Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 751: CHƯƠNG 751: ANH EM

"Sao ta lại thành ra thế này? Nhớ năm xưa, người theo đuổi ta xếp hàng từ đây ra đến tận tỉnh thành, mênh mông vô bờ, nhìn mãi không thấy điểm cuối!" Trần Thiên Minh khoa trương nói. "Bất quá, hảo hán không nhắc dũng năm xưa." Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhích mông ngồi sát vào Hoàng Na.

"Trần Thiên Minh, anh còn ngồi sát vào tôi làm gì? Về chỗ cũ đi!" Trần Thiên Minh ngồi gần Hoàng Na, chân hai người không khỏi chạm vào nhau.

Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói:

"Sợ gì chứ, dù sao Tiểu Lăng cũng không ở nhà. Tôi ngồi gần cô thì có sao đâu?" Ngửi thấy mùi thơm từ người Hoàng Na, Trần Thiên Minh càng ngồi sát vào.

Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh ngồi gần mình thì trong lòng không khỏi rung động, thầm mắng tên gia hỏa này.

"Tên lưu manh này, tránh xa tôi ra một chút!" Hoàng Na dùng khuỷu tay thúc vào Trần Thiên Minh nhưng nàng tất nhiên không phải đối thủ của hắn. Nàng dùng hết sức nhưng hắn vẫn không động đậy.

"Na tỷ, tay cô đẹp quá!" Trần Thiên Minh vuốt bàn tay nhỏ bé, trắng nõn mà cười dâm đãng. Có cơ hội như này mà không tận dụng thì xin lỗi bản thân, xin lỗi nhân dân, xin lỗi tổ quốc quá!

Bị Trần Thiên Minh cầm tay, Hoàng Na vội vàng rút tay về, nhưng nàng vừa vận sức đã cảm thấy bàn tay vô lực. Nàng lại kéo mạnh, Trần Thiên Minh buông tay nàng ra, ngã vật vào người nàng.

"Thiên Minh, anh mau đứng lên... Đè vào người tôi rồi!" Hoàng Na bắt đầu đỏ mặt.

"Na tỷ, vừa rồi bị cô đẩy, tôi chả hiểu sao thấy mình mất hết sức lực... Phiền cô đỡ tôi dậy..." Vừa nói, Trần Thiên Minh vừa quàng hai tay qua cổ Hoàng Na. Hai khuôn mặt như sắp chạm vào nhau.

Hoàng Na cảm nhận được sự nóng rực của cơ thể Trần Thiên Minh, nàng nóng nảy:

"Thiên Minh, mau đứng dậy! Đừng làm vậy!"

"Na tỷ... người cô thơm quá!" Trần Thiên Minh muốn nhân cơ hội, tìm cách hôn một cái.

"Trần Thiên Minh! Anh... Anh... Anh đứng lên cho tôi! Anh còn như vậy nữa là tôi sẽ không quan tâm đến anh nữa!!" Hoàng Na tiếp xúc với Trần Thiên Minh thì lòng rối như tơ vò. Tự trách mình sao lại thân mật với hắn! Anh ta là người mình thích mà...

"Tốt. Cô không nghĩ đến tôi, vậy sau này tôi không cần đến nhà cô nữa." Trần Thiên Minh đứng lên, buông Hoàng Na ra, cố ý nói.

Hoàng Na nghe thấy Trần Thiên Minh nói không đến nhà mình nữa thì nhảy dựng lên:

"Trần Thiên Minh! Không phải anh vừa đáp ứng là đến nhà tôi ư? Anh dám nuốt lời sao!?"

"Tôi đáp ứng với cô, nhưng cô không thèm để ý đến tôi thì tôi đến làm gì?" Trần Thiên Minh đáp.

"Ai bảo anh vừa nãy làm vậy?" Hoàng Na cắn môi, lại khẽ trừng mắt.

"Thế ai bảo cô xinh đẹp như vậy... Tôi thấy cô, tôi không khống chế được bản thân, mà cô còn kéo tôi vào lòng cô..." Trần Thiên Minh nói đổi trắng thay đen: do Hoàng Na kéo mình chứ không phải mình cố ý.

