"Được rồi, Tiểu Vân. Em đừng nói thế, em xem... em luyện công lâu như vậy, người đầy mồ hôi rồi. Em đi tắm một chút đi. Cái váy ngủ này là chị mới mua, cũng chưa dùng qua lần nào." – Phương Thúy Ngọc lấy một chiếc váy ngủ màu trắng đưa cho Phùng Vân.
"Vâng, cảm ơn chị." – Phùng Vân thấy mình luyện công lâu như thế, người dính đầy mồ hôi thật.
Phương Thúy Ngọc nhìn Phùng Vân sắp vào phòng tắm, nàng vội vàng chạy đến phòng làm việc của mình. Phòng làm việc này nhìn qua rất bình thường, có hai chiếc máy tính. Nàng ngồi vào một máy, trên màn hình máy tính hiện lên hình ảnh từ các camera giám sát khắp nơi, đương nhiên bao gồm cả phòng tắm.
Trên màn hình hiện lên cảnh Phùng Vân thoát y. Nàng từ từ cởi áo ngoài, để lộ nội y màu hồng. Quần jean cũng được tụt xuống, bên dưới là nội y màu hồng.
"Chà... Vóc người không tệ!" – Phương Thúy Ngọc hưng phấn liếm môi.
Phùng Vân cởi nốt đồ lót treo lên. Phương Thúy Ngọc tự mình hình dung, tưởng tượng bản thân sẽ "xoa nắn" ngực Phùng Vân như thế nào.
Nhìn Phùng Vân dùng tay kỳ cọ cơ thể, Phương Thúy Ngọc cũng không chịu được mà tự mình "tự sướng" vì bộ quần áo mỏng đang mặc cũng không gây trở ngại lớn.
"A!" – Phương Thúy Ngọc kêu lên.
Càng nhìn Phùng Vân, nàng càng thấy hưng phấn. Lần này so với các lần khác, quả thật "lên đỉnh" nhanh hơn.
Thấy Phùng Vân đang mặc quần áo, sắp ra khỏi phòng tắm, Phương Thúy Ngọc nhanh chóng tắt máy tính rồi đi ra khỏi phòng.
"Thúy tỷ, chị nóng lắm à...?" – Phùng Vân thấy Phương Thúy Ngọc mặt đỏ bừng nên hỏi.
"Đúng vậy, bây giờ chị cần tắm một chút." – Vừa mới "tự sướng" xong nên nàng cũng cần "tắm rửa". Hơn nữa, Phùng Vân vừa ra khỏi đó, nàng có thể tranh thủ "tự sướng" thêm một lần nữa.
"Thế chị tắm đi nhé..." – Phùng Vân đáp lại.
"Tối nay em ngủ với chị được không?"
"Vâng, cũng được ạ." – Phùng Vân lễ phép đáp lời. Phụ nữ ở cùng với nhau, không phải lo lắng gì.
"Ừm. Đợi ăn cơm xong rồi ngủ..."
---
(Ở một nơi khác...)
Thấy trên màn hình điện thoại của mình là tên "Hoàng Na", Trần lão lưu manh đành nghe máy:
"Na tỷ, đã lâu không gặp."
Bây giờ công ty Trần Thiên Minh cũng đang được Hoàng Na giúp đỡ, nên thân mật với nàng ta một chút!
"Trần tiên sinh, anh đang ở đâu, rảnh không? Ăn với tôi bữa cơm đạm bạc?"
"Ừm. Cô nói địa điểm, tôi tới ngay." – Cô ta gọi mình, chắc có việc gì khẩn cấp đây!
Vào phòng ăn, Trần Thiên Minh thấy Hoàng Na ngồi ở bàn ăn, gần đó là một vài vệ sĩ. Mấy người vệ sĩ nhận ra gương mặt quen thuộc của Trần lão lưu manh, gật đầu với nhau rồi đi ra.
"Trần tiên sinh, mời ngồi." – Hoàng Na nói.
Nhưng Trần Thiên Minh vẫn chưa ngồi, hỏi ngay:
"Na tỷ tìm tôi có việc gì?"
"Anh cứ gọi tôi là Hoàng Na, không cần gọi Na tỷ." – Hoàng Na lạnh lùng nói.
"Vâng, Na tỷ." – Trần Thiên Minh ngồi xuống gần Hoàng Na. Trước đây nàng ta đối với Trần Thiên Minh chưa bao giờ lạnh lùng như thế. Điều này làm cho Trần lão lưu manh cũng có ý nghĩ muốn đùa với nàng.
Hoàng Na cau mày nói:
"Trần Thiên Minh, anh không cần ngồi gần tôi như vậy. Chân anh chạm phải tôi rồi."
Hoàng Na thấy Trần lão lưu manh càng ngày càng quá đáng. Chân hắn còn chạm vào chân mình. Nói chung làm nàng không giữ vững được tâm lý, thậm chí có thể nhào vào ôm hắn...
"Na tỷ, chị không cần làm thế đâu. Tóm lại tôi đã sai ở chuyện gì mà chị lạnh lùng với tôi như vậy?" – Trần Thiên Minh nhìn Hoàng Na hỏi.
Hoàng Na mặc dù hơn ba mươi tuổi, nhưng bề ngoài nàng cũng chỉ như hai mươi. Quả thật nếu chưa điều tra về thân thế của Hoàng Na, có đánh chết Trần lão lưu manh cũng không tin người phụ nữ ngồi gần hắn đã ba mươi tuổi.
