar.
Lâm Quốc chỉ về phía quầy bar nói với Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh nhìn theo hướng Lâm Quốc chỉ, ngay lúc đó, trên sàn nhảy, hai cô gái kia vừa nhỏ giọng trao đổi vừa không ngừng nhìn về phía này đánh giá, như thể có vấn đề gì đó. Trong đó có một cô gái trực tiếp nhìn về phía Trần Thiên Minh. Nàng có khuôn mặt thanh tú, ánh mắt quyến rũ, dường như có nét gì đó giống Phùng Hào. Vì thế, Trần Thiên Minh vẫy tay về phía cô gái đó, ra hiệu nàng lại đây. Cô gái kia thấy Trần Thiên Minh gọi mình, liền lắc hông bước tới.
- Tiên sinh, anh có gì cần sao?
Cô gái kia đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh lớn tiếng nói. Hiện tại, nhạc trong quán mở rất lớn.
- Cô có biết Phùng Hào không?
Trần Thiên Minh nhìn như muốn xuyên thấu cô gái, em gái của Phùng Hào – Phùng Vân, và hỏi. Cô gái kia nghi hoặc nhìn Trần Thiên Minh, nói:
- Thưa anh, tôi không hiểu anh nói vậy có ý gì? Tôi không biết Phùng Hào là ai, có phải anh tìm nhầm người rồi không?
Lâm Quốc vội kéo tay áo Trần Thiên Minh, sau đó ghé tai nói nhỏ:
- Lão đại, anh nhận nhầm người rồi, đây mới là Phùng Vân.
- Người kia mới là…?
Trần Thiên Minh chỉ ngón tay về phía cô gái kia, có phần không tin, nói.
Cô gái phía trước, đúng như lời Lâm Quốc nói, trông rất giống một cô nàng bất cần, dù nàng cũng mặc đồng phục của người bán hàng.
- Tiểu thư, thật ngại quá, phiền cô có thể kêu tiểu thư kia lại đây một chút được không?
Lâm Quốc ngượng ngùng nhìn cô gái đối diện, nói. Vừa rồi lúc tôi chỉ, Phùng Vân đang đứng một mình, ai ngờ vừa mới chỉ thì người bán hàng bên cạnh này lại đi tới nói chuyện cùng Phùng Vân, nên lão đại đã hiểu lầm.
Cô gái nhìn bọn hắn liếc mắt một cái, cười nói:
- Thì ra là mấy người tìm Tiểu Vân, nhưng Tiểu Vân có chịu đến hay không thì đó không phải chuyện của tôi đâu nhé.
Nói xong, cô gái đi về hướng Phùng Vân. Cô gái đi đến bên Phùng Vân nói một lúc. Phùng Vân nhìn về phía Trần Thiên Minh một hồi, sau đó chậm rãi bước tới.
- Có phải các vị đại ca muốn tìm em gái tôi không?
Phùng Vân đi tới bên đám người Trần Thiên Minh mở miệng hỏi với giọng điệu bất cần của giới giang hồ.
- Cô là Phùng Vân?
Trần Thiên Minh lần này cẩn thận hỏi để tránh nhận nhầm người lần nữa. Phùng Vân mạnh mẽ gật đầu, từ người nàng tỏa ra mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc. Trên tai nàng là một đôi bông tai lớn, lúc ẩn lúc hiện. Hai cánh tay đều có những hình xăm: một bên là hình một con rắn nhỏ, một bên là hình một con bọ cạp, trông như sẵn sàng cắn người ta bất cứ lúc nào. Về phần mặt mũi của nàng thì ngược lại, không mấy thu hút sự chú ý của người ngoài. Tuy nhiên, theo Trần Thiên Minh thấy, Phùng Vân là một cô gái có dáng người cũng không tệ, chỉ có điều nàng thuộc loại cô gái có vẻ ngoài nguy hiểm.
- Có phải các người là do Đại Mã ca phái tới không? Hôm trước tôi đã nói với hắn rồi mà? Tôi thiếu tiền của hắn thì tôi sẽ trả, còn các người nói với hắn đừng gấp gáp đuổi theo tôi như vậy, dù sao bây giờ tôi cũng không có tiền.