Hoàng Na đáp lại:

"Anh cầm tay tôi thì tôi mới kéo."

"Thế tại sao tôi lại nắm được tay cô...?"

Nghe Trần Thiên Minh cãi cùn, Hoàng Na cũng đành chịu, ngậm bồ hòn làm ngọt.

"Na tỷ, vậy thế này đi. Tôi sẽ chăm sóc Hoàng Lăng hằng ngày, nhưng cô phải quan tâm đến tôi, ăn cơm cùng tôi mỗi ngày." Trần Thiên Minh nhìn vòng một đầy đặn của Hoàng Na mà nói một cách dâm đãng, trong lòng thầm nghĩ: "Nói chuyện phiếm với nhau, ăn cơm với nhau, rồi dần dần lên giường với nhau..."

"Anh... anh đừng mơ tưởng!" Hoàng Na thấy ánh mắt gian tà của Trần Thiên Minh bèn vội vàng lắc đầu.

"Thế quên việc kia đi... Đằng nào cũng chẳng có gì ràng buộc cả."

Trần Thiên Minh nói tiếp:

"Nên tôi cũng không đến nhà cô đâu..."

Hoàng Na tức giận:

"Anh..."

"Na tỷ, tôi chỉ coi Hoàng Lăng như con gái mình thôi, cô đừng nghĩ tôi có ý xấu... Bất quá, tôi là người bình thường, không chịu nổi sự lạnh lùng của cô. Cô về sau đừng thế nữa được không?" Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

Trần Thiên Minh nói rõ ý của mình: mình đối tốt với Hoàng Lăng chủ yếu chỉ vì Hoàng Na. Hai người về sau không cần quá xa cách.

"Trần Thiên Minh, anh lại ép tôi!"

"Na tỷ, cô nói tôi ép cô. Vậy coi như tôi ép cô đi, tôi chỉ cần sau này cô không lạnh lùng với tôi nữa thôi... Cô biết không? Từ lần đầu gặp cô ở sòng bạc, tôi đã thích cô rồi." Trần Thiên Minh bắt đầu thi triển "bí quyết cưa gái" mà mình sáng chế.

Hoàng Na không tin, đáp lại:

"Anh nói láo! Lúc đó tôi muốn anh ở lại, anh và anh em anh vẫn trốn đi. Anh coi tôi là trẻ con ba tuổi à?"

Trần Thiên Minh làm vẻ mặt đau khổ:

"Cô không biết đấy thôi. Lúc đó tôi thắng nhiều tiền rồi, tôi không đi thì không ổn. Sòng bạc đó có xã hội đen sau lưng, thế lực khi đó của tôi không như bây giờ."

"Vậy sao lúc anh ở nhà tôi còn giả bộ đứng đắn, không để ý đến tôi?" Hoàng Na vẫn không tin.

Lúc đó Trần Thiên Minh không làm gì mình, sao bây giờ hắn lại nói vậy?

"Tôi khi đó cảm thấy hơi xấu hổ." Trần Thiên Minh cố ý nói vậy.

Thực ra, Trần Thiên Minh không hề nghĩ đến việc nói ra điều đó, bởi vì con người có một đặc tính: những gì dễ dàng đạt được thì không muốn, còn những gì không đạt được lại càng khao khát. Cũng như hiện tại, Hoàng Na không để ý tới Trần Thiên Minh, trái lại Trần Thiên Minh lại càng muốn thân cận nàng.

"Xuống địa ngục đi! Anh nói thế mà không xấu hổ à? Bao nhiêu cô gái tốt bị anh làm hại rồi!?" Rốt cục, Hoàng Na đã nở nụ cười.

Trần Thiên Minh lại đến gần nàng, ôm nàng vào lòng.

"Trần Thiên Minh, anh không cần lợi dụng tôi!" Hoàng Na cũng hơi hoảng.

"Chà... Tôi cũng muốn buông tay, nhưng cô xinh đẹp quá... Tôi không buông ra được!" Trần Thiên Minh vẫn ôm chặt nàng.