"Anh chỉ là thầy của con gái tôi, buông tay ra." – Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh còn đặt tay lên đùi mình, quả thật có chút "ý loạn tâm mê".
"Trừ khi chị gọi tôi là Thiên Minh, nếu không tôi sẽ không buông tay."
Hoàng Na vẫn cố giữ nguyên sự lãnh đạm của mình:
"Được rồi, Thiên Minh, anh buông tay ra, đừng động vào tôi."
"Na tỷ, chị tìm tôi có chuyện gì không?" – Trần Thiên Minh bỏ tay ra, lách mông sang chiếc ghế xa hơn.
"Tiểu Lăng gần đây không thèm học, suốt ngày lên mạng... Tôi chỉ sợ con bé lại giống như trước đây." – Hoàng Na thở dài.
Hóa ra việc Hoàng Na tìm Trần lão lưu manh là vì con nàng... Đúng là người mẹ tốt!
Trần Thiên Minh cũng thầm nghĩ:
"Na tỷ, chị biết không... Dạo này Tiểu Lăng học rất tốt, top 10 toàn trường đấy!" – Trần Thiên Minh hỏi lại.
Quả là hơi kỳ quái... Nếu cô nàng không học ở nhà thì sao kết quả cao vậy.
"Tiểu Lăng vào được top 10...?" – Hoàng Na giật mình như không tin được.
"Hoàng Lăng không nói với cô à?"
Hoàng Na lắc đầu:
"Không hề có ạ."
Lạ thật... Bình thường Hoàng Lăng sẽ khoe với mẹ chứ, đằng này không khoe... Chắc có chuyện rồi đây!
"Trần Thiên Minh, cố gắng đến nhà tôi nhiều một chút. Tôi biết anh bận nhiều việc nhưng Hoàng Lăng không chịu nghe lời tôi mà chỉ nghe anh... Có lẽ anh đến thì con bé sẽ học tốt hơn." – Hoàng Na đành "xuống nước", vì con gái, nàng có thể làm tất cả...
"À... Na tỷ, không cần làm vậy đâu. Hoàng Lăng thích tôi, nhỡ tôi đến đó, nàng lại làm bậy gì đó..." – Trần Thiên Minh lo lắng đáp lại.
Hoàng Na làm ra vẻ mặt đau khổ:
"Thực sự tôi cũng không còn cách gì vì Tiểu Lăng không nghe lời tôi... Nàng chỉ nghe lời anh thôi... Với lại anh có lẽ sẽ không làm gì Tiểu Lăng." – Dù sao Hoàng Na cũng yên tâm vì Trần Thiên Minh không hề có tình cảm với Hoàng Lăng. Cho dù Trần lão lưu manh có đến, dù Hoàng Lăng có nảy sinh tình cảm, nhưng ít nhất con bé sẽ học hành tốt hơn.
Dù Trần Thiên Minh không chịu, nhưng có lẽ thuyết phục thêm chút nữa là hắn sẽ làm. Tiếc thay, Trần Thiên Minh không phải loại người hám tiền nên không muốn nhận chuyện này.
"Nhà tôi vẫn còn mấy bà vợ... Tôi không làm được đâu!" – Trần Thiên Minh đáp.
"Thiên Minh, anh cứ giả vờ như quan tâm đến Tiểu Lăng là được... Anh cứ đến cho Tiểu Lăng vui, chịu khó học hơn."
"Tôi sẽ cố gắng..."
Dù sao công ty Trần Thiên Minh vẫn phải nhờ sự giúp đỡ của Hoàng Na, việc này không nhận cũng không xong.
"Vậy mỗi tuần anh đến một lần nhé."
"Nếu không bận, tôi sẽ đi. Lần sau chị không cần lạnh nhạt với tôi thế... Nhìn chị như thế, tôi cũng không thoải mái lắm."
"Được rồi... Nếu Hoàng Lăng không ở bên cạnh, tôi sẽ không làm thế..."
"Tốt." – Trần Thiên Minh nhìn bộ ngực đầy đặn của Hoàng Na, không khỏi nghĩ thầm, mình giúp Hoàng Lăng học, không biết nàng ta có "lấy thân báo đáp" mà đại chiến 300 hiệp trên giường với mình không.
"Lần này là tôi mời, anh muốn ăn gì?"
"Đậu hũ."
"Cái gì?" – Hoàng Na đỏ mặt.
"Tôi muốn ăn đậu hũ thôi."
"Hừ... Anh cố ý nói thế để trêu tôi." – Hoàng Na liếc mắt. Dù sao Trần Thiên Minh đã đáp ứng rồi, Hoàng Na cũng thấy thoải mái hơn.
"Na tỷ, chị làm sao thế? Tôi là chính nhân quân tử, chỉ thích ăn đậu hũ thôi... Mà chị đừng nghĩ bậy bạ. Nhìn tôi đẹp trai như vậy nên thế gian có bao nhiêu cô gái bám theo mà tôi không đáp ứng họ đó!" – Trần Thiên Minh "chém gió".
"Tôi còn không biết anh như thế nào ư?" – Hoàng Na cũng không hiểu tại sao, ở bên Trần Thiên Minh, nàng cảm thấy đặc biệt vui vẻ...
Những ký ức ngày xưa Trần Thiên Minh làm bảo vệ ở nhà mình không khỏi tràn về.