Phùng Vân liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, sau đó lấy từ trong túi áo ra một điếu thuốc lá, châm lửa, hút một hơi rồi phả ra một làn khói. Trần Thiên Minh nói:
- Chúng tôi là huynh đệ của anh cô, Phùng Hào.
Phùng Vân vừa nghe Trần Thiên Minh nhắc đến anh trai Phùng Hào của mình thì lập tức nét mặt có chút thay đổi.
- Thật ngại quá, hiện giờ tôi và hắn không có quan hệ gì nữa, vậy thì tôi cũng không có quan hệ gì với các người, tôi đi đây.
Nói xong, Phùng Vân liền xoay người bỏ đi.
- Tiểu Vân, em không nhận ra anh sao? Anh là Lâm Quốc, trước kia vẫn thường đi cùng với anh trai em đây.
Lâm Quốc vội vàng nói. Phùng Vân quay đầu lại liếc nhìn Lâm Quốc một cái, nói:
- Anh Quốc? Không ngờ anh bây giờ lại thay đổi đến vậy, em thật không nhận ra anh nữa.
Lâm Quốc thấy Phùng Vân nhận ra mình liền vội vàng nói:
- Tiểu Vân, Tiểu Hào đã bị người ta giết chết rồi, các anh đã sớm đi tìm em nhưng không thấy.
Phùng Vân khẽ run lên, thế nhưng nàng vẫn lạnh lùng nói:
- Tôi đã nói rồi, tôi và Phùng Hào không còn quan hệ gì. Anh ta là anh ta, tôi là tôi, anh ta có sống hay chết cũng không liên quan gì đến tôi cả.
- Chúng tôi là anh em của hắn, cô là em gái duy nhất của hắn. Vì thế chúng tôi muốn quan tâm đến cô, cô có thể theo chúng tôi trở về được không? Tiểu Hào có một số tiền để lại cho cô, và cả cổ phần trong công ty cũng thuộc về cô.
Trần Thiên Minh nói với Phùng Vân.
- Tai anh có phải bị điếc rồi không? Tôi đã nói rồi, hắn ta là hắn ta, chuyện của hắn không liên quan gì đến tôi.
Nói xong, Phùng Vân đi về phía quầy bar bên kia. Nàng vừa tới quầy bar liền cầm một ly rượu do người pha chế đưa, uống cạn một hơi. Lâm Quốc nói:
- Lão đại, hồi đó, Tiểu Hào luôn nghĩ Tiểu Vân vẫn đang đi học, cho nên hắn ra ngoài lăn lộn để kiếm tiền chu cấp học phí cho Tiểu Vân. Nhưng Tiểu Vân lại không thích đi học, lại còn ra ngoài đi theo một số nam thanh niên bất hảo. Sau đó, Tiểu Hào mắng Tiểu Vân, nhưng Tiểu Vân không nghe lời mà còn cãi nhau với Tiểu Hào. Tức giận, Tiểu Hào đã đánh Tiểu Vân. Tiểu Vân bỏ nhà đi, về sau không nhận được tin tức gì. Chúng tôi hỏi Tiểu Hào, hắn cũng không muốn nói, chỉ nói rằng mình không có đứa em gái như vậy. Nhưng mọi người đều biết, hắn rất quan tâm đến em gái mình.
- Xem ra, Tiểu Vân và Tiểu Hào lúc đó đã có nhiều lời lẽ không hay. Vừa rồi tôi thấy Tiểu Vân nghe tin Tiểu Hào chết thì cũng khẽ run lên, hẳn là nàng cũng rất quan tâm Tiểu Hào.
Trần Thiên Minh nghĩ ngợi nói.
- Lão đại, anh Quốc, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Hay là chúng ta kêu Tiểu Vân theo chúng ta trở về? Dù sao tòa nhà của chúng ta lớn như vậy, còn mấy tầng nhà trống. Chị Lệ Linh còn nói, muốn xây thêm một tòa nhà nữa trên khu đất trống.
Tiểu Ngũ ở bên cạnh nói.