Buồn cười! Hoàng Na bảo mình buông ra, nếu mình buông ra thì còn ra thể thống gì nữa? Mình còn là đàn ông không?

"Anh buông tay đi!!" Hoàng Na cố sức giãy dụa nhưng không có tác dụng, vòng một đầy đặn lại cọ vào tay Trần Thiên Minh.

"Oa!! Thật sảng khoái!" Trần Thiên Minh cảm thấy hưng phấn, lại thầm ước lượng: vòng một của nàng cũng thật lớn, so với Đình tỷ có khi còn hơn.

Hoàng Na thấy mình không làm được gì đành ngồi yên. Nàng bị Trần Thiên Minh ôm thì cả người như nhũn ra, không còn chút sức lực. Mười năm? Hay là mười lăm năm nay nàng chưa được người đàn ông nào ôm?

Nàng thấy cảm xúc khác thường trong lòng, đành cắn răng nén nhịn để bản thân tỉnh táo lại. Nàng bảo Trần Thiên Minh:

"Anh buông tay ra. Chúng ta ăn cơm, được không?"

"Được rồi." Trần Thiên Minh đành buông nàng ra, ngồi về chỗ.

---

Ăn cơm xong, Trần Thiên Minh tạm biệt Hoàng Na rồi đi ra chỗ gửi xe. Điện thoại bỗng rung chuông.

"Tiểu Cửu, chuyện gì?"

"Lão đại, không hay rồi! Hôm qua Tiểu Vân đi đâu đó, tôi không tìm thấy nàng." Tiểu Cửu sốt ruột.

"Nơi Tiểu Vân mất tích có gì đặc biệt không?" Trần Thiên Minh hỏi.

"Không." Tiểu Cửu đáp.

"Vậy cô không phải lo. Chắc Tiểu Vân đi đâu đó thôi, không sao đâu."

Trần Thiên Minh nói xong thì cúp máy, gọi cho Tiểu Lan:

"Tiểu Lan, tôi là bạn của anh Phùng Vân, tên Trần Thiên Minh. Bây giờ cô ấy còn ở với cô không?"

"Không." Tiểu Lan đáp.

"Vậy cô biết bây giờ cô ấy đang ở đâu không?" Trần Thiên Minh lại hỏi.

"Không biết. Cô ấy chỉ gọi điện, bảo là đến nhà bạn ở mấy hôm."

"Là bạn nào?" Trần Thiên Minh hơi lo lắng.

"Tôi không biết."

"Vậy được rồi. Có việc gì nhớ gọi cho tôi." Trần Thiên Minh lại cúp điện thoại.

Tiểu Lan cũng nói Phùng Vân có gọi điện, vậy tức là nàng không làm sao nhưng Trần Thiên Minh vẫn muốn biết Phùng Vân đang ở nhà ai.

"Ai gọi đấy?" Giọng của Phùng Vân trong điện thoại.

"Tiểu Vân, tôi là Trần Thiên Minh, bạn của anh cô. Lần trước chúng ta đã gặp nhau ở hộp đêm rồi."

"Không phải tôi đã nói với anh ư? Đừng làm phiền tôi nữa." Phùng Vân tức giận đáp lại.

Trần Thiên Minh hỏi:

"Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi có chuyện muốn nói với cô."

"Ở nơi nào cũng không liên quan đến anh." Phùng Vân cúp máy.

Có vẻ Phùng Vân không gặp chuyện gì thật. Nàng ta nghe được điện thoại thì chắc không sao rồi. Giọng điệu vẫn như lần trước ở hộp đêm. Bây giờ muốn biết nàng ở đâu thì chỉ cần bảo Tiểu Cửu đợi ở hộp đêm là được.

Đối mặt với tính khí trẻ con của Phùng Vân, Trần Thiên Minh chỉ đành lắc đầu. Có lẽ mình cứ theo dõi nàng từ xa, giúp nàng tránh khỏi nguy hiểm là được.

Điện thoại di động lại rung. Chắc không phải Phùng Vân gọi lại chứ...? Trần Thiên Minh lại rút điện thoại ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!