Phùng Vân đi được hai bước thì phía trước đột nhiên có một gã đại hán to lớn chắn đường cô. Gã cười lạnh:
"Tiểu thư Vân, cô biết chúng tôi là ai không?"
Phùng Vân thấy gã đại hán thì kinh hãi nói:
"Đại Mã, hôm trước tôi đã nói với anh là bây giờ không có tiền rồi mà? Anh tha cho tôi vài ngày đi, rồi tôi sẽ trả tiền cho anh."
"Mẹ kiếp, hôm trước mày cũng nói vậy mà? Ít nhất hôm nay mày phải đưa tiền cho tao, bằng không đừng trách tao không nể mặt!"
Đại Mã lại hùng hổ nói.
"Anh Mã, có gì ra ngoài nói chuyện." Phùng Vân cầm hai chai bia, rồi bảo cô bé kia:
"Tiểu Lan, em giúp chị mang hai chai rượu này ra nhé."
Nói rồi, Phùng Vân đi theo Đại Mã ra ngoài. Đến cửa quán bar, cô nhỏ giọng nói:
"Anh Mã, anh tha cho tôi vài ngày được không? Bây giờ tôi thật sự không có tiền. Nếu có tiền, tôi sẽ đưa cho anh ngay."
Đại Mã xông lên nắm tóc Phùng Vân, hung tợn nói:
"Mẹ kiếp nhà mày chứ! Đừng tưởng mày có chút quen biết là hay ho, nếu mày không trả tiền cho tao thì tao sẽ bán mày lấy tiền trả nợ."
Lúc này, mấy tên lưu manh từ góc đường đối diện xông vào, tay lăm lăm hung khí:
"Chị Vân, chúng em đến rồi đây!"
Mấy tên này là do Tiểu Lan gọi tới.
"Ha ha, người của mày đến nhanh thật đấy!"
Rồi Đại Mã cười lạnh:
"Mày đã dám động thủ thì tao sẽ cho mày thấy sức mạnh của tao."
Nói xong Đại Mã xông đến trước mặt mấy tên lưu manh kia.
Mấy gã lưu manh kia khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tay cầm ống sắt. Bọn chúng thấy đối phương không có vũ khí nên cho rằng mình chiếm ưu thế.
"Mọi người cùng xông vào cứu chị Vân!" Một tên lưu manh trong đám lớn tiếng hô.
Một tên lưu manh lao đến chỗ Đại Mã, muốn dùng ống sắt tấn công. Đại Mã vung chân đá mấy cú, lũ lưu manh lao vào liền ngã dúi dụi. Mấy tên lưu manh khác đang cầm gậy cũng bị gã đại hán giật lấy gậy, đánh ngã tiếp.
Trong chốc lát, cả bọn đã bị đánh gục xuống đất, kêu thảm thiết:
"Ôi da, đại ca tha cho chúng em. Chúng em cũng chỉ theo lệnh người khác mà thôi."
Lũ lưu manh đành cầu xin gã đại hán tha mạng.
"Còn không cút, tao đánh gãy chân chó của bọn mày!" Đại Mã trừng mắt nói.
"Mấy đứa đừng chạy, cứu chị với!" Phùng Vân sợ hãi là đúng. Thường ngày, lũ lưu manh này khá hung hăng, toàn ỷ vào số đông để bắt nạt người khác, nhưng hôm nay lại bị gã đại hán kia đánh cho bò lê bò càng trên mặt đất thì thật sự trái với lẽ thường.
Đại Mã cười dâm đãng, nói:
"Tiểu Vân này, hôm nay mày không trả tiền cho bọn tao thì chịu khó lên giường với bọn tao vài hôm, sau đó ngủ với lão đại của bọn tao thêm vài hôm nữa là tao xóa nợ cho mày."
"Thôi được. Anh buông tay tôi ra trước đã. Trước đây tôi và anh không phải bạn sao? Tiểu Vân tôi cái gì của đàn ông mà chưa từng thấy qua chứ." Phùng Vân đành cười một cách miễn cưỡng.
"Thế mới tốt chứ, bọn tao trước nay có cái đạo lý nợ thì phải trả, còn với mấy cô nương xinh đẹp mà không có tiền thì cứ theo tao lên giường vài hôm, tao sẽ xóa nợ." Đại Mã nở nụ cười dâm đãng. Xem ra hắn chỉ nghĩ tới việc lên giường cùng Phùng Vân, sau đó đem cô ta đi "bán" luôn, đúng là lợi cả đôi đường.
Phùng Vân thừa lúc Đại Mã đang cao hứng, không để ý liền đá mạnh vào hạ bộ của hắn, rồi chạy mất.
"Mẹ nó, dám đánh tao rồi chạy à! Bọn mày xông lên bắt nó về cho tao!" Của quý bị đau nên Đại Mã tức giận quát to.
"Mày nếu dám làm bậy, tao thành quỷ cũng sẽ không tha cho mày!" Phùng Vân lớn tiếng nói. Bây giờ cô biết bọn Đại Mã không phải hạng xoàng, một mình đánh ngã bảy, tám tên cầm ống sắt.
"Mẹ mày chứ, dám láo với tao à!" Đại Mã kéo Phùng Vân lại, vung tay định cho nàng một cái tát.
Phùng Vân biết mình không cách nào phản kháng, chỉ đành nhắm mắt lại. Nhưng cô đợi một lúc lâu cũng không cảm thấy bàn tay Đại Mã, liền mở mắt ra. Thì ra là gã tự xưng là "anh em của Phùng Hào" đang chắn trước mặt cô.
"Mày là thằng nào mà dám xen vào chuyện của tao? Có tin tao giết mày không?" Đại Mã muốn rút tay về, nhưng bây giờ đang bị Trần Thiên Minh dùng nội lực giữ chặt, căn bản không rút ra nổi.
"Tôi là anh của Tiểu Vân. Chuyện của cô ấy thế nào tôi không quản. Trừ khi cô ấy tự nguyện để người khác đánh, bằng không không ai được phép đánh cô ấy." Trần Thiên Minh lạnh lùng nói. Vừa rồi, hắn cũng ở gần đó quan sát Tiểu Vân và lũ Đại Mã, đợi thời điểm mấu chốt mới ra tay.
Phùng Vân nghe xong liền kêu lớn với Trần Thiên Minh:
"Anh đi đi, chuyện của tôi không cần anh quan tâm. Anh không đi là tôi báo cảnh sát đó!"
"Đúng, đúng. Báo cảnh sát bắt hắn đi." Đại Mã hớn hở nói.
Hắn đã biết sức mạnh của Trần Thiên Minh nên cũng không dám động thủ, hơn nữa còn có ba người ở phía sau Trần Thiên Minh, có vẻ cũng là người của hắn.
"Anh Mã mau gọi cảnh sát đi, em thấy hắn ta có vẻ nguy hiểm lắm." Một gã đứng gần Đại Mã nói.
"Việc này mà tao cần mày dạy sao, tao chỉ đang dọa nó thôi." Đại Mã thấy thủ hạ của mình còn dám dạy bảo mình nên tức giận quát mắng lại thủ hạ.
Đại Mã sợ Trần Thiên Minh nên không dám giữ Phùng Vân nữa. Phùng Vân được thả ra thì tránh xa Đại Mã, nói:
"Phùng Hào với tôi bây giờ không còn quan hệ gì nữa, tôi sống hay chết cũng không phải việc của anh." Phùng Vân càng nói càng không kìm được cảm xúc, mắt đã hơi đỏ hoe.
Trần Thiên Minh ôm Phùng Vân vào lòng, vỗ về:
"Em muốn khóc thì cứ khóc đi cho thoải mái. Không ai làm gì em đâu."
Trần Thiên Minh cũng biết, Phùng Vân vẫn còn nhớ anh trai mình lắm, chẳng qua do trước đây cả hai anh em đều cứng đầu như nhau nên mới dẫn đến tình cảnh như bây giờ.
Tiểu Vân gạt nước mắt, xoay người lại, kêu lớn:
"Anh cút đi cho tôi! Chuyện của tôi, tôi sẽ tự giải quyết. Anh Mã chẳng phải muốn bán tôi sao, anh bán tôi xong, tôi sẽ tự kiếm tiền rồi trả cho anh."
Trần Thiên Minh thấy Phùng Vân bây giờ đã rất kích động, liền quay người đối mặt với Đại Mã, nói:
"Nói vậy, Tiểu Vân nợ anh bao nhiêu tiền?"
"15 vạn." Đại Mã nói. Thực ra tất cả hắn làm cũng chỉ vì tiền.
"Không phải tôi chỉ mượn anh 5 vạn ư?" Phùng Vân vừa nghe Đại Mã nói như vậy không khỏi ngạc nhiên.
"10 vạn kia là tiền lãi. Bọn tao mà không lấy lãi thì cạp đất mà ăn chắc?"
Đại Mã nói tiếp: "Lúc ấy mày đang bài bạc say sưa, tao ra điều kiện tiền lãi như vậy mày cũng đồng ý mà?"
"Dù thế nhưng bây giờ tôi nợ anh mới có một tháng, anh định bóp chẹt người khác à?" Phùng Vân tức giận nói.
Trần Thiên Minh nói:
"Nếu như tôi trả anh 5 vạn, anh có tha cho Tiểu Vân không?"
Đại Mã chỉ bị Trần Thiên Minh nắm lấy tay nên vẫn chưa thấy sức mạnh của Trần Thiên Minh. Nếu hắn cho vay mà không lấy lãi thì cho vay làm gì chứ? Hắn liền bảo năm gã đi sau tiến lên.
"Nếu bây giờ mày đưa tao 5 vạn, trong tháng này trả tiếp cho tao 10 vạn thì tao tạm tha cho mày." Đại Mã hung tợn nói.
"Lão đại để em xử hắn." Tiểu Ngũ ở bên cạnh ngứa ngáy chân tay lắm rồi.
Trần Thiên Minh cũng thấy lũ kia có chút võ vẽ, nhưng tất nhiên không địch lại Tiểu Ngũ, liền đáp:
"Em cứ ra dạy dỗ bọn chúng một chút." Nói xong, Trần Thiên Minh đứng bên cạnh Phùng Vân không nói gì.
"Hắn là lão đại?" Đại Mã thấy thật kỳ lạ. Tiểu Ngũ cũng cung kính với một thanh niên trẻ, trông không hề có uy lực gì, còn gọi gã thanh niên đó là "lão đại".
Tiểu Ngũ tức giận nói:
"Bọn tôi định cho anh 5 vạn đã là nể mặt lắm rồi, vậy mà anh còn muốn lãi à. Thế thì cả gốc lẫn lãi, tôi sẽ tính hết vào mấy quyền này của tôi nhé!"
"Mọi người cùng lên!" Đại Mã thấy Trần Thiên Minh chỉ phái mỗi Tiểu Ngũ ra nên cũng tăng thêm chút dũng khí.
Hắn cũng nghĩ, chẳng lẽ sáu người bọn hắn không làm gì nổi một mình Tiểu Ngũ sao. Nghĩ vậy, Đại Mã vọt lên, thi triển công phu của hắn.
Tiểu Ngũ nhìn Đại Mã, biết bọn Đại Mã có võ công nhưng chỉ là ngoại công, không có nội công, càng tự tin vào chiến thắng. Tiểu Ngũ tung ra một quyền.
Đại Mã thấy Tiểu Ngũ không cao lớn lắm, lại dám đưa nắm đấm ra dọa mình, liền kêu lên:
"Đến đây đi, tao giết mày!"
Rồi cũng tung ra một quyền.
Hai nắm đấm chạm vào nhau, Đại Mã bị nội công của Tiểu Ngũ đánh bay như một con rối, không còn chút sức lực.