- Tôi cũng nghĩ nên đưa Tiểu Vân theo chúng ta trở về. Nhìn bộ dạng vừa rồi của nàng cũng thấy cuộc sống của nàng không tốt. Mọi người vừa rồi cũng nghe thấy nàng tưởng chúng ta là những người đến đòi nợ.
Trần Thiên Minh nói.
Lâm Quốc nói:
- Lão đại, Tiểu Vân là cô gái có tính tình rất cứng cỏi, tôi e rằng nàng sẽ không chịu theo chúng ta trở về.
Trần Thiên Minh đứng lên nói:
- Tôi sẽ đi nói chuyện với nàng một lần nữa, xem nàng có chịu theo chúng ta về không?
Trần Thiên Minh đi về phía quầy bar. Phùng Vân thấy Trần Thiên Minh đi về phía mình, nàng cố ý đi về phía bàn bên kia để né tránh hắn.
- Tiểu Vân, có phải cô muốn uống rượu cùng chúng tôi không? Nếu đúng vậy thì ngồi lên đùi tôi đây.
Một tên khách to lớn thấy Tiểu Vân đi đến bên cạnh hắn thì lập tức cợt nhả cười nói.
Phùng Vân cũng cười nói với hắn:
- Uống rượu cùng các người thì được thôi, thế nhưng đêm nay các người cũng phải uống hết số bia của tôi.
- Được thôi, chỉ cần cô ngồi trên đùi tôi, cô muốn nói sao cũng được.
Tên khách kia lớn tiếng nói, đám bạn bè bên cạnh hắn cũng hùa theo ồn ào.
- Các người nếu chỉ cần như vậy thôi à? Em gái tôi ra ngoài lăn lộn thời gian cũng không ngắn, cái gì bị sàm sỡ cũng chưa từng bị người ta nếm qua. Vậy thì tôi và các người uống một chén. Nào, mọi người cùng uống.
Xem ra Phùng Vân đã quen với những trường hợp như vậy, nàng cầm ly đưa lên miệng, uống cạn một hơi. Có lẽ do nàng dốc quá nhanh, một ít rượu tràn ra khóe môi chảy xuống má, mà ánh mắt nàng cũng thật ướt át.
Trần Thiên Minh vẫn đứng ở quầy bar nhìn Phùng Vân. Nếu Phùng Vân muốn tách khỏi đám người kia, hắn sẽ chờ ở đây, hắn cũng không tin một người bán hàng lại không tới quầy bar lấy rượu. Hiện tại, Trần Thiên Minh nhận ra Phùng Vân muốn mượn rượu để quên đi nỗi đau tang thương. Vừa rồi, ánh mắt nàng hẳn không phải là do rượu mà là nước mắt. Haiz, trong lòng tan nát, mình có tội gì đâu! Đến khi mất đi người đó mới phát hiện ra mình quan tâm người đó đến nhường nào, đây chính là nỗi đau nội tâm.
Trần Thiên Minh thầm than nhẹ trong lòng.
- Tiểu Vân, cô uống thêm một chén nữa đi. Cô uống một chén, chúng tôi sẽ gọi thêm một chai, cô có thể đẩy mạnh doanh số bia.
Tên khách kia nói.
- Đây là anh nói đó nha, vừa rồi là một ly, bây giờ là ly thứ hai. Lát nữa tôi sẽ mang cho các vị hai chai bia tới đây.
Phùng Vân lại cầm một ly rượu, uống xong thì đi về phía quầy bar. Đúng như Trần Thiên Minh nghĩ, nàng không thể nào không đến quầy bar lấy rượu.
- Cho tôi hai chai bia.
Phùng Vân đi tới quầy bar thì gọi vào bên trong. Trần Thiên Minh đi đến bên cạnh Phùng Vân, nói:
- Mượn rượu tiêu sầu, sầu vẫn sầu. Tiểu Vân, cô theo chúng tôi trở về đi, sau này cô sẽ là em gái của chúng tôi, chúng tôi sẽ đối xử tốt với cô như Phùng Hào vậy.
- Thưa anh, anh vui lòng tránh ra, tôi không quen biết anh.
Phùng Vân lạnh lùng liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, cầm hai chai bia trên quầy bar rồi đi về phía bàn rượu bên kia.