Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 749: CHƯƠNG 749: CỨNG ĐẦU

Phùng Vân được Phương Thúy Ngọc dẫn đến một ngôi nhà lớn. Ngôi nhà này có hai tầng, tầng một dùng làm phòng khách, tầng trên có ba căn phòng rộng rãi. Đây chính là nhà của Phương Thúy Ngọc, cũng là nơi nàng và các nữ nhân khác từng mây mưa.

"Oa! Thúy tỷ, nơi này thật lớn! Có phải nhà chị thật không!?" Phùng Vân không khỏi kinh ngạc.

Phương Thúy Ngọc vừa đi vừa kéo tay Phùng Vân đi thăm quan nhà.

"Đúng vậy. Ngôi nhà này trước đây là của chị. Bây giờ chị nhường lại cho em. Chúng ta giờ là tỷ muội, cái gì của chị cũng là của em." Phương Thúy Ngọc vui vẻ đáp lại.

"Không, không...! Ngôi nhà này đẹp như vậy, chắc chắn phải có giá hơn một trăm triệu. Mười lăm vạn em nợ, em chắc chắn sẽ trả. Mà phòng đẹp như vậy, chắc thuê cũng không ít tiền..." Phùng Vân nhìn vào căn phòng trước mắt mình.

"Đúng vậy. Giá thuê căn phòng này trong một năm là một trăm vạn." Phương Thúy Ngọc vừa cười vừa nói.

"Một trăm vạn?" Phùng Vân vẫn thấy hơi kinh hãi. Nhưng nàng nghĩ lại, ngôi nhà này là căn hộ cao cấp trong một khu dân cư có bảo vệ gác cổng.

"Phùng Vân, không phải chị nói rồi sao? Chị là chị của em, em còn ăn nói khách sáo là chị giận đó!" Phương Thúy Ngọc giả vờ tức giận.

Phùng Vân ngượng ngùng đáp lại:

"Thúy tỷ, việc này... việc này..."

Phương Thúy Ngọc tỏ ra thê lương:

"Phùng Vân, chẳng lẽ em khinh chị không xứng làm chị của em sao?"

"Không phải, Thúy tỷ, chị đừng hiểu lầm, em làm sao khinh chị được... Em chỉ thấy mình không xứng làm em gái của chị thôi..." Phùng Vân sợ Phương Thúy Ngọc giận bèn đáp lại.

"Em đừng nghĩ đến việc đó nữa. Sau này cứ làm em gái chị được không?" Phương Thúy Ngọc nhìn Phùng Vân đầy hy vọng.

"Thì đành vậy..." Làm em gái Phương Thúy Ngọc có nhiều quyền lợi như vậy, không làm thì hơi phí.

Phương Thúy Ngọc vui vẻ nói:

"Vui thật... bây giờ chị có em gái rồi! Mẹ chị qua đời khi chị còn bé, cha chị lại bận đi làm ăn xa... Anh trai chị cũng mới bị người ta giết chết!" Phương Thúy Ngọc nói với Phùng Vân, có chỗ thật, chỗ giả.

"Thúy tỷ, từ bé em cũng không có mẹ. Cha em qua đời sớm... Em và anh trai sống dựa vào nhau... Bây giờ anh ấy cũng bị người ta giết chết."

"Tiểu Vân, nói như thế, bây giờ em không còn người thân sao?" Phương Thúy Ngọc thấy Phùng Vân chảy nước mắt nên quan tâm hỏi thăm.

"Đúng vậy." Phùng Vân gật đầu đáp lại.

"Em muốn khóc thì cứ khóc đi... Khóc cho hết nỗi sầu, nỗi khổ... Người chị này sau này sẽ quan tâm, chăm sóc em..." Phương Thúy Ngọc ôm Phùng Vân vào lòng, không khỏi lấy tay vuốt lưng Phùng Vân. Lần này nàng đã cố kìm nén, không để vuốt ve toàn thân Phùng Vân.

"Hu hu... Thúy tỷ, anh ấy chết rồi... Vì em cứng đầu, không chịu đi học... Không chịu nghe lời anh ấy... Bây giờ em không còn gặp được anh ấy nữa..." Phùng Vân rốt cuộc khóc òa lên. Nàng kể hết mọi việc từ hai anh em giận nhau đến bây giờ.

Phương Thúy Ngọc ngồi xuống ghế sofa, tay vẫn ôm Phùng Vân:

"Xem ra ca ca em rất thương em..."

"Đúng vậy, ca ca em rất thương em..."

"Vậy... ai là người giết ca ca em?"

Phùng Vân lắc đầu:

"Việc này thật sự em không biết... Có thể bạn của ca ca em..."

Phương Thúy Ngọc mấy ngày nay đã điều tra về anh em Phùng Vân, Phùng Hào rồi. Thái Đông Phong chết thảm, tìm ai báo thù bây giờ? Mà việc này cũng tốt, có thể lừa Phùng Vân, chuyển thù hận của nàng ta sang Trần Thiên Minh.

"Cũng được. Em nói xem anh em tên gì, làm nghề gì, ở đâu, chị sẽ giúp em." Phương Thúy Ngọc vẫn chưa yên tâm, nói tiếp:

"Bất quá, Tiểu Vân, em đừng nói ai biết em ở với chị. Ai hỏi em cứ bảo ở chung với bạn là được."

"Vâng, em biết nên làm thế nào."

"Tiểu Vân, em có bạn trai chưa?" Phương Thúy Ngọc cố ý hỏi.

"Thúy tỷ, chị đừng hỏi vậy. Trước đây em có bạn trai, nhưng hắn ta lừa em, rồi cả hai chia tay." Câu hỏi này càng làm tâm trạng Phùng Vân thêm không tốt.

Phương Thúy Ngọc lo lắng hỏi tiếp:

"Sao lại như vậy? Cuối cùng là có việc gì xảy ra?"

Phùng Vân nghĩ ngợi một chút rồi nói:

"Trước đây em gặp hắn, rất yêu hắn. Nhưng rồi hắn lừa tiền của em để đi với một nữ nhân khác."

"Chà... Xem ra chúng ta giống nhau, đều bị đàn ông làm tổn thương..." Phương Thúy Ngọc thở dài.

Phùng Vân bèn hỏi ngược lại:

"Thế việc của chị là sao?"

Phương Thúy Ngọc dừng lại một chút như đang suy nghĩ rồi đáp lại:

"Đã là người nhà với nhau, chị cũng không ngại nói với em. Ngày xưa chị từng bị một gã đàn ông trói lại, cởi hết quần áo. Nhưng hắn chưa kịp làm gì thì cha chị đến, giết chết hắn."

Mọi chuyện đúng là vậy... Ngày xưa, Phương Thúy Ngọc bị một gã dâm tặc trói lại, cởi quần áo, suýt thì bị cưỡng hiếp. Việc đó để lại một bóng ma ám ảnh nàng đến bây giờ, làm nàng không thích đàn ông, mà chỉ thích phụ nữ.

Bây giờ, nàng dụ dỗ Phùng Vân cũng là vì vậy.

"Thúy tỷ, em không nghĩ chị còn khổ hơn em..."

"Cho nên, bây giờ, chúng ta không cần dựa dẫm vào đàn ông... Phụ nữ là sinh vật hoàn hảo, phụ nữ sinh ra để chỉ huy đàn ông." Phương Thúy Ngọc không khỏi liếc qua ngực Phùng Vân, nhìn cái khe sâu, muốn đè Phùng Vân ra mà sờ nắn.

"Thúy tỷ, chị dạy em võ công đi. Một mình chị có thể đánh bại ba tên Đại Mã, thật là cao thủ!"

Phương Thúy Ngọc quả quyết:

"Không thành vấn đề. Bây giờ em học một chút nội công, sau đó học thêm khẩu quyết."

Rồi nàng dạy cho Phùng Vân một ít công phu nhập môn của Ma môn.

Phùng Vân luyện theo lời của Phương Thúy Ngọc. Khoảng một giờ sau, nàng mở mắt ra, đã thấy Phương Thúy Ngọc thay quần áo. Cô ta đang mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng tang, để lộ rõ "bên trong".

"Thúy tỷ, chị thật xinh đẹp."

"Hì hì, không có gì... Mà em luyện công như thế nào rồi?" Phương Thúy Ngọc hỏi Phùng Vân.

Phùng Vân lắc đầu nói:

"Thúy tỷ, tư chất em kém. Luyện lâu như vậy mà không cảm thấy nhiệt khí trong người như lời chị nói."

Đó chỉ là chút công phu nhập môn của Ma môn, Phùng Vân làm sao cảm thấy gì được. Phương Thúy Ngọc lại bảo:

"Vậy để chị đả thông kinh mạch cho em, sau đó truyền cho em một chút nội lực. Em sẽ cảm thấy thôi..."

Đả thông kinh mạch là thật, truyền nội lực là thật, chỉ có điều Phương Thúy Ngọc đả thông kinh mạch cho Phùng Vân ở vùng... ngực. Phùng Vân thấy Phương Thúy Ngọc chạm vào ngực mình cũng không nói gì. Bất quá, nàng cho rằng Phương Thúy Ngọc đang đả thông kinh mạch cho mình thật, hơn nữa, nàng ta cũng là phụ nữ, ngực cô ta còn to hơn ngực mình, chắc không có vấn đề gì đâu.

Nắn bóp một hồi, Phương Thúy Ngọc mới đứng lên hỏi Phùng Vân:

"Bây giờ em cảm thấy nhiệt khí trong người chưa?"

"Rồi, rồi... Em thấy rồi!" Phùng Vân vui vẻ trả lời.

Nàng cảm thấy đúng là trong cơ thể mình đang có một cỗ nhiệt, nhỏ nhưng lưu động.

"Tốt lắm, Tiểu Vân. Em thử luyện theo khẩu quyết chị vừa nói xem."

"Vâng, em làm đây." Phùng Vân đáp lời.

Không biết do Phương Thúy Ngọc đả thông kinh mạch hay Phùng Vân có năng khiếu luyện võ mà luyện xong một chu thiên, nàng càng cảm thấy cỗ nhiệt trong người mạnh lên.

Phương Thúy Ngọc thấy Phùng Vân mở mắt, vội hỏi:

"Bây giờ em thấy thế nào?"

"Thúy tỷ, em thấy cỗ nhiệt còn mạnh hơn cả lúc nãy!"

"Vậy à?" Phương Thúy Ngọc tròn mắt. Chỉ tùy tiện dạy cho Phùng Vân một chút, nhưng nàng ta luyện rất chăm chỉ, lại rất nhanh.

"Em đúng là có khiếu học võ!"

"Đều là nhờ chị dạy đúng cách." Phùng Vân khiêm tốn